Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 34: Hạ Thắng đầu tư

Anh lấy hết đồ quý giấu đáy hòm ra

Nụ hôn này hoàn toàn khác với lần trước chỉ để đút thuốc cho cô.

Không còn vị đắng chát nữa.

Mà là bá đạo, nóng bỏng, đầy tính xâm lược.

Như một ngọn lửa bùng lên, nháy mắt thiêu cháy mọi giác quan của Hứa Tri Ý.

Đầu óc cô "ong" một tiếng, trống rỗng.

Chỉ có thể bị động đón nhận sự cướp đoạt dữ dội của anh.

Nụ hôn của anh còn hơi vụng về, nhưng lại mạnh mẽ tới mức không cho phép cô từ chối.

Anh cạy mở hàm răng cô, từng chút tiến vào, cướp sạch không khí cùng vị ngọt nơi môi lưỡi cô.

Hứa Tri Ý bị hôn tới mềm nhũn cả người, gần như đứng không vững.

Chỉ có thể nắm chặt vạt áo trước ngực anh mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.

Không biết đã bao lâu trôi qua.

Lâu tới mức Hứa Tri Ý cảm thấy mình sắp ngạt thở.

Hạ Thắng mới chịu buông cô ra.

Anh chống trán mình lên trán cô, cả hai đều th* d*c dữ dội.

Lồng ngực anh phập phồng mạnh, đôi mắt sâu thẳm như đang bốc cháy.

"Cái này..."

Anh l**m môi mình, giọng khàn đặc.

"Mới tính."

Mặt Hứa Tri Ý nóng tới mức có thể rán trứng.

Cô vùi đầu vào ngực anh, không dám nhìn nữa.

Tim đập thình thịch như muốn nổ tung.

Hạ Thắng ôm cô trong lòng, cảm nhận thân thể mềm mại ấy, trong tim dâng lên cảm giác thỏa mãn chưa từng có.

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô thêm một cái.

"Sau này không được hôn đàn ông khác."

Anh nói đầy bá đạo, còn mang theo chút trẻ con.

Hứa Tri Ý vùi trong ngực anh, gật đầu thật mạnh.

Hai đời cộng lại, cô cũng chỉ hôn mỗi mình anh thôi.

Sau màn này, chuyện "làm ăn" coi như đã được Hạ Thắng ngầm đồng ý.

Tâm trạng Hứa Tri Ý tốt tới mức như nắng ngoài sân.

Cô vừa ngân nga vu vơ vừa bắt đầu chuẩn bị cơm trưa.

Hạ Thắng ngồi cạnh bếp nhìn bóng lưng bận rộn của cô, khóe môi vẫn luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt mà chính anh cũng không nhận ra.

Ăn cơm trưa xong, Hạ Thắng không đi ngủ như thường ngày, cũng không lên núi.

Anh kéo Hứa Tri Ý vào phòng mình, căn phòng phía tây.

Trong phòng rất đơn giản.

Ngoài chiếc giường ra chỉ có một cái rương gỗ lớn khóa kín.

Chiếc rương ấy là thứ quý giá nhất của Hạ Thắng, trước giờ Hứa Tri Ý chưa từng thấy anh mở ra.

Hạ Thắng tháo từ cổ xuống một chiếc chìa khóa đồng đã mòn bóng, xỏ bằng sợi dây đỏ.

Anh mở ổ khóa.

"Cạch" một tiếng, nắp rương bật lên.

Hứa Tri Ý tò mò ghé đầu nhìn vào.

Trong rương không có vàng bạc châu báu như cô tưởng.

Chỉ có vài bộ quân phục cũ được gấp ngay ngắn.

Cùng vài món đồ lặt vặt.

Một chiếc bi đông quân đội cũ, một cuốn 《 Trích lời Chủ tịch Mao》 đã sờn mép, còn có một món đồ trang trí nhỏ làm từ vỏ đạn.

Chắc đều là kỷ vật thời anh còn trong quân ngũ.

Dưới đáy rương có một bọc vải dầu quấn kín.

Hạ Thắng cẩn thận lấy nó ra.

Anh mở từng lớp vải dầu.

Bên trong là một tấm da trắng muốt bóng mượt.

Lông vừa dài vừa dày, trong căn phòng tối mà vẫn như phát sáng.

"Đây là..."

Hứa Tri Ý không nhịn được đưa tay chạm nhẹ.

Mềm tới mức khó tin, như đang sờ vào mây.

"Da cáo trắng."

Giọng Hạ Thắng mang theo chút tự hào.

"Mùa đông năm ngoái anh phục ở núi ba ngày ba đêm mới săn được."

"Vốn định giữ lại may quần áo cho em."

Cáo trắng.

Đó là thứ cực kỳ hiếm.

Cũng cực kỳ đáng giá.

Một tấm da hoàn hảo như vậy gần như vô giá.

Tim Hứa Tri Ý chấn động mạnh.

Anh... lại âm thầm giữ thứ quý giá thế này chỉ để làm quần áo cho cô.

"Quý thế này..."

Cô vội rụt tay về, lắc đầu liên tục.

"Không thể đem đổi đồ được!"

Quá phí phạm.

Nhưng Hạ Thắng lại không nghĩ vậy.

"Đồ quý tới đâu mà cất trong rương thì cũng chỉ là đồ chết."

Anh nhét tấm da vào lòng cô.

"Cầm đi."

"Dùng nó đổi thứ mình cần."

"Con trai trưởng thôn sắp cưới vợ, sính lễ cũng phải đủ thể diện chứ."

Ánh mắt anh rất bình tĩnh, cũng rất kiên định.

Như thể thứ anh đưa ra không phải tấm da cáo trắng vô giá, mà chỉ là tấm da thỏ bình thường.

Hứa Tri Ý ôm tấm da mềm mại trong lòng, mắt hơi cay cay.

Người đàn ông này luôn như vậy.

Anh không biết nói lời ngọt ngào.

Nhưng lại âm thầm dâng mọi thứ tốt nhất cho cô.

"Hạ Thắng..."

Giọng cô nghẹn lại.

Hạ Thắng không để cô nói tiếp.

Anh lại lấy từ trong rương ra một cái túi vải nhỏ.

Mở ra, bên trong là mấy thứ màu nâu đen giống nấm khô, tỏa ra mùi thơm kỳ lạ.

"Đây là gì?"

"Đặc sản trong núi, gọi là tùng nhung."

Hạ Thắng giải thích.

"Hồi trong quân đội có chiến hữu người Vân Nam nói thứ này rất đáng tiền."

"Khách sạn lớn trên thành phố mua giá cao lắm."

"Trạm thu mua ở trấn không biết hàng nên anh giữ lại."

Anh lại lấy thêm một túi khác.

Bên trong là ít dược liệu khô tròn tròn như viên đá nhỏ.

"Đây là bối mẫu Tứ Xuyên, chắc nhà lão Lý bán thịt cần dùng."

Da cáo trắng, tùng nhung, bối mẫu Tứ Xuyên...

Hạ Thắng lần lượt đem toàn bộ của quý giấu đáy hòm ra.

Đó đều là thứ anh đánh đổi nguy hiểm tính mạng để mang từ núi sâu về.

Là gia sản anh tích góp từng chút một.

Giờ đây anh giao hết cho Hứa Tri Ý.

Không chỉ là đồ vật.

Mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối của anh dành cho cô.

"Đều cho em."

Hạ Thắng khóa lại cái rương rồi nhìn cô.

"Em muốn làm gì thì cứ làm."

"Đừng sợ."

"Có chuyện gì anh gánh cho."

Hứa Tri Ý ôm đống đồ nặng trĩu trong lòng, nhìn người đàn ông trước mặt.

Cô bỗng cảm thấy kiếp trước chắc mình đã cứu cả dải Ngân Hà.

Nên đời này mới gặp được anh.

Cô gật đầu thật mạnh, ánh mắt sáng rực chưa từng có.

"Được!"

Cô nhìn anh, nghiêm túc nói từng chữ:

"Hạ Thắng, anh yên tâm."

"Em nhất định sẽ không làm anh thất vọng."

Bọn họ đã có "vốn liếng".

Tiếp theo chính là tìm "khách hàng" đầu tiên.

Mục tiêu đầu tiên của Hứa Tri Ý là nhà trưởng thôn.

Nhưng cô chỉ là cô vợ trẻ, tự nhiên chạy tới bàn chuyện đổi đồ với trưởng thôn thì hơi kỳ.

"Phải tìm người đứng giữa."

Hứa Tri Ý nói với Hạ Thắng.

"Ai phù hợp?"

Hạ Thắng hỏi.

Hứa Tri Ý nghĩ một lúc, mắt sáng lên.

"Bà nội!"

Bà nội Hạ có vai vế cao trong làng, lại được lòng mọi người.

Để bà ra mặt dò ý nhà trưởng thôn là thích hợp nhất.

Nhưng phải thuyết phục bà thế nào đây?

Tư tưởng người già thường rất bảo thủ.

Buổi tối hôm đó, Hứa Tri Ý cố ý nấu một bữa thật thịnh soạn.

Thỏ hầm, trứng xào, còn dùng bột mì trắng đổi được để làm bánh hành thơm phức.

Trên bàn cơm, cô liên tục gắp thức ăn cho bà nội Hạ.

"Bà ăn nhiều vào."

"Bà thử bánh này đi, cháu làm riêng cho bà đấy."

Bà nội Hạ bị cô nhiệt tình bất thường làm cho ngơ ngác.

"Con bé này hôm nay sao thế? Có chuyện muốn nhờ bà già này à?"

Người già tinh đời, liếc một cái đã nhìn thấu tâm tư cô.

Hứa Tri Ý ngượng ngùng cười cười.

Cô đặt đũa xuống rồi nhỏ giọng kể kế hoạch của mình cho bà nghe.

Dĩ nhiên cô giấu chuyện chợ đen và bà Vương đi.

Chỉ nói muốn dùng đặc sản núi rừng đổi lấy ít đồ khan hiếm để cải thiện cuộc sống.

Cô vốn tưởng bà sẽ nổi giận, mắng cô không chịu sống đàng hoàng.

Không ngờ bà nội Hạ chỉ im lặng rít thuốc lá sợi, hồi lâu không nói gì.

Ngay lúc Hứa Tri Ý nghĩ hết hy vọng rồi.

Bà nội Hạ bỗng lên tiếng:

"Tấm da cáo trắng đó... hai đứa định đổi nhà trưởng thôn lấy cái gì?"