Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 11

Sáng sớm vừa bước vào văn phòng, Trần Phi đã nghe Phó Lập Tân báo cáo rằng nhà của Chu Lễ Kiệt nằm ở khu vực vùng sâu vùng xa, hiện tại vẫn chưa liên lạc được với người thân. Phía đồn công an nơi đăng ký hộ khẩu cam kết sẽ khẩn trương triển khai công tác nhưng việc xét nghiệm DNA vẫn phải tiếp tục chờ đợi.

Mặc dù bây giờ chưa có bằng chứng sắt đá để khẳng định nạn nhân là Chu Lễ Kiệt, nhưng sau khi nghe suy luận của Trần Phi, La Minh Triết quyết định sẽ phá án theo hướng này. Thời gian không chờ đợi một ai, dù kẻ còn sống là Trương Đấu Kim hay Chu Lễ Kiệt thì cả hai đều là những thủy thủ tàu hàng hải có tay nghề vững vàng, một khi đã lên tàu, họ hoàn toàn có khả năng biến mất ở bên kia bán cầu.

La Minh Triết lập tức chỉ thị chia quân làm hai ngả: một mũi đi Lang Phường, Hà Bắc để truy tìm tung tích Lý Bích Châu; mũi còn lại phối hợp với các đơn vị, bằng mọi giá phải nhanh chóng tìm ra kẻ còn sống, cho dù đó là Chu Lễ Kiệt hay Trương Đấu Kim.

Những việc phải bươn chải bên ngoài thường mặc định thuộc về Trần Phi và Triệu Bình Sinh, dù sao hai gã độc thân này cũng chẳng phải lo chuyện đưa đón con đi học hay nhìn sắc mặt vợ mà sống. Từ đây đi Lang Phường không có tàu hỏa chạy thẳng, chỉ có thể đi Thiên Tân, Thạch Gia Trang hoặc Bắc Kinh rồi mới bắt xe chuyển tiếp. Trần Phi yêu cầu chuyến khởi hành sớm nhất có thể. Tào Hàn Quần liền gọi cho bạn cũ bên cảnh sát đường sắt, nhờ tìm giúp hai vé giường nằm đi Bắc Kinh, khởi hành lúc 5:20 chiều nay.

Cúp điện thoại, Tào Hàn Quần thông báo cho Trần Phi: “Cậu ra ga tàu tìm Phùng Thật ở phòng trực ban, cậu ấy sẽ đưa hai ông lên xe. Chuyến Z307 nhé, đừng có nhớ nhầm đấy.”

– Z307?

Trần Phi nghe xong mà sững người. Mất vài giây phản ứng, cậu lập tức lục tung chồng tài liệu trên bàn để tìm cuốn sổ tay của Trương Đấu Kim. Nếu nhớ không lầm, trên trang giấy có vết hằn nét chữ từ trang trước để lại, ở góc trang chính là con số “307” chình ình.

“Ôi…”

Tiếng lẩm bẩm của cậu khiến Triệu Bình Sinh đứng cạnh chú ý, hai người đưa mắt nhìn nhau: “Có chuyện gì vậy?”

Trần Phi xoa cằm, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Nếu tôi đoán không nhầm thì Trương Đấu Kim không phải vì tranh chấp mà lỡ tay g**t ch*t Chu Lễ Kiệt. Hắn đã lên kế hoạch từ trước, không chỉ vậy, hắn còn muốn giết cả Lý Bích Châu nữa.”

“…”

Triệu Bình Sinh lập tức cảnh giác, hắn giật lấy cuốn sổ trong tay Trần Phi, nhìn đi nhìn lại mấy cái địa danh và con số ghi trên đó, rồi gật đầu đồng tình: “Đúng thế. Giống như hôm qua tôi đã thắc mắc, tại sao hung thủ không ra tay ở vùng biển quốc tế mà phải đợi đến khi tàu vào cảng… Mục đích là để tất cả mọi người đều tin rằng người chết là Trương Đấu Kim. Như vậy, cái chết của Lý Bích Châu sau này chắc chắn sẽ không liên lụy đến hắn.”

“Chính xác. Thế nên sau khi giết Chu Lễ Kiệt, Trương Đấu Kim đã đổi quần áo của mình sang cho đối phương để tạo hiện trường giả. Hắn cũng thừa biết cảnh sát sẽ tiến hành giám định quan hệ thân nhân, mà Trương Bội lại là con ruột của Chu Lễ Kiệt, kết quả giám định nhất định sẽ không bị ai nghi ngờ… Chỉ là hắn không ngờ tới việc pháp y lại xét nghiệm luôn cả DNA của anh trai hắn.”

Nói xong, Trần Phi đứng bật dậy, đi thẳng tới gõ cửa phòng làm việc của La Minh Triết. Một lát sau cậu trở ra, gõ gõ lên bàn của Tào Hàn Quần: “Sư phụ giao phó, gửi thông báo phối hợp điều tra tìm Trương Đấu Kim cho bên hệ thống đường sắt. Còn nữa, cậu báo lại với Phùng Thật một tiếng, chúng tôi không đi tàu hỏa nữa mà chuyển sang đi máy bay, nhất định phải tìm thấy Lý Bích Châu trong thời gian ngắn nhất.”

Tào Hàn Quần nhướn mày: “Đi máy bay à? Vậy chúc hai cậu thuận buồm xuôi gió nhé.”

“Cái đồ chó này! Thuận gió có mà rơi máy bay à?”

Trần Phi vớ lấy cái bình giữ nhiệt định nện cho hắn một trận.

Những năm qua bôn ba khắp nơi phá án, Trần Phi cũng chẳng lạ lẫm gì chuyện đi máy bay, thế nhưng lần nào lên phi cơ cậu cũng thấy căng thẳng. Vậy nên trừ khi bất khả kháng, còn lại cậu đều tránh đi máy bay được chừng nào hay chừng đó. Chẳng rõ rốt cuộc là sợ cái gì, vì thực tế cậu cũng chưa từng gặp phải vụ rung lắc nào đến mức phải viết di chúc nhưng cứ hễ cất cánh là lòng dạ lại bồn chồn khó tả.

Triệu Bình Sinh lại cho rằng có lẽ là do trên máy bay cấm hút thuốc. Tàu hỏa còn có khu vực hút thuốc ở chỗ nối giữa các toa, những kẻ nghiện thuốc như Trần Phi không đến mức phải nhịn suốt mấy tiếng đồng hồ chứ một khi đã vào sân bay, qua cửa an ninh thì đến cái bật lửa cũng bị thu sạch. Vừa ra khỏi cửa trả khách, thoáng cái đã chẳng thấy Trần Phi đâu, không cần tìm đâu xa, chắc chắn là đang ghé vào siêu thị sân bay để mua bật lửa rồi.

Triệu Bình Sinh không dưới một lần khuyên Trần Phi nên hút ít lại. Dẫu biết dân hình sự hầu như ai cũng làm bạn với khói thuốc nhưng Trần Phi là kẻ hút điên nhất trong số những người hắn từng gặp. Bản thân hắn ba ngày một bao là đủ, còn Trần Phi có khi một ngày hút hết ba bao, trừ lúc ngủ hoặc lúc họp đại hội ở Cục ra thì chẳng mấy khi thấy cậu rời điếu thuốc. Nhưng dù ai khuyên đi chăng nữa, Trần Phi cũng chỉ cười hì hì cho qua chuyện, thậm chí còn đưa ra cái logic khốn nạn kiểu: “Chắc gì đã thọ được đến cái tuổi mắc ung thư mà lo.”

Tào Hàn Quần từng bảo, Trần Phi như vậy là do bóng ma tâm lý. Hồi trước khi Triệu Bình Sinh về đội, có một đồng nghiệp cùng khóa với họ bị bọn tội phạm nổ súng bắn trúng, không may hy sinh khi đang làm nhiệm vụ ngay trong vòng tay Trần Phi. Trong lúc chờ xe cấp cứu đến, người đó đã rơi vào trạng thái mơ hồ, cứ thì thào bảo thèm một điếu thuốc. Nhưng khi nhét điếu thuốc vào miệng, anh ta cố thế nào cũng không rít nổi một hơi, vì khi ấy phổi đã không còn nạp được khí nữa rồi.

Đến lúc Trần Phi run rẩy tự mình châm điếu thuốc rồi nhét lại vào miệng đồng đội thì người cũng đã đi từ bao giờ. Kể từ đó, năm nào đi viếng mộ, Trần Phi cũng châm ba điếu thuốc đặt trước bia mộ, lặng lẽ đứng nhìn chúng cháy cho đến khi chỉ còn tàn tro mới thôi.

Dù biết hút thuốc là không tốt, hút nhiều lại càng hại người nhưng Trần Phi vẫn cứ giữ thói quen ấy, như thể chỉ cần làn khói thuốc ấy vẫn còn phảng phất thì người chiến hữu năm nào vẫn còn ở đây.

Trong mắt Triệu Bình Sinh, Trần Phi thuộc kiểu người “ánh mắt chứa đầy tâm sự”, nhưng cậu chưa bao giờ dễ dàng lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt ai. Những nỗi lòng nặng trĩu chất chứa suốt nửa đời người, dường như đã theo làn khói thuốc mờ ảo tan biến đi hết.

Lên máy bay tìm chỗ ngồi ổn định xong, một lát sau, cô tiếp viên hàng không tươi cười tiến lại hỏi xem họ có cần chăn mền hay gối tựa không. Trần Phi xua tay bảo không cần, cậu vốn dĩ chẳng bao giờ ngủ được trên máy bay. Triệu Bình Sinh thì thực sự cần một chiếc gối, đêm qua nằm cạnh Trần Phi, hắn gần như thức trắng, lúc này cơn buồn ngủ ập đến khiến mí mắt cứ muốn sụp xuống.

Máy bay cất cánh muộn hơn dự kiến bốn mươi phút, nghe đâu do chuyến bay xuất cảng quá nhiều nên phải xếp hàng chờ đến lượt. Triệu Bình Sinh vừa lấy gối ra đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ, vốn dĩ gối đang kê bên má, kết quả ngủ một hồi lại trượt sang phía Trần Phi. Sợ làm bạn mình thức giấc, Trần Phi cứ ngồi im không nhúc nhích, giữ nguyên một tư thế suốt gần nửa tiếng đồng hồ. Mãi cho đến khi máy bay đạt độ cao ổn định, cô tiếp viên đẩy xe đồ uống đi hỏi từng hành khách, Triệu Bình Sinh bị đánh thức mới phát hiện mình suýt nữa đã rúc hẳn vào lòng Trần Phi ngủ.

Thấy Trần Phi nhận ly nước mà cánh tay phải cứng đờ không nhấc lên nổi, Triệu Bình Sinh lòng đầy hối lỗi hỏi: “Sao cậu không gọi tôi dậy?”

Trần Phi nhấp một ngụm trà, đặt ly xuống rồi nói: “Chẳng phải tối qua cậu ngủ không ngon sao? Để cậu tranh thủ chợp mắt một lát.”

“Hả?” Triệu Bình Sinh giật mình thon thót…Chẳng lẽ cậu ta biết nửa đêm mình không ngủ được mà cứ nhìn chằm chằm cậu ta sao? Lẽ nào…

“Lúc ngủ say như chết cậu hay ngáy lắm, mà tôi nằm cạnh cậu lại có thể đánh một giấc đến sáng thì chắc chắn là do cậu mất ngủ rồi.” Trần Phi thản nhiên nhếch mép, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ nhìn biển mây mênh mông, tâm trí đã sớm bay đi xa, khẽ thở dài: “Hy vọng chúng ta có thể tìm thấy Lý Bích Châu trước khi Trương Đấu Kim ra tay.”

Ở nơi công cộng không tiện bàn luận sâu về vụ án, Triệu Bình Sinh lặng lẽ gật đầu, không tiếp lời nữa. Vé máy bay phải mua bằng tên thật, Trương Đấu Kim không thể mạo hiểm đi máy bay để tìm vợ cũ, hắn chỉ có thể đi tàu hỏa hoặc xe khách đường dài. Hơn nữa, hắn mang theo một lượng lớn tiền mặt bên mình. Theo hồ sơ giao dịch của ngân hàng, hắn đã rút sạch hai mươi vạn tiền tiết kiệm trước khi lên tàu nên chắc chắn không thể cứ lên xe là ngủ say như sáo giống Triệu Bình Sinh được. Hắn phải tìm chỗ nghỉ ngơi, giữa đường kiểu gì cũng bị trì hoãn chút thời gian.

Lúc này, Lý Bích Châu đang ở nơi nào đó có lẽ nằm mơ cũng không ngờ tới, chồng cũ của mình đang có dã tâm sát hại mình.

Phát xong đồ uống thì đến suất ăn nhẹ, đồ ăn vừa bưng lên bàn nhỏ trước mặt, cả chiếc máy bay bỗng “ầm” một tiếng, rung lắc dữ dội. Triệu Bình Sinh lập tức chộp lấy bàn tay Trần Phi đang đặt trên khay đồ ăn. Nghe thấy những tiếng hô vang lên liên tiếp xung quanh, Trần Phi cúi xuống nhìn bàn tay Triệu Bình Sinh đang siết chặt lấy mình đến mức nổi cả gân xanh, cậu bật cười nhướn mày: “Chỉ là xóc nảy vài cái thôi mà, cậu căng thẳng cái gì- mẹ kiếp!”

Lời còn chưa dứt, máy bay lại rung mạnh một phát, nếu không nhờ thắt dây an toàn thì người đã bị hất tung lên rồi. Một người phụ nữ bế con nhỏ sợ đến mức ôm ghì lấy đứa bé khóc nức nở. Các tiếp viên hàng không được huấn luyện bài bản vừa nhanh chóng thu dọn xe đồ ăn vừa trấn an hành khách, đúng lúc này loa phát thanh vang lên:

“Thưa quý khách, máy bay đang đi vào vùng nhiễu động không khí nên sẽ có chút xóc nảy nhỏ. Nhà vệ sinh đã tạm đóng cửa, xin quý khách vui lòng trở về chỗ ngồi, thắt chặt dây an toàn. Chúng tôi xin tạm dừng phục vụ suất ăn, rất xin lỗi vì sự bất tiện này. Ladies and gentlemen…”

Máy bay vẫn xóc nảy không ngừng, dù là người ma không kinh quỷ không sợ như Trần Phi cũng thấy tim mình đập thình thịch, theo bản năng nắm chặt nắm đấm. Tình trạng này kéo dài gần một phút, mãi cho đến khi thân máy bay ổn định trở lại, cậu mới phát hiện lòng bàn tay mình đã đẫm mồ hôi.

Cúi đầu thấy Triệu Bình Sinh vẫn còn siết chặt tay mình, Trần Phi trêu: “Nhìn cậu sợ chưa kìa.”

“Ừ, tôi sợ nhất là gặp phải luồng khí lưu.”

Triệu Bình Sinh rút tay về, thản nhiên lau đi lòng bàn tay vốn dĩ vẫn luôn khô ráo vào vạt áo mình.