Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 10

Cốc, cốc, cốc!

Ba tiếng gõ cửa đánh thức Triệu Bình Sinh khi hắn vừa mới đặt lưng xuống giường. Chẳng cần hỏi cũng biết người tới là ai, vào giờ này nếu không phải Trần Phi thì chắc chỉ có quỷ mới đi gõ cửa nhà hắn.

Mở cửa đón Trần Phi vào nhà, Triệu Bình Sinh rất tự giác đi vào phòng ngủ trải thêm một bộ chăn đệm. Đã 12:05 rồi, bàn chuyện xong chắc chắn tên này sẽ ngủ lại đây luôn. Trải giường xong, hắn xuống bếp nấu mì gói, không quên chần thêm hai quả trứng và cắt thêm một quả dưa chuột. Trần Phi không thích ăn dưa chuột chín, dưa thái lát bỏ vào nồi mới ba mươi giây đã phải tắt lửa ngay, để nhiệt độ của nước mì thấm chút hương vị vào miếng dưa là vừa đủ.

Trần Phi đánh chén sạch sẽ một bát lớn cả nước lẫn cái, lau miệng rồi rút bao thuốc ném cho Triệu Bình Sinh một điếu. Cậu tiện tay vớ lấy cái bật lửa vốn dùng để trang trí bằng kim loại hình pháo đài của đối phương để châm thuốc.

Ở chỗ của Triệu Bình Sinh cậu lại cảm thấy tự do hơn so với căn nhà một tháng về không nổi ba lần của mình. Đồ dùng vệ sinh hay quần áo thay mới đều đầy đủ, tắm xong bày bừa phòng tắm cũng chẳng cần dọn dẹp. Đồng chí Triệu còn tâm lý mua sẵn cho cậu hai bộ đồ ngủ dày mỏng đủ cả, đông ấm hè mát.

“Sau bữa ăn một điếu thuốc, khoái lạc tựa thần tiên.” Trần Phi ăn đến vã mồ hôi nhưng cả người sảng khoái, cậu xoải chân tay dựa lưng vào ghế sofa, nhướng mày nhìn Triệu Bình Sinh đang tựa lưng vào tường: “Lần nào tới chỗ cậu ăn mì gói không gia vị, tôi cũng oán trách sao mình không phải phụ nữ, như vậy gả quách cho cậu để ngày nào cũng được ăn ngon.”

“Hay là cậu chuyển đến đây ở đi, đóng tiền nhà tiền cơm, tôi cho cậu ăn mì gói cả đời.” Triệu Bình Sinh đã quá quen với cái kiểu nói năng không giữ mồm giữ miệng của đối phương nên chỉ không mặn không nhạt đáp lại, nhưng câu thực sự hắn muốn nói là: “Nếu cậu thích ăn, tôi có thể nấu cho cậu cả đời.”

Trần Phi nhếch mép cười tự giễu, xua xua tay đang cầm điếu thuốc: “Nói việc chính này, kết quả DNA của người chết có rồi, không khớp với Trương Phú Căn, cha mẹ không cùng một người. Thế nhưng Trương Phú Căn lại khẳng định như đinh đóng cột rằng mình và Trương Đấu Kim là anh em ruột. Vì thế tôi nghi ngờ… cái xác bị ép biến dạng trong container đó không phải Trương Đấu Kim.”

Ánh mắt Triệu Bình Sinh trầm xuống, trong đầu nhanh chóng lướt qua các manh mối của vụ án, không lâu sau hắn đưa ra suy đoán trùng khớp với Trần Phi: “Cậu cho rằng…người chết chính là Chu Lễ Kiệt?.”

Gật đầu một cái, Trần Phi ngậm thuốc lá, nghiêng người rút từ túi quần ra tấm ảnh gia đình có mặt Lý Bích Châu bị cào nát, đặt phẳng lên bàn trà: “Kết quả DNA của Trương Bội và người chết đã xác nhận, họ là cha con.”

“…” Triệu Bình Sinh có chút đồng cảm nhưng rất nhanh đã được thay thế bằng sự nhạy bén của một người phân tích vụ án: “Trương Đấu Kim biết chuyện rồi. Ông ta biết Trương Bội không phải con ruột mình, hèn gì ông ta lại phá đi khuôn mặt của Lý Bích Châu trong ảnh, ông ta hận chết người đàn bà này.”

“Nhưng dù đã ly hôn, ông ta quyết không để Lý Bích Châu mang Trương Bội đi, chứng tỏ Trương Bội đối với ông ta vô cùng quan trọng.”

“Chắc chắn rồi, đứa con mình tự tay nuôi nấng suốt mười sáu năm thì có khác gì con ruột đâu. À đúng rồi, cậu đã thông báo cho người nhà Chu Lễ Kiệt đến lấy mẫu xét nghiệm DNA chưa?”

“Lúc nãy trên đường qua đây tôi đã gọi điện giao cho Phó Lập Tân rồi, cậu ta trực ban hôm nay. Tôi cũng bảo Tào Hàn Quần thúc giục bên đồn công an nơi Lý Bích Châu đăng ký hộ khẩu nhanh chóng truy tìm tung tích bà ta. Sáng mai ngân hàng mở cửa, cậu đi kiểm tra số dư tài khoản của Trương Đấu Kim nhé, tôi đoán ông ta đã rút sạch tiền rồi.” Nói đoạn, Trần Phi ngửa đầu phả ra một làn khói trắng lên trần nhà, đôi mắt hổ vằn tia máu khẽ nheo lại trong làn khói lượn quanh: “Tôi thấy hay là hai đứa mình đi Hà Bắc một chuyến đi, tìm Lý Bích Châu hỏi cho ra lẽ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cứ ngồi đây chờ mãi cũng không phải cách.”

“Nếu cậu đã quyết thì tôi xách túi đi ngay thôi.” Việc đi công tác ngoại tỉnh điều tra đối với bọn họ vốn là chuyện cơm bữa, đồ dùng cá nhân của Triệu Bình Sinh lúc nào cũng xếp sẵn trong tủ quần áo.

Ngay cả túi của Trần Phi cũng nằm sẵn trong đó luôn rồi.

“Được, mai báo cáo với sư phụ một tiếng rồi đặt vé tàu. Đi, ngủ!”

Dụi tắt tàn thuốc, lúc đứng dậy Trần Phi mới để ý bát mì mình vừa ăn vẫn còn chình ình trên bàn trà. Hiếm khi cậu siêng năng một lần, chủ động bưng bát vào bếp để rửa. Triệu Bình Sinh ngậm thuốc lá đứng ở phòng khách, nhìn bóng lưng rắn rỏi, khỏe khoắn bên bồn rửa bát, nghĩ đến lát nữa hai người sẽ nằm chung một giường, hầu kết hắn bất giác lăn nhẹ một vòng.

Khao khát được chạm vào, khao khát có một mối quan hệ thân mật hơn nhưng nếu h*m m**n sinh lý có thể dùng ý chí để kìm nén, thì nỗi khát vọng trong lòng lại đang giày vò hắn từng giờ từng phút.

Nhà hắn có hai phòng nhưng một phòng đã được cải tạo làm phòng làm việc nên chỉ còn một phòng ngủ với duy nhất một chiếc giường. Lúc đầu Trần Phi sang ngủ nhờ vẫn thường nằm ở ghế sofa, nhưng sau khi bị lăn xuống đất hai lần thì cậu ngang nhiên chiếm luôn nửa cái giường của chủ nhà.

Tuy nhiên, sau vài lần chung giường khác gối, Triệu Bình Sinh phát hiện ra Trần Phi có một kỹ năng đặc biệt, đó là ngủ suốt đêm mà không hề đổi tư thế. Thế nên việc tại sao trước đây cậu ta có thể lăn từ trên ghế sofa xuống đất đến giờ vẫn là một ẩn số. Chẳng lẽ lúc hắn ngủ say cậu ta có cựa quậy mà hắn không biết? Chứ bình thường lúc hắn ngủ Trần Phi nằm tư thế nào, lúc tỉnh dậy đối phương vẫn y xì như vậy.

Nhưng thế cũng tốt, mùa đông sẽ không lo bị đạp chăn.

Rửa chén xong, Trần Phi quay người lại thấy Triệu Bình Sinh đang trố mắt nhìn mình chằm chằm, cậu liền nhíu mày hỏi: “Nhìn cái gì mà nhìn?”

“Hả? À, nhìn cái áo sau lưng cậu đẫm mồ hôi rồi kìa, mau thay ra rồi vứt vào máy giặt đi.” Triệu Bình Sinh mặt không đổi sắc đáp lại. Hắn tuyệt đối không thể thừa nhận rằng vừa rồi trong đầu mình đang lướt qua những thước phim không thể nói từ đống tang vật trong các vụ truy quét m** d*m năm nào.

Trần Phi thẳng tay lột phăng chiếc áo thun, bước tới mở nắp máy giặt vứt bộp vào trong: “Đồ ngủ của tôi đâu?”

“Cậu cứ vào tắm trước đi, lát nữa tôi mang vào phòng vệ sinh cho.”

Triệu Bình Sinh cảm thấy đôi mắt mình chẳng biết nên đặt vào đâu, tầm mắt cứ đảo liên hồi. Nhưng khổ nỗi, Trần Phi cởi áo xong lại bắt đầu lột cả quần, khắp người từ trên xuống dưới chỉ còn độc chiếc q**n l*t tam giác cứ thế lù lù đập vào mắt hắn. Trong phòng rõ ràng đang bật điều hòa, vậy mà trán Triệu Bình Sinh lại lấm tấm mồ hôi, hồn vía bay tận phương nào không biết. Đến khi định thần lại đã thấy mình đang ôm bộ đồ ngủ cùng chiếc q**n l*t sạch đứng trước cửa phòng vệ sinh mù mịt hơi nước.

–  Ôi, mình khổ quá mà.

Thực ra, đây vẫn chưa phải là chuyện khổ nhất. Hồi hắn mới vào Cục, để giúp hắn làm quen với công việc của các bộ phận, La Minh Triết đã sắp xếp cho Trần Phi dắt hắn đi hỗ trợ bên đội trị an vài lần. Truy quét m** d*m là một trong những công tác trọng yếu thời bấy giờ, đống băng đĩa thu giữ về đều phải ngồi kiểm tra từng cái một, nếu không lấy đâu ra bằng chứng phán người ta kinh doanh văn hóa phẩm đồi trụy? Mấy gã trai trẻ hăng máu cứ thế trừng mắt nhìn vào màn hình tivi, mạch máu căng phồng, mặt mũi ai nấy đỏ như quả cà chua, đỉnh đầu như bốc hỏa. Bên ngoài trời đông tuyết rơi lất phất mà trong phòng lại hầm hập như giữa mùa hè.

Thời đó, phim ảnh chủ yếu là băng lậu sao chép từ Hồng Kông mang về, đa phần là phim Âu Mỹ, còn mấy loại “phim hành động” Nhật Bản vẫn chưa phải trào lưu. Lần đầu tiên Triệu Bình Sinh cùng anh em thẩm định phim, nhìn thấy những thiết bị hình trụ đồ sộ của nam chính, mắt hắn suýt thì lọt ra ngoài. Thế mà Trần Phi ngồi ngay bên cạnh lại mang bộ dạng ung dung như kẻ từng trải, còn dùng giọng tiền bối nhắc nhở hắn: “Không sao đâu, có phản ứng là bình thường, không phản ứng chứng tỏ cậu “có vấn đề’ đấy”, làm hắn chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho xong chuyện.

Sau này xem nhiều quá hắn cũng phát ngán, dù mấy cô đào trên tivi có gào thét khản cổ thì hắn vẫn tỉnh bơ, không chút gợn sóng. Mãi cho đến một ngày, có một cuốn băng dài mười phút từ đầu chí cuối toàn là đàn ông với nhau không có lấy một bóng hồng, khiến mấy anh em ngồi trong phòng thẩm định đều há hốc mồm kinh ngạc.

“Clm!” Hắn nghe thấy Trần Phi chửi thề một tiếng nho nhỏ, “Bọn Tây đúng là biết cách chơi thật đấy, không thấy tởm à?”

Giây phút ấy, hạt giống tình cảm vừa mới nhú lên trong lòng hắn đã bị sương giá đóng thành băng lạnh. Sau này khi làm án nhiều hơn, tiếp xúc với cộng đồng này cũng ngày một nhiều, dù Trần Phi chưa bao giờ biểu lộ sự ác cảm hay định kiến nào nữa nhưng suốt bao nhiêu năm qua, hắn vẫn không thể quên được phản ứng của đối phương trong căn phòng thẩm định năm ấy.

Lời bày tỏ “Tôi thích cậu” chân thành nhất, cứ thế bị đóng băng vĩnh viễn nơi đáy lòng.