Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 46: Vợ à, anh sẽ không để em tổn thương
Đêm ấy, Hạ Thắng rốt cuộc vẫn không nói ra bí mật của mình.
Anh chỉ ôm Hứa Tri Ý ngồi trong sân thật lâu.
Không ai lên tiếng.
Nhưng trái tim hai người lại gần gũi hơn bao giờ hết.
Về phòng, Hạ Thắng không như mọi khi lui về phòng tây ngủ riêng. Mà rất tự nhiên, anh cùng cô nằm chung một giường.
Từ phía sau, anh kéo thân hình nhỏ nhắn của cô vào lòng. Cằm đặt nhẹ l*n đ*nh đầu cô. Chóp mũi anh thoảng qua mùi bồ kết thơm dịu đặc trưng trên tóc cô.
Trái tim vốn bồn chồn bất an vì sự xuất hiện của Hàn Dung, cuối cùng cũng trọn vẹn bình yên lại.
Chỉ cần có cô bên cạnh, dường như sóng gió lớn đến mấy anh cũng có đủ dũng khí đối mặt.
Hứa Tri Ý dựa vào lồng ngực ấm áp và rắn chắc của anh, nghe nhịp tim trầm ổn vững chãi đập.
Cô cũng cảm nhận được sự an lòng chưa từng có.
Cô biết con đường phía trước có thể đầy chông gai và hiểm nguy. Nhưng cô không sợ.
Vì cô không còn chiến đấu đơn độc nữa.
Cô có anh.
Cả đêm dài lặng lẽ trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, khi trời còn tờ mờ, Hạ Thắng đã trở mình.
Anh cử động thật nhẹ, sợ đánh thức cô đang ngủ say. Nhưng anh vừa khẽ nhúc nhích, Hứa Tri Ý đã mở mắt.
"Anh lên núi à?" Giọng cô còn ngái ngủ, khàn nhẹ.
"Ừ." Hạ Thắng cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. "Trong nhà thịt không còn nhiều. Em ngủ thêm chút đi."
Hứa Tri Ý ngồi bật dậy. "Em đi cùng anh."
"Không được." Hạ Thắng từ chối ngay lập tức. "Hôm qua em đã mệt cả ngày rồi, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi cho lại sức." Giọng anh dứt khoát, không cho phép cãi.
Hứa Tri Ý biết anh đang xót cô. Nhưng cô không muốn cứ mãi chờ đợi trong nhà như trước nữa.
Cô nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc. "Hạ Thắng, anh quên lời em nói hôm qua rồi sao?"
Hạ Thắng khựng lại. Cô đã nói, muốn cùng anh đối mặt mọi chuyện.
Hứa Tri Ý tung chăn, xuống giường. "Thể lực em không bằng anh, không thể giúp anh đi săn. Nhưng em có thể hái nấm, đào rau dại dưới chân núi. Dù sao cũng hơn là ngồi nhà suy nghĩ vẩn vơ."
Vừa nói cô vừa mặc quần áo. Vẻ kiên quyết ấy khiến Hạ Thắng không thốt lên lời từ chối nào nữa.
Cuối cùng, anh chỉ biết thở dài bất lực.
"Vậy em... không được đi sâu vào rừng. Chỉ loanh quanh nơi anh nhìn thấy được. Nghe rõ chưa?"
"Vâng!" Hứa Tri Ý vui vẻ gật mạnh đầu.
Hai người ăn qua loa chút gì đó rồi cùng ra cửa.
Không khí sáng sớm trong rừng mát lạnh, trong lành, thoang thoảng mùi đất ẩm và hương cỏ cây. Chim chóc ríu rít trên cành, tràn đầy sức sống. Hứa Tri Ý hít một hơi thật sâu, cảm thấy những u ám mấy ngày qua như tan biến đi ít nhiều.
Hạ Thắng đi trước, dùng dao rựa chặt bớt gai góc chắn lối, dọn ra một lối đi an toàn cho cô. Anh ít khi quay lại, nhưng Hứa Tri Ý biết, hơn nửa sự chú ý của anh vẫn luôn đặt trên người mình.
Đến một khu rừng quen thuộc, Hạ Thắng dừng bước.
"Em cứ tìm loanh quanh gần đây thôi." Anh chỉ tay về phía sườn dốc thấp mọc đầy nấm và dương xỉ. "Khu này không có thú lớn. Anh đi phía trước xem thử, lát nữa quay lại ngay."
"Ừ, anh đi cẩn thận nhé." Hứa Tri Ý ngoan ngoãn gật đầu.
Hạ Thắng nhìn cô, vẫn còn chút băn khoăn. Anh dặn dò thêm vài câu nữa mới quay người. Bóng lưng cao lớn của anh nhanh chóng khuất vào rừng sâu.
Hứa Tri Ý đeo chiếc giỏ tre nhỏ, bắt đầu tìm kiếm các loại lâm sản. Vận may của cô khá tốt. Chẳng mấy chốc, chiếc giỏ đã đầy nấm và mộc nhĩ. Cô định tìm chỗ nghỉ chân một lát.
Đột nhiên, khóe mắt cô thoáng thấy một đốm đỏ tươi nổi bật dưới bụi cây không xa. Đó là gì?
Tò mò, cô bước lại gần, rẽ đám lá ra. Một loài thực vật có hình dáng kỳ lạ hiện ra trước mắt. Ngọn cây kết thành một chùm quả nhỏ trong veo, đỏ rực như mã não, lấp lánh dưới ánh nắng sớm.
Tim Hứa Tri Ý đập thình thịch. Đây... đây chẳng phải... nhân sâm sao?!
Dù chưa từng thấy nhân sâm hoang dã ngoài đời, nhưng cô đã xem không ít trên TV và sách vở sau này. Dáng vẻ cây này giống hệt hình vẽ trong sách!
"Hạt đỏ như mã não..." Cô lẩm bẩm nhắc lại đặc điểm trong sách. Tim cô kích động như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
Đây chính là sâm núi trăm năm chính hiệu!
Thứ này ở thời đại này, giá trị không thể nào tính nổi! Có nó, đừng nói mua nhà gạch ngói khang trang trên trấn, mà mua cả một căn nhà có sân rộng ở tỉnh thành cũng còn dư dả! Quả là một món hời trời cho!
Kích động, Hứa Tri Ý đưa tay ra định nhổ cây sâm lên. Nhưng tay cô mới vươn được một nửa...
"Xì—!"
Một tiếng động the thé, lạnh cả sống lưng, bỗng vang lên từ đám cỏ ngay dưới chân. Kế đó, một cái đầu rắn hình tam giác, phủ đầy vằn nâu đen, thoắt lao ra khỏi bụi cỏ!
"A!" Hứa Tri Ý thất thanh, hồn vía bay lên mây. Cô định né, nhưng đã quá muộn.
Con rắn độc há to miệng, lộ rõ hai chiếc răng nanh sắc nhọn, lao thẳng về phía bắp chân cô!
Ngàn cân treo sợi tóc...
"Vút—!"
Một tiếng xé gió vang lên. Một mũi tên gỗ vót nhọn mang theo sức mạnh như sấm sét từ rừng sâu bắn tới!
"Phập!"
Tiếng động nhỏ gọn vang lên. Mũi tên xuyên chính xác qua hốc mắt con rắn, đóng chặt nó xuống đất!
Thân rắn quằn quại giãy giụa kịch liệt. Máu tanh bắn ướt cả ống quần Hứa Tri Ý. Nhưng nó không thể tiến thêm dù chỉ một ly nữa.
Toàn thân Hứa Tri Ý mềm nhũn. Cô "bịch" một tiếng ngã ngồi xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu, thở hổn hển từng hơi.
Cảnh tượng vừa rồi quá nhanh, quá hiểm. Cô cảm giác như vừa đi một vòng trước cửa tử.
Một bóng người cao lớn lao vụt ra từ trong rừng như gió lốc.
"Tri Ý!" Giọng Hạ Thắng tràn ngập hoảng sợ tột độ chưa từng có.
Anh lao tới trước mặt cô, một tay kéo cô vào lòng, kiểm tra từ trên xuống dưới. "Em sao rồi? Có bị cắn không? Chỗ nào đau?" Giọng anh run rẩy.
Hứa Tri Ý dựa vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập dồn dập và hơi thở quen thuộc khiến cô an tâm. Mãi một lúc sau, cô mới tìm lại được giọng nói.
"Em... em không sao..." Cô lắc đầu, giọng còn nghẹn ngào. "Chỉ là... sợ quá thôi..."
Hạ Thắng xác nhận trên người cô thực sự không có vết thương, mới thở phào nhẹ nhõm. Anh siết chặt cô vào lòng, mạnh như muốn khảm cô vào xương thịt mình.
"Xin lỗi em." Anh vùi mặt vào cổ cô, giọng khàn đặc đến vỡ vụn. "Là anh sai. Anh không nên để em ở lại đây một mình. Là anh không tốt..." Anh lặp đi lặp lại, tràn ngập tự trách và nỗi sợ hãi chưa tan.
Vừa rồi, khi nghe tiếng thét của cô vọng từ xa, anh cảm giác trái tim mình như ngừng đập. Anh thực sự sợ. Sợ sẽ lại một lần nữa mất đi cô.
Hứa Tri Ý cảm nhận được chất lỏng ấm nóng nhỏ xuống cổ mình. Là... nước mắt của anh sao? Người đàn ông kiên cường như núi này... lại khóc?
Tim cô đau nhói. Cô vòng tay ôm lấy anh, nhẹ nhàng vỗ lưng. "Không phải lỗi của anh. Là em tự ý chạy lung tung. Hạ Thắng, đừng vậy mà, em thật sự không sao."
Hạ Thắng không nói gì, chỉ ôm chặt cô, mãi không chịu buông. Anh dồn hết sức lực, như lời tuyên thệ, cũng như lời hứa.
"Vợ à." Anh thầm thì bên tai cô, giọng trầm khàn. "Anh sẽ không để em phải chịu tổn thương. Anh thề. Anh tuyệt đối không để bất cứ ai, bất cứ chuyện gì động đến em. Kể cả... chính anh."