Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 37: Tri Ý xuống ruộng

Nắng sớm mùa xuân còn vương chút hơi lạnh, trải vàng lên những thửa ruộng hai bên bờ ở thôn Hạ Gia.

Trên bờ ruộng, người chen chúc qua lại, náo nhiệt vô cùng.

Đám đàn ông xắn ống quần, để chân trần đứng dưới ruộng nước, dùng lưỡi cày san phẳng mặt đất thuần thục đến lạ.

Đám phụ nữ thì quẩy những gùi tre đầy ắp mạ non theo sau, chuẩn bị bắt đầu cấy.

Trong không khí tràn ngập mùi bùn đất thơm nồng hòa lẫn hơi thở cỏ xanh.

Đây là mùa bận rộn nhất trong năm, cũng là mùa tràn đầy hy vọng nhất.

Hứa Tri Ý mặc một bộ quần áo vải thô đã ngả màu, trên đầu quấn chiếc khăn vuông màu xanh lam, đứng trên bờ ruộng nhìn khung cảnh lao động khí thế ngút trời trước mắt, có phần luống cuống.

Cô bắt chước giống người trong thôn, cũng xắn ống quần lên, để lộ một đoạn bắp chân trắng đến lóa mắt.

Làn da trắng nõn ấy so với những phụ nữ bị phơi đến ngăm đen xung quanh, thật chẳng khác nào lạc loài.

"Ái chà, đây không phải cô vợ thanh niên trí thức nhà họ Hạ sao?"

Một bà thím lắm mồm trông thấy cô, lập tức oang oang lên.

"Gì thế? Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à? Cành vàng lá ngọc như cô ta cũng chịu xuống ruộng cơ đấy?"

Lời bà ta nói chọc cười cả một đám.

"Người ta giờ có còn là thanh niên trí thức nữa đâu, là vợ thằng thợ săn rồi!"

"Đúng đấy, tám phần là trong nhà hết thịt ăn, phải ra kiếm công điểm đổi lương thực thôi!"

"Cái thân thể mảnh mai như cô ta, gió thổi cái là ngã, làm được trò trống gì? Có mà ra thêm phiền ấy!"

Những lời bàn tán châm chọc, xen lẫn ghen ghét cứ như kim châm vào tai Hứa Tri Ý.

Mặt cô lúc trắng lúc đỏ, mím chặt môi.

Một bàn tay to rộng bỗng đặt l*n đ*nh đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa.

"Đừng để ý đến bọn họ."

Giọng Hạ Thắng trầm thấp vang lên bên tai cô.

"Toàn những người rảnh quá không có việc gì làm."

Anh không biết đã đến bên cô từ lúc nào.

Anh không thèm nhìn những người đang nói xấu kia lấy một cái, nhưng cái luồng khí lạnh toát ra từ người anh vẫn khiến những tiếng bàn tán xung quanh nhỏ đi trông thấy.

"Đi thôi."

Anh kéo tay cô, đi về phía thửa ruộng nước nhà mình được phân.

Bàn tay anh rất thô ráp, nhưng lại rất ấm áp.

Bao bọc lấy bàn tay nhỏ lành lạnh của cô thật chặt.

Lòng Hứa Tri Ý trong chốc lát liền bình yên trở lại.

Có anh ở đây, dường như trời sập cũng chẳng còn gì phải sợ.

Thửa ruộng nhà họ Hạ nằm ở tận đầu phía đông cánh đồng.

Hạ Thắng xuống ruộng trước, dùng lưỡi cày cẩn thận lật đều bùn đất dưới ruộng một lượt.

Động tác anh dứt khoát mạnh mẽ, đầy nhịp điệu.

Trên tấm lưng màu đồng cổ, những giọt mồ hôi li ti túa ra, lấp lánh thứ ánh sáng khỏe khoắn dưới mặt trời.

Hứa Tri Ý đứng trên bờ ruộng nhìn anh, hơi ngẩn người.

Cô thấy một người đàn ông lúc lao động nghiêm túc có một sức cuốn hút lạ kỳ khó nói thành lời.

"Xuống đi."

San phẳng mặt đất xong, Hạ Thắng đưa tay về phía cô.

Hứa Tri Ý hít sâu một hơi, cởi giày, để chân trần thật cẩn thận bước xuống ruộng nước.

Bùn lầy lạnh ngắt, trơn nhẫy lập tức bao phủ lấy mu bàn chân cô.

Cái xúc giác xa lạ ấy khiến cô không nhịn được run lên bần bật, suýt nữa thì kêu thành tiếng.

Cô chưa từng trải qua cảm giác thế này bao giờ.

"Đứng vững."

Hạ Thắng đỡ lấy cánh tay cô.

Hứa Tri Ý ổn định thân hình rồi mới phát hiện, đi dưới bùn khó khăn hơn trong tưởng tượng của cô nhiều.

Mỗi một bước đều phải tốn rất nhiều sức mới rút chân ra khỏi bùn lầy được.

Cô đi được hai bước đã loạng choạng, cứ như đứa trẻ mới tập đi.

Hạ Thắng nhìn dáng vẻ vụng về của cô, trong mắt thoáng hiện lên một tia cười.

Anh không hối thúc, chỉ kiên nhẫn đi theo bên cạnh che chở cho cô.

Cuối cùng cũng tới được giữa ruộng.

Hạ Thắng cầm một nắm mạ xanh mướt trên bờ ruộng đưa cho cô.

"Nhìn cho kỹ."

Anh nói.

"Làm như này này."

Anh làm mẫu một lần.

Tay trái chia mạ, tay phải cấy.

Ngón tay khép lại, nhẹ nhàng ấn ba đến năm cây mạ xuống bùn.

Không được sâu quá, cũng không được nông quá.

Sâu quá mạ không mọc được rễ.

Nông quá lại dễ bị nước cuốn trôi.

Động tác anh như nước chảy mây trôi, liền mạch thuần thục.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, một hàng mạ nhỏ chỉnh tề đã hiện ra dưới ruộng nước.

"Hiểu chưa?"

Anh hỏi.

Hứa Tri Ý hiểu hiểu không không, gật gật đầu.

"Để em thử."

Cô bắt chước dáng vẻ của Hạ Thắng, cũng cầm lấy một nắm mạ.

Nhưng nắm mạ trơn tuột ấy đến tay cô lại chẳng nghe lời chút nào.

Cô loay hoay mãi nửa ngày cũng không tách ra được số lượng vừa phải.

Khó khăn lắm mới tách được, vừa cắm xuống bùn.

Không phải đổ nghiêng đổ ngả thì lại nổi lềnh bềnh lên trên.

Cô luống cuống tay chân đi đỡ, kết quả chân mình lại trượt một cái, "ùm" một tiếng ngã ngồi hẳn xuống bùn.

Nước bùn lạnh ngắt bắn đầy cả mặt lẫn người cô.

Cô hoàn toàn biến thành một con nhỏ đất nung.

"Hahaha!"

Cách đó không xa truyền đến một trận cười chế giễu chẳng chút che đậy.

"Tôi đã nói rồi mà, tiểu thư trên thành phố về đây sao làm nổi cái này!"

"Đúng là cái đồ hậu đậu vô tích sự!"

Mặt Hứa Tri Ý phút chốc đỏ bừng lên.

Ủy khuất, xấu hổ, bực bội, khó chịu.

Bao nhiêu cảm xúc lập tức ùa về.

Vành mắt cô đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.

Cô thấy mình thật vô dụng.

Chẳng những chẳng giúp được gì, còn toàn gây thêm phiền phức cho anh, khiến anh bị người ta cười nhạo theo.

Ngay lúc cô sắp khóc òa lên.

Một chiếc áo vải thô còn vương hơi ấm cơ thể lẫn mùi mồ hôi bỗng từ trên trời rơi xuống, phủ lên đầu cô, chặn hết mọi ánh mắt ác ý.

"Không được khóc."

Giọng Hạ Thắng mang theo tia mệnh lệnh chắc nịch.

Anh kéo cô dậy khỏi bùn, dùng chính chiếc áo ấy luống cuống lau nước bùn trên mặt cho cô.

Rồi anh xoay người, mặt hướng về phía những kẻ đang cười nhạo cô.

Anh chẳng nói gì.

Chỉ dùng đôi mắt lạnh băng lạnh lùng quét qua một lượt.

Ánh mắt ấy, tất cả những ai chạm phải đều theo bản năng mà rùng mình.

Tiếng cười đột nhiên im bặt.

Những người vừa rồi còn hăng say nói xấu, giờ đều im thin thít cúi đầu, không dám nhìn anh nữa.

Cả bờ ruộng một mảnh tĩnh lặng.

Lúc này Hạ Thắng mới quay người lại, nhìn về phía Hứa Tri Ý.

Ánh mắt anh đã trở lại vẻ trầm tĩnh thường ngày.

"Đừng sợ." Anh nói.

"Đã có anh."

Anh nhìn cô, lại lặp lại một lần nữa.

"Đã có anh."

Hứa Tri Ý nhìn anh, nhìn khuôn mặt lấm lem nước bùn của anh, nhìn đôi mắt kiên định mà trầm ổn ấy.

Tất cả ấm ức trong lòng đều tan thành mây khói.

Cô hít hít mũi, dùng sức gật đầu.

"Vâng!"

Hạ Thắng nhìn dáng vẻ tuy chật vật nhưng vẫn bướng bỉnh ấy của cô, trong lòng mềm nhũn ra.

Anh đưa tay lau đi vết bùn cuối cùng còn sót lại trên mặt cô.

Rồi anh dùng một giọng không cho phép thương lượng nói.

"Em làm thế này không được, đưa tay cho anh."