Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 320: TÂM CƠ NHỎ CỦA TẦN VŨ
Nhưng nách thì lại là chuyện khác, tay Tiểu Thần mới chỉ vừa chạm vào nách Hoàng Dương Anh, còn chưa kịp bắt đầu cù.
Hoàng Dương Anh đã cười váng lên: "Á á á! Đừng cù chỗ đó, nhột chết mất, ha ha... ha ha ha... ha ha ha ha..."
"Chị bảo không cù là không cù chắc, em cứ thích cù đấy, em cù này, em cù này, em lại cù tiếp này, em cù không ngừng nghỉ luôn." Ngón tay Tiểu Thần linh hoạt thọc liên hồi vào nách Hoàng Dương Anh.
Đôi chân không bị kiềm chế của Hoàng Dương Anh đá loạn xạ: "Ha ha... hô ha ha... hi hi ha ha... ha ha ha ha cạc... a..."
Vì bị Tiểu Thần ngồi trên bụng nên Hoàng Dương Anh thở không thông, động tác đá chân chẳng có mấy lực, căn bản không có cách nào hất Tiểu Thần xuống được.
Cô chỉ có thể thỉnh thoảng dùng đầu gối chạm vào thắt lưng sau của Tiểu Thần.
Nhưng vì mải cù nách Hoàng Dương Anh nên Tiểu Thần cứ khom lưng suốt, đầu gối của cô hiếm khi chạm tới cậu.
Mới lúc nãy thôi, khi Tiểu Thần bị Hoàng Dương Anh cù nhột, cậu vừa cười vừa không ngừng giãy giụa.
Không những không thoát khỏi đôi tay đang cù mình, mà còn đạp văng cả giày ra ngoài.
Lúc này Hoàng Dương Anh cười đến mức mắt không nhìn rõ gì nữa, cứ quờ quạng tay định ngăn Tiểu Thần lại, kết quả bị hai bàn chân của Tiểu Thần dẫm chặt.
Hoàng Dương Anh không còn cách nào khác, chỉ biết không ngừng vặn vẹo thân mình, mưu toan thoát khỏi đôi bàn tay đang thọc nách kia.
"Ha ha ha... nhột quá... thả chị ra... hô ha ha... nhột quá đi mất..."
Vẻ mặt đắc thắng trước đó của Hoàng Dương Anh giờ đã chuyển sang mặt Tiểu Thần.
Tần Vũ xem đến cao hứng, tự rót cho mình thêm một ly trà, cảm thán: Cái này chẳng phải hay hơn đọc truyện sao? Màn đấu cù trực tiếp này kịch tính, đúng là kịch tính thật!
Hiện trường không có thương vong, chỉ có từng chuỗi tiếng cười không dứt.
Tiểu Thần cù mệt rồi, nghỉ giữa hiệp, nhưng đôi tay đang thọc nách Hoàng Dương Anh thì không hề dịch chuyển lấy một phân.
Mồ hôi và nước mắt của Hoàng Dương Anh hòa lẫn vào nhau, tứ chi bị kiềm chế, bụng còn bị cái mông của Tiểu Thần đè nặng.
Cả người cô nằm vật ra trên tấm vải với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc, thở hồng hộc.
Tiểu Thần nuốt nước bọt, cổ họng vì phấn khích mà hơi khô khốc.
Hoàng Dương Anh nằm trên đất cũng không ngừng nuốt nước miếng.
Tần Vũ tâm lý rót hai ly trà, lên tiếng: "Nghỉ giữa hiệp rồi, nào nào nào, tôi rót trà cho hai người uống nhé."
"Phù... phù... em dậy đi, chị muốn uống nước." Hoàng Dương Anh hổn hển nói.
Tiểu Thần khàn giọng chằm chằm nhìn cô: "Thế chị có nhận thua không? Chỉ cần chị nói nhận thua, em sẽ dậy."
"Nói nhảm, chị... không đời nào nhận thua."
Nhận thua là chuyện không tưởng, Hoàng Dương Anh thầm nghĩ trong lòng, đợi mình nghỉ đủ sức rồi, nhất định sẽ đè thằng nhóc này xuống cù cho ra bã mới thôi.
Nếu không thì thật có lỗi với cái mông to đùng của cậu đang ngồi trên bụng cô.
Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần ai cũng không nhường ai, bốn mắt nhìn nhau, chiến sự chuẩn bị bùng nổ.
Nhìn đối phương lâu quá nên mắt hơi mỏi, nước mắt bắt đầu rưng rưng.
Cả hai đều nảy sinh tâm lý muốn thoái lui, đều nghĩ hay là thôi vậy.
Nhận thấy họ định bỏ cuộc, Tần Vũ linh cơ động nảy ra ý định: "Thế này đi, hai người đừng động đậy, chỉ cần động mồm thôi, tôi đút cho hai người uống."
"Được." Hai người đồng thanh đáp.
Tần Vũ bưng một ly trà cẩn thận nhích lại gần: "Ai uống trước nào?"
Ánh mắt của hai người khóa chặt vào ly trà trong tay Tần Vũ.
Tiểu Thần nhìn Hoàng Dương Anh đang mồ hôi đầm đìa, kiêu ngạo nhường nhịn: "Kính lão đắc thọ, ưu tiên phụ nữ, để chị Hoàng uống trước đi ạ."
"Cảm ơn nhé, em trai Tiểu Thần."
Lòng Hoàng Dương Anh ấm áp hẳn lên, cũng không từ chối, hào phóng nhận lời.
Tiểu Thần kiêu ngạo hừ một tiếng.
Tần Vũ cẩn thận nâng đầu Hoàng Dương Anh lên, đút cho một ly nước.
Khó khăn lắm mới uống hết ly nước, Hoàng Dương Anh cảm nhận được niềm vui sướng khi cổ họng gặp được cam lộ.
Tiểu Thần nhìn Hoàng Dương Anh uống ực ực, cổ họng cậu cũng vô thức chuyển động theo.
Làm như vậy có vẻ giúp cổ họng dịu đi được đôi chút.
Sau khi nhẹ nhàng đặt đầu Hoàng Dương Anh xuống, Tần Vũ bưng ly nước khác lên.
Tiểu Thần nhìn ly nước thuộc về mình đang tiến lại gần, trong lòng phấn khích không thôi!
Cậu liên tục nuốt nước miếng chào đón.
Ly vừa chạm môi, Tiểu Thần đã không đợi được mà uống ực ực.
Uống xong một ly nước, Tiểu Thần phát ra một tiếng sảng khoái: "Oa..."
Tần Vũ cất ly không đi, giơ tay ra hiệu hai người có thể bắt đầu: "Có thể tiếp tục cù nhau rồi đấy."
Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần bỗng thấy có gì đó sai sai.
Sao Tiểu Vũ (chị gái) có vẻ rất muốn xem họ đánh nhau thế nhỉ?
Sự nghi ngờ bắt đầu lan tỏa trong lòng hai người.
Tiểu Thần táo bạo hỏi: "Chị ơi, có phải chị rất muốn xem tụi em đánh nhau không?"
Hoàng Dương Anh nghiêng đầu, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của Tần Vũ.
Trước sự dò xét của họ, Tần Vũ không hề che giấu mà nói: "Chẳng lẽ chị thể hiện chưa đủ rõ ràng sao?"
Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần ngẩn người ra, Tiểu Thần hỏi tiếp: "Tại sao?"
Tần Vũ hớn hở nói: "Tất nhiên là để xem kịch vui rồi. Chẳng lẽ thấy có người đánh nhau, kịch vui dâng tận cửa mà hai người lại không xem sao?"
Cả hai nghẹn lời, hóa ra Tiểu Vũ (chị gái) coi hai người họ như trò tiêu khiển để xem cho vui.
Hoàng Dương Anh dùng ánh mắt tố cáo nhìn Tần Vũ: "Tôi đã bảo mà, sao cô có thể tốt bụng đút nước cho bọn tôi uống chứ, hóa ra đều là có âm mưu cả!"
"Chị hơi quá đáng rồi đấy." Tiểu Thần phụ họa.
Hoàng Dương Anh hận sắt không thành thép nói: "Mạnh dạn lên, chị em là cực kỳ cực kỳ quá đáng!"
Cô quay sang chỉ huy Tiểu Thần: "Đi, em đi cù cô ấy đi. Em cù nách, chị cù gan bàn chân."
Khóe miệng Tần Vũ giật giật: "..."
Hai người coi tôi là người tối cổ chắc?
Thảo luận cách đối phó tôi ngay dưới mí mắt tôi, lại còn nói to thế nữa, là tự tin hay là ngốc đây.
Ít nhất cũng phải thảo luận nhỏ tiếng thôi, tránh mặt tôi ra chút chứ! Tần Vũ bất lực đỡ trán.
"Chúng ta chắc là không cù nổi chị ấy đâu." Tiểu Thần mếu máo nói.
Chỉ số võ lực của chị gái thật sự, thật sự không phải hạng phàm phu tục tử có thể đánh lại được.
Hoàng Dương Anh cực kỳ khinh bỉ nói: "Sao em ngốc thế không biết! Đã bảo là phân công hợp tác rồi mà."
"Chị giỏi, chị giỏi thì chị tự đi mà làm!" Con thuyền tình bạn nói lật là lật, Tiểu Thần tức giận vặn lại.
Hoàng Dương Anh lẩm bẩm: "Đúng là không biết lòng tốt của người ta."
"Không biết dùng thành ngữ thì đừng có dùng loạn, nghe khó chịu lắm." Tiểu Thần đáp trả.
Hoàng Dương Anh thè lưỡi với Tiểu Thần: "Chị cứ dùng đấy, cứ dùng đấy, em làm gì được chị nào? Lêu lêu lêu (~ ̄▽ ̄)~"
"Em cù chị đấy." Tiểu Thần gằn giọng.
Hoàng Dương Anh không giận mà cười, cô nở một nụ cười với Tiểu Thần, bàn tay bị dẫm dưới chân khẽ cong lên.
Tiểu Thần có linh cảm chẳng lành, trong lòng lập tức cảnh giác.
Còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì lòng bàn chân đã nhột nhạt, hai bàn chân cậu vô thức dịch chuyển.
Cả người cậu đột nhiên bị lật nhào xuống đất: "A!"
Thế là cậu bị Hoàng Dương Anh đè ra như một chú heo con, đôi tay cô không ngừng "tác quái" trên người cậu.