Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 24: Vợ quá yếu ớt, dễ sinh bệnh

Đêm tối đen như một bát mực đặc.

Tiếng gió núi gào rít, thổi giấy dán cửa sổ kêu "ào ào", nghe như tiếng quỷ khóc.

Hứa Tri Ý cảm thấy lúc thì mình rơi vào hầm băng, lạnh đến tận xương tủy; lúc lại như bị ném vào lò lửa, nóng đến ngũ tạng lục phủ như sắp bị thiêu khô.

Cô đau đớn giãy giụa giữa cái lạnh và cái nóng đan xen, ý thức lúc chìm lúc nổi.

Trong cơn mê man, cô cảm nhận được một đôi bàn tay to thô ráp đang nhẹ nhàng lau trán và lòng bàn tay mình, mang đến chút mát lạnh ngắn ngủi.

Một giọng nói trầm thấp hết lần này tới lần khác vang lên bên tai cô.

"Vợ, uống thuốc."

"Ngoan, há miệng nào."

Hứa Tri Ý cố mở hé mắt, nhìn thấy gương mặt Hạ Thắng dưới ánh đèn dầu leo lét.

Quầng thâm dưới mắt anh rất đậm, môi khô nứt, cằm lún phún râu, trông vừa mệt mỏi vừa tiều tụy.

Trong tay anh bưng một cái bát sứ thô bị mẻ, bên trong là nước thuốc đen sì, tỏa ra mùi đắng nồng hăng hắc.

"Không... không uống..." Cô khó chịu quay đầu đi, mùi thuốc khiến cô buồn nôn.

"Nghe lời, uống thuốc mới khỏi bệnh được." Giọng Hạ Thắng hiếm khi mang theo ý dỗ dành.

Một tay anh giữ đầu cô lại, tay kia cầm thìa đưa thuốc tới bên miệng cô.

Hứa Tri Ý mím chặt môi, cố chấp không chịu uống.

Hạ Thắng nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của cô cùng đôi mắt ngập hơi nước vì khó chịu, trong lòng vừa đau vừa sốt ruột.

Anh im lặng một lúc, rồi làm ra hành động khiến cả bà nội Hạ bên cạnh cũng trợn mắt há hốc mồm.

Anh tự uống một ngụm lớn nước thuốc, sau đó cúi người, giữ cằm Hứa Tri Ý rồi không cho cô cơ hội phản kháng mà áp môi mình xuống.

Đôi môi lạnh mang theo vị thuốc đắng không tan, cạy mở hàm răng cô.

Nước thuốc ấm nóng cứ thế được anh đút sang.

Đầu óc Hứa Tri Ý "ong" một tiếng, nháy mắt trống rỗng.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng xúc cảm từ đôi môi anh, thô ráp, khô nứt, mang theo sự mạnh mẽ không cho phép từ chối.

Còn có mùi thuốc lá nồng đậm trong miệng anh hòa lẫn với vị đắng của thuốc, tạo thành một thứ hơi thở vừa kỳ lạ vừa bá đạo, xâm chiếm toàn bộ cảm giác của cô.

Cô theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng bị anh giữ chặt, cho đến khi ngụm thuốc kia được đút hết xuống.

Lúc này Hạ Thắng mới buông cô ra, ngẩng đầu dùng mu bàn tay lau môi.

Dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, trên mặt anh không nhìn ra cảm xúc gì, chỉ có vành tai hơi đỏ lên.

"Khụ... khụ khụ..." Hứa Tri Ý bị sặc tới mức ho dữ dội, mặt đỏ bừng.

Cô cũng không biết mình đang xấu hổ, tức giận hay vì thuốc quá đắng nữa.

"Anh... anh..." Cô chỉ vào anh, nghẹn nửa ngày vẫn không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Hạ Thắng lại như chẳng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục uống thêm một ngụm thuốc rồi lặp lại động tác vừa rồi.

Cứ như vậy, bát thuốc đắng đến mức có thể làm người ta chết khiếp kia bị anh dùng cách ngang ngược và trực tiếp nhất đút hết vào bụng cô.

Bà nội Hạ đứng bên cạnh nhìn đến trợn mắt há miệng, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu chống gậy trở về phòng.

Đứa cháu này thật là... hết nói nổi rồi.

Cho cô uống thuốc xong, Hạ Thắng lại dùng khăn ấm cẩn thận lau sạch nước thuốc nơi khóe môi cô.

Động tác của anh rất nhẹ, rất chậm, mang theo sự cẩn thận hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài thô ráp kia.

Thuốc dần có tác dụng, Hứa Tri Ý cảm thấy cơn nóng trong người dịu xuống đôi chút, ý thức cũng tỉnh táo hơn.

Cô nhìn người đàn ông trước mắt, trong lòng rối như tơ vò.

Lúc này cô mới nhớ ra tối qua hình như anh đã đi ra ngoài.

"Anh... tối qua anh đi đâu vậy?" Cô yếu ớt hỏi, cổ họng khàn khô như bốc khói.

Hạ Thắng kéo lại góc chăn cho cô, giọng khàn khàn đáp: "Lên núi sau tìm ít thuốc hạ sốt cho em."

Núi sau?

Trong lòng Hứa Tri Ý chấn động.

Núi phía sau thôn Hạ gia nổi tiếng hiểm trở, ban ngày dân làng còn không dám vào sâu, huống chi là ban đêm tối đen không thấy năm ngón tay.

Vậy mà anh lại vì tìm thuốc cho cô mà một mình vào núi giữa đêm?

Cô nhìn những vết xước trên cánh tay và gương mặt anh, còn có đôi mắt đầy tia máu kia, nhất thời không nói nên lời.

Người đàn ông này đang dùng cả mạng sống để đối tốt với cô.

Hai ngày sau đó, Hạ Thắng gần như không rời cô nửa bước.

Anh không lên núi săn thú nữa, ngày nào cũng chỉ sắc thuốc, đút cơm và lau người cho cô.

Bệnh của Hứa Tri Ý tới nhanh mà đi cũng nhanh.

Có Hạ Thắng tận tình chăm sóc, hai ngày sau cơn sốt đã lui, tinh thần cô cũng khá hơn nhiều.

Chỉ là cơ thể vẫn còn rất yếu, không có sức lực.

Giữa trưa hôm nay, cô dựa vào đầu giường, nhìn Hạ Thắng bưng một bát cháo gạo trắng bước vào.

Cháo được nấu mềm thơm, bên trên còn có một quả trứng ốp vàng ruộm.

Ở thời buổi này, gạo trắng với trứng gà đều là thứ quý giá, ngay cả bà nội Hạ cũng không nỡ ăn.

"Ăn đi, ăn mới có sức." Hạ Thắng đưa bát cho cô.

Hứa Tri Ý nhận lấy, cầm thìa ăn từng miếng nhỏ.

Cô nhìn Hạ Thắng ngồi bên mép giường, im lặng gọt một quả dại, định để cô ăn tráng miệng.

Người đàn ông cúi đầu, đường nét nghiêng nơi gương mặt vừa cứng rắn vừa chăm chú.

Anh hình như gầy đi rồi, cằm cũng nhọn hơn.

Hai ngày nay chắc anh chẳng được ngủ bao nhiêu.

"Hạ Thắng." Cô khẽ gọi anh.

"Ừ?" Anh không ngẩng đầu, chỉ đáp lại.

"Cảm ơn anh."

Động tác gọt quả của Hạ Thắng khựng lại.

Anh ngẩng đầu nhìn cô.

"Em là vợ anh." 

Anh trầm giọng nói. "Chăm sóc em là điều nên làm."

Trái tim Hứa Tri Ý như bị thứ gì đó khẽ chạm vào, mềm nhũn đến rối tinh rối mù.

Cô không nói thêm nữa, cúi đầu tiếp tục ăn cháo, nhưng hốc mắt lại nóng lên.

Ăn xong, Hứa Tri Ý cảm thấy hơi buồn ngủ nên nằm xuống nghỉ ngơi.

Hạ Thắng đắp chăn cẩn thận cho cô rồi ngồi xuống chiếc ghế bên mép giường, dựa vào ánh sáng ngoài cửa sổ bắt đầu đan một cái bẫy thú mới.

Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng dây mây sột soạt dưới ngón tay anh.

Hứa Tri Ý nhắm mắt nhưng không ngủ được.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng bên cạnh mình có một sự tồn tại mạnh mẽ và đáng tin cậy, khiến cô vô cùng an tâm.

Cô lén xoay người đối diện với anh, hé mắt nhìn trộm.

Anh ngồi thẳng lưng, dáng người như cây tùng, vẻ mặt chăm chú lại có vài phần... đẹp trai.

Có lẽ ánh mắt cô quá chăm chú, Hạ Thắng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt trực tiếp chạm vào mắt cô.

Hứa Tri Ý giật mình, vội nhắm mắt giả vờ ngủ.

Tim cô đập thình thịch như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang.

Qua hồi lâu, cô cảm thấy bên cạnh có động tĩnh.

Hạ Thắng đứng dậy, đi tới mép giường.

Anh cúi người xuống, ở rất gần cô.

Cô có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, cũng có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh nhẹ nhàng phả lên má mình.

Cơ thể cô lập tức cứng đờ, đến cả hô hấp cũng quên mất.

Anh muốn làm gì?

Tim Hứa Tri Ý gần như nhảy lên cổ họng.

Cô cảm giác một bàn tay mang theo lớp chai mỏng nhẹ nhàng v**t v* gương mặt mình.

Sau đó, một thứ mềm mại ấm áp cẩn thận chạm lên trán cô.

Đó là một nụ hôn rất nhẹ, rất nhẹ.

"Ngủ ngon."

Người đàn ông nói khẽ, trong giọng nói mang theo sự dịu dàng mà cô chưa từng nghe thấy.

Nhịp tim Hứa Tri Ý hoàn toàn rối loạn.

Cô đợi thật lâu, đến khi xác định Hạ Thắng đã ngồi lại lên ghế mới dám chậm rãi mở mắt.

Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua song cửa, phủ lên người anh một tầng sáng vàng nhạt.

Mặt Hứa Tri Ý còn nóng hơn cả lúc phát sốt.

Cô kéo chăn trùm kín người mình, chỉ để lộ đôi mắt sáng long lanh, lén nhìn anh.

Người đàn ông này hình như cũng không đáng sợ như cô từng nghĩ.