Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 655

Minh Lan Nhược bất ngờ xoay cổ tay, ném mạnh chén trà trong tay về phía tia sáng sắc bén kia.

“Choang!”

Âm thanh chói tai vang lên, lực va chạm mạnh mẽ khiến nàng phải xoay người rời khỏi người Sở Nguyên Bạch, mới có thể ổn định thân hình.

Trong nháy mắt, một bóng người như chim ưng lao vào từ ngoài cửa sổ. Chưa để Minh Lan Nhược kịp phản ứng, người đó đã giật mạnh tấm rèm che giường.

Tấm rèm như roi da quấn lấy Sở Nguyên Bạch đang trong tình trạng y phục không chỉnh tề.

Lại một lần nữa, tấm rèm cuộn chặt lấy hắn ta rồi nhanh chóng kéo bay ra ngoài cửa sổ.

Tiểu Tề Tử ở bên ngoài nhanh nhẹn đón lấy Sở Nguyên Bạch, vác lên vai rồi bay đi mất.

“Con mồi” bị mang đi, khí thế trên người Minh Lan Nhược chợt lạnh lẽo. Đôi đồng tử đen kịt đầy quỷ quái liếc qua về phía người vừa đến, lạnh lùng hỏi: “Là ai?!”

Nhưng khi nhìn rõ dung mạo đối phương, nàng lại bất ngờ nở nụ cười lạnh băng: “Hoá ra là ngươi.”

Cố Tư Ngọc cũng mang vẻ mặt lạnh lùng không kém: “Đại tiểu thư, người đang làm cái gì vậy?!”

Khí thế trên người hắn ta không hề thua kém Minh Lan Nhược.

Minh Lan Nhược từng bước tiến lên đứng trước mặt hắn ta, nàng không trả lời câu hỏi của hắn ta, mà chỉ hơi nghiêng đầu, dùng đôi mắt đáng sợ đánh giá hắn ta từ trên xuống dưới.

Bất ngờ, nàng đưa tay sờ lên mặt hắn ta.

Nàng ghé sát lại, ngửi ngửi bên cổ hắn ta: “Ta ghét khuôn mặt này của ngươi, ta muốn khuôn mặt ban đầu của ngươi, khuôn mặt này thật khiến người ta chán ghét.”

Vừa dứt lời, nàng liền giơ năm ngón tay như móng vuốt, mạnh mẽ cào về phía mặt hắn ta.

Cố Tư Ngọc nhanh tay lẹ mắt giữ chặt tay nàng, nhưng vẫn bị nàng bóp chặt lấy cằm.

Đồng tử hắn ta hơi co lại, sang nàng lại có sức lực mạnh như vậy?!

Không phải nội lực, mà là sức lực thuần túy! Gần như là Tiểu Hi, không, còn mạnh hơn cả Tiểu Hi!

Cố Tư Ngọc trầm xuống, dùng một chiêu phản lại, rồi vận nội lực, dễ dàng khống chế nàng trong lòng, ghé sát tai nàng, trầm giọng nói:

“Tỉnh táo lại đi, đừng để Cổ Thần khống chế nữa!”

Kinh nghiệm thực chiến của hắn ta phong phú hơn nàng rất nhiều, cho dù sức lực của nàng trở nên khác thường, muốn khống chế nàng cũng không khó.

Thế nhưng…

Minh Lan Nhược lại bất ngờ nheo mắt, đầu ngón tay siết chặt, không chút khách khí cào lên mu bàn tay hắn ta ba đường rướm máu.

Cố Tư Ngọc chỉ cảm thấy mu bàn tay đau nhói, sau đó cả người sững sờ, không tự chủ được buông lỏng bàn tay đang khống chế nàng.

“Chậc, đồ cổ trùng hư, ngươi sẽ bị phạt đấy.” Minh Lan Nhược xoay người, thuận thế nâng cằm hắn ta lên quan sát đánh giá.

Sau đó, nàng đưa tay sờ sau tai hắn ta, đôi mắt quỷ quái hung ác lộ ra vẻ mất kiên nhẫn: “Khuôn mặt của ngươi đâu, ta muốn khuôn mặt của ngươi!”

Cố Tư Ngọc thậm chí có thể cảm nhận được nàng đang bấu vào da thịt mình đến đau rát. Hắn ta nheo mắt, bỗng nhiên bình tĩnh nói: “Nếu như chỉ cần hầu hạ Thánh nữ, chi bằng để ta tự mình làm?”

Thái độ ôn hoà của hắn ta rõ ràng khiến Minh Lan Nhược, hay nói đúng hơn là Minh Lan Nhược bị Cổ Thần khống chế, cảm thấy vui vẻ.

Nàng dễ dàng buông tay.

Cố Tư Ngọc chậm rãi lấy ra một vật hình dạng viên ngọc từ trong tay áo, bóp nát trong lòng bàn tay. Chất lỏng bên trong viên ngọc chảy ra.

Hắn ta chắp hai tay lại, sau đó nhẹ nhàng xoa lên tai mình, tỉ mỉ lau chùi.

Chưa đầy một khắc sau, lớp da mặt thuộc về “Cố Tư Ngọc” đã bong ra.

Lộ ra một khuôn mặt tuấn mỹ mê hoặc, làn da trắng nõn, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng hẹp dài.

Từ góc trán bên trái đến đuôi lông mày, có một ấn ký rồng lửa đỏ rực.

Hình xăm rồng khiến cho ngũ quan của hắn toát lên vẻ cao quý vừa yêu dị vừa ngông cuồng.

Hắn nhìn nàng.

Minh Lan Nhược ngẩn người, nheo mắt, bỗng đưa tay xoa mặt hắn, vẻ mặt méo mó: “A… Thương Kiều…”

Hắn khẽ thở dài, đưa tay ôm nàng vào lòng: “Là ta, nàng tỉnh táo hơn chút nào chưa?”

Minh Lan Nhược vùi mặt vào vai hắn, đưa tay ôm chặt lấy eo hắn: “Thương Kiều… Thương Kiều… chàng…”

Nàng dừng lại một chút rồi chậm rãi nói: “Chàng mang khuôn mặt của Cố Tư Ngọc trông thật xấu.”

Thượng Quan Diễm Kiều bất đắc dĩ khẽ cười: “Cũng vì bất đắc dĩ thôi…”

Soạt!

Chưa dứt lời, hắn bỗng cảm nhận được nữ tử đang ôm mình dùng mười ngón tay như móc câu, trực tiếp xé rách y phục của hắn từ phía sau.

Cả tấm lưng tr*n tr** của hắn lộ ra.

Hắn im bặt, cúi đầu nhìn nàng.

Nàng ngẩng đầu lên, đôi đồng tử không có tròng trắng vẫn nhìn chằm chằm hắn mà cảm thán: “Đúng là chỉ có khuôn mặt luôn hầu hạ ta này mới khiến ta thích nhất.”

Thượng Quan Diễm Kiều nhíu mày, đưa tay muốn giữ lấy bàn tay đang v**t v* eo mình của nàng: “Cổ Thần?”

Minh Lan Nhược không nhịn được cười: “Thương Kiều, chàng đang nói gì vậy, ta vẫn luôn là ta.”

Nàng nghiêng đầu, nở nụ cười càng thêm kì quặc và mê hoặc: “Chỉ là, bây giờ tính tình hơi nóng nảy một chút thôi… Ai bảo chàng cứ làm những chuyện nguy hiểm, khiến người ta tức giận chứ?”

Biểu hiện của Minh Lan Nhược rất kỳ lạ, nhưng hắn tạm thời không phân biệt được nàng là đang bị Cổ Thần ảnh hưởng, hay là vì điều gì khác.

“Nhược Nhược…” Hắn nhướng mày muốn nói gì đó.

Nhưng lại bị nàng đột nhiên nâng mặt lên, hôn lên môi hắn: “Ừm, thơm quá, là mùi của Huyết Cổ, thơm thật.”

Thượng Quan Diễm Kiều sững sờ, hắn cau mày, nàng vừa rồi cũng nói với Sở Nguyên Bạch như vậy! Hắn muốn giữ lấy cổ tay nàng, lại đột nhiên phát hiện mình… không còn chút sức lực!

Hắn kinh ngạc nhìn nàng, ánh mắt phức tạp xen lẫn một chút mê hoặc kỳ lạ.

Minh Lan Nhược nheo đôi mắt quỷ dị, đưa tay v**t v* khóe môi hắn:

“Chậc, trước kia thật ngu ngốc, ngay cả Huyết Cổ của mình cũng không khống chế được, bây giờ mới hiểu ra cũng chưa muộn.”

Nàng đưa tay ôm lấy hắn, đặt lên bàn, sau đó trèo lên, ngồi trên eo hắn.

Thượng Quan Diễm Kiều: “…”

Nàng cúi đầu nhìn nam nhân vẫn đang chìm trong sự kinh ngạc và cảm xúc phức tạp, cúi đầu ngửi mùi hương trên cổ hắn, l**m l**m khóe môi.

“Mùi vị này thơm hơn Huyết Cổ trên người Tiểu Bạch nhiều lắm, quả nhiên mùi vị Huyết Cổ đời trước vẫn ngon hơn.”

Nàng nheo mắt, từ yết hầu trượt xuống ngực hắn, đầu ngón tay ấn vào cơ bắp rắn chắc.

Dường như cảm nhận được sự cứng ngắc của hắn, nàng mỉm cười nheo mắt: “Ta nhớ, chàng là Thương Kiều của ta, ta sẽ không làm tổn thương chàng.”

Vừa nói, nàng vừa luồn ngón tay vào vạt áo hắn, xé một cái — lộ ra lồng ngực rắn chắc.

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn Minh Lan Nhược trước mặt, rõ ràng có tất cả ký ức, nhưng lại giống như biến thành một người khác, hắn chỉ biết nhắm mắt thở dài.

Thôi vậy, nàng và Cổ Thần đều bị thuốc của Long Đề khiến cho choáng váng đầu óc rồi.

Cứ chiều theo nàng vậy.

Chỉ cần không để tên nhóc Sở Nguyên Bạch kia nhân lúc nàng như này mà làm bậy là được.

Trong đáy mắt Thượng Quan Diễm Kiều toát ra vẻ hung ác âm u.

“Chàng gầy đi nhiều rồi.” Nàng cúi đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo trên ngực hắn, lạnh lùng nói.

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng, nếu là nàng lúc bình thường khi nhìn thấy vết thương của hắn chắc chắn sẽ tức giận hoặc rơi nước mắt.

Nhưng mà… không sao cả.

Hắn khẽ nhướng mày, cười khẩy: “Đúng vậy, nên phải cần Thánh nữ thương xót mới được.”

Minh Lan Nhược chớp chớp đôi mắt quỷ quái đáng sợ, đưa tay từ ngực hắn trượt xuống eo thon chắc khỏe: “Huyết cổ nói, nó đã chuẩn bị sẵn sàng để hầu hạ ta rồi, còn chàng?”

Thượng Quan Diễm Kiều nheo đôi mắt kì dị sâu thẳm, đưa tay đặt lên đùi nàng, nơi nàng đang ngồi trên eo hắn.

Hắn cười vô vị, bàn tay v**t v* từ bắp đùi lên chiếc eo thon của nàng: “Đương nhiên, dù sao cũng không phải lần đầu tiên, sao vậy, Thánh nữ quên mỗi lần bị chơi đùa đến khóc lóc là ai rồi sao?”

Ban đầu cứ tưởng lần đầu gặp lại sẽ là cảnh tượng ôn nhu mật ngọt, nào ngờ lại ‘thú vị’ đến thế.

Chờ nàng tỉnh táo lại, không biết sẽ lộ ra biểu cảm gì đây.

Minh Lan Nhược cúi đầu hừ lạnh nhìn hắn: “Ngươi dám!”

Vừa dứt lời, nàng bóp lấy cổ họng hắn, Thượng Quan Diễm Kiều khẽ rên lên nhưng vẫn cười nhạo một cách ngang ngược: “Đừng thô bạo như vậy, nếu không Thánh nữ sẽ không được vui đâu.”

Chậc, bộ dạng này của nàng đúng là mới mẻ thật đấy.

Nàng cúi người xuống, nhìn đôi mày sắc bén như kiếm anh tuấn của hắn, cúi đầu hôn lên ấn ký hình ngọn lửa màu cam đỏ trên trán hắn: “Đau không?”

Thượng Quan Diễm Kiều khựng lại, đưa tay giữ lấy gáy nàng, nheo mắt, ánh mắt phức tạp nhìn nàng: “Nàng thật sự… chậc!”

Vẻ ngoài vừa tỉnh táo vừa như bị Cổ thần khống chế này của nàng, thật sự rất câu dẫn và k*ch th*ch.

Hắn cũng không muốn nói nhảm nữa, dứt khoát ngẩng đầu hôn lên môi nàng một cách gần như hung dữ, càn rỡ cướp đoạt sự mềm mại trên đôi môi nàng.

Tuy không thể “phản kháng” ý chí của nàng, nhưng chỉ cần không từ chối nàng, hắn đương nhiên… muốn làm gì thì làm.

Minh Lan Nhược khẽ sững người, sau đó cong môi cười, cúi đầu chủ động đáp lại.

Nụ hôn vừa triền miên vừa hung dữ, như có vô số nhớ nhung, bùng cháy thành ngọn lửa d*c v*ng.

Không biết đã hôn nhau bao lâu, nàng thẳng người dậy, không mấy dịu dàng xé toạc y phục của hắn, cũng tự mình xõa mái tóc dài được bện tỉ mỉ, chiếc váy màu chàm nhuộm loang lổ cũng theo đó mà được cởi ra.

Như một đóa hoa diên vĩ xanh lam chói mắt, càng giống một nữ thần tà ác xinh đẹp mê hoặc lòng người.

Hắn nheo mắt lại, ngọn lửa d*c v*ng màu đen trong mắt bùng cháy lên. Hắn ngồi thẳng dậy, đột nhiên ôm lấy eo thon của nàng, kéo nàng xuống.

Nàng cúi đầu, nụ cười yêu dị hôn lên môi hắn.

Y phục nửa che nửa hở, đồ trang sức bằng bạc trên tóc và vành tai nàng mà leng keng theo động tác c** đ*, sợi dây chuyền bạc lộng lẫy từ xương quai xanh trắng nõn buông xuống.

Nàng vừa mềm mại vừa hung dữ, từ bị động chuyển sang chủ động, hôn lên lông mày, khóe mắt sắc bén tuấn mỹ và yết hầu mê người của hắn.

Sự nhiệt tình và hung dữ như vậy, giống như một cô gái hoang dã trong rừng rậm, là điều mà hắn chưa từng trải qua.

“Nhược Nhược.” Thượng Quan Diễm Kiều nhìn mỹ nhân trên người, giọng nói khàn khàn mang theo d*c v*ng mãnh liệt khiến người ta run rẩy.

Hắn siết chặt eo nàng, kéo nàng xuống một cách mạnh mẽ, lật người đè lên dây dưa như hổ báo trong rừng.

Giống như cành lá và dây leo rung động, quấn quýt xé rách nhau trong cuộc chiến.

Trong vực sâu d*c v*ng, không ai may mắn thoát khỏi.

Bầu trời dần tối, cho đến khi trăng lên cao.

Minh Lan Nhược đột nhiên tỉnh lại, lông mi nàng run rẩy, chống giường từ từ ngồi dậy.

Đầu hơi nặng, cả người có chút uể oải, nàng xoa xoa đầu, mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Sao trời lại tối rồi, chẳng phải nàng đang bàn chuyện biên ải với Tiểu Bạch sao?

Bên chân đột nhiên chạm vào một phần da thịt ấm áp trơn nhẵn, nàng giật mình quay người lại, nhìn người đang ngủ say bên cạnh.

Đồng tử nàng run rẩy, ký ức như thủy triều ùa về trong đầu.

Minh Lan Nhược: “…”

Đầu ngón tay nàng run lên, nhìn những vết bầm xanh tím trên người mình, làn da nàng vốn trắng nõn, nhìn cứ như…

Như bị đánh một trận vậy.

Nàng che mắt mình lại.

Chết tiệt! Nàng bị điên rồi sao, sao lại phát điên làm ra những chuyện mất mặt như vậy!

Nàng hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại.

Chỉ cần suy nghĩ kỹ, là có thể biết sự bất thường của nàng nhất định là do Cổ thần bị k*ch th*ch, muốn Huyết Cổ hầu hạ mình!

Nói một cách đơn giản, Cổ thần bị một loại thuốc nào đó k*ch th*ch đến đ*ng d*c.

Nàng cúi mắt nhìn nam nhân đang nằm bên cạnh, cánh tay dài vòng qua eo mình.

Hắn ngủ say, mái tóc dài xõa xuống che khuất gò má, lộ ra nửa khuôn mặt trắng nõn tinh xảo và đôi lông mày.

Dưới ánh trăng mờ ảo, có thể nhìn thấy ấn ký rồng lửa trên trán trái của hắn rất kỳ dị, cũng có thể nhìn ra làn da trên đó không được bằng phẳng cho lắm.

Minh Lan Nhược thấy vậy muốn đưa tay chạm vào trán hắn, nhưng khi khẽ nhấc lọn tóc trên trán hắn lên, đầu ngón tay lại run rẩy, cuối cùng vẫn không chạm vào vết thương trên trán hắn.

Nàng nhìn chằm chằm vào vết thương đó, và quầng thâm mệt mỏi dưới mắt nam nhân không biết đã xuất hiện từ bao lâu.

Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, âm thầm thở dài, chậm rãi gỡ tay hắn ra, định xoay người xuống giường.

Ai ngờ mới đặt một chân xuống đất, lập tức bị một cánh tay rắn chắc kéo eo nàng lại, cả người lại bị lô trở về giường.

“Sao vậy, ngủ xong rồi thì đi luôn sao, Thánh nữ thật là vô tình.” Giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ của nam nhân vang lên bên tai nàng.

Minh Lan Nhược sững sờ người, quay đầu nhìn hắn, vừa hay bắt gặp đôi mắt sâu thẳm u ám đang dần mở ra.

“Chàng…” Minh Lan Nhược nghẹn lời, nhất thời không biết nên nói gì.

Nàng chỉ đưa tay khẽ v**t v* trán hắn: “Đau không? Sao lại gầy như thế này?”

Tiếp xúc gần gũi như vậy, nàng có thể cảm nhận được hắn gầy đi không ít, tuy điều này không ảnh hưởng đến cảm giác mãnh liệt của hắn trên giường.

Hắn nhắm mắt lại, đưa tay ôm lấy vai nàng, áp lòng bàn tay nàng lên má mình: “Ừm, đau, nằm lâu quá nên người gầy đi là đương nhiên.”

Cảm xúc chưa từng bộc lộ trước mặt bất kỳ ai, hắn không giấu trong lòng nữa mà thể hiện hết trước mặt nàng.

Minh Lan Nhược cảm nhận được vết sẹo gồ ghề trên trán dưới lòng bàn tay, chẳng mấy chốc đỏ hoe đôi mắt, nhưng vẫn hừ lạnh: “Chàng cũng là kẻ vô tình đấy, đáng đời!”

Nàng biết tính tình của hắn, hiểu được lựa chọn của hắn và sự dày vò trước khi phá kén.

Những biểu hiện ngông cuồng cố chấp đó chẳng qua chỉ là sự phản chiếu của nỗi đau trong lòng.

Nhưng vẫn không nhịn được tức giận.

Nàng không dám nghĩ nếu lúc đó hắn hơi lỡ tay một chút, liệu có còn ngày gặp lại này hay không.

Suốt nửa năm, nàng không được gặp hắn, trong lòng lo lắng và dày vò, khiến nàng thường xuyên mất ngủ hoặc đột nhiên tỉnh giấc vào ban đêm.

“Chàng còn có tâm trạng đến đây, còn đổi thân phận khác, cũng không chịu dùng mặt thật của mình để gặp ta!”

Nói đến đây, hốc mắt nàng cay cay, muốn rút tay về, xoay người xuống giường, không muốn để ý đến hắn nữa.

Thượng Quan Diễm Kiều đưa tay từ phía sau ôm lấy vai nàng, khẽ cười bên tai nàng: “Ta làm như vậy đương nhiên là có lý do, chỉ là Tiểu nương tử, nàng phát hiện ra Cố Tư Ngọc là ta từ lúc nào vậy?”

Lần này hắn chọn Cố Tư Ngọc làm thân phận ẩn náu bên cạnh nàng, là bởi vì nàng đã từng gặp Cố Tư Ngọc, nhưng lại không quá quen thuộc với Cố Tư Ngọc, hẳn là sẽ không nghi ngờ.

Minh Lan Nhược khinh thường hừ lạnh: “Từ lúc chàng xuất hiện trong phòng ta, nói đang giúp việc ở nhà bếp là ta đã biết rồ.”

Nơi này là thánh địa của Cổ Miêu, canh phòng nghiêm ngặt, cho dù có bắt người đến làm nô lệ cũng sẽ không để đối phương có cơ hội xuất hiện bên cạnh nàng.

Vậy nên chỉ có thể là Cố Tư Ngọc đã dùng thủ đoạn lợi hại, vừa mua chuộc vừa uy h**p người ở đây.

Nhưng một thiếu niên bình thường, cho dù bất đắc dĩ phải đi theo đội ngũ của nàng lưu lạc đến Miêu Cương, thì lấy đâu ra bản lĩnh như vậy.