Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 322: SỢI DÂY CHUYỀN ĐEN

Gà nướng lá sen vẫn chưa chín thấu, phải đợi thêm chút nữa.

Nghe Tần Vũ nói vậy, hai người đang chơi "chồng người" vội vàng bật dậy, xỏ giày chạy đến đống lửa, mắt sáng rực như đèn pha, cầm gậy gỗ định giúp đào đồ ăn lên.

Tần Vũ nhìn động tác của hai người, vội lấy gậy chặn lại: "Đợi đã, đợi đã, hai người đi rửa tay trước đi."

"Chị ơi, để tụi em đào gà nướng với khoai xong rồi đi rửa luôn một thể." Tiểu Thần tưởng Tần Vũ muốn cho họ ăn ngay nên mới bảo đi rửa tay.

Hoàng Dương Anh cũng nghĩ thế, cô rất biết điều nói: "Để cô đào một mình mệt lắm, tụi này làm cùng cho nhanh."

"Gà vùi chưa đủ thời gian, chưa đào được đâu." Tần Vũ ngăn động tác của họ lại, vội vàng giải thích.

Tiểu Thần vẫn cố thò gậy vào đào: "Không sao, thế tụi em đào khoai trước, khoai đặt ở rìa đúng không chị?" 

Ngửi thấy mùi thơm ngọt lịm, cậu sắp không nhịn được nữa rồi, nước miếng cứ nuốt ực ực.

Tần Vũ lườm hai cái người này một cái, sao nói mãi mà không hiểu ý cô thế nhỉ. 

Cô đành nói thẳng tuột ra: "Ý của chị là, lúc nãy hai người vừa mới thọc nách nhau, rồi lại còn dẫm chân nhau nữa."

"Làm ơn đi rửa sạch tay giùm cái, chị không muốn lát nữa ăn khoai nướng mà được khuyến mãi thêm gia vị đặc biệt đâu. Chị đây thích ăn khoai nướng vị nguyên bản cơ."

Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần nghe xong thì mặt đỏ rần rần, đầy vẻ xấu hổ. 

Cả hai ngoan ngoãn buông gậy gỗ xuống.

Hoàng Dương Anh nhìn bàn tay mình, nghĩ đến lúc nãy bị cái chân nhỏ của Tiểu Thần dẫm lên. 

Để thoát thân, cô còn dùng tay cạy chân cậu ra nữa chứ. 

Ừm... lòng bàn tay với móng tay đúng là hơi bẩn thật. 

Lại còn quên cắt móng tay nữa, nó hơi dài và giờ bên trong dính đầy đất đen. 

Chẳng biết là do cù chân cậu nhóc hay là do lúc hái nấm dính phải nữa. 

Nói chung là nhìn không được sạch sẽ, thậm chí hơi... ghê ghê.

Bàn tay Tiểu Thần cũng bẩn không kém, vừa xanh vừa đen lại vừa vàng. 

Có lẽ do móng tay bị mòn nên bên trong móng lại khá sạch. 

Tiểu Thần đưa tay lên mũi ngửi một cái, oẹ... có mùi hơi chua chua khắm khắm.

Hoàng Dương Anh cũng lén đưa tay lên mũi hít một hơi, oẹ... kinh thật, cái mùi này nồng quá. 

Cô lập tức đứng dậy, dõng dạc nói: "Tôi là người yêu sạch sẽ, tôi đi rửa tay ngay đây."

"Em cũng đi, chị Hoàng, em đi cùng chị cho chị đỡ sợ." 

Tiểu Thần vì sĩ diện nên nói vớt vát một câu.

Hoàng Dương Anh định nói gì đó, nhưng nhìn bộ dạng Tiểu Thần thì lại bĩu môi im lặng. 

Tần Vũ dặn dò thêm: "Không cần về nhà đâu, hai người cứ đi xuống theo con đường này là tới con suối nhỏ rồi."

Cô chỉ tay về phía con đường mòn phía sau: "Tôi vừa từ hướng đó lại đây đấy, cứ đi theo vết chân tôi là đúng đường."

Tiểu Thần gật đầu ra vẻ đã hiểu: "Rõ ạ."

Ngay khi Tiểu Thần đang đứng gật gù, mắt Tần Vũ chợt nheo lại, cô nói với cậu: "Tiểu Thần, lúc rửa tay nhớ rửa luôn cả cổ nhé, trên cổ em đang đeo dây chuyền kìa."

Đeo dây chuyền?? Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần ngơ ngác.

Sau đó mới phản ứng lại, Hoàng Dương Anh cúi người nhìn chằm chằm vào cổ Tiểu Thần, thấy ở đó có một đường chỉ đen xì, nhìn cực kỳ giống một sợi dây chuyền đen. 

Cô cười phá lên: "Phụt... đúng là có một sợi dây chuyền thật. Tiểu Vũ, cô khéo ví von thật đấy."

Tiểu Thần lúc này cũng nhận ra vấn đề, cậu rụt cổ lại, lấy tay che cằm, khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn không nói câu nào, lầm lũi đi xuống con đường Tần Vũ chỉ. 

Hoàng Dương Anh cười ha hả đuổi theo sau: "O(∩_∩)O Ha ha~, Tiểu Thần ơi, đi chậm thôi, đợi chị với!"

Nghe vậy, Tiểu Thần loạng choạng một cái, bước chân càng nhanh hơn.

Tần Vũ vốn định vùi mấy củ khoai và hai con gà nướng. 

Nhưng nghĩ lại, đằng nào cũng mất công làm, chi bằng làm nhiều một chút. 

Thế là cô lấy từ không gian ra thêm hai con gà nướng lá sen nữa cho thành bốn con, khoai mật thì lấy tận hai mươi củ.

Ba người họ sẽ ăn hai con gà và mỗi người hai củ khoai. 

Hai con gà và chỗ khoai còn lại sẽ mang về cho ông nội và mọi người ăn trưa. 

Vì thế nên đống lửa được Tần Vũ làm cực kỳ lớn.

Lúc vùi đồ ăn, Tần Vũ còn tranh thủ đi đường tắt qua chuồng bò nói với mẹ Tần một tiếng là buổi trưa cứ nấu cháo loãng thôi. 

Tần Vũ không dám nán lại lâu, nói xong là đi ngay. 

Bé An An đang nằm trên giường gỗ chơi đồ chơi thấy chị thì phấn khích không thôi, cứ tưởng chị đến bế mình. 

Cậu nhóc vứt đồ chơi sang một bên, lúc Tần Vũ nói chuyện với mẹ Tần, cậu cứ vươn tay ra, miệng "ê a" gọi liên tục.

Kết quả là Tần Vũ nói xong, chỉ mỉm cười với cậu một cái rồi rời đi. 

Không thấy chị đâu nữa, bé An An "ê a" gọi một hồi, cuối cùng khóc rống lên. 

Phải đợi mẹ Tần bế lên cho bú mới chịu nín.

...

Tần Vũ đào hết hai mươi củ khoai lên, để sáu củ ở ngoài, còn lại thu hết vào không gian. 

Cô dùng nước không gian rửa sạch tay, ngắt một cái lá lớn, bọc lấy một củ khoai nướng mềm nhũn, đang chảy mật vàng óng và bốc khói nghi ngút. 

Cô xé lớp vỏ ngoài, lộ ra phần thịt khoai vàng ươm.

Thơm đến mức Tần Vũ phải vội vàng thổi phù phù, không đợi được mà cắn một miếng nhỏ. Miếng khoai ngọt lịm tận tim gan. 

Ngon quá đi mất! 

Cô thích nhất là loại khoai nướng mềm nhũn như thế này.

Đây là khoai mật Tần Vũ trồng trong không gian, củ rất to, thường thì Tiểu Thần chỉ ăn hai củ là no căng. 

Cô cũng có trồng một ít ngoài vườn nhưng củ không được đều như trong không gian, cái to cái nhỏ lẫn lộn.

Số khoai nướng trồng năm ngoái còn chưa qua hết năm mới đã bị Tiểu Thần, các ông nội và Lưu Quy Thịnh vừa sưởi ấm vừa ăn sạch sành sanh rồi. 

Ngược lại, hạt dẻ và hạt thông nhặt được thì chẳng mấy ai ăn, thành ra trong nhà vẫn còn dư một đống. 

Toàn bộ là do cô và Tiểu Thần tiêu thụ.

Ông nội bảo răng lợi các ông không tốt, loại khoai mềm chảy mật này cực kỳ hợp với người già. 

Ông Dương còn đòi Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh đến mùa xuân phải trồng đầy trong sân, chỉ cần chừa ra một lối đi thôi, chỗ nào trồng được là phải trồng hết. 

Nói đến mức mặt Dương Tầm Chi đen thui, quay sang đá cho Lưu Quy Thịnh một cái để xả giận vì anh chàng cứ vừa ăn đến lem nhem cả mặt vừa gật đầu đồng ý rôm rả.

Khoai trồng trong sân ăn hết rồi nhưng trong không gian vẫn còn rất nhiều. 

Tuy nhiên lo ngại khoai mật lượng đường cao, các ông ăn nhiều không tốt cho sức khỏe nên cô cũng hạn chế. 

Tần Vũ lần đầu thấy có những người cuồng khoai lang đến thế, không phải một người mà là cả một đám người.

Sáng sớm nhóm lửa, nướng một củ ăn sáng. 

Chín giờ lại nướng một củ chờ cơm trưa. Ăn trưa xong, làm một củ tráng miệng. 

Ngủ trưa dậy, vì bữa tối ăn muộn nên lại làm thêm củ nữa. 

Đến tận lúc ăn khuya cũng phải làm một củ rồi mới đi ngủ. 

Ngay cả mẹ Tần đang mang thai cũng phải ăn một củ khuya mới ngủ yên được. 

Nếu ngửi thấy mùi mà thiếu mất bữa nào là bé An An trong bụng lại thúc liên hồi, không cho mẹ ngủ yên.

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc đám người này ăn hết sạch khoai, Tần Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. 

Chút ít còn lại trong nhà đều bị cô thu cất đi hết. 

Ông nội Tần không tin, còn đi kiểm tra đột xuất một vòng, kết quả là thất vọng đi ra. 

Tối hôm đó, trừ Tần Vũ, Tiểu Thần, Dương Tầm Chi...