Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 654

Xuân Hòa mỉm cười xoa đầu hắn ta: “Cảm ơn.”

Đang nói, bỗng nhiên sau lưng truyền đến tiếng Chu Như Cố: “Xuân Hòa, Đại tiểu thư tìm muội kìa.”

Xuân Hòa nghe tiếng hắn ta, khuôn mặt cũng trở nên vui vẻ hơn: “Được, ta đi ngay.”

Xuân Hòa cất kỹ hộp bánh thạch anh, sải bước đi về phía Chu Như Cố.

Chu Như Cố cười tủm tỉm: “Một lát nữa Cảnh Minh đổi ca cho muội, muội có muốn cùng ta đi săn chim bồ câu dại rồi tối nay nướng ăn không?”

Xuân Hòa lắc đầu: “Huynh đúng là cái miệng tham ăn.”

Tiểu Tề Tử nhìn bọn họ vừa nói vừa cười rời đi, thì khẽ thở dài rồi hắn ta cũng xoay người rời đi.

Thôi vậy, hắn ta hà tất gì tự tìm đến phiền não, chi bằng đi ngó xem khi nào chủ gia tử mới quay về.

Chủ gia tử lúc đi có dặn dò, là có việc quan trọng.

Xem ra lần này chủ gia tử đến đây chủ yếu là nhắm vào Thượng Quan Hoành Nghiệp.

……

Chỉ là Tiểu Tề Tử không ngờ tới, chủ gia tử đã đi ba ngày rồi vẫn chưa trở về.

“Tiểu Tề Tử, Cố Tư Ngọc mất tích rồi sao, mua chút thịt thỏ mà mất tăm mất tích không thấy người đâu.” Minh Lan Nhược ánh mắt khó đoán nhìn Tiểu Tề Tử

Tiểu Tề Tử chỉ có thể cười gượng: “Cái này… Đây là lỗi của ta, tên tiểu tử đó khả năng cao là lạc đường rồi, hay là ta phái người đi tìm hắn về, dù sao tay hắn ta cũng không thể nhấc và vai cũng không thể mang vác gì nặng.”

Minh Lan Nhược thản nhiên nói: “Thôi, đã không thấy người thì thôi vậy, vai không thể vác, tay không thể nhấc, còn chạy loạn khắp nơi, chết ở ngoài đường cũng không oan.”

Nói xong, nàng đặt cây quạt trong tay xuống, đi ra ngoài cửa: “Cảnh Minh, đi thôi.”

“Người muốn đi đâu vậy?” Tiểu Tề Tử hỏi.

“Đi tìm Tiểu Kinh Nam Vương, có việc muốn thương lượng với hắn ta.” Minh Lan Nhược thản nhiên nói.

Tiểu Tề Tử lập tức chạy theo sau: “Để ta đi cùng người.”

Trong cơ thể chủ gia tử có Huyết Cổ, trong cơ thể Tiểu Kinh Nam Vương cũng có Huyết Cổ, hơn nữa đều là giống đực, hai con cổ trùng đực này chỉ cần không bị thiến thì nhất định sẽ không vừa mắt.

Dù sao, Cổ Thần Nữ Vương chỉ có một.

Hai con trùng đực đều là do nàng chuyển hóa, muốn sủng ái thiên vị con nào thì cũng chỉ để cho Cổ Thần Nữ Vương vui vẻ mà thôi.

Ngộ nhỡ ý chí của Cổ Thần ảnh hưởng đến tiểu nương nương, vậy thì không ổn rồi.

Lần trước tiểu nương nương thi triển ra chiêu thức triệu hoán Thánh Nữ, cả người có chút thay đổi, càng giống Cổ Thần hóa thành hình người hơn.

Chủ gia tử bảo hắn ta phải để ý một chút!

Nhưng Minh Lan Nhược lạnh lùng liếc hắn ta một cái: “Không cần, ngươi ở đây chờ Cố Tư Ngọc trở về, rồi áp giải hắn đến gặp ta.”

Tiểu Tề Tử ngẩn người: “Ơ…”

Minh Lan Nhược không bận tâm đến hắn ta nữa, xoay người dẫn Cảnh Minh rời đi.

Không bao lâu, bọn họ đã đến sân viện mà Sở Nguyên Bạch ở, đi vào phòng của hắn ta dưới sự dẫn dắt của Cổ Vệ.

Cảnh Minh đứng canh giữ ở bên ngoài.

“Tỷ tỷ, tỷ đến rồi!” Sở Nguyên Bạch đang chăm chú xem sa bàn, nhưng nghe thấy Minh Lan Nhược đến thì ngẩng đầu lên mỉm cười ngay lập tức.

Những ngày sau khi Long Đề Đại vu sư chết, Sở Nguyên Bạch càng thêm trưởng thành hơn.

Vẻ mặt vốn mang theo nét trẻ con nghịch ngợm, đã bị phai nhạt đi rất nhiều bởi khí chất trầm lặng bình thản.

Cả người lạnh lùng mà bình tĩnh.

Minh Lan Nhược nhìn bộ dạng của hắn ta, trong lòng khẽ thở dài rồi nói thẳng vào vấn đề: “Thế nào rồi, Đồng Cổ Trại đã an bài ổn thỏa chưa?”

Sở Nguyên Bạch gật đầu: “Sau khi tỷ tỷ bị Vân Nghê mang đi, Trần Ninh bọn họ lập tức phản công trở về trại, cứu được phần lớn người của Đồng Cổ Trại.”

“Những người sống sót đều đang chạy khắp nơi ở Miêu Cương ca tụng ân cứu mạng của tỷ, còn tiểu thương kia dẫn theo đám bạn nhỏ của mình, loan truyền chuyện gia công… “

Sở Nguyên Bạch dừng một chút: “Loan truyền chuyện Long Đề Đại vu sư mua chuộc người giả mạo tỷ tỷ là Thánh Nữ ra ngoài, tất cả mọi người cuối cùng cũng biết tỷ tỷ mới là Thánh Nữ chân chính!”

Sau chuyện này, nếu còn có người muốn bôi nhọ danh tiếng của Minh Lan Nhược, chỉ sợ sẽ không còn ai tin tưởng người đó nữa.

Minh Lan Nhược khẽ thở dài: “Ban đầu ta bảo đám người Trần Ninh nghĩ cách cứu người của Đồng Cổ Trại, là muốn để tiểu thương và người của Đồng Cổ Trại thay ta làm chứng việc… có người đang mạo danh ta.”

Chỉ là không ngờ dân chúng Miêu Cương lại nhiệt tình và thẳng thắn như vậy.

Ngược lại khiến nàng có chút áy náy.

“Tỷ tỷ không cần áy náy, bảo vệ Thánh Nữ vốn là chuyện người Cổ Miêu chúng ta nên làm.” Sở Nguyên Bạch sai người dâng điểm tâm cho Minh Lan Nhược.

Minh Lan Nhược nhìn Sở Nguyên Bạch, cau mày lấy ra một tờ tình báo đặt trước mặt hắn ta:

“Ta nhận được tin tức mới nhất, Thượng Quan Hoành Nghiệp ba ngày trước đã đến biên giới ba tỉnh Tây Nam, nhưng đại quân Xuyên Du tiếp ứng hắn ta vẫn đang tăng cường binh lực, chuyện này không bình thường.”

Nếu như bình thường thì những đại quân kia nên chuẩn bị rút lui mới đúng.

Sở Nguyên Bạch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén: “Tân đế không thể thuận lợi đưa tỷ tỷ đi, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua.”

Minh Lan Nhược nhìn hắn ta rồi nói thẳng vào vấn đề: “Ba tỉnh Tây Nam hiện tại đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến chưa?”

Sở Nguyên Bạch trầm giọng nói: “Tỷ tỷ, trong tay ta cũng có ba mươi vạn đại quân, nhưng vẫn còn một bộ phận cần đóng quân ở biên giới An Nam và chúng ta, không thể tùy ý điều động, nói cách khác ta chỉ có thể dùng hơn hai mươi vạn đại quân.”

An Nam tuy nhỏ, nhưng quốc vương cũng không phải là kẻ dễ đối phó, vẫn luôn thích gây chuyện.

Đặc biệt là gần đây hình như lại đi gây hấn ở biên giới, ép hắn ta không thể động đến sáu vạn binh mã ở biên giới.

Hắn ta dừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng binh mã của ta đều giỏi về tác chiến trên núi, cho dù ba mươi vạn đại quân Xuyên Du của tân đế đến xâm phạm thì chúng ta cũng chưa chắc đã thua.”

Minh Lan Nhược trầm ngâm một lát: “Nếu ta đoán không lầm, hành động bất thường gần đây của An Nam có thể có liên quan đến Thượng Quan Hoành Nghiệp.”

“Ý của tỷ tỷ là tân đế và An Nam vương đã đạt thỏa thuận nào đó, hành động bất thường của An Nam chính là để kiềm chế binh mã của ta ở biên giới sao?”

Sở Nguyên Bạch trầm tư, rót cho Minh Lan Nhược một chén trà.

Minh Lan Nhược nhận lấy uống một ngụm rồi gật đầu: “Thượng Quan Hoành Nghiệp giỏi về việc đánh trận, xuất thân là Đại tướng quân vương nên không thể xem thường hắn…”

Chưa dứt lời, nàng bỗng nhiên ngửi thấy cổ tay Sở Nguyên Bạch dường như tỏa ra một mùi hương kỳ lạ.

Ánh mắt nàng khẽ động: “Tiểu… Tiểu Bạch, trên tay đệ là mùi hương gì vậy?”

Sở Nguyên Bạch sửng sốt, cúi đầu nhìn cổ tay mình: “Mùi hương?”

Hắn ta cúi đầu ngửi ngửi, trên đó ngoại trừ vết máu bị Long Đề cào ra thì không có mùi hương nào khác.

Nhưng Minh Lan Nhược lại đột nhiên đưa tay nắm nhẹ lấy cổ tay hắn ta, đưa đến chóp mũi mình: “Không phải, chính là mùi hương này, đệ ngửi xem?”

Hơi thở ẩm ướt của nàng nhẹ nhàng lướt qua cổ tay hắn ta.

Sở Nguyên Bạch sững sờ, trên khuôn mặt tuấn tú bất giác đỏ ửng, muốn rút tay về: “Tỷ tỷ, tỷ ngửi nhầm rồi, là mùi hương trên người tỷ…”

Nhưng chưa dứt lời, hắn ta lại thấy Minh Lan Nhược nắm chặt lấy cổ tay mình, biểu cảm có chút không đúng lắm.

“Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?” Sở Nguyên Bạch ngẩn người.

Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy trong đầu như bị bao phủ bởi một màn sương mù kỳ lạ, tâm trí có chút mơ hồ.

Nhưng cũng không thể nói là không rõ ràng, nàng chỉ cảm thấy cổ tay Sở Nguyên Bạch tỏa ra mùi hương kỳ lạ, mùi hương đó xộc vào mũi, khiến nàng không kiềm chế được muốn ngửi thêm vài cái.

“Sao vậy, đệ không ngửi thấy sao? Đệ bôi cái gì vậy?”

Minh Lan Nhược ngẩng mắt lên, nhìn Sở Nguyên Bạch, giọng nói lạnh lẽo ảo diệu.

Sở Nguyên Bạch trong nháy mắt kinh hãi, vậy mà đồng tử trong đôi mắt nàng trở nên đen kịt không còn tròng trắng nhìn chằm chằm hắn ta một cách kì dị.

Sở Nguyên Bạch sững người, lắp bắp nói: “Tỷ tỷ… mắt của tỷ…”

Minh Lan Nhược đứng dậy, cúi đầu sờ sờ khuôn mặt mình, sau đó mỉm cười nhìn hắn ta: “Mắt ta làm sao vậy?”

Sở Nguyên Bạch cảm thấy nàng rõ ràng không ổn, nụ cười trên mặt lạnh lẽo như băng sương.

Đôi mắt đen kịt không tròng trắng khiến người ta sởn gai ốc đang nhìn chằm chằm vào hắn ta.

Hắn ta muốn rụt tay về, nhưng lại không thể động đậy.

Sức lực của Minh Lan Nhược đột nhiên trở nên mạnh mẽ khác thường, nàng nắm chặt cổ tay hắn ta kéo mạnh.

Một tiếng “rầm!”, nàng dùng một tay kéo cổ tay, một tay ấn vai hắn ta xuống, ghì chặt lên trên trên bàn.

Lưng Sở Nguyên Bạch bị đập vào bàn đau điếng, hắn ra khẽ rên lên: “Ưm…”

Minh Lan Nhược kéo cổ tay hắn ta, nhìn vết thương đã đóng vảy trên đó, nhẹ nhàng ghé sát mũi ngửi: “Ngươi chạy cái gì, ta đáng sợ lắm sao?”

Vừa nói, móng tay sắc nhọn như vỏ sò của nàng gần như bấm vào vết thương cũ trên cổ tay hắn ta khiến máu tươi rỉ ra.

Khuôn mặt Sở Nguyên Bạch lộ ra vẻ đau đớn, cố gắng đưa tay đẩy nàng ra: “Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy!”

Minh Lan Nhược đột nhiên giơ tay lên, gần như hung bạo túm lấy cổ áo hắn ta, cúi đầu xuống, đôi đồng tử đen kịt nhìn chằm chằm vào hắn ta: “Huyết cổ, đừng quên bổn phận của ngươi!”

Sở Nguyên Bạch chỉ cảm thấy kinh hãi, nữ tử mảnh mai trước mặt như biến thành một người khác.

Sức lực của nàng hoàn toàn không phải là thứ mà hắn ta có thể chống đỡ, cho dù hắn ta biết võ công, có nội lực.

Tỷ tỷ, như vậy không được!

Hắn ta cố gắng nắm lấy cổ tay nàng, nghiến răng nói: “Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?!”

Rốt cuộc tỷ tỷ bị làm sao?

Nàng có Cổ Thần trong người, không thể nào trúng độc được!

Hơn nữa, bộ dạng của nàng chứng tỏ rõ ràng Cổ Thần đã bị triệu hồi, nàng bị Cổ Thần khống chế thần trí.

Trong lúc giằng co, ấm trà sứ trắng rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Cảnh Minh đứng ngoài cửa theo bản năng lên tiếng hỏi: “Đại tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?”

“Canh giữ ở cửa, đừng vào.” Giọng nói lạnh lùng của Minh Lan Nhược vang lên.

Cảnh Minh sững người, nghe thấy âm thanh bên trong có chút kỳ lạ, giống như nàng ấy và Trần Ninh lúc trước…

Nhưng bàn tay nàng ấy do dự một chút, rồi lại thôi.

Dù sao, đây là mệnh lệnh của đại tiểu thư.

Nàng ấy im lặng, xoay người, quay lưng về phía cửa, canh giữ ở cửa.

Sở Nguyên Bạch thấy tình hình không ổn, dùng hết sức lực khống chế bàn tay mảnh mai của Minh Lan Nhược: “Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy!”

“Sao, ngươi không thích ta sao?” Minh Lan Nhược nhìn hắn ta từ trên xuống, dường như không để ý đến sự phản kháng của hắn ta.

Sở Nguyên Bạch sững sờ, khuôn mặt tuấn tú còn mang theo chút non nớt bỗng chốc đỏ bừng.

Hắn ta…

Hắn ta không biết tâm tư của mình với nàng rốt cuộc là gì, nguyên nhân căn bản khiến ta lựa chọn đứng về phía Minh Lan Nhược, trở thành kẻ thù của tân đế là…

Vì đó là quyết định tốt nhất cho Kinh Nam Vương phủ.

Hơn nữa… hắn ta cảm thấy rất thoải mái khi ở bên cạnh nàng.

Nhưng đến bây giờ, hắn ta vẫn chưa phân biệt rõ ràng rốt cuộc mình có tình cảm gì với nàng.

Nhưng lại không kiềm chế được h*m m**n được đến gần bên nàng, rồi thỉnh thoảng lại tự nghi ngờ và chán ghét bản thân, cảm thấy mình bị ảnh hưởng bởi huyết khế với Cổ Thần.

Sở Nguyên Bạch chưa từng thân mật với nữ tử nào như vậy, nàng ngồi trên người hắn ta càng khiến hắn ta nhớ đến ngày hôm đó kết huyết khế với nàng.

Cảm giác cực kỳ khó chịu và kỳ quái.

Hắn ta lập tức đỏ mặt: “Nam nữ thụ thụ bất thân… ta… tỷ tỷ, tỷ mau đứng dậy khỏi người ta… ưm”

Minh Lan Nhược mất kiên nhẫn hất tay hắn ta ra, bóp lấy môi hắn ta, đầu ngón tay khẽ động, một giọt máu bắn vào miệng hắn ta.

Sắc mặt Sở Nguyên Bạch trắng bệch trong nháy mắt, hắn ta phát hiện ra mình vậy mà không thể động đậy được nữa.

Bản mệnh cổ trùng trong cơ thể rõ ràng đang hưởng ứng lời kêu gọi của Cổ Thần, khống chế hành động của hắn ta!

Minh Lan Nhược buông hắn ta ra, lạnh lùng nói: “Ngươi triệu hồi Cổ Thần, chẳng phải là muốn hầu hạ Thánh Nữ sao?”

Vừa nói, nàng bắt đầu c** th*t l*ng của hắn ta ra.

Sở Nguyên Bạch thậm chí có thể cảm nhận được cơ thể mình lúc lạnh lúc nóng, thân thể cũng bắt đầu xuất hiện biến đổi.

Hắn ta đỏ mặt: “Tỷ tỷ… không phải, ta không có triệu hồi Cổ Thần!”

Làm sao hắn ta có bản lĩnh triệu hồi Cổ Thần mà không cần dùng đến Cổ Thần đỉnh chứ!

Nhưng đôi đồng tử đen kịt như vực sâu của Minh Lan Nhược không hề gợn sóng, lạnh lùng ngửi ngửi máu tươi dính trên đầu ngón tay.

“Đúng thật là thơm, ngươi không ngửi thấy sao?”

Nàng đột nhiên nở nụ cười lạnh lùng, xinh đẹp nhưng tàn nhẫn, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ngửi nơi mạch máu đang đập trên cổ hắn ta: “Không sao, ta có thể ngửi thấy.”

Đầu ngón tay nàng xé toạc cổ áo hắn ta, luồn vào trong.

Thơm quá, thơm đến mức khiến người ta muốn ăn tươi nuốt sống…

Sở Nguyên Bạch đỏ mặt, tim đập như trống dồn: “Tỷ tỷ… tỷ tỉnh táo lại!!”

Hắn ta đột nhiên liếc thấy vết thương bị xé rách trên cổ tay mình, trong đầu lóe lên một ý nghĩ – Ngoại công!

Chẳng lẽ ngoại công đã hạ độc gì đó vào vết thương của hắn ta, để có thể dụ dỗ Cổ Thần mất khống chế, từ đó ảnh hưởng đến tỷ tỷ!

“Ta thất bại rồi… Ngươi… nhất định ngươi có thể, phải giữ lại Cổ Thần!”

Sở Nguyên Bạch đột nhiên nhớ tới lời nói của Long Đề trước khi chết, trong đầu như được khai sáng –

Ngoại công không kết huyết khế với A Cổ ma ma, cho nên không có cơ hội để A Cổ ma ma mang thai Thánh Nữ đời tiếp theo.

Nhưng hắn ta và tỷ tỷ đã kết huyết khế, Huyết Cổ trong cơ thể hắn ta là tử cổ do Cổ Thần thôi hóa, như vậy là tạo cơ hội để tỷ tỷ mang thai!

Chẳng lẽ, ý của ngoại công lúc hấp hối nói ra là có ý này sao?!

Sắc mặt Sở Nguyên Bạch trong nháy mắt thay đổi liên tục vì xấu hổ!

Ngoại công không có cách nào trực tiếp hạ dược tỷ tỷ nên mới mượn thân thể hắn ta để gieo thuốc dẫn!

Đến thời cơ thích hợp, loại thuốc dẫn này sẽ phát tác, dụ dỗ Cổ Thần đ*ng t*nh mất khống chế!

Để tỷ tỷ mang thai sao…?! Để nàng làm Kinh Nam Vương phi?

Sở Nguyên Bạch cắn môi, tim đập như trống, nhưng mà…

Nếu tỷ tỷ tỉnh táo lại, nhất định sẽ hối hận, lúc đó phải làm sao?!

Sở Nguyên Bạch cắn răng, giơ tay điểm vào huyệt đạo trên người Minh Lan Nhược!

Nhưng Minh Lan Nhược thân hình khựng lại, rồi cúi đầu lạnh lùng nhìn hắn ta lộ ra nụ cười tàn khốc: “Ngươi đang cự tuyệt việc hầu hạ Cổ Thần?”

Sở Nguyên Bạch phát hiện điểm huyệt không có hiệu quả với nàng, ngược lại còn chọc giận nàng hay nói cách khác là chọc giận Cổ Thần!

Trong lòng hắn ta kinh hoàng, trong mắt nàng có sát ý?!

Quả nhiên, Minh Lan Nhược nheo mắt, đầu ngón tay dùng sức đặt trên đôi vai hắn ta.

Đầu ngón tay từng chút từng chút tàn nhẫn bấm vào da thịt trên vai và ngực hắn ta.

Máu tươi tí tách chảy ra, Sở Nguyên Bạch đau đến run rẩy cả người, nhưng lại không thể động đậy, thậm chí còn không tự chủ được mà khẽ cúi người, vươn ngực mình đến trước mười ngón tay mảnh mai dính máu của nàng.

Đó là mùi hương của Huyết Cổ, là mùi vị của Huyết Cổ trong cơ thể hắn. ta

Nàng không thể chịu đựng nổi được nữa l**m l**m khóe môi.

“Để ta xem Huyết Cổ của ta ở đâu nào, ở trong tim sao?” Minh Lan Nhược cong mắt, lộ ra nụ cười quỷ quái lạnh lùng và vui vẻ.

Ngón tay từng chút từng chút bấm vào da thịt hắn ta.

Toàn thân Sở Nguyên Bạch run rẩy, đột nhiên nhớ tới những truyền thuyết mình từng xem qua khi nuôi cổ trùng…

Có một số loại cổ trùng cái sẽ ăn thịt cổ trùng đực.

Nó thật sự sẽ xé xác đối phương ra để ăn thịt.

“Người đâu… Người đâu…” Hắn ta ý thức được Cổ Thần đã bị chọc giận, dưới tác dụng của thuốc, Cổ Thần bắt đầu không phân biệt được đây là địch hay là đồng minh.

Hắn ta muốn cầu cứu, nhưng phát hiện ra giọng nói của mình nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

Nhìn nữ tử trên người mình, cơn đau đớn khiến hắn ta trong cơn mê man lại có một loại cảm giác cam tâm tình nguyện, thậm chí thân thể vẫn có phản ứng không nên có.

Đó là Hùng Huyết Cổ trong cơ thể đang hưởng ứng lời kêu gọi của Cổ Thần, đè nén bản thân mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.

Ngay sau đó, đột nhiên có một tia sáng sắc bén xuyên qua cửa sổ, đâm thẳng về phía Sở Nguyên Bạch.