Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 22: Hứa gia lại tới gây sự
Những lời Lâm Quyên nói giống như một hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ vốn yên tĩnh trong lòng Hứa Tri Ý.
Ngoài miệng cô đáp "biết rồi", nhưng trong lòng lại rối như tơ vò.
Trên đường trở về, Hạ Thắng vẫn lặng lẽ đi phía sau cô. Ánh lửa từ cây đuốc soi rõ con đường trước mặt.
Hứa Tri Ý quay đầu nhìn anh một cái.
Dưới ánh lửa, đường nét gương mặt người đàn ông càng thêm sắc lạnh, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị.
Anh thật sự... từng suýt đánh chết người sao?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, sống lưng cô đã lạnh toát.
Hai ngày sau đó, Hứa Tri Ý luôn có chút thất thần.
Cô lén quan sát Hạ Thắng, nhìn anh trầm mặc đan dây bẫy thú, nhìn đôi bàn tay đầy vết chai của anh linh hoạt xử lý con mồi.
Động tác của anh dứt khoát gọn gàng, mang theo sự chính xác và quyết đoán của quân nhân.
Điều đó khiến cô càng tin lời Lâm Quyên nói không phải tin đồn vô căn cứ.
Nhưng đối với cô, anh chưa từng có nửa phần thô bạo.
Thậm chí lúc cô học nhóm bếp, bị khói hun đến ho sặc sụa, anh cũng chỉ im lặng bước tới, cầm lấy que cời lửa trong tay cô, vài động tác đã nhóm bếp cháy rực.
Sự mâu thuẫn ấy khiến lòng Hứa Tri Ý càng thêm hỗn loạn.
Chiều hôm đó, Hứa Tri Ý đang ngồi trong sân giặt quần áo thì cổng viện bị "rầm" một tiếng đẩy mạnh ra.
Ba Hứa và mẹ Hứa lần lượt xông vào.
Hai người đều mặc bộ quần áo mà họ cho là tử tế nhất, nhưng vẻ tính toán và cay nghiệt trên mặt thì thế nào cũng không giấu nổi.
Vừa nhìn thấy họ, sắc mặt Hứa Tri Ý lập tức trắng bệch. Bộ quần áo trong tay rơi trở lại chậu nước, bắn tung tóe.
"Các người tới đây làm gì?" Giọng cô lạnh như băng.
Đôi mắt tam giác của mẹ Hứa nhanh chóng đảo một vòng quanh sân.
Khi nhìn thấy đám thịt rừng treo dưới mái hiên, mắt bà ta lập tức sáng lên.
Bà ta mặc kệ vẻ mặt lạnh lùng của con gái, lập tức đổi sang bộ dạng giả tạo niềm nở, tiến lên phía trước.
"Tri Ý à, con gái ngoan của mẹ, mẹ nhớ con nên đặc biệt tới thăm con đây."
Vừa nói bà ta vừa định kéo tay Hứa Tri Ý.
Hứa Tri Ý chán ghét lùi lại một bước, tránh đi.
"Tôi không phải con gái bà. Chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ rồi."
Nụ cười của mẹ Hứa cứng lại, nhưng ngay sau đó lại như không nghe thấy, tiếp tục nói:
"Con bé này, nói gì mà tuyệt tình thế. Cha mẹ con cái nào có thù qua đêm. Ba con ở nhà ngày nào cũng nhắc tới con. Đây này, bọn ta còn đặc biệt mang đồ ngon từ trong thành tới cho con."
Bà ta vừa nói vừa lấy từ tay ba Hứa một bọc vải, mở ra, bên trong là hai gói bánh điểm tâm rẻ tiền.
Hứa Tri Ý nhìn hai gói bánh ấy, chỉ thấy buồn cười.
Vì ba trăm đồng tiền sính lễ, bọn họ có thể ép chết cô.
Giờ cầm hai gói bánh không đáng mấy hào tiền, đã muốn diễn cảnh tình thâm mẹ con?
"Mang đồ của các người đi đi. Nhà tôi không hoan nghênh các người."
Hứa Tri Ý chỉ ra cổng viện, giọng không lớn nhưng từng chữ đều lạnh lùng dứt khoát.
Sắc mặt ba Hứa lập tức sa sầm.
"Hứa Tri Ý! Mày nói kiểu gì thế hả? Bọn tao có lòng tới thăm mày mà mày còn đuổi người? Gả vào cái nơi nghèo rớt mồng tơi này rồi, cánh cứng lên rồi đúng không?"
"Cánh tôi cứng hay mềm cũng không liên quan tới các người."
Hứa Tri Ý lạnh lùng nhìn họ.
"Giấy đoạn thân viết rõ ràng rồi, từ nay hôn tang gả cưới không liên quan đến nhau. Các người quên rồi hay không biết chữ?"
"Mày..." Ba Hứa tức đến run cả tay.
Mẹ Hứa vội vàng đứng ra hòa giải, kéo chồng lại rồi quay sang Hứa Tri Ý nói:
"Tri Ý à, con xem con kìa, còn giận ba con làm gì? Bọn ta nghe nói... nghe nói Hạ gia đối xử với con không tệ, cuộc sống cũng khá tốt, như vậy bọn ta cũng yên tâm rồi."
Nói tới đây, giọng bà ta lập tức đổi hướng, cuối cùng cũng lộ rõ mục đích thật sự.
"Con xem, giờ con cũng là người Hạ gia rồi, vậy sính lễ Hạ gia đưa... có phải cũng nên lấy ra một phần hiếu kính cha mẹ không? Dù sao bọn ta cũng nuôi con lớn thế này, không có công lao cũng có khổ lao chứ?"
Hứa Tri Ý tức đến run người.
Cô biết ngay mà, bọn họ chưa bao giờ vô duyên vô cớ tìm tới.
Chắc chắn là nghe được tin gì đó, biết Hạ Thắng săn thú kiếm được tiền, cuộc sống không thảm như họ tưởng tượng nên lại nổi lòng tham.
"Sính lễ?" Hứa Tri Ý tức đến bật cười.
"Ba trăm đồng trước kia chẳng phải đã bị các người lấy hết rồi sao? Giờ còn muốn gì nữa?"
"Ba trăm đồng đó là sính lễ của Hứa gia!" mẹ Hứa nói như lẽ đương nhiên.
"Bọn ta đang nói phần của Hạ gia! Bọn ta đã hỏi thăm rồi, Hạ Thắng là tay săn thú giỏi, nhà hắn chắc chắn không chỉ có ba trăm đồng! Con đừng hòng lừa bọn ta!"
Ra là vậy.
Bọn họ cho rằng Hạ gia còn âm thầm cho cô thêm tiền, cho rằng cô sống sung sướng ở đây nên không chờ nổi mà chạy tới chia phần.
Đúng là lòng tham không đáy.
"Tôi không có tiền." Hứa Tri Ý nói rõ ràng từng chữ.
"Một xu cũng không có."
"Không thể nào!" Mẹ Hứa lập tức the thé lên.
"Đồ vô ơn bạc nghĩa! Có phải mày giấu tiền rồi không? Tao nói cho mày biết Hứa Tri Ý, nếu mày không đưa tiền ra đây, bọn tao sẽ ngày nào cũng tới quậy! Quậy cho cái nhà này gà chó không yên! Tao muốn xem con tiểu thư thành phố như mày mặt dày được tới đâu!"
Nói xong, mẹ Hứa lập tức ngồi phịch xuống đất, chuẩn bị ăn vạ khóc lóc.
Ba Hứa cũng chống nạnh đứng đó, bày ra tư thế ăn thua đủ.
Bọn họ chắc mẩm Hứa Tri Ý da mặt mỏng, cũng chắc mẩm Hạ gia sợ mất mặt.
Hứa Tri Ý tức đến phổi như muốn nổ tung. Cô siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Cô chưa bao giờ căm ghét sự bất lực của bản thân như lúc này.
Đối diện với cha mẹ vô sỉ như vậy, ngoài phẫn nộ ra cô chẳng làm được gì.
Ngay lúc mẹ Hứa hắng giọng chuẩn bị gào khóc, trong nhà bỗng vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Hạ Thắng từ trong bóng tối bước ra.
Không biết anh đã về từ lúc nào, cũng không biết đã đứng nghe bao lâu.
Trên người anh không mang theo con mồi, hai tay trống không, nhưng khí tức hoang dã lạnh lẽo của núi rừng trên người lại nặng nề hơn bất cứ lúc nào.
Anh đi tới bên cạnh Hứa Tri Ý, thân hình cao lớn che chắn hoàn toàn cho cô phía sau.
Ánh mắt anh dừng trên người mẹ Hứa đang ngồi ăn vạ dưới đất và ba Hứa mặt đầy ngang ngược.
Bình tĩnh đến đáng sợ, khiến người ta lạnh sống lưng.
"Các người muốn tiền?"
Hạ Thắng lên tiếng. Giọng anh trầm thấp khàn khàn, như giấy ráp mài qua khúc gỗ.
Nhìn thấy Hạ Thắng, trong lòng ba Hứa cũng hơi chột dạ, nhưng vì ỷ mình là cha vợ nên vẫn cứng cổ nói:
"Sao hả? Tao đòi con gái mình ít tiền hiếu kính thì có gì sai?"
Hạ Thắng không để ý tới ông ta, chỉ cúi đầu hỏi Hứa Tri Ý phía sau lưng mình.
"Em muốn đưa cho họ sao?"