Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 36: Bà nội nhìn cô bằng con mắt khác

Hứa Tri Ý đang gắp thức ăn cho Hạ Thắng thì khựng tay lại.

Cô ngẩng đầu lên, thấy bà nội Hạ đang nhìn mình bằng ánh mắt dò xét thì hơi chột dạ cười cười.

"Bà nội, cháu nào có bản lĩnh gì đâu."

"Chỉ là trước kia ở thành phố nghe người ta nói nhiều hơn một chút thôi."

Cô đáp qua loa.

Bà nội Hạ "hừ" một tiếng, rõ ràng không tin.

"Nghe nhiều?"

"Bà già này sống gần bảy mươi năm, nghe còn nhiều hơn cháu ăn muối. Sao bà lại không nghĩ ra chuyện dùng da cáo đổi phiếu máy may?"

Một câu nói trúng tim đen.

Hứa Tri Ý đỏ mặt.

Cô đâu thể nói mình mang theo tư duy mấy chục năm sau quay về được.

Thấy vợ khó xử, Hạ Thắng lập tức lên tiếng giải vây.

"Bà nội, ăn cơm đi."

"Tri Ý thông minh là chuyện tốt mà."

Bà nội Hạ trừng thằng cháu trai một cái.

"Bà chẳng lẽ không biết là chuyện tốt à?"

"Bà chỉ tò mò cái đầu con bé này rốt cuộc nghĩ kiểu gì thôi."

Vừa nói bà vừa uống thêm một ngụm canh cá, chép miệng.

"Canh cá này nấu ngon đấy."

"Không cho gừng mà chẳng tanh chút nào."

Hứa Tri Ý vội tiếp lời: "Cháu cho thêm ít ớt dại hái trên núi, vừa khử tanh vừa làm ngọt nước."

"Ớt dại?"

Bà nội Hạ ngẩn ra.

"Thứ đó chẳng phải cay tê cả miệng sao?"

"Dùng khéo thì cái gì cũng thành món ngon được."

Hứa Tri Ý cười đáp.

Bà nội Hạ nhìn cô, ánh mắt càng sâu hơn.

Cô cháu dâu này hình như thật sự không giống người bình thường.

Không chỉ đầu óc lanh lợi, biết tính toán.

Mà còn khiến cả cái nhà này sống có hương có vị hơn hẳn.

Trước kia mâm cơm nhà họ Hạ chỉ để no bụng.

Có gì ăn nấy.

Được ăn no đã là may lắm rồi.

Nhưng từ ngày Hứa Tri Ý về nhà, cô luôn nghĩ đủ cách biến mấy thứ nguyên liệu bình thường nhất thành món ngon.

Cô dùng rau dại với bột ngô làm bánh mềm thơm.

Thịt thỏ ăn không hết thì làm thành thịt khô mặn mà để Hạ Thắng mang theo lúc lên núi.

Thậm chí cô còn biết nấu mứt quả dại chua chua ngọt ngọt.

Những cách ăn ấy, bà nội Hạ sống từng này tuổi cũng chưa từng thấy.

Ngoài miệng bà không nói gì, nhưng trong lòng lại rất vừa ý.

Bà nhìn Hạ Thắng gắp miếng bụng cá ngon nhất trong bát mình cho Hứa Tri Ý.

Rồi lại nhìn Hứa Tri Ý tự nhiên gắp phần thịt mềm nhất trả lại cho anh.

Giữa hai người chẳng có lời ngon tiếng ngọt gì.

Nhưng sự thân thiết và ăn ý ấy lại rõ ràng hơn bất cứ thứ gì.

Lúc này bà nội Hạ mới thật sự yên lòng.

Nhà này có hai đứa nó, sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng khá hơn.

Ăn cơm xong, Hứa Tri Ý như thường lệ đứng dậy dọn bát đũa.

Bà nội Hạ lại gọi cô lại.

"Con bé, qua đây."

Hứa Tri Ý đi tới.

Bà nội Hạ lấy từ trong ngực ra một bọc vải nhỏ được gói rất kỹ.

Mở ra bên trong là một đôi hoa tai bạc nhỏ xíu.

Kiểu dáng cũ kỹ nhưng được lau đến sáng bóng.

"Cái này cho cháu."

Bà nhét đôi hoa tai vào tay cô.

Hứa Tri Ý sững người.

"Bà nội, cái này..."

"Của hồi môn của bà ngày trước đấy."

Giọng bà trở nên xa xăm.

"Không đáng bao nhiêu tiền, chỉ là chút kỷ niệm thôi."

"Bà già này chẳng có bản lĩnh gì."

"Chỉ mong hai đứa sống tử tế với nhau, sớm sinh cho bà đứa chắt là được."

Đây là lần đầu tiên bà nội Hạ thật lòng chấp nhận cô.

Hứa Tri Ý nắm đôi hoa tai còn vương hơi ấm của người già, sống mũi cay cay.

"Cảm ơn bà nội."

Cô nghẹn giọng nói.

"Người một nhà cả rồi."

Bà nội Hạ nhìn cô, nở nụ cười hiếm hoi đầy chân thành.

"Được rồi, đi nghỉ đi."

"Sức khỏe cháu vẫn yếu, đừng làm quá sức."

Từ hôm đó, thái độ của bà nội Hạ với Hứa Tri Ý thay đổi hẳn.

Bà không còn xem cô là cô tiểu thư yếu đuối cần chăm sóc nữa.

Mà xem cô như người quán xuyến thật sự của gia đình.

Chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà, bà đều theo bản năng hỏi ý cô trước.

"Tri Ý à, mảnh vải này may áo trong cho thằng Thắng hay may quần thì hợp hơn?"

"Tri Ý, hũ mỡ heo này có nên đem xuống hầm cất không? Để trên này dễ hỏng quá."

Mà Hứa Tri Ý cũng dùng hành động chứng minh mình xứng đáng với sự tin tưởng ấy.

Cô thu xếp mọi thứ trong nhà gọn gàng đâu ra đấy.

Không chỉ vậy, kế hoạch "đổi đồ lấy đồ" của cô vẫn tiếp tục tiến triển rất tốt.

Những con mồi bình thường, Hứa Tri Ý không cho Hạ Thắng mang lên trạm thu mua nữa.

Mà trực tiếp đổi với người trong làng lấy các loại vật dụng sinh hoạt.

Hôm nay đổi được vài thước vải bông.

Ngày mai đổi được nửa bao khoai lang.

Tích ít thành nhiều.

Chẳng biết từ lúc nào, hầm chứa đồ nhà họ Hạ đã đầy lên không ít.

Cuộc sống trong nhà cũng ngày càng dư dả hơn.

Điều đó khiến Hứa Tri Ý tràn đầy động lực.

Cô rất thích cảm giác tự tay mình vun vén cho cuộc sống tốt hơn.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua trong bận rộn và yên bình.

Chớp mắt đã sang xuân.

Loa phát thanh của hợp tác xã mỗi ngày đều vang khắp thôn.

"Xã viên chú ý! Xã viên chú ý!"

"Vụ cày bừa xuân năm nay sắp bắt đầu!"

"Đề nghị các hộ chuẩn bị đầy đủ, tích cực tham gia sản xuất!"

Cả thôn Hạ Gia bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.

Đàn ông sửa nông cụ.

Phụ nữ chuẩn bị cơm nắm với nước mang ra đồng.

Không khí đâu đâu cũng đầy hy vọng.

Nhìn cảnh ấy, trong lòng Hứa Tri Ý cũng rạo rực.

Trước kia ở điểm thanh niên trí thức, vì sức khỏe yếu nên cô hiếm khi bị phân việc nặng.

Số lần xuống ruộng đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng giờ cô đã là người nhà họ Hạ.

Cô cũng muốn góp sức cho gia đình này.

Sáng hôm đó, thấy Hạ Thắng vác cuốc chuẩn bị ra ngoài, Hứa Tri Ý cũng cầm theo chiếc liềm nhỏ dựng ở góc tường.

"Hạ Thắng, em đi cùng anh."

Hạ Thắng quay đầu nhìn cô, lập tức nhíu mày.

"Em đi làm gì? Việc đồng áng không hợp với em."

"Em có thể học."

Hứa Tri Ý cố chấp nói.

"Em không thể cứ ở nhà mãi mà chẳng làm gì."

"Ai bảo em không làm gì?"

Hạ Thắng nhìn cô rất nghiêm túc.

"Em chăm cái nhà này tốt như vậy là đủ rồi."

Trong lòng Hứa Tri Ý ngọt lịm.

Nhưng cô vẫn lắc đầu.

"Không giống nhau."

"Em muốn cùng anh làm mọi chuyện."

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

"Dù là lên núi hay xuống ruộng, em cũng muốn ở cạnh anh."

Hạ Thắng nhìn đôi mắt đầy kiên định ấy, im lặng.

Anh quá hiểu tính vợ mình.

Đã quyết chuyện gì thì kéo mười con trâu cũng không đổi ý.

"Làm ruộng cực lắm."

Anh cố gắng phản đối lần cuối.

Hứa Tri Ý bật cười.

"Có cực bằng anh đi săn không?"

Cô bước tới chỉnh lại cổ áo hơi lệch cho anh.

"Đi thôi."

Nói xong cô nhón chân hôn nhẹ lên cằm anh.

"Anh hùng nhà em."

Mặt Hạ Thắng lập tức đỏ bừng.

Anh nhìn nụ cười láu lỉnh của vợ mình, cuối cùng chỉ biết bất lực thở dài.

Thôi kệ cô vậy.

Dù sao có anh ở đó, cũng chẳng xảy ra chuyện gì được.

Chỉ là...

"Ngày mai đội sản xuất bắt đầu xuống ruộng cấy mạ rồi đấy."