Máy bay đáp xuống sân bay Thủ đô, hai người còn phải lộn ngược về bến xe khách phía Tây để bắt xe buýt, vật lộn mãi đến lúc tới Lang Phường thì trời đã gần nửa đêm. Chẳng kịp ghé nhà nghỉ làm thủ tục nhận phòng, Trần Phi và Triệu Bình Sinh đi thẳng tới đồn công an khu vực để gặp anh họ của Lý Bích Châu là Lý Bảo Lưu, người đã ngồi đợi bọn họ suốt mấy tiếng đồng hồ.
Lý Bảo Lưu ngoài 40 tuổi, gương mặt hiện rõ vẻ trải đời và khéo léo. Ông ta rút điếu thuốc mà người trưởng đồn mới đưa cho, vừa nói vừa vung tay múa chân, vẻ mặt có phần kích động: “Úi giời, con em gái tôi ấy mà, chẳng hề lăng loạn như cái đám nhà họ Trương rêu rao đâu. Nó chẳng qua có chút nhan sắc lại thích ăn diện thôi mà. Các cụ bảo rồi, trước cửa nhà góa phụ thường lắm điều tiếng, chậc, mặc dù lúc đó thằng Trương Đấu Kim chưa chết nhưng cũng không khác gì đã chết là bao. Quanh năm suốt thênh thang chẳng thấy mặt mũi ở nhà, đàn ông con trai cũng phải lo cái ăn cái mặc chứ, chẳng lẽ cứ đổ hết lên đầu một người đàn bà chân yếu tay mềm như Bích Châu à? Nó vừa phải lo việc nhà, vừa chăm con cái lại còn phụng dưỡng bố mẹ chồng, rồi còn phải đi làm ở hợp tác xã nữa. Mấy việc như thay kính, sửa ống nước, rồi vác gạo, vác mì, thay bình gas này nọ, hàng xóm láng giềng chạy qua chạy lại giúp đỡ một tay chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao?”
Trần Phi nghe một hồi mà nhíu cả mày, thầm nghĩ: Hay thật đấy, chúng tôi còn chưa kịp hỏi câu nào mà ông đã bắn tằng tằng như súng liên thanh rồi.
Thấy Lý Bảo Lưu bưng chén trà lên thấm giọng, ra dáng như sắp sửa oán than một tràng dài nữa, Triệu Bình Sinh vội vàng giơ tay ngắt lời: “Anh này, chúng tôi đến đây chính là để xác nhận tung tích của Lý Bích Châu. Anh cảnh sát ở đồn đã gọi vào số điện thoại anh cung cấp nhưng không liên lạc được, anh xem còn cách thức liên lạc nào khác hay địa chỉ thường trú nào có thể cung cấp không?”
“Ối giời, thế thì đúng là không còn cái nào khác thật, xưa nay nó vẫn dùng mỗi cái số… cái số điện thoại tôi đưa các anh đấy.” Nói đoạn, Lý Bảo Lưu vỗ đùi cái đét: “Ái chà, đúng rồi đúng rồi! Nó bảo nó muốn đi Bờ Đê Cô [1] , đến đó thì coi như là đi xa rồi, chắc chắn phải đổi số khác.”
Triệu Bình Sinh tiếp tục truy vấn: “Cô ấy có nói qua bên đó làm gì không? Cụ thể là ở chỗ nào?”
“Nó bảo có một ông chủ buôn hải sản thuê về làm. Trước đây nó vốn làm kế toán ở hợp tác xã, hai năm nay mấy cái hợp tác xã giải thể hết rồi nên nó cũng mất việc, đi làm thuê cho người ta thì vẫn làm nghề cũ thôi.”
“Hơn một năm nay cô ấy hoàn toàn không liên lạc gì với mọi người sao?”
“Có chứ, có chứ. Tết Nguyên Đán vừa rồi nó còn gọi điện chúc tết bố tôi mà.”
“Số điện thoại nào?”
“Nó gọi vào điện thoại bàn, ai mà biết là số nào.”
“Cụ thể là ngày nào?”
Lý Bảo Lưu chau mày hồi tưởng một lát: “Thì… hình như là… chắc là mồng hai Tết. Ngày đó là ngày vợ chồng dắt nhau về ngoại nhưng vì nó ly hôn rồi nên chẳng tiện về nhà mẹ đẻ, thành ra… Haiz, con gái gả đi như bát nước đổ đi mà, cũng chỉ vì chuyện nó bỏ chồng mà anh chị em ruột thịt không ai thèm qua lại với nó nữa.”
“Ly hôn thôi mà, có đến mức đoạn tuyệt thế không?” Trần Phi không nhịn được xen vào một câu.
“Cũng tại làm rùm beng lên quá.” Lý Bảo Lưu hạ thấp giọng, vẻ thần bí: “Có lời đồn rằng hồi nó vào Thâm Quyến làm thuê đã từng làm “cái nghề đó”. Nếu không thì Trương Đấu Kim sao lại cam tâm tình nguyện bỏ vợ, chẳng qua là điều tiếng dữ quá chịu không nổi đấy thôi.”
– Cái nghề đó? À…
Triệu Bình Sinh và Trần Phi đưa mắt nhìn nhau, trong đầu cả hai đều chung một suy nghĩ. Cuối những năm 80 ở vùng duyên hải phía Nam, đặc biệt là đặc khu kinh tế như Thâm Quyến, những chốn ăn chơi trác táng mọc lên như nấm. Không khó để hình dung một người phụ nữ trẻ tuổi đi ra từ một thị trấn nhỏ miền lục địa, bất ngờ đặt chân đến nơi phồn hoa đô hội đầy rẫy cám dỗ như thế thì tâm lý sẽ bị chấn động mạnh đến nhường nào. Đã vậy cô ta lại còn có vốn liếng, đó là sự trẻ trung và xinh đẹp, cho dù bản thân cô ta không muốn thì những kẻ xung quanh cũng sẽ tìm mọi cách kéo cô ta xuống vũng bùn.
Nếu đúng như vậy, chuyện Lý Bích Châu và Chu Lễ Kiệt quen biết nhau cũng là lẽ đương nhiên. Một kẻ đi mua hoa, một người bán hoá, có lẽ gã khách làng chơi đã nảy sinh tình cảm thật, hai người không chỉ chung sống mà còn có cả con chung. Thế nhưng Lý Bích Châu dù sao cũng là phụ nữ đã có gia đình, ở cái thời đại đó, ly hôn chẳng phải chuyện vẻ vang gì, nhất là khi đằng gái là người phạm lỗi. Đừng nói là bản thân cô ta, ngay cả cha mẹ anh em cũng sẽ bị người đời trong vùng chỉ trỏ đến mức thối mặt. Không đường lui, cô ta mới phải để Trương Đấu Kim đội cái sừng dài, làm “bố hờ” cho đứa nhỏ.
Còn về việc Trương Đấu Kim làm sao phát hiện ra chuyện này, e là chỉ có tìm gặp Lý Bích Châu mới có câu trả lời chính xác. Cũng may đã có manh mối về lịch sử cuộc gọi, chờ sáng mai đến bưu điện trích xuất bản kê là xong. Chẳng phải nói cô ta đang ở Bờ Đê Cô sao? Vậy cứ nhằm vào các số gọi đến từ vùng đó mà tra.
Chẳng biết do trà ở đồn công an quá ngon hay vì lý do gì khác mà Lý Bảo Lưu cứ luyên thuyên mãi không thôi, nhìn bộ dạng chẳng có ý gì là muốn ra về. Trần Phi và Triệu Bình Sinh đã bươn chải cả ngày mệt rã rời, một câu cũng chẳng muốn nghe ông ta lải nhải thêm nữa nên sau khi nắm được thông tin hữu dụng liền đứng dậy cáo từ ngay.
Lúc mới vào nội thành, nhìn kiến trúc hai bên đường, Trần Phi đã có cảm giác như quay về mấy khu phố ven đô thị của mười mấy năm trước nên cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều vào điều kiện ở nhà nghỉ. Thực tế chứng minh, không kỳ vọng là quyết định đúng đắn. Trong căn phòng ở góc hành lang, hai chiếc giường gỗ kê sát tường đã cũ đến mức đầu giường có nước bóng loáng, sờ vào thấy dày dặn và nặng trịch, kiểu dáng đơn giản, cảm giác tuổi thọ của cái giường này chắc cũng đủ làm bố của hai người.
Đêm hè vẫn oi bức như cũ mà trong phòng lại không có điều hòa, chỉ có độc chiếc quạt máy thổi ra toàn gió nóng. Phòng cũng không có khu vệ sinh khép kín, muốn tắm rửa hay giải quyết nỗi buồn đều phải chạy ra phía cuối hành lang dùng chung. Nhân viên phục vụ xách vào hai phích đầy nước nóng rồi chẳng nói chẳng rằng bước ra ngoài. Từ lúc xuống máy bay đến giờ đã gần mười tiếng đồng hồ, ngoại trừ mấy ngụm trà ở đồn công an thì chưa có gì bỏ bụng, Trần Phi đói đến mức bụng dán vào lưng, thế nhưng quanh nhà nghỉ tối om om chẳng kiếm nổi một quán ăn.
Bộp một tiếng, một gói bánh quy ném ngay xuống chân. Trần Phi đang ngậm điếu thuốc mới châm, liếc nhìn Triệu Bình Sinh: “Cậu mua bánh lúc nào thế?”
“Lúc cậu còn mải chọn bật lửa ở siêu thị sân bay ấy.” Triệu Bình Sinh vừa nói vừa rót đầy nước nóng vào cái cốc sứ trắng đưa cho Trần Phi: “Đói lắm rồi chứ gì, đã bảo ở bến xe phía Tây ăn tạm cái gì rồi hẵng đi mà cậu chẳng nghe.”
“Tôi đâu có ngờ tới đây đến bát mì người ta cũng không thèm bán đâu.” Trần Phi liếc xéo hắn một cái, xé gói bánh nhét một miếng vào miệng, hai bên má phồng rộp lên: “Với lại cái chỗ đó bán tận năm mươi tệ một suất cơm hộp, cậu cam tâm bỏ tiền ra ăn à?”
Triệu Bình Sinh cúi đầu cười khẽ, hắn xoay người mở hành lý lấy ra hai bộ đồ vệ sinh cá nhân, đặt phần của Trần Phi lên bàn. Thấy hắn có ý định đi rửa mặt, Trần Phi vừa nhai vừa hỏi với cái miệng đầy bánh quy: “Cậu không ăn à?”
“Tôi không đói, lúc trên xe buýt tôi ăn rồi, vẫn còn cả xúc xích với trứng luộc trà đấy.”
“Hừ, đúng là tranh thủ lúc tôi ngủ để đánh chén mà.”
“Ăn xong nhớ đánh răng đấy nhé.”
“Biết rồi, biết rồi, cậu đúng là lắm lời.”
Đợi Triệu Bình Sinh ra khỏi phòng, Trần Phi vừa gặm bánh quy vừa nhắn tin cho La Minh Triết để báo cáo lại những thông tin thu thập được từ cuộc thăm hỏi. Nếu ngày mai thuận lợi tra ra nơi ở của Lý Bích Châu thì tốt quá, còn nếu không…họ lại phải lặn lội đến tận Bờ Đê Cô để hỏi thăm tiếp. Suy cho cùng, đi công tác ngoại tỉnh là cuộc chiến mài mòn đế giày, bao giờ tìm được người mới coi như xong việc. Ăn no rồi cơn buồn ngủ ập đến, Trần Phi cũng chẳng nề hà gì. Nơi tồi tàn hơn cái nhà nghỉ này cậu từng ở rồi, chỉ cần có chỗ phẳng để ngả đầu là tốt lắm rồi.
Chỉ có điều đám muỗi ở đây đáng ghét thật. Trần Phi rửa mặt xong quay về tắt đèn nằm xuống, chưa đầy hai phút đã nghe tiếng muỗi vo ve ngay sát màng nhĩ. Cậu vung tay vỗ “bộp bộp” mấy phát, đập chết được một con đầy máu.
Trong khi cậu đang mải đấu trí đấu dũng với lũ muỗi thì ở chiếc giường bên cạnh, Triệu Bình Sinh lại vững như bàn thạch. Nhắc cũng lạ, chỉ cần có Trần Phi trong phạm vi mười mét thì đám muỗi sẽ không động đến Triệu Bình Sinh, thậm chí bay qua cũng thèm. Nhưng nếu đặt Triệu Bình Sinh cạnh những người khác, hắn vẫn bị muỗi đốt như thường.
Về hiện tượng kỳ quái này, Triệu Bình Sinh thường cười bảo: “Cứ có Trần Phi ở bên cạnh là tôi như có bát nhang muỗi bên cạnh vậy.”