Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 35: Lần đầu giao dịch thành công: Năng lực của Tri Ý được công nhận
Lời của bà nội Hạ khiến cả Hứa Tri Ý lẫn Hạ Thắng đều ngẩn người.
Bà... đồng ý rồi sao?
"Bà nội?"
Hạ Thắng gọi thử một tiếng, vẫn chưa dám tin.
Bà nội Hạ gõ gõ tẩu thuốc lá sợi, nâng đôi mắt già nua nhưng tinh anh lên nhìn hai người.
"Nhìn bà làm gì?"
"Bà già này tuy có tuổi rồi, nhưng chưa hồ đồ."
"Ôm núi vàng mà đi ăn xin mới là đồ ngốc."
Bà dừng một chút, rít thêm một hơi thuốc rồi chậm rãi nhả khói.
"Nhưng chuyện này phải làm cho kín kẽ."
"Không được để người ta nắm được thóp."
Hứa Tri Ý lập tức vui mừng khôn xiết.
Cô biết mà, bà nội Hạ đâu phải kiểu người cố chấp không biết lý lẽ.
Bà chỉ thực tế thôi.
Miễn là chuyện có lợi cho gia đình, bà sẽ không phản đối.
"Bà nội yên tâm!"
Hứa Tri Ý vội vàng đảm bảo.
"Chúng con tính kỹ rồi!"
"Tấm da cáo trắng đó bọn con không đổi tiền, cũng không đổi lương thực."
"Chỉ đổi một thứ thôi."
"Thứ gì?"
Bà nội Hạ hỏi.
Hứa Tri Ý ghé sát tai bà, thần bí nói ra ba chữ.
Nghe xong, mắt bà nội Hạ lập tức sáng lên.
Sau đó bà nhìn cô cháu dâu nhà mình đầy sâu xa.
Con bé này đúng là đầu óc lanh lợi.
Tính toán cũng thật khéo.
Sáng sớm hôm sau, bà nội Hạ mặc quần áo chỉnh tề, chống gậy sang nhà trưởng thôn.
Bà không nhắc tới chuyện đổi đồ.
Chỉ ngồi nói chuyện phiếm với vợ trưởng thôn.
Từ chuyện đông sang chuyện tây.
Từ chuyện nhà ai mới sinh con tới chuyện heo nái nhà ai vừa đẻ.
Cuối cùng mới thuận miệng nhắc một câu: "À này chị thông gia tương lai, chuyện cưới xin của thằng cả nhà chị chuẩn bị tới đâu rồi?"
Vừa nhắc tới chuyện này, vợ trưởng thôn lập tức than ngắn thở dài.
Nào là con gái bây giờ mắt cao.
Nào là sính lễ phải đủ đầy.
"Tam chuyển một vang" thiếu món nào cũng không được.
"Tam chuyển một vang" là đồng hồ, xe đạp, máy may và radio.
Đó là tiêu chuẩn cưới hỏi sang nhất thời bấy giờ.
"Cái gì cũng còn xoay xở được."
"Chỉ có phiếu máy may là khó kiếm quá."
Vợ trưởng thôn thở dài.
"Không có phiếu thì có tiền cũng chẳng mua nổi."
Bà nội Hạ nghe xong mới chậm rãi tiếp lời:
"Phiếu... cũng không phải hoàn toàn không kiếm được."
Bà dừng lại, nhìn đối phương đầy ẩn ý.
"Chỉ xem chị có chịu bỏ vốn hay không thôi."
Ngay trưa hôm đó, vợ trưởng thôn đích thân tới Hạ gia.
Bà không tới tay không.
Mang theo một rổ trứng gà với một miếng thịt ba chỉ béo ngậy.
Hứa Tri Ý mời bà vào nhà.
Bà nội Hạ ngồi ở ghế chính chậm rãi uống trà.
Hạ Thắng và Hứa Tri Ý đứng bên cạnh, giả làm hai người câm.
Vợ trưởng thôn đi thẳng vào vấn đề.
"Thím à, tôi không vòng vo nữa."
"Tôi nghe nói nhà mình có tấm da cáo trắng?"
Bà nội Hạ mí mắt còn chẳng buồn nhấc.
"Ừ, có."
"Thằng Thắng tay chân vụng về, nhét trong rương mãi cũng sắp nhàu rồi."
Nghe vậy, vợ trưởng thôn lập tức sốt sắng.
"Thím xem có thể nhường cho nhà tôi không?"
"Thằng cả nhà tôi cưới vợ còn thiếu món sính lễ cho ra dáng."
"Giá cả dễ thương lượng!"
Lúc này bà nội Hạ mới đặt chén trà xuống.
"Nhà tôi không thiếu tiền."
Vợ trưởng thôn sửng sốt.
Không thiếu tiền?
Ở cái làng này ai dám nói mình không thiếu tiền?
"Thế nhà mình thiếu gì?"
Bà nội Hạ nhìn sang Hứa Tri Ý.
Hứa Tri Ý bước lên một bước, mỉm cười nói:
"Thím à, nhà cháu không thiếu gì cả."
"Chỉ là cháu từ thành phố xuống, mang theo ít quần áo."
"Trời sắp lạnh rồi, muốn may thêm vài bộ tử tế mà trong tay lại không có phiếu máy may."
Cô nói tới đó liền dừng.
Vợ trưởng thôn là người khôn khéo, lập tức hiểu ngay.
Phiếu máy may!
Hóa ra Hạ gia muốn thứ này.
Quả thật rất khó kiếm.
Nhưng với thân phận trưởng thôn của chồng bà, cũng không phải không có cách.
Chỉ là...
Một tấm da cáo trắng đổi một phiếu máy may...
Có đáng không?
Trong đầu bà nhanh chóng tính toán.
Da cáo trắng là thể diện.
Là thứ khiến cả làng phải ghen tị.
Còn phiếu máy may là đồ thực dụng.
Có máy may rồi, quần áo chăn đệm trong nhà đều tiện hơn.
Thậm chí còn có thể nhận vá may kiếm thêm chút tiền.
Nghĩ tới nghĩ lui...
Món lời này đáng làm!
"Được!"
Vợ trưởng thôn đập đùi quyết định.
"Chốt vậy đi!"
"Một phiếu máy may Vĩnh Cửu!"
"Nhưng tôi phải xem hàng trước."
Hứa Tri Ý mỉm cười gật đầu rồi xoay người vào phòng.
Một lát sau, cô bưng tấm da cáo trắng được bọc bằng vải đỏ đi ra.
Khi lớp vải mở ra, bộ da trắng muốt không tì vết hiện trước mắt.
Vợ trưởng thôn lập tức đứng hình.
"Ôi giời ơi!"
Bà không nhịn được thốt lên.
"Đẹp quá đi mất!"
Bà cẩn thận đưa tay sờ thử.
Mềm mượt như lụa.
Đáng giá!
Quá đáng giá!
Đừng nói một phiếu máy may.
Hai phiếu cũng đổi xứng!
Chuyện cứ vậy mà quyết định.
Ba ngày sau, vợ trưởng thôn tự mình mang tới Hạ gia một tấm phiếu máy may Vĩnh Cửu còn mới tinh.
Hứa TriÝ cũng giữ đúng lời hứa, giao tấm da cáo trắng cho bà.
Một cuộc giao dịch mà dân trong làng biết được chắc chắn sẽ coi là "giá trên trời" cứ thế lặng lẽ hoàn thành.
Nhìn tấm phiếu mỏng nhẹ trong tay có in chữ "Vĩnh Cửu", trong lòng Hứa Tri Ý dâng lên cảm giác thành tựu chưa từng có.
Cô làm được rồi!
Dựa vào đầu óc và bản lĩnh của chính mình, cô kiếm về món "tài sản lớn" đầu tiên cho gia đình.
Cô trịnh trọng đưa tấm phiếu cho Hạ Thắng.
"Cho anh."
Hạ Thắng nhìn tấm phiếu rồi lại nhìn đôi mắt sáng rực của cô.
Trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
Anh không nhận phiếu, mà kéo cả người cô ôm vào lòng.
"Vợ anh giỏi thật."
Anh nói khẽ, giọng đầy tự hào.
Hứa Tri Ý cười tít mắt trong lòng anh.
Có giao dịch đầu tiên thành công, giao dịch thứ hai cũng nhanh chóng tìm tới.
Vợ lão Lý bán thịt không biết nghe tin từ đâu rằng Hạ gia có bối mẫu Tứ Xuyên loại tốt.
Ngày hôm sau, lão Lý đã xách cả bộ lòng heo cùng mấy cân mỡ lá tới đổi.
Hứa Tri Ý nhận hết.
Lòng heo làm sạch rồi kho lên là món nhắm cực ngon.
Mỡ lá thắng ra thứ mỡ heo trắng thơm ngậy, xào rau cho một muỗng là mùi vị khác hẳn.
Còn tóp mỡ rắc chút muối thì thơm tới mức khiến người ta nuốt nước miếng.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, cuộc sống Hạ gia đã thay đổi rõ rệt.
Trên bàn cơm không còn toàn rau dại với khoai lang.
Bắt đầu có bánh bột mì trắng, tóp mỡ, thỉnh thoảng còn có cả nồi lòng kho thơm phức.
Người trong làng đều nhìn thấy sự thay đổi ấy.
Ai cũng đoán Hạ gia gặp vận gì.
Nhưng chẳng ai ngờ được tất cả đều là nhờ cô vợ nhỏ thành phố tưởng như yếu đuối kia.
Người bất ngờ nhất chính là bà nội Hạ.
Bà nhìn Hứa Tri Ý sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy.
Tấm phiếu máy may, cô không vội dùng.
Cô nói: "Bây giờ chưa phải lúc, giữ lại sau này còn có việc cần."
Lòng heo được cô làm sạch không còn chút mùi tanh.
Mỡ heo thắng xong được đựng trong hũ sành, bịt kín cẩn thận.
Mọi thứ trong nhà đều được cô thu xếp gọn gàng.
Đây đâu phải tiểu thư yếu đuối vô dụng gì.
Rõ ràng là cô vợ biết quán xuyến!
Tối hôm đó, bà nội Hạ nhìn bàn cơm đầy đồ ăn, rồi lại nhìn Hứa Tri Ý đang múc canh cho Hạ Thắng.
Lần đầu tiên trong lòng bà xuất hiện một suy nghĩ.
Có lẽ...
Thắng tử cưới đúng người rồi.
Bà uống một ngụm canh cá Hứa Tri Ý nấu, ngon tới mức lông mày cũng muốn rụng.
Bà nhìn cô rồi đột nhiên hỏi: "Con bé này, trong đầu còn giấu bao nhiêu bản lĩnh mà bà chưa biết nữa đây?"