Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 45: Tri Ý truy vấn

Đêm đã về khuya.

Cả thôn trang chìm trong núi rừng tĩnh lặng. Thỉnh thoảng chỉ vang lên vài tiếng chó sủa xa xa, lẫn trong tiếng côn trùng rả rích nơi khe núi.

Đèn dầu trong phòng vẫn còn le lói.

Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua lớp giấy dán cửa, hắt ra ngoài sân một quầng sáng ấm áp.

Hứa Tri Ý trằn trọc trên giường, mãi không thể ngủ.

Đầu óc cô rối như tơ vò.

Lúc thì hiện lên gương mặt âm trầm của Hàn Dung, lúc lại là ánh mắt giằng xé của Hạ Thắng.

Và cả cái tên "Đội trưởng" bí ẩn kia nữa.

Tất cả như một mớ dây rối không tìm được đầu mối, siết chặt lấy suy nghĩ của cô.

Cô biết quá khứ của Hạ Thắng tuyệt đối không đơn giản như anh nói.

Một thợ săn bình thường sao?

Sao có thể có "đồng đội cũ" mang khí tức nguy hiểm như Hàn Dung?

Lại càng không thể tùy tiện đắc tội với một người có thể ngồi vào vị trí Phó cục trưởng công an huyện.

Rốt cuộc trên người anh còn giấu bao nhiêu chuyện?

Hứa Tri Ý thở dài, ngồi bật dậy.

Liếc sang bên cạnh, Hạ Thắng vẫn chưa vào phòng.

Từ lúc từ bếp ra, anh chỉ lặng lẽ ngồi ở bàn đá trong sân, một mình hút thuốc lá sợi.

Đốm lửa nhỏ trong điếu thuốc lúc sáng lúc tối, chập chờn trong đêm đen, giống hệt tâm trạng rối loạn của anh lúc này.

Hứa Tri Ý khoác thêm áo, nhẹ nhàng xuống giường rồi rón rén bước ra ngoài.

Gió đêm se lạnh phả vào người.

Cô vòng ra sau lưng anh, khẽ đưa tay ôm lấy.

Cơ thể Hạ Thắng khẽ cứng lại, nhưng rất nhanh liền thả lỏng.

Anh đặt tay lên bàn tay cô đang ôm trước ngực mình, giọng nói trong đêm tĩnh lặng trở nên khàn đặc.

"Sao chưa ngủ?"

"Anh không vào, em ngủ sao được."

Hứa Tri Ý áp mặt vào tấm lưng rộng của anh, giọng nhỏ nhẹ.

Hạ Thắng không đáp, chỉ siết tay cô chặt hơn một chút.

Hai người cứ thế lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Một lúc lâu sau, Hứa Tri Ý mới khẽ lên tiếng.

"Hạ Thắng, anh vẫn đang nghĩ chuyện của Hàn Dung sao?"

"Ừ."

"Anh sợ không?" cô hỏi.

Hạ Thắng im lặng.

Sợ sao?

Nếu là trước kia, một thân một mình, mạng cũng chẳng đáng bao nhiêu, thì đến trời cũng chưa chắc khiến anh sợ.

Nhưng bây giờ...

Anh cúi xuống nhìn đôi tay nhỏ đang vòng qua eo mình.

Anh sợ.

Sợ liên lụy đến cô.

Sợ không cho cô được cuộc sống yên ổn như mong muốn.

Sợ lại một lần nữa đánh mất người quan trọng nhất.

"Tri Ý."

Anh xoay người, kéo cô vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình.

Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt nghiêm túc đến mức gần như nặng trĩu.

"Nếu... anh nói là nếu thôi."

"Nếu anh không giống như em nghĩ."

"Nếu anh thật sự từng là một kẻ dính máu, mạng người trong tay chẳng đáng gì."

"Em... còn muốn anh không?"

Giọng anh khàn đi, mang theo sự bất an hiếm thấy.

Hứa Tri Ý khựng lại.

Tim như bị bóp chặt.

Người đàn ông từng chắn trước mặt cô như một bức tường.

Người có thể không chớp mắt đối đầu với nguy hiểm.

Giờ lại giống như một đứa trẻ sợ bị bỏ lại phía sau.

Cô đưa tay nâng mặt anh lên, buộc anh nhìn thẳng vào mình.

"Hạ Thắng, anh hãy nghe cho kỹ."

"Em không quan tâm trước đây anh là ai, đã làm những gì."

"Em chỉ biết, hiện tại anh là chồng em."

"Chính anh đã kéo em ra khỏi cái nhà ăn thịt người đó khi em tuyệt vọng nhất."

"Là anh cho em một mái nhà."

"Là anh nấu cho em bữa cơm đầu tiên."

"Là anh chắn trước mặt em mỗi khi em bị bắt nạt."

"Là anh nắm tay em, dạy em cách cấy mạ."

Khóe mắt cô đỏ lên.

"Với em, như vậy là đủ rồi."

"Quan trọng hơn tất cả."

"Nên dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ không rời xa anh."

"Trừ khi... anh không cần em nữa."

Câu cuối cùng vừa rơi xuống, giọng cô đã nghẹn lại.

Hạ Thắng nhìn cô.

Nhìn đôi mắt long lanh nước nhưng vẫn sáng rực ấy.

Trong khoảnh khắc đó, thứ lạnh cứng trong lòng anh như vỡ ra.

Anh không kìm được nữa.

Cúi xuống hôn cô.

Nụ hôn không mang dục niệm.

Chỉ có xót xa, trân trọng và cảm xúc dồn nén đến cực hạn.

Như hai người lạc giữa bóng tối cuối cùng tìm được nhau.

Rất lâu sau, họ mới tách ra.

Trán chạm trán.

Hơi thở quấn quýt.

"Tri Ý."

Giọng Hạ Thắng khàn đặc, chẳng còn ra hình dạng gì nữa.

"Anh......"

Anh muốn nói gì đó.

Muốn đem tất thảy mọi thứ của mình nói cho cô nghe.

Nhưng lời đến bên miệng rồi lại thế nào cũng không thốt ra được.

Quá khứ kia quá nặng nề, cũng quá tối tăm.

Anh sợ.

Anh sợ sẽ làm cô hoảng sợ.

Càng sợ sẽ kéo cô vào cái vòng xoáy vạn kiếp bất phục ấy.

Anh muốn nói lại thôi.

Trong lòng đầy tâm sự.

Hứa Tri Ý nhìn ra được sự giằng xé trong anh.

Cô không hỏi thêm nữa.

Chỉ đưa tay lên, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt phẳng đôi mày đang nhíu chặt của anh.

"Không sao đâu."

Cô dịu dàng nói.

"Anh không muốn nói, em sẽ không hỏi."

"Đợi đến ngày anh muốn nói, em sẽ nghe."

"Em sẽ chờ anh."

Lời cô nói như một cơn gió xuân ấm áp, thổi tan chút u ám cuối cùng trong lòng Hạ Thắng.

Anh nhìn cô, trong ánh mắt tràn ngập dịu dàng và lưu luyến vô tận.

Người phụ nữ này là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời ban cho anh.

Anh may mắn biết bao.