Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 23: Ai cũng đừng hòng bắt nạt vợ tôi
Hứa Tri Ý ló đầu ra từ phía sau lưng Hạ Thắng, nhìn sắc mặt khó coi của đôi vợ chồng trước mặt rồi dùng sức lắc đầu.
"Em không muốn cho."
Giọng cô nghẹn ngào nhưng vô cùng rõ ràng.
"Một xu cũng không muốn cho."
"Được."
Hạ Thắng đáp một tiếng.
Anh xoay người đối diện với vợ chồng Hứa gia.
Chỉ một động tác đơn giản như vậy cũng khiến bầu không khí trong sân lập tức trầm xuống.
Mẹ Hứa đang ngồi dưới đất, vừa nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo không chút nhiệt độ của Hạ Thắng, tiếng khóc lóc chuẩn bị sẵn đã nghẹn lại trong cổ họng.
"Anh... anh muốn làm gì?" Ba Hứa ngoài mạnh trong yếu quát lên.
"Tôi nói cho anh biết, tôi... tôi là cha vợ anh đấy! Anh dám động vào tôi thử xem!"
Hạ Thắng không nói gì.
Anh chỉ bước đôi chân dài, từng bước một đi về phía ba Hứa.
Bước chân anh không nhanh, nhưng mỗi bước đều như giẫm lên nhịp tim người khác, nặng nề đến nghẹt thở.
Ba Hứa bị ép lùi liên tiếp, cho tới khi lưng chạm vào bức tường đất lạnh ngắt phía sau, không còn đường lui nữa.
"Anh... anh đừng lại đây!" Ba Hứa thật sự hoảng rồi.
Áp lực từ Hạ Thắng quá mạnh, đó không phải khí thế một người dân quê bình thường có thể có.
Đó là sát khí được mài giũa qua những lần vật lộn với dã thú trong núi, qua những lần cận kề sinh tử.
Hạ Thắng dừng lại trước mặt ba Hứa.
Anh cao hơn ông ta gần cả cái đầu, bóng người phủ xuống hoàn toàn bao trùm lấy ông ta.
Anh chẳng làm gì cả, chỉ đưa bàn tay to đầy vết chai lên, nhẹ nhàng đặt lên vai ba Hứa.
Cơ thể ba Hứa lập tức cứng đờ.
Ông ta muốn giãy giụa nhưng phát hiện bả vai như bị gọng kìm sắt siết chặt, hoàn toàn không thể động đậy.
Sức lực từ bàn tay ấy truyền tới vừa vững vừa mạnh, như thể chỉ cần dùng thêm chút nữa là có thể bóp nát xương ông ta.
"Con người tôi không thích nói đạo lý."
Giọng Hạ Thắng rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rõ ràng lọt vào tai ba Hứa.
"Tôi chỉ biết Tri Ý bây giờ là vợ tôi."
"Ai khiến cô ấy không vui, tôi sẽ khiến kẻ đó cả đời cũng đừng mong vui vẻ."
Lời nói bình thản, không mang chút ý đe dọa nào, nhưng lại khiến người ta sợ hãi hơn bất kỳ lời chửi rủa độc địa nào.
Trán ba Hứa bắt đầu túa mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn.
Ông ta có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay trên vai mình đang chậm rãi siết chặt từng chút một.
Xương cốt phát ra tiếng "rắc rắc" không chịu nổi sức ép.
"A... đau! Đau!" Ba Hứa cuối cùng cũng không nhịn nổi mà kêu lên, gương mặt già méo mó vì đau đớn.
Mẹ Hứa ngồi dưới đất nhìn thấy cảnh này cũng sợ đến ngây người.
Bà ta vừa lồm cồm bò dậy vừa chỉ vào Hạ Thắng hét lên: "Anh làm gì thế! Giết người rồi! Mau buông ông ấy ra! Đồ giết người!"
Đôi mắt Hạ Thắng hơi nheo lại, lạnh lùng liếc bà ta một cái.
Ánh mắt ấy lạnh tới tận xương.
Tiếng thét chói tai của mẹ Hứa lập tức im bặt, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng.
"Tôi nói lần cuối."
Ánh mắt Hạ Thắng lại quay về phía ba Hứa, sức lực trên tay tăng thêm vài phần.
"Dẫn vợ ông, cút khỏi nhà tôi."
"Sau này còn để tôi thấy các người xuất hiện trước mặt cô ấy..."
Anh không nói hết câu, nhưng sự uy h**p trong lời bỏ lửng ấy khiến cả ba Hứa lẫn mẹ Hứa đồng thời run lên.
"Cút... chúng tôi cút! Chúng tôi đi ngay!"
Ba Hứa cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, nước mắt nước mũi tèm lem cầu xin tha thứ.
Hạ Thắng buông tay.
Ba Hứa như được đại xá, mềm nhũn ngã xuống đất, ôm lấy vai mình mà thở hổn hển từng ngụm lớn.
Mẹ Hứa cũng chẳng còn tâm trí đâu mà làm loạn nữa, vội vàng đỡ chồng dậy.
Hai người chật vật vừa lăn vừa bò chạy khỏi sân, đến cả hai gói bánh điểm tâm cũng quên mang theo.
Trong sân lập tức yên tĩnh trở lại.
Hứa Tri Ý đứng ngây ra tại chỗ, nhìn bóng lưng Hạ Thắng.
Khoảnh khắc vừa rồi, cô thật sự cảm thấy nếu ba Hứa và mẹ Hứa còn nói thêm một câu, anh sẽ trực tiếp bẻ gãy cổ họ.
Người đàn ông này còn mạnh mẽ và nguy hiểm hơn cô tưởng rất nhiều.
Hạ Thắng quay người lại.
Khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ trắng bệch của Hứa Tri Ý, vẻ hung lệ trong mắt anh nhanh chóng tan đi, thay vào đó là chút luống cuống vụng về.
Anh bước đến trước mặt cô, nâng tay lên như muốn an ủi, nhưng lại không biết phải làm thế nào.
Bàn tay vừa rồi còn siết vai ba Hứa khựng giữa không trung một chút, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô.
"Đừng sợ."
Giọng anh lại trở về vẻ khàn khàn trầm thấp thường ngày.
Hứa Tri Ý ngẩng đầu nhìn anh.
Bàn tay người đàn ông rất lớn, rất thô ráp, mang theo hơi ấm của những năm tháng lao động.
Chính đôi tay ấy đi săn vì cô, nấu cơm cho cô, cũng thay cô chắn hết mọi mưa gió.
Bao nhiêu tủi thân, phẫn nộ và sợ hãi bị dồn nén bấy lâu, đến giờ phút này cuối cùng cũng bùng nổ.
Vành mắt cô đỏ lên, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, không khống chế được mà lăn xuống.
Cô không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, bờ vai run lên từng đợt.
Hạ Thắng hoàn toàn hoảng hốt.
Anh không sợ đánh nhau, cũng không sợ vật lộn với dã thú, nhưng thứ anh sợ nhất chính là nước mắt phụ nữ.
Đặc biệt là nước mắt của Hứa Tri Ý.
"Đừng khóc... anh không muốn dọa em."
Anh vụng về giải thích, muốn lau nước mắt cho cô nhưng lại cảm thấy tay mình quá bẩn.
Hứa Tri Ý lắc đầu.
Cô không phải bị dọa khóc.
Đột nhiên cô lao vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc ấy.
Trên người anh có mùi mồ hôi, mùi thuốc lá và cả mùi cỏ cây núi rừng. Không dễ ngửi, nhưng lại khiến cô cảm thấy an tâm chưa từng có.
"Hạ Thắng..." Cô nghẹn giọng gọi tên anh.
"Ừ, anh đây."
"Họ... sau này còn tới nữa không?"
Hạ Thắng ôm lấy cô, cảm nhận thân thể mềm mại trong lòng đang run khe khẽ.
Cánh tay anh siết chặt hơn, kéo cô sát vào ngực mình.
"Không đâu."
Anh cúi đầu, cằm khẽ cọ lên mái tóc mềm của cô.
"Có anh ở đây, không ai được phép bắt nạt em nữa."
Giọng anh không lớn, nhưng lại như một viên thuốc an thần, lập tức xoa dịu mọi hoảng loạn và bất an trong lòng Hứa Tri Ý.
Trong lòng anh, cô dùng sức gật đầu.
Màn náo loạn do Hứa gia gây ra dường như cứ thế mà qua đi.
Nhưng thần kinh Hứa Tri Ý căng cứng suốt nửa ngày, vừa thả lỏng xuống cô đã cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, cả người rét run.
Cơ thể vốn được nuông chiều từ nhỏ ở thành phố của cô vốn đã không quen khí hậu nông thôn, lại thêm liên tiếp bị kích động và kinh hãi, cuối cùng cũng không chống đỡ nổi.
Đến tối, cô bắt đầu sốt cao, cả người nóng như lò than, ý thức cũng dần mơ hồ.
Hạ Thắng vừa chạm tay lên trán cô, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Vợ? Vợ, em tỉnh lại đi!"
Anh liên tục gọi, nhưng Hứa Tri Ý chỉ khó chịu rên khe khẽ, hoàn toàn không mở nổi mắt.
Bà nội Hạ cũng bị động tĩnh làm thức giấc, chống gậy đi vào. Bà cụ sờ trán Hứa Tri Ý, sắc mặt cũng trở nên nặng nề.
"Sốt cao rồi, tới rất dữ, e là bị tà khí nhập người."
Hạ Thắng nhíu chặt mày. "Bà nội, giờ không phải lúc nói chuyện này, phải mau đi tìm thầy thuốc!"
"Trời tối đen thế này, đường lại khó đi, biết tìm ở đâu?" Bà nội Hạ thở dài.
"Lên trấn tới trạm y tế, đi đi về về cũng phải tới sáng. Chưa chắc người đã chống đỡ nổi tới lúc đó."
Hạ Thắng nhìn Hứa Tri Ý nằm trên giường, mặt đỏ bừng vì sốt, môi khô nứt, tim như bị thứ gì bóp chặt.
Đột nhiên anh đứng bật dậy, nói với bà nội Hạ:
"Bà nội, bà giúp cháu trông cô ấy một lúc, cháu đi rồi về ngay!"
Bà nội Hạ sửng sốt. "Nửa đêm thế này cháu còn đi đâu?"
Hạ Thắng không trả lời, chỉ nhìn sâu Hứa Tri Ý trên giường một cái rồi xoay người bước nhanh ra ngoài, rất nhanh đã biến mất trong màn đêm dày đặc.
Bà nội Hạ khó hiểu lắc đầu, quay sang nhìn cô cháu dâu thành phố, lại phát hiện dù đang mê man, Hứa Tri Ý vẫn siết chặt góc chăn, trong miệng mơ hồ gọi tên một người.
"Hạ Thắng... Hạ Thắng..."