Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 321: TẦN VŨ THÊM DẦU VÀO LỬA
Cuối cùng Tiểu Thần bị Hoàng Dương Anh tóm chặt hai chân, kéo qua kéo lại trên tấm vải dài, thỉnh thoảng còn bị cù vào gan bàn chân.
Tần Vũ thấy Tiểu Thần vừa chớp mắt đã rơi vào thế hạ phong, liền lên tiếng khích lệ: "Tiểu Thần, phản kháng đi chứ, cố lên em!"
Tiểu Thần bị đè ở dưới đang liều mạng giãy giụa, nghe thấy lời Tần Vũ, cậu dồn hết sức bình sinh muốn hất văng Hoàng Dương Anh ra, nhưng đáng tiếc đều là phí công.
Hoàng Dương Anh nghe thấy lời Tần Vũ thì không vui chút nào, cô ghé sát tai Tiểu Thần nói nhỏ: "Hay là chúng ta hợp tác đi cù chị em được không?"
"Được."
Tiểu Thần nhìn Tần Vũ đang thong thả tựa lưng vào gốc cây xem kịch vui, do dự một lát rồi đồng ý ngay.
Mắt Hoàng Dương Anh lóe lên một tia vui mừng, cô lên tiếng: "Chị đếm đến ba nhé, một, hai... ba!"
Tần Vũ đang rướn người định rót trà thì cảm thấy trước mắt có một bóng đen ập tới.
Một tay cô cầm ấm nước, một tay cầm ly, nghiêng người một cái là tránh thoát.
Tiếp đó lại có một bóng đen khác nhào về phía cô, sau lưng Tần Vũ là thân cây, bên cạnh lại là Hoàng Dương Anh vừa vồ hụt đang ngã trên đất.
Không có không gian để né tránh, hai tay lại đang bận cầm đồ, cô đành duỗi chân khẽ đá một cái vào bóng đen đang lao tới.
Hoàng Dương Anh đang lồm cồm bò dậy thì bị Tiểu Thần vừa bị đá bay đè sầm lên người.
Bộp ——
"Á!" Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần đồng thanh thét thảm.
Tần Vũ thong thả rót trà, hững hờ nói: "Hai người định làm gì thế?"
Hai người đang chồng lên nhau trên đất có chút chột dạ, Hoàng Dương Anh gượng cười mở miệng: "Bọn tôi chỉ là muốn thử xem độ nhạy bén của cô thôi mà."
"Đúng vậy." Tiểu Thần ở phía sau lặng lẽ phụ họa theo.
Khóe môi Tần Vũ nhếch lên một nụ cười nhẹ: "Ồ. Hóa ra là vậy sao, tôi cứ tưởng hai người đang âm mưu hợp lực cù nhột tôi chứ."
"Ha ha, sao có thể chứ, bọn tôi sao có thể là loại người đó được. Ha ha ha..."
Hoàng Dương Anh cười khô khốc: "Tiểu Thần, em nói xem có đúng không?"
Thằng nhóc này mau nói câu gì đi chứ!
Làm cô sốt ruột chết đi được.
Hoàng Dương Anh nằm bò ra đất, Tiểu Thần lại đè lên người cô nên cô không thấy được biểu cảm của cậu lúc này.
Không nghe thấy cậu lên tiếng, Hoàng Dương Anh có chút cuống quýt.
Tiểu Thần xấu hổ vùi mặt xuống, mất mặt quá đi thôi!
Ám toán không thành còn bị chị nhìn thấu ý đồ.
Cậu nghi ngờ lúc nãy chị đã nghe thấy cuộc mật mưu của hai người rồi.
Tiểu Thần đoán không sai, lúc hai người họ mật mưu, Tần Vũ đã nghe thấy hết.
Chẳng qua là cô án binh bất động mà thôi.
Tuy họ nói rất nhỏ, nhưng không chịu nổi thính giác cực tốt của Tần Vũ.
Mãi không thấy Tiểu Thần lên tiếng, Hoàng Dương Anh lắc lắc người, sốt ruột nói: "Tiểu Thần, sao em không nói gì thế? Không lẽ ngủ quên rồi à?"
Tiểu Thần đang vùi mặt trên lưng Hoàng Dương Anh, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì ngượng, giọng nói lí nhí: "Không có ạ."
Hoàng Dương Anh cạn lời, không ngủ thì sao không trả lời.
Một đứa con trai sao gan lại bé thế không biết?
Lúc đối phó với cô thì gan to như gan gấu, đối mặt với Tần Vũ thì gan bé hơn cả gan ruồi.
Tần Vũ nhấp một ngụm trà, nhìn hai người vẫn đang chồng lên nhau, mắt lóe lên ý cười, trêu chọc hỏi: "Hai người đang làm gì thế? Biểu diễn xiếc chồng người cho tôi xem à? Mà có hai người chồng lên nhau thì nhìn chẳng đẹp tí nào!"
"Hay là đang giúp mát-xa? Nếu là mát-xa thì Tiểu Thần sao em không động đậy gì đi, dùng chân dẫm lên lưng chị Hoàng của em ấy."
Hai người đang chồng lên nhau khựng lại, nói cũng có lý nha.
Sao họ phải nằm đè lên nhau thế này, tuy là có chút êm nhưng hai người dính vào nhau nóng quá!
Tiểu Thần nằm trên thì thoải mái rồi, nhưng Hoàng Dương Anh nằm dưới thì thấy không ổn lắm.
Tuy có trải vải dài nhưng mặt đất có chỗ lồi lõm, nằm đè lên thực ra hơi đau người.
Lúc nãy không chú ý, giờ bị Tần Vũ nói một câu, cô liền cảm thấy khó chịu ngay.
Hoàng Dương Anh vội gọi Tiểu Thần: "Dậy, em mau dậy đi, nặng chết đi được!"
"Dậy thì dậy."
Tiểu Thần nằm trên lưng nói.
Thực ra nằm thế này khá thoải mái.
Chả trách Tiểu An An lại thích nằm trên bụng và lưng mọi người như thế.
Tần Vũ không bỏ qua vẻ tinh quái trong mắt Tiểu Thần.
Cậu vừa đấu khẩu với Hoàng Dương Anh, vừa chậm chạp bò dậy khỏi lưng cô, ánh mắt vẫn còn mang theo một tia luyến tiếc.
Sức nặng trên lưng vừa dời đi, Hoàng Dương Anh cảm thấy cả người nhẹ nhõm.
Cô từ từ bò dậy, hai người cùng tựa lưng vào nhau ngồi đối diện với Tần Vũ.
Thấy Tần Vũ lại cầm truyện lên đọc, hai người nhìn nhau một cái, lộ ra một nụ cười xấu xa.
Sau đó họ như mãnh hổ vồ mồi lao về phía Tần Vũ: "Xông lên!"
Mông Tần Vũ dùng lực xoay tròn tại chỗ để né tránh.
Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần lại một lần nữa vồ hụt: "Ái chà (?`?Д?′)!!"
Hoàng Dương Anh phản ứng rất nhanh, bò dậy khỏi mặt đất, một lần nữa vồ về phía Tần Vũ.
Mông Tần Vũ lại xoay vòng né đi, tay chống trên tấm vải, hai chân duỗi ra kẹp lấy Tiểu Thần đang nhào tới giữa không trung.
Hai chân cô kẹp chặt eo Tiểu Thần, rồi ném thẳng về phía Hoàng Dương Anh cũng đang lao tới mình...
Hoàng Dương Anh vồ hụt, Tiểu Thần hạ cánh an toàn...
Hai người bốn mắt nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.
Sao mình lại nhào vào lòng chị Hoàng thế này? Mình vồ trượt rồi sao? Tại sao Tiểu Thần lại chui tọt vào lòng mình thế này.
Hoàng Dương Anh đột nhiên não bị chập mạch, buột miệng thốt ra một câu trong cuốn truyện đêm qua vừa đọc cứ lặp đi lặp lại: "Cô nương, nàng lại chủ động sà vào lòng ta sao?"
Tiểu Thần ngẩn ngơ nhìn Hoàng Dương Anh, sau đó mặt đầy vẻ chê bai mà đứng dậy.
Hoàng Dương Anh không tự nhiên sờ mũi, ngại quá đi mất!
Lỡ làm lộ sở thích đọc truyện rồi.
Tiểu Thần không vui nhìn trái ngó phải, thấy đôi mắt đầy ý cười của Tần Vũ, trong lòng máy động, một lần nữa lao tới như hổ đói...
Hoàng Dương Anh thấy vậy cũng lao theo, để không cho Tần Vũ trốn thoát, cô giơ tay chặn bên trái.
Cô vồ bên trái, Tiểu Thần vồ bên phải.
Phen này Tần Vũ có chắp cánh cũng khó thoát, (^▽^) hi hi, Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần thầm đắc ý trong lòng.
Nếu dễ dàng bị họ vồ trúng thì Tần Vũ đã chẳng phải là Tần Vũ, thật là nhục nhã danh tiếng Đội trưởng tiểu đội căn cứ Hướng Dương mà.
Lần này mông Tần Vũ như hàn chặt xuống tấm vải, bất động thanh sắc.
Cô duỗi chân đá một cái vào eo Hoàng Dương Anh, nửa thân trên ngả ra sau né tránh bàn tay định tóm lấy mình của cô nàng.
Chân trái lại bồi thêm một cú đá nữa...
Thế là Hoàng Dương Anh lại đè Tiểu Thần xuống đất.
Vị trí của hai người trong chớp mắt lại biến thành Tiểu Thần nằm sấp trên đất, Hoàng Dương Anh nằm trên lưng Tiểu Thần.
May mà Hoàng Dương Anh thấy mình sắp đè lên Tiểu Thần, lo cái thân hình nhỏ bé của cậu bị ép bẹp nên đã dùng tay chống xuống vải.
Tần Vũ hài lòng nhìn họ lại "chồng người" lần nữa, ngửi thấy mùi khoai lang thơm ngọt lan tỏa trong không khí, cô vỗ tay, mở miệng: "Không chơi với hai đứa nữa, chị ngửi thấy mùi khoai lang chín rồi."
Sau đó cô xỏ giày, cầm lấy chiếc gậy lớn đặt trên đống lửa, nhẹ nhàng đào cái hố đất đang vùi đồ ăn lên.
Xét thấy khoai mật dễ chín, Tần Vũ đã xếp khoai quanh vòng tro lá sen ở phía rìa, lúc chín rất dễ đào.
Tần Vũ nhìn đồng hồ đeo tay trên tay, ừm... thời gian vẫn chưa đủ lâu.