Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 44: Quá khứ bí ẩn của anh
Hạ Thắng ôm cô rất chặt.
Qua lớp áo mỏng, Hứa Tri Ý có thể cảm nhận rõ nhịp tim trong lồng ngực anh đang đập dồn dập.
Không biết là vì cơn giận vừa rồi chưa kịp lắng xuống, hay vì cảm xúc đang cuộn trào.
Anh không nói gì.
Nhưng cái siết tay ấy đã nói lên tất cả.
Như thể chỉ cần buông lỏng một chút, cô sẽ biến mất.
Hứa Tri Ý áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, lắng nghe nhịp tim còn chưa ổn định kia.
Sợi dây căng chặt trong lòng cô cuối cùng cũng chùng xuống.
Cô biết, trận đối đầu không tiếng súng vừa rồi, hai người đã cùng nhau vượt qua.
Dù đây mới chỉ là bắt đầu.
Loại người như Hàn Dung tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua.
Hắn giống như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu, không biết khi nào sẽ rơi xuống.
Nhưng không sao.
Chỉ cần hai người còn đứng cùng nhau, thì chẳng có gì phải sợ.
Hai người lặng lẽ ôm nhau trong sân rất lâu.
Cho đến khi tia nắng cuối cùng của hoàng hôn biến mất sau rặng núi phía tây.
Bóng tối dần buông xuống.
"Đói rồi chứ?"
Hạ Thắng cuối cùng cũng buông tay, giọng hơi khàn.
Hứa Tri Ý gật đầu.
Sau một trận kinh hãi vừa rồi, lúc này cô mới nhận ra bụng mình đã đói cồn cào.
"Để anh nấu cơm."
Anh xoa nhẹ tóc cô rồi đứng dậy đi về phía bếp.
Nhìn bóng lưng cao lớn ấy, trong lòng Hứa Tri Ý dâng lên một cảm giác ấm áp.
Người đàn ông này luôn như vậy.
Không giỏi nói lời dịu dàng.
Nhưng anh luôn dùng những hành động giản dị nhất để thể hiện sự quan tâm.
Trời sập xuống, cũng phải lo cho cô ăn no trước đã.
Hứa Tri Ý cũng theo vào bếp.
Lò bếp vẫn còn than nóng từ bữa trưa.
Hạ Thắng thuần thục nhóm lại lửa, kéo ống bễ thổi.
"Phì phù... phì phù..."
Không lâu sau, ngọn lửa lại bùng lên đỏ rực.
Ánh lửa nhảy nhót phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh, lúc sáng lúc tối.
Hứa Tri Ý bước đến bên lu nước, bắt đầu vo gạo.
Hai người không ai nhắc lại chuyện vừa rồi, nhưng lại có một sự ăn ý khó nói thành lời.
Dường như sau trận giằng co ấy, một bức tường vô hình giữa họ đã bị phá bỏ.
Họ không còn chỉ là đôi vợ chồng sống chung dưới một mái nhà.
Mà đã trở thành những người có thể dựa lưng vào nhau.
Bữa tối rất đơn giản.
Cháo trắng ăn kèm dưa đậu que muối chua Hứa Tri Ý làm mấy hôm trước.
Vậy mà cả hai lại ăn rất ngon.
Ăn xong, Hạ Thắng chủ động thu dọn bát đũa.
"Em nghỉ đi, để anh làm."
Anh không để cô từ chối, nhẹ nhàng ấn cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ.
Hứa Tri Ý nhìn anh, vừa vụng về vừa thuần thục trong gian bếp nhỏ, trong lòng vừa chua xót vừa mềm lại.
Cô chợt nhớ ra một chuyện.
Một chuyện quan trọng vừa bị cơn hỗn loạn ban nãy làm quên mất.
"Hạ Thắng."
Cô lên tiếng.
"Hàn Dung... sao hắn lại biết tên em?"
Động tác rửa bát của anh khẽ khựng lại.
"Chuyện trong thôn, tai vách mạch rừng thôi."
Anh đáp trầm giọng.
"Thật sao?"
Hứa Tri Ý nhìn anh.
"Nhưng hắn còn biết cả việc em là thanh niên trí thức từ thành phố xuống."
"Người trong thôn có khi nào kể kỹ như vậy cho một người lạ vừa xuất hiện không?"
Hạ Thắng im lặng.
Đúng là như vậy.
Dân Hạ Gia Thôn tuy thích bàn tán, nhưng bản tính vẫn chất phác.
Họ không dễ dàng nói rõ mọi chuyện với người ngoài.
Trừ khi...
Hàn Dung không phải mới xuất hiện lần này.
Hoặc hắn có con đường khác để nắm tình hình nơi đây.
"Hạ Thắng, anh với hắn..."
Hứa Tri Ý chần chừ chọn lời.
"Rốt cuộc trước đây quan hệ thế nào?"
"Hắn nói là chiến hữu cũ, nhưng em thấy không giống."
"Cứ như... kẻ thù không đội trời chung."
Hạ Thắng đặt chồng bát đã rửa sạch sang một bên.
Anh quay lưng về phía cô, ánh mắt nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.
"Là chiến hữu."
Anh chậm rãi nói.
"Cũng là... kẻ thù."
Câu trả lời khiến tim Hứa Tri Ý trùng xuống.
Vừa là chiến hữu, vừa là kẻ thù.
Rốt cuộc giữa họ đã từng xảy ra chuyện gì?
"Thế còn những lời hắn nói..."
Cô tiếp tục.
"Thương hương tiếc ngọc... sống trên đầu lưỡi dao..."
(*Thương hương tiếc ngọc: lời nói kiểu trân trọng sắc đẹp phụ nữ, nhưng trong ngữ cảnh này mang tính trêu ghẹo, ám chỉ dục ý và thiếu đứng đắn.)
"Rốt cuộc hắn làm nghề gì?"
"Em cứ thấy những lời đó... rất kỳ quái."
Thân hình Hạ Thắng hơi cứng lại.
Anh im lặng rất lâu.
Ngay khi Hứa Tri Ý nghĩ rằng anh sẽ không trả lời, anh mới lên tiếng, giọng mang theo chút tự giễu khó nhận ra.
"Vì trước đây... chúng tôi đều trực thuộc cùng một người."
"Một người mà chúng tôi gọi là 'Đội trưởng'."
"Đội trưởng?"
Hứa Tri Ý khẽ ngẩn ra.
Trong quân đội thường phải là tiểu đội trưởng, trung đội trưởng...
Sao lại chỉ gọi là "Đội trưởng"?
Nghe không giống hệ thống chính quy.
Ngược lại giống như...
Một đơn vị đặc biệt nào đó.
Một ý nghĩ thoáng qua khiến cô khựng lại.
"Vị đội trưởng đó..."
Cô còn muốn hỏi thêm.
Hạ Thắng đột nhiên quay lại, ngắt lời.
"Anh biết em muốn hỏi gì."
Ánh mắt anh sâu thẳm, trầm như đáy nước.
"Đừng hỏi nữa."
Anh bước đến trước mặt cô, ngồi xuống, nhìn thẳng vào cô.
"Có những chuyện, không biết còn tốt hơn."
"Em chỉ cần nhớ, trước đây anh là ai, đã làm gì cũng không quan trọng."
"Hiện tại anh chỉ là chồng em, một thợ săn ở Hạ Gia Thôn."
"Như vậy là đủ rồi."
Giọng anh nhẹ, nhưng rất kiên định.
Anh không muốn kéo cô vào quá khứ đầy máu và bóng tối của mình.
Hứa Tri Ý nhìn anh.
Nhìn thấy trong mắt anh là sự giằng co và che giấu.
Cuối cùng, cô khẽ gật đầu.
"Được."
"Em không hỏi nữa."
Cô đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt anh.
"Nhưng anh phải hứa với em."
"Từ nay về sau, dù có chuyện gì cũng không được tự mình gánh hết."
"Chúng ta là vợ chồng."
"Phải cùng nhau đối mặt."
Hạ Thắng nhìn cô, đôi mắt hơi đỏ lên.
Anh nắm lấy tay cô, đưa lên môi khẽ hôn.
"Ừ."
Anh gật mạnh.
Ngoài cửa sổ, gió núi lùa qua khe cửa.
Mang theo mùi cỏ dại sau mưa.
Và một chút lạnh lẽo mơ hồ chưa kịp tan.