Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 656

“Xung quanh ta chỉ quen mỗi mình chàng có tài dịch dung cao siêu như vậy, không phải chàng thì có thể là ai được?” Minh Lan Nhược thản nhiên nói.

Ngoại trừ Thượng Quan Diễm Kiều, nàng không nghĩ ra ai có thể làm ra chuyện như vậy.

“Hoá ra là vậy.”

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ cười nhạo: “Hình như dịch dung của ta chưa từng thành công với tiểu nương tử, có phải ta nên cảm thấy may mắn vì nàng không phải kẻ thù hay không?”

Hắn nhẹ nhàng lướt tay qua eo thon mềm mại của nàng.

Minh Lan Nhược khẽ run lên: “Sau này, chàng cũng không giấu được nữa đâu, ta có thể ngửi thấy mùi Huyết Cổ trên người chàng.”

Tay hắn khựng lại, bỗng nhiên dùng sức lật người nàng xuống, cúi đầu hôn lên môi nàng.

“Ưm…” Nàng bị hôn đến đầu óc choáng váng, hô hấp có chút khó khăn, một lúc sau mới vỗ nhẹ vào vai hắn: “Thương Kiều, chàng làm gì vậy?”

Thượng Quan Diễm Kiều chống tay ngồi dậy, mái tóc đen như thác nước buông xuống, bao phủ nàng trong hơi thở và bóng tối của hắn.

Chóp mũi hắn gần như chạm vào chóp mũi nàng, ánh mắt u ám nhìn nàng: “Nàng cũng có thể ngửi thấy mùi Huyết Cổ trên người Sở Nguyên Bạch sao?”

Minh Lan Nhược khựng lại: “Ừm.”

Thượng Quan Diễm Kiều nheo mắt nguy hiểm, lật người nàng lại, đè lên bờ vai mảnh khảnh của nàng, một lần nữa mạnh mẽ đè xuống từ phía sau.

“Nửa năm nay rất vui vẻ sao?”

Minh Lan Nhược nắm chặt lấy màn che, rên lên một tiếng: “Ưm!”

Mồ hôi nhỏ giọt lăn dài trên lông mi nàng, nàng không thể trốn thoát.

Lần này, nàng im lặng chịu đựng, ánh mắt hắn u ám, bừng bừng lửa giận.

Hắn không còn kiềm chế, cúi đầu cắn lên cổ nàng, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt như muốn nghiền nát nàng.

Mồ hôi chảy qua hàng mi, Minh Lan Nhược nhìn vầng trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ, khóe môi lại cong lên một nụ cười mờ ám mà hắn không nhìn thấy.

Thật tốt, hắn đã ở đây, ấm áp, cuồng nhiệt, mạnh mẽ.

Nàng thích sự tức giận của hắn, như có sức sống mãnh liệt, cũng cảm nhận được sự tồn tại của hắn trong cơ thể mình, một sự tồn tại chân thật, không thể phớt lờ.

Hắn còn sống, thật tốt… thật tốt.

Cảnh Minh đã sớm đuổi những hộ vệ khác đi, một mình nàng ấy ôm kiếm canh giữ trên cây cách đó không xa.

Nàng ấy nhìn ánh trăng rồi khẽ thở dài.

Từ chiều đến tối nay quả thật là long trời lở đất.

Cố Tư Ngọc đúng là tổ tông mà…

Lúc này, dưới tàng cây bỗng có người đi tới, dừng bước.

Nàng ấy cúi đầu nhìn người nọ, theo bản năng giấu toàn bộ hơi thở, không để đối phương phát hiện ra mình đang ở trên cây.

Trần Ninh đứng dưới bóng cây, nhìn về phía cửa phòng, cau mày, đảo mắt quan sát xung quanh: “Nữ nhân kia đi đâu rồi, ngoài sân của đại tiểu thư sao lại không có ai canh giữ vậy?”

Hắn ta vốn định đi đến gần cửa, nhưng chưa đi được mấy bước, tai bỗng khẽ động, võ công cao cường khiến hắn ta nghe được động tĩnh khác thường trong phòng.

Hắn ta dừng bước, không tiến lại gần nữa, quay người trở lại gốc cây, nơi không nghe thấy gì, ôm kiếm đứng canh giữ.

Cảnh Minh ở trên cây nhìn chằm chằm nam nhân dưới gốc cây một cách trắng trợn.

Không ăn được, vậy thì… nhìn vậy.

Bây giờ bọn họ coi như người dưng, chỉ thỉnh thoảng có công việc mới gặp mặt.

Ban đầu, nàng ấy cứ nghĩ mình sẽ nhanh chóng quên hắn ta, nhưng ngày nào cũng gặp mặt, làm sao có thể dễ dàng quên được?

Trong lòng khẽ thở dài.

Vầng trăng lạnh lẽo trên trời dần dần ngả về tây.

Nam nhân ôm kiếm dựa vào gốc cây, dường như có chút mệt mỏi, lúc sắp rạng sáng, hắn ta đã nhắm mắt lại, hơi thở đều đều, bình yên.

Cảnh Minh sửng sốt, đây là lần đầu tiên nàng ấy nhìn thấy Trần Ninh lơ là khi làm nhiệm vụ.

Hắn ta luôn tận tâm tận lực, mặc dù người trực đêm nay không phải hắn ta.

Cảnh Minh không biết trong lòng cảm thấy thế nào, nàng ấy khẽ nhón chân, nhẹ nhàng như mèo con đáp xuống đất.

Thậm chí không dẫm phải một chiếc lá nào.

Nàng ấy lẳng lặng tiến lại gần, đến trước mặt Trần Ninh.

Hắn ta dựa vào gốc cây ngủ thiếp đi, hàng mi dài in bóng mờ trên khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng.

Cảnh Minh nhìn hắn ta thầm than thở.

Hắn ta cũng gầy đi không ít.

Nàng nhìn hồi lâu, bỗng nhiên như bị ma xui quỷ khiến, nín thở, lặng lẽ đến gần, nhẹ nhàng hôn lên môi mỏng của hắn ta.

Chỉ một cái thôi, lén lút hôn một cái thôi.

Mùi hương quen thuộc trên người hắn ta khiến trái tim nàng ấy đập loạn nhịp, cả khuôn mặt đỏ bừng.

Nàng ấy đúng là quá hèn mọn, vậy mà lại ở đây lén lút hôn trộm nam nhân.

Cảnh Minh đang định rời đi, nhưng khi ngẩng đầu lên thì bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng u ám.

Cảnh Minh sợ hãi lùi lại hai bước, toàn thân cứng đờ mất tự nhiên: “Ngươi ngươi ngươi…”

Trần Ninh lạnh lùng nhìn nàng ấy: “Ta làm sao?”

Cảnh Minh cười gượng: “Trên mặt ngươi có sợi lông… Ta giúp ngươi lấy xuống thôi.”

Trần Ninh lạnh nhạt nói: “Ta vẫn luôn biết da mặt ngươi dày hơn tường thành, nhưng không ngờ ngươi còn có thể không biết xấu hổ như vậy.”

Cảnh Minh sững sờ người, mặc dù nàng ấy là người rộng lượng, nhưng vẫn có chút xấu hổ cúi đầu: “Xin lỗi, là ta sai.”

Nói xong, nàng ấy xoay người bỏ đi.

Giọng nói chế giễu khinh miệt của Trần Ninh vang lên: “Sao vậy, Cảnh cô nương sau khi ăn mặn rồi nên bị nghiện, cảm thấy thiếu hơi nam nhân sao?”

Cảnh Minh nhắm chặt mắt vẫn nhịn: “Là ta không tốt, khiến ngươi chịu uất ức rồi, ngươi có thể đi bẩm báo với đại tiểu thư vào sáng mai, hoặc là đánh ta một trận.”

Rõ ràng là nàng ấy sai trước, nên nàng ấy cam tâm tình nguyện nhận lấy sự chế giễu của hắn ta.

Trần Ninh thản nhiên nói: “Sau này cách xa ta một chút, ta không có hứng thú ra tay với loại người như ngươi, nhưng nếu còn có lần sau, ta sẽ không khách khí nữa.”

Cảnh Minh cũng cứng rắn gật đầu: “Biết rồi, sẽ không có lần sau.”

Nói xong, nàng ấy nhón chân, bay người rời đi.

Trần Ninh nhìn bóng lưng nàng ấy, siết chặt thanh kiếm trong tay, nhắm mắt lại, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Trong viện của Sở Nguyên Bạch.

“Nói, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!” Hắn ta nhìn mấy cổ trùng lão bà tử đang quỳ trên mặt đất, sắc mặt có chút tái nhợt.

Một thị vệ đang cầm hòm thuốc giúp hắn ta xử lý vết thương trên ngực và cổ họng do Minh Lan Nhược gây ra.

Quả thực rất đau, nếu không phải được Tiểu Tề Tử và không biết ai đó cứu giúp, e rằng mạng của hắn ta đã mất trong tay tỷ tỷ rồi!

Mấy cổ trùng lão bà tử này thường xuyên hầu hạ bên cạnh ngoại công, nhất định biết chuyện gì!

Quả nhiên, cổ trùng lão bà tử dẫn đầu nhìn vết thương của Sở Nguyên Bạch, kinh hãi biến sắc: “Tiểu vương gia, người… Chẳng lẽ là do dược dẫn quá mãnh liệt sao!!”

Ánh mắt Sở Nguyên Bạch lạnh lẽo: “Quả nhiên các ngươi biết!”

Cổ trùng lão bà tử dẫn đầu do dự một chút, dưới ánh mắt lạnh lẽo mang theo sát khí của Sở Nguyên Bạch, bà ta ngượng ngùng nói: “Đại vu sư Long Đề… Sau khi biết người và Thánh nữ ký kết huyết khế, đã từng nghĩ rất nhiều cách để giữ lại Cổ thần.”

Bao gồm giết Thánh nữ Lan Nhược để lấy Cổ thần hoặc là khống chế hài tử của nàng ta, để nàng ta tự nguyện dâng Cổ thần, đương nhiên cũng bao gồm…

Để tiểu vương gia khiến vị Thánh nữ Lan Nhược kia mang thai.

“Kỳ thật chúng ta đều cảm thấy để người khiến Thánh nữ mang thai là biện pháp tốt nhất, dù sao vẫn luôn tồn tại phương pháp dụ thần hương này.”

Cổ trùng lão bà tử chậm rãi nói: “Chỉ cần gieo vào huyết mạch của người, ba ngày sau hạt giống trưởng thành, sẽ khiến Huyết Cổ Hùng Trùng trong cơ thể người cùng với máu của người trực tiếp k*ch th*ch bản tính săn mồi của Cổ thần, và hòa quyện vào d*c v*ng giao phối với cổ trùng đực.”

Nữ vương trùng tộc ngàn vạn năm cũng sẽ muốn sinh sôi nảy nở.

“Chỉ là Đại vu sư Long Đề quá mức chán ghét Thánh nữ Lan Nhược, ngài ấy cảm thấy việc trên người Thánh nữ có huyết mạch của Tiêu gia chín là hạ sách.”

“Nếu Đại vu sư Long Đề không đến đường cùng sẽ không làm như vậy, ngoài việc ngài ấy không thích Thánh nữ Lan Nhược, còn có một nguyên nhân…” Cổ trùng lão bà tử chần chừ một chút.

Ánh mắt Sở Nguyên Bạch lạnh lùng: “Nguyên nhân gì, nói mau!”

Cổ trùng lão bà tử run rẩy, cúi đầu nói: “Bởi vì vật ấy sẽ khiến Cổ Thần trở nên vô cùng hung bạo, cực kỳ dễ bị chọc giận, dễ dàng làm tổn thương đến ký chủ Huyết Cổ.”

Chỉ có cung kính thuận theo Cổ Thần mới có khả năng không bị thương.

“Đây chính là lý do Đại vu sư Long Đề cho rằng đây là hạ sách.” Cổ trùng lão bà tử lí nhí nói.

Nhưng mà hầu hạ Cổ Thần Thánh nữ không phải là chuyện tốt sao, tại sao Tiểu vương gia lại từ chối và tức giận?

Rõ ràng Long Đề từng nói Tiểu vương gia và Thánh nữ đã kết Huyết khế, Tiểu vương gia không nên phản kháng Thánh nữ mới đúng.

Cổ trùng lão bà tử nhỏ giọng nói: “Hơn nữa, lúc kết Huyết khế… kỳ thật là Cổ Thần thông qua việc máu hai người dung hợp, Cổ Thần và Huyết Cổ Hùng Trùng đã g*** h*p rồi, lẽ ra lần này cho dù ngài dùng thân thể hầu hạ Thánh nữ, cũng nên thuận lợi mới phải.”

Sao lại biến thành bộ dạng này?

Trong lòng các Cổ trùng lão bà tử nghi hoặc, nhưng không dám nói.

Sở Nguyên Bạch ngây người một lúc, cái gì, Huyết khế chính là Cổ Thần đã tiếp xúc với Huyết Cổ rồi sao?

Cho nên, lúc ấy, hắn ta mới có cảm giác kỳ quái đó.

Hắn ta che trán, sắc mặt kỳ quái nhắm mắt lại, nghiến răng nói: “Được rồi, các ngươi đều cút ra ngoài cho ta!”

Các Cổ trùng lão bà tử thi nhau rời đi, Cổ vệ sau khi xử lý xong vết thương cho hắn ta cũng rời đi.

Hắn ta nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, gió mát đêm hè mang theo mùi cỏ cây trong rừng thổi tới.

Hắn ta nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, dường như ngửi thấy mùi hương của nàng, cơn nóng trong người vẫn chưa tan.

Huyết cổ phảng phất phẫn nộ vì hắn ta cự tuyệt Cổ Thần, lúc này đang bồn chồn bất an bơi lội trong huyết mạch của hắn ta.

Sở Nguyên Bạch nhắm mắt lại, sắc mặt hơi ửng hồng, lúc này trong đầu hắn ta đều là hình ảnh Minh Lan Nhược ngồi trên người mình.

Hắn ta không tự chủ được ôm chặt lấy đầu gối của mình, vùi mặt vào đầu gối, hai tai đỏ bừng.

Hắn ta biết thân thể mình đang xảy ra chuyện gì, thân thể có chút đau đớn vì phản ứng này.

Thiếu niên không nhịn được gập thân hình mình, run rẩy nức nở.

Có lẽ, không nên từ chối tỷ tỷ, cho dù nàng bị Cổ Thần khống chế không tỉnh táo.

Hắn ta muốn tỷ tỷ…

Nhưng lại không muốn tổn thương nàng.

Hắn ta không biết tỷ tỷ tỉnh lại có hối hận vì chuyện đã xảy ra với hắn ta hay không, nhưng lúc này, hắn ta hối hận rồi.

“Tỷ tỷ…” Hắn ta khẽ thì thầm.

Một nơi tương tư, hai nơi sầu muộn.

Minh Lan Nhược tỉnh lại lúc trời đã gần trưa.

Bên cạnh đã không còn ai, nhưng giường đệm đã được thay mới, trên người nàng đã được lau chùi sạch sẽ, ngay cả g*** h** ch*n cũng được bôi thuốc mát lạnh.

Nàng bất giác xoa xoa cái chân vẫn còn đau của mình, nhớ tới lời Sở Nguyên Bạch nói, vội vàng lấy gương soi mắt mình.

Đôi mắt đã khôi phục lại màu đen trắng bình thường.

Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, xem ra Cổ Thần sau khi tiếp xúc với Huyết Cổ trong cơ thể Thương Kiều tối qua, đã hoàn toàn bình tĩnh lại.

Nàng gọi: “Xuân Hòa.”

Không bao lâu, Xuân Hòa dẫn theo nha hoàn bưng nước nóng, điểm tâm sáng đi vào: “Đại tiểu thư, người dậy rồi?”

Minh Lan Nhược như không có chuyện gì xảy ra hỏi: “Ừm, Cố Tư Ngọc đi đâu rồi?”

Xuân Hòa không nhịn được bật cười: “Ý người là Thiên Tuế gia sao? Ngài ấy có chút việc, lát nữa sẽ quay lại.”

Minh Lan Nhược mất tự nhiên khẽ nói: “Ta còn chưa tính sổ với hắn, cho nên ta mới tìm hắn, còn nữa hắn không phải Thiên Tuế gia gì cả.”

Nàng dừng lại rồi khẽ thở dài: “Sau này, các ngươi cũng theo ta gọi hắn là Diễm Vương đi.”

Xuân Hòa cười đưa khăn mặt cho nàng: “Vâng vâng vâng, Đại tiểu thư nói chí phải.”

Minh Lan Nhược có chút bực bội trừng mắt liếc Xuân Hòa một cái: “Cười cái gì mà cười, chờ ngươi gả đi rồi sẽ biết!”

Xuân Hòa cũng không sợ chút nào, cười tủm tỉm trêu chọc chủ tử nhà mình: “Đại tiểu thư, người và Diễm Vương điện hạ không phải đã hòa ly rồi sao? Khi nào thì gả cho ngài ấy nữa?”

Minh Lan Nhược sững sờ, bực bội ném khăn mặt vào chậu rửa mặt: “Tiểu nha đầu nhà ngươi gần đây miệng lưỡi cũng ngày càng lanh lợi! Có phải học theo Tiểu Tề Tử không đấy!”

Xuân Hòa cười híp mắt đặt điểm tâm sáng trước mặt nàng: “Được rồi, nô tỳ không nói nữa, tiểu thư ăn điểm tâm sáng đi, nếu không lát nữa điện hạ trở về trông thấy bộ dạng này của người sẽ đau lòng đấy.”

Minh Lan Nhược theo bản năng sờ sờ gáy mình, nơi đó còn lưu lại dấu vết của hắn, tuy không cắn rách da, nhưng dấu răng vẫn còn.

Như thể đôi môi ấm áp và hơi thở của hắn vẫn còn đang trêu chọc lưu lại nơi đó.

Nàng lập tức đỏ mặt, bực bội trợn mắt: “Hắn đau lòng cái rắm.”

“Sao ta lại không đau lòng chứ?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Minh Lan Nhược sửng sốt, nhìn một người mặc đồ đen, đầu đội nón tre bưng hộp thức ăn đi vào.

Hắn tháo nón tre xuống, lộ ra gương mặt tuấn mỹ đến mức khoa trương, nhìn nàng khẽ cười: “Sao vậy, trông ngốc nghếch sao?”

Xuân Hòa thấy thế, thức thời lui ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Minh Lan Nhược nhíu mày: “Sao chàng không đeo mặt nạ Cố Tư Ngọc, nơi này có không ít tai mắt của Thượng Quan Hoành Nghiệp đâu.”

“Tối qua nàng cứ luôn miệng nói cái mặt nạ da người kia xấu, nàng không thích, còn muốn xé mặt ta, ta nào dám đắc tội Thánh nữ chứ?” Thượng Quan Diễm Kiều trêu chọc nhướng mày.

Minh Lan Nhược trừng mắt liếc hắn: “Tối qua ta đầu óc không tỉnh táo, chàng không phải không biết.”

Nói xong liền quay mặt đi, không để ý tới hắn nữa.

Thượng Quan Diễm Kiều thấy thái độ nàng có chút không đúng, bèn đi vòng ra trước mặt nàng, khom lưng nhìn nàng: “Sao vậy, còn đang giận sao, hay là chỗ nào đau sao? Hôm qua không phải nàng cố ý chọc giận ta sao?”

Sau khi xảy ra chuyện, hắn bình tĩnh lại cũng có thể nhận ra nàng là cố ý, muốn dùng thân thể cảm nhận sự tồn tại của hắn.

Minh Lan Nhược bĩu môi: “Nào dám giận, Diễm Vương điện hạ tính toán đâu ra đấy, bày ra màn kịch lửa lớn, lại còn khởi binh ngàn dặm xa xôi vạn lý đến tận nơi này đối phó với tân đế. Người giấu ta kỹ như vậy, một phong thư cũng chẳng có, nếu không phải đêm qua xảy ra chuyện ngoài ý muốn, e là người còn chẳng chịu lộ diện.”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn xuống khẽ cười: “Ha…”

“Tiểu cữu cữu, người cứ từ từ cười, ta có việc đi trước.” Minh Lan Nhược xoay người đứng dậy bỏ đi.

Thượng Quan Diễm Kiều thấy thế, ôm lấy nàng từ phía sau, ôm chặt vào lòng, cúi xuống thì thầm bên tai nàng: “Không cho phép lúc này gọi ta như vậy.”

Minh Lan Nhược quay lưng về phía hắn, giãy giụa nói: “Buông ra!”

Tuy Thượng Quan Diễm Kiều gầy đi không ít, nhưng hai cánh tay vẫn như gọng sắt giam cầm nàng trong lòng, khẽ thở dài: “Nhược Nhược, ta sai rồi vẫn không được sao?”

Chỉ một câu nói đã có thể khiến nàng ngừng giãy giụa, ủ rũ đứng im không nói.

“Ta biết nàng lo lắng cho ta, một là lúc ấy ta hôn mê hai tháng trời, không cách nào liên lạc với nàng, hai là, là ta sơ suất đã không khống chế được phản ứng của cơ thể, ban đầu ta tưởng chỉ cần vài ngày là tỉnh lại.”

Hắn chậm rãi giải thích.

“Về sau này kỳ thật cũng có gửi thư cho Tiểu Tề Tử, nhưng Tiểu Kinh Nam vương ở bên cạnh nàng, ta cũng có đôi chút không thoải mái.”

Minh Lan Nhược mím môi, quay người mạnh mẽ véo eo hắn một cái: “Là ai tạo ra cục diện này hả, chàng còn có mặt mũi ghen tuông!”

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ kêu lên, xoa xoa eo buông tiểu yêu tinh trong lòng ra.

Tiểu nha đầu này thật là càng ngày càng quá đáng! Tối hôm qua ngủ như vậy mà vẫn không dỗ được nàng!

    

Chậc…

Hắn nhìn cô nương trước mặt, đôi mắt linh động ánh lên sự giận dữ, trên cổ và cánh tay vẫn còn lưu lại dấu vết do hắn để lại, đầu lưỡi khẽ cọ vào hàm răng.

Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn rất thích việc trên người nàng lưu lại dấu ấn của hắn, cũng rất thích dấu ấn mà nàng lưu lại trên người hắn.

Minh Lan Nhược nào biết trong đầu hắn toàn là những suy nghĩ đen tối, chỉ hờn dỗi quay người, lạnh lùng liếc xéo hắn.

Nhưng cơn giận trong lòng đã tiêu tan đi không ít.

Tính cách của hắn vốn lạnh lùng, cao ngạo, vậy mà lại chịu giải thích cho nàng, là đã hạ thấp mình rồi.

Hơn nữa, nàng rốt cuộc… vẫn là không nỡ, lại càng đau lòng cho hắn.

“Gầy như vậy, cũng không biết ăn nhiều một chút sao, sờ vào toàn xương!” Minh Lan Nhược bực bội vỗ nhẹ vào ngực hắn.

Hắn vốn là người có thể trạng cường tráng, nhưng lần này cơ bắp trên ngực đã mỏng đi không ít, nhìn như thiếu niên mới lớn, xương quai xanh cũng lộ rõ.

Thượng Quan Diễm Kiều nắm lấy cổ tay nàng, cúi đầu uể oải đặt cằm lên vai nàng: “Là bởi vì tối qua chân bị đụng vào nên đau sao?”

Tiểu nữ nhân trong lòng tuy mảnh mai nhưng không phải là thân hình gầy gò của thiếu nữ, mà mềm mại, dẻo dai, chỗ cần thiết thì rất chi là đầy đặn.

Nói rồi, hắn thuận tay vỗ nhẹ vào mông nàng: “Cho nên tối qua vì muốn tốt cho nàng, ta đã lựa chọn từ phía sau…”

Minh Lan Nhược xấu hổ vội vàng che miệng hắn lại: “Có thể ngậm miệng lại được không?! Sao lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó vậy?”

Thượng Quan Diễm Kiều cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia ranh mãnh, không nhịn được bật cười: “Chậc…”

Hắn thích dáng vẻ mạnh mẽ này của nàng.

Hắn nắm lấy tay nàng, chậm rãi gỡ từng bím tóc nhỏ ra sau tai cho nàng.

“Nam nhân nếu như có d*c v*ng với một nữ nhân, chưa chắc đã là yêu nàng ta, có lẽ chỉ là d*c v*ng, nhưng nếu hắn không có d*c v*ng đối với một nữ nhân, vậy nhất định là không yêu nữ nhân đó.”

Minh Lan Nhược khựng lại, nhìn nam nhân trước mặt.

Không biết vì sao, nàng luôn cảm thấy, cảm giác áp bức và tâm lý vặn vẹo trên người hắn đã giảm đi rất nhiều.

Nếu như là trước kia, hắn muốn làm gì thì làm, căn bản sẽ không nói nhiều với nàng như vậy, càng sẽ không thèm nói chữ yêu và không yêu.

Mặc dù kiếp trước kiếp này hắn làm rất nhiều chuyện vì nàng, thay đổi rất nhiều, sớm đã dùng hành động chứng minh hắn không thể rời xa nàng.

Nhưng đây là lần đầu tiên nàng nghe hắn nói ra chữ yêu.

Mặc dù là gộp chung với d*c v*ng, nhưng nữ nhân luôn tự động lựa chọn những từ ngữ mà mình thích nghe.

Minh Lan Nhược bỗng nhiên có chút lúng túng, quay mặt đi, che giấu gương mặt ửng hồng, hừ nhẹ, đưa tay chọc chọc vào ngực hắn: “Nghe huynh nói có vẻ hiểu chuyện lắm, từ quyển thoại bản nào xem vậy?”

Nếu không phải nàng biết rõ, trước khi gặp nàng, hắn là một trang nam tử hán chân chính, ngay cả tự an ủi là gì cũng chẳng hay biết…

…Thì nghe hắn nói năng trơn tru thế kia, còn tưởng đâu là tay lãng tử dày dạn tình trường!

Thượng Quan Diễm Kiều ánh mắt sâu thẳm, mỉm cười hôn nhẹ lên lòng bàn tay nàng: “Tất cả những gì ta học chẳng phải đều là vì để hầu hạ Thánh nữ sao?”

Minh Lan Nhược mím môi, đột nhiên rút tay về, giang hai tay ôm lấy hắn: “Vậy thì ngậm miệng lại, để Thánh nữ ôm một cái là được rồi, đừng phá hỏng bầu không khí.”

Nàng vùi mặt vào ngực hắn: “…”

Một trái tim, rốt cuộc cũng an ổn trở lại lồng ngực, nàng lưu luyến cảm giác này.

Hắn nhẹ nhàng v**t v* lưng Minh Lan Nhược, hai người cứ như vậy yên lặng ôm nhau thật lâu.

Cho đến khi bụng Minh Lan Nhược – “Ọt ọt”

Phát ra tiếng kêu rỗng tuếch.

Nàng sững sờ người, dưới tiếng cười trầm ấm của hắn, nàng chỉ biết trừng mắt liếc hắn một cái rồi ngồi xuống bàn: “Thánh nữ muốn ăn cơm, còn không mau hầu hạ!”

Thượng Quan Diễm Kiều mỉm cười ngồi xuống, lấy hộp thức ăn mà hắn mang đến: “Ăn đi.”

Minh Lan Nhược nhìn thoáng qua, ngẩn người: “Chàng lại đi làm bánh cuộn ngàn lớp sao?”

Trong hộp thức ăn là một đĩa bánh cuộn ngàn lớp tinh xảo, hương thơm ngào ngạt.

“Đúng vậy, thích không? Là do Tiểu cữu cữu làm, để tạ lỗi với Nhược Nhược của ta, khiến Nhược Nhược lo lắng rồi.” Hắn ôn hòa cười, lấy bánh và canh mận hoa hồng ra.

Biểu cảm của nàng có chút phức tạp, ngồi xuống, nhỏ giọng nói: “Thích.”

Nếu như lúc trước là âu yếm giữa người yêu, vậy thì lần này là lời xin lỗi và ăn ý giữa người thân.

“Thích thì ăn một chút đi?” Thượng Quan Diễm Kiều xoa xoa đầu nàng.

Minh Lan Nhược cầm lấy bánh, vừa ăn vừa uống một ngụm canh mận hoa hồng, hương vị quen thuộc khiến đáy lòng nàng ngọt ngào.

Nàng mỉm cười với hắn: “Ừm.”

“Lần này chàng đột nhiên không ngại đường xá xa xôi đến Miêu Cương, hẳn là không chỉ vì ta, mà là vì Thượng Quan Hoành Nghiệp đúng không, lần này hắn liên tục tăng cường binh lực cho biên giới ba tỉnh, chẳng lẽ không lo lắng chiến sự Tây Bắc sao?”

Nàng ăn xong hai chiếc bánh, vừa ăn vừa hỏi.

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên cười: “Bởi vì hiện tại chiến sự Tây Bắc đang rơi vào bế tắc, người của hắn không thể tiến thêm bước nào, người của ta cũng đã chặn được cuộc tấn công của hắn, cho nên hắn muốn -“

“Muốn dẹp yên trong nước trước khi chống giặc ngoài.” Minh Lan Nhược tiếp lời.

Thượng Quan Hoành Nghiệp vốn định liên thủ với Long Đề, khống chế nàng, sau đó lại chèn ép Sở Nguyên Bạch.

“Kỳ thực Long Đề căn bản không yêu thương ngoại tôn duy nhất Tiểu bạch này cho lắm, nếu ta đoán không nhầm, lão ta chỉ muốn Tiểu Bạch làm con rối để lão khống chế ba tỉnh Tây Nam.”

Minh Lan Nhược khẽ thở dài, Tiểu Bạch cũng là một đứa trẻ đáng thương.

Dưới sự dạy dỗ của Long Đề, ít nhất tâm lý cũng không bị lệch lạc, lúc trước dùng nhiều thủ đoạn với nàng như vậy cũng chỉ vì Miêu Cương.

Điều này có lẽ là nhờ công lao của lão Kinh Nam Vương.

“Sao vậy, đau lòng à?” Thượng Quan Diễm Kiều nhướng mày.

Minh Lan Nhược: “Không phải, chỉ là đang trần thuật sự thật.”

Hắn khẽ hừ lạnh: “Nghe lời Tiểu cữu cữu, không được chơi với loại nhóc con lông còn chưa mọc đủ, trong bụng chỉ toàn tâm cơ đó.”

Minh Lan Nhược: “Ồ…”

Dùng thân phận trưởng bối gây áp lực, không cho phép nàng chơi với ai, rốt cuộc ai mới là đứa trẻ ba tuổi chứ?

Nhưng nàng không nói ra những lời này, chỉ khẽ ho một tiếng: “Trở lại chuyện chính, hiện tại Long Đề đã chết, vì sao Thượng Quan Hoành Nghiệp vẫn không ngừng tăng cường binh lực?”

“Còn có thể là gì chứ, đã không thể nội ứng ngoại hợp, hiện tại hắn chỉ muốn chiếm đoạt lãnh thổ, ép Sở Nguyên Bạch giao nàng ra.” Thượng Quan Diễm Kiều cười lạnh.

Minh Lan Nhược khẽ nhíu mày: “Ta không nghĩ mình lại quan trọng với hắn đến mức độ đó.”

Thượng Quan Hoành Nghiệp không phải là kẻ ham mê sắc đẹp mà bỏ bê giang sơn.

“Là viện cớ, hắn muốn cướp lấy lãnh thổ thì cần có cớ.” Hắn bưng chén canh mận hoa hồng lên uống một ngụm.

“Tiếp theo, bắt được muội, cũng có thể ép Minh Quốc Công khuất phục, nhân cơ hội thanh trừ những người còn sót lại của Cửu Thiên Tuế ở kinh thành, sau đó lại điều tra xem rốt cuộc Cửu Thiên Tuế còn sống hay đã chết.”

Minh Lan Nhược tiếp lời, trầm ngâm nói: “Nếu như Cửu Thiên Tuế còn sống, ta quả thật là một con tin rất tốt.”

“Hơn nữa, muội đã khiến Chu Đồng Thần gây náo loạn trên triều đình, vạch trần vụ án huyết án của Tiêu gia năm xưa, hắn cũng cần hậu nhân Tiêu gia là muội trở về bên cạnh hắn.”

“Để chứng minh hắn khác với Minh Đế, đối xử tốt với hậu nhân Tiêu gia, thậm chí là phong muội làm hoàng hậu, cũng là để… bù đắp, để ngăn chặn những lời đàm tiếu của thiên hạ.”

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên nói.

Một công đôi việc như vậy, vị đường đệ này của hắn tự nhiên sẽ dốc toàn lực để đưa Nhược Nhược trở về bên cạnh.

    

Minh Lan Nhược nhìn xuống: “Hắn vẫn luôn như vậy, cũng chỉ muốn làm đế vương trị vì cả thiên hạ, chưa bao giờ toàn tâm toàn ý với một nữ nhân.”

Kiếp trước kiếp này đều là như thế.

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng, nheo ánh mắt nguy hiểm lại: “Sao vậy, trong lòng Thánh nữ còn tiếc nuối sao?”

Nói xong, hắn dừng lại rồi quay mặt đi cười khẩy: “Cũng phải, lúc trước Minh đại tiểu thư có thể nói là một lòng son sắt với Tần vương.”

Cho dù là kiếp trước nghiệt duyên, kiếp này đại ngộ, cũng khó tránh khỏi có chút tiếc nuối.

Minh Lan Nhược: “…”

Vừa rồi còn nói hắn đã độ lượng hơn nhiều, nói cũng nhiều hơn.

Giờ lại bày đặt ra cái kiểu thẹn thùng quái gở của Thương Kiều, âm dương quái khí của Thượng Quan Diễm Kiều.

Thật là, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời?

Nàng bỗng nhiên đưa tay, mạnh mẽ véo một cái vào eo hắn, ghé sát cười lạnh: “Diễm vương điện hạ, lại đào mấy cái chuyện cũ lên để nói, thật là vô vị!”

Giữa tình yêu, ghen tuông và đào lại chuyện cũ như vậy thật không nên.

Dù có nhiều tình cảm đến đâu, sớm muộn gì cũng sẽ bị bào mòn.

Thượng Quan Diễm Kiều khựng lại, nhìn bộ dạng không vui của nàng, vội kéo lấy cổ tay để nàng ngồi lên đùi mình.

“Lúc trước chẳng phải nàng cũng luôn lấy Vân Nghê ra để chọc tức ta sao.” Hắn khẽ hừ chán chường đặt cằm lên vai nàng.

Nếu không phải kiếp trước, Thượng Quan Hoành Nghiệp cuối cùng phụ bạc nàng, người trong lòng nàng vẫn luôn là hắn ta.

Kiếp này cũng là hắn ta cướp nàng từ tay người khác.

Món cược ở đây chính là nàng.

Đây là một canh bạc mà kẻ thắng có tất cả, kẻ thua mất trắng.

Minh Lan Nhược hơi ngồi thẳng người, đưa tay ôm hắn vào lòng, nhẹ giọng nói bên tai hắn: “Vậy chúng ta hãy nói rõ, kiếp này kiếp này, vĩnh viễn không nghi ngờ lẫn nhau.”

Dùng cả kiếp trước kiếp này, trọn vẹn hai đời, muôn trùng núi sông, bọn họ mới đến được với nhau thì không nên lãng phí thời gian vào những nghi ngờ vô vị này.

“Từ con người đến trái tim, ta đều là của chàng, tiểu cữu cữu.” Nàng cúi đầu nhẹ nhàng in dấu môi lên trán hắn.

Thượng Quan Diễm Kiều khựng lại, siết chặt chiếc eo thon của nàng, vùi mặt vào cổ nàng, như muốn dùng nàng lấp đầy vực sâu trống rỗng trong lòng.

Hắn u ám nói: “Nếu ta cũng giống như vậy, tính toán còn sâu xa hơn hắn thì sao?”

Hắn dừng lại rồi ngẩng nhìn nàng với đôi mắt u ám khó lường…

“Dù sao ta và hắn đều là người của Thượng Quan gia, nếu ta có được nàng, chuyện này sẽ thở thành việc Văn Đế hoàng tử cùng con cháu trung thần bị oan khuất năm xưa cùng nhau liên thủ, lấy danh nghĩa bảo vệ chính thống, thảo phạt vị hoàng đế giả mạo hiện giờ, còn gì có thể là cái cớ tốt hơn chứ?”.”

Thiên hạ nghe vậy sẽ biết đâu mới là chính đáng, nếu như bọn họ chiếm hết được đạo lý thì lúc kêu gọi ắt sẽ được hưởng ứng.

Minh Lan Nhược sửng sốt nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Vậy Diễm vương điện hạ, có muốn nghe thử tính toán của ta không?”

Thượng Quan Diễm Kiều nhướng mày: “Thánh nữ cứ nói, bổn vương rửa tai lắng nghe.”

“Đầu tiên…”

Minh Lan Nhược mỉm cười, bỗng nhiên nhấc ngón tay từ yết hầu gợi cảm của hắn trượt lên cằm hắn, sau đó lướt qua đôi môi mỏng đỏ mọng, sống mũi cao thẳng tinh xảo, đôi mắt phượng hẹp dài sắc bén ẩn chứa một chút u ám mê hoặc lòng người…

Cuối cùng dừng lại ở ấn ký hình ngọn lửa trên trán hắn, làn da nhăn nheo lại khiến cho ấn ký và ngọn lửa càng thêm sống động.

Khiến cho dung mạo của hắn thêm phần tinh xảo yêu kiều đến cực điểm.

Minh Lan Nhược khẽ cười: “Trước hết, dung mạo điện hạ tuyệt mỹ, khiến ta vô cùng say đắm. Xưa kia, chẳng phải Chu U Vương cũng từng đốt lửa hiệu đài chỉ để đổi lấy nụ cười của mỹ nhân hay sao?”

“Điện hạ trong mắt ta chính là mỹ nhân tuyệt sắc, ta nguyện vì có được thân tâm điện hạ mà làm một Thánh nữ mê muội, có gì không thể?”

Nàng dừng lại rồi nheo đôi mắt thanh lệ mang theo một chút tà khí: “Dù sao phụng sự thần, kết huyết khế cùng thần kết thì chắc chắn sẽ được nhận được sự thiên vị của thần.”

Giờ nàng cũng đã nghĩ thông, mặc kệ bất kì lí do thiên vị nàng là gì.

Chỉ cần nàng biết rõ hắn cực kỳ cưng sủng nàng đến tận xương tủy, thậm chí nguyện lấy mạng đổi mạng, cho nàng được sống lại, vĩnh viễn không phản bội là đủ rồi.

Thượng Quan Diễm Kiều nheo đôi mắt u ám khó lường, khẽ cười: “Sự thiên vị của thần sao?”

Nha đầu này, từ sau khi dùng Cổ Thần đỉnh tiến hành nghi thức… Thánh nữ triệu hoán.

Nàng như phá vỡ một loại trói buộc nào đó, hoặc là có được toàn bộ gia trì của Cổ Thần.

Cho dù hiện tại không phải lúc bị Cổ Thần giáng lâm khống chế, trên người cũng mang vô số tà khí câu dẫn lòng người.

Thật là khiêu khích… khiến hắn ngứa ngáy khó nhịn.

Chỉ là không biết, trên giường, thân thể mềm mại này của nàng, có còn có thể kiêu ngạo như vậy hay không.

Hắn chỉ khẽ nhếch mép, đầu ngón tay chậm rãi lướt qua eo thon của nàng: “Bổn vương phải cảm tạ sự thiên vị của Cổ Thần rồi.”

“Thứ hai…” Minh Lan Nhược cúi đầu ghé sát mặt hắn, chóp mũi chạm vào đầu mũi hắn, thản nhiên nói…

“Ba tỉnh Tây Nam đều là người của ta, Đông Bắc có phụ thân tọa trấn, không chỉ Diễm vương điện hạ, ta cũng muốn đâm thủng trời, thay đổi ván cờ!”

Nàng dừng một chút: “Điện hạ hiện tại nắm giữ đại quân Tây Bắc, ngoài ra Cáo Bạc xuất sứ ra Bắc cương cũng được nhiều năm, e rằng Bắc cương cũng có người của điện hạ.”

“Nếu không, tại sao tân đế lại hạ lệnh đại quân Bắc cương cùng Trung lộ đại quân hợp vây Tây Bắc, kết quả đại quân Bắc cương lại đột nhiên mắc bệnh dịch.”

Đại quân vì thế mà trì hoãn hành trình, dẫn đến việc Trung lộ đại quân dẫn đầu do Thượng Quan Hoành Nghiệp phái đi bại trận dưới tay Tây Bắc đại quân của Diễm Vương điện hạ.

“Không ngờ Thánh nữ thân ở Tây Nam, lại nắm rõ tin tức của Bắc cương như vậy.” Thượng Quan Diễm Kiều mỉm cười nhìn nàng.

Minh Lan Nhược bỗng nhiên cúi đầu, nâng mặt hắn lên, nhẹ nhàng hôn lên mi mắt hắn: “Cho nên, giữa điện hạ và ta, cũng coi như là một cuộc giao dịch, lợi dụng lẫn nhau để đạt thành mục đích, ta đương nhiên… “

Nàng dừng một chút: “Cam tâm tình nguyện.”

Thượng Quan Diễm Kiều nhắm mắt lại, trái tim như được ngâm trong dòng nước ấm do nụ hôn dịu dàng của nàng tạo thành.

Nha đầu đang dùng cách này để xoa dịu bóng tối vẫn còn tồn tại trong lòng hắn.

Đúng là hiệu quả cực kỳ tốt.

Nàng rất biết cách xoa dịu hắn.

Thượng Quan Diễm Kiều bỗng nhiên nhẹ giọng nói: “Nhiều năm trước, trưởng tỷ đã giao nàng cho ta, để ta và nàng kết huyết khế trước giường bệnh của tỷ ấy.”

Minh Lan Nhược ôm hắn, động tác khẽ dừng lại: “Ừm.”

Nàng đại khái cũng đoán được, không phải mẫu thân, thì là ngoại tổ mẫu.

Khả năng là mẫu thân lớn hơn một chút, nếu không bà ấy sẽ không yên tâm giao nàng cho hắn.

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên nói: “Trưởng tỷ muốn bảo đảm ta vĩnh viễn sẽ không phản bội nàng, có lẽ là bởi vì tỷ ấy biết nhân tính không đáng tin, chỉ có lợi ích sinh tử mới đáng tin.”

Minh Lan Nhược nhướng mày: “Ra là đã kết huyết khế lúc đó?”

Nàng có chút khó hiểu: “Nhưng mà năm ta mười sáu tuổi đi tìm chàng, chàng rõ ràng nhốt ta suốt năm năm.”

Theo lý mà nói, ký chủ Huyết Cổ hẳn là không thể cự tuyệt Cổ Thần mới đúng.

Thượng Quan Diễm Kiều nhướng mày, có chút mỉa mai: “Sao vậy, Thánh nữ thật sự cho rằng Huyết Cổ có thể khống chế ta sao?”

Minh Lan Nhược im lặng một chút: “Được rồi, là ta đánh giá thấp tâm chí của điện hạ.”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn bộ dạng buồn bực của nàng, lại vỗ mông nàng một cái: “Sao vậy, còn ghi hận sao?”

Minh Lan Nhược lắc đầu, cúi xuống nhìn hắn: “Thương Kiều, chàng thật sự không trách mẫu thân ép chàng kết huyết khế này sao…”

Thượng Quan Diễm Kiều cười chán chường: “Từ lúc trưởng tỷ giao nàng cho ta, ta đã cam tâm tình nguyện kết huyết khế cùng nàng.”

Thượng Quan Diễm Kiều cúi đầu nhẹ nhàng hít hà mùi hương thoang thoảng trên người nàng: “Từ nay về sau, trên đời này có người cùng ta huyết mạch tương liên, không cần một mình cô độc bước đi trong bóng tối, huống chi lúc trước ta đã từng ở trước mặt trưởng tỷ thề, nhất định sẽ bảo vệ nàng cả đời bình an.”

Hắn giễu cợt l**m l**m khóe môi: “Nói thật, ta rất thích huyết khế này, không có nó, cả đời này ta có lẽ cũng không có được nàng, càng đừng nói là Tiểu Hi.”

Nhưng mà, điều này có lẽ cũng gieo xuống một ‘tai họa ngầm’.