Chu Tương Vân là trắc phi của hắn ta, cũng là một người quản gia tài giỏi, hữu dụng hơn nhiều so với Chu Trường Nhạc.
Nhưng tối qua hắn ta mới nghỉ ngơi lại chỗ nàng ta, hôm nay nàng ta đã khuyên hắn ta đi thăm nữ nhân khác.
Chu Tương Vân cúi đầu dịu dàng nói: “Vương gia, không, nên gọi ngài là Thái tử điện hạ mới phải. Sau này ngài sẽ là chủ nhân của cả đế quốc, thiếp nào dám ghen tuông?”
Nói xong, nàng ta khẽ khom người: “Thiếp thân hiện tại chỉ là tạm thời thay thế vị trí Thái tử phi trong tương lai, lo liệu chu toàn hậu viện cho ngài đã là một việc không dễ dàng rồi.”
Vương gia cũng giống như phụ thân hắn ta, bọn họ không phải là người chìm đắm trong sắc đẹp, trong lòng chỉ có quyền thế và hoài bão lớn lao.
Nàng ta hiểu rõ những nam nhân như vậy, nàng ta chỉ muốn quản lý tốt bản thân, tranh thủ tìm một con đường phú quý bình an cho mình và mẫu thân.
“Trắc phi thật hiền đức, sau này cho dù vào cung, nàng cũng sẽ gánh vác được danh hiệu Đức phi.” Thượng Quan Hoành Nghiệp thản nhiên cười.
Nữ nhân có rất nhiều công dụng, có thể quản lý tốt gia đình, cân bằng hậu viện và hậu cung cũng là một loại bản lĩnh đáng để coi trọng.
“Vậy thiếp xin đa tạ Vương gia.” Chu Tương Vân dịu dàng cung kính khom người.
Đức phi từ xưa đến nay đều là một vật trang trí cao quý hữu dụng, nàng ta biết lúc trước Vương gia vốn muốn ban cho Minh phi nương nương danh hiệu “Quý phi”.
Chỉ là, Minh phi nương nương không thèm để ý mà thôi.
Thượng Quan Hoành Nghiệp phất tay xoay người rời đi.
Nhưng mà hắn ta không ngờ, ngay cả hắn ta mà phụ hoàng cũng không muốn gặp.
“Hòa công công, phụ hoàng không gặp ta sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp rất khó hiểu nhíu mày.
Trong lòng cảm thấy có chút khác thường, lí do mà phụ hoàng không muốn gặp hắn ta là gì?
Hòa công công khom người nói: “Bẩm Thái tử, Bệ hạ bị đau đầu, hiện giờ Thái y viện đang cùng với mấy vị đạo trưởng ở phòng luyện đan.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp nghe vậy, nét mặt phức tạp: “Phụ hoàng lại đến phòng luyện đan rồi?”
“Vâng.” Hòa công công gật đầu.
Thượng Quan Hoành Nghiệp chỉ đành gật đầu: “Nếu phụ hoàng đã khỏe hơn một chút, vậy phiền Hòa công công cho người báo ta một tiếng.”
“Vâng, Thái tử điện hạ.” Hòa công công nói.
Thượng Quan Hoành Nghiệp khẽ ho khan: “Lễ sách phong còn chưa cử hành, Hòa công công cứ gọi ta là Tần vương đi.”
Không biết vì sao, hắn ta nghe người khác gọi mình bằng cái danh xưng trước đây của Thượng Quan Vũ thì luôn cảm thấy không được thoải mái.
Dù sao Thượng Quan Vũ, vị Thái tử kia… đã bị phế, hiện giờ bị giam lỏng vì “bệnh nặng” không thể gặp người, e là không sống nổi qua mùa đông năm nay.
Cho nên vái danh xưng “Thái tử” nghe thật kỳ quái.
Hắn ta đoán là phụ hoàng sẽ không cho phép Thượng Quan Vũ sống sót, dù sao phụ hoàng là người tâm địa mưa mô, luôn có mưu lược.
Đã quyết định lập hắn ta làm người thừa kế mới, thì sẽ không để lại Thượng Quan Vũ, vị phế Thái tử này, trở thành mối họa ngầm.
Hơn nữa, từ xưa đến nay, phế Thái tử đều không có ai còn sống được.
Mặc dù hắn ta đã sớm biết chuyện này, cũng là do một tay hắn ta thúc đẩy, nhưng trong lòng luôn có chút… cảm giác phức tạp và khó chịu như thỏ chết cáo buồn.
“Vâng, Tần vương điện hạ.” Hòa công công cười tủm tỉm nói.
Tiễn Tần vương đi rồi, thần sắc ông ta lại lạnh nhạt xuống, nhìn về phía tiểu thái giám bên cạnh: “Tình hình bế cốc của Minh đế thế nào rồi?”
Tiểu thái giám cung kính đáp: “Bẩm Hòa công công, Bệ hạ đã bế quan được hai ngày, hôm nay có vẻ không nổi khổ luyện, rất đói, đã ăn hết sạch hai bát cháo dưa muối rồi ạ.”
“Ừm, Bệ hạ đã ăn một bữa vậy là đủ rồi. Cứ để Bệ hạ bế cốc thêm ba ngày nữa, trong vòng ba ngày chỉ được đưa nước vào, như vậy mới có thể tu hành.”
Hòa công công phân phó.
Tiểu thái giám gật đầu, vẻ mặt không chút gợn sóng.
Hòa công công híp mắt, mỉm cười: “Lúc trước, khi Đốc chủ mới vào cung làm tiểu thái giám, thường xuyên bị bắt nạt, cũng là ba ngày hai bữa “bế quan” như vậy, hiện giờ Bệ hạ cũng nên nếm thử mùi vị này.”
…
“Trước kia huynh ấy cũng từng bị bỏ đói như vậy sao?”
Minh Lan Nhược dừng tay đang đặt đĩa điểm tâm xuống, nhìn nam nhân trước mặt.
Ẩn thư sinh bưng chén trà, thản nhiên nói: “Lúc mới vào cung, ta có chút cao ngạo, không hiểu nhân tình thế thái, không biết lấy lòng người khác, cho dù là Đốc chủ cũng không thể tránh khỏi bị bắt nạt nên cũng không có gì lạ.”
Nàng nhìn bộ dạng bình tĩnh trước mặt của hắn, không hiểu sao trong lòng có chút khó chịu.
Lúc đó hắn cũng chỉ khoảng mười một tuổi thôi phải không?
“Lúc ta bị giam lỏng cũng từng bị bỏ đói, may mà rất nhanh sau đó ta đã dùng y thuật kiếm tiền nuôi sống ta và Tiểu Hi.” Minh Lan Nhược lúng túng muốn bày tỏ rằng nàng cũng biết cảm giác đói bụng là như thế nào.
Nhưng không ngờ, Ẩn thư sinh tay cầm chén trà khựng lại, đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đau thương nhìn nàng: “Tiểu nương tử vẫn còn trách Đốc chủ năm đó giam lỏng hai người sao?”
Nói xong, hắn cười khổ: “Cũng đúng, đều là do ngài ấy ngu xuẩn, nàng không muốn tha thứ cho ngài ấy cũng là lẽ thường, hại hai người các nàng phải chịu khổ suốt năm năm.”
Minh Lan Nhược sững sờ, nắm lấy tay hắn giải thích: “Không phải, ta chỉ là muốn cho huynh ấy biết huynh ấy không cô đơn…”
Mặc dù những lời này nghe có vẻ ngốc nghếch, nhưng điều nàng muốn bày tỏ chỉ là nàng có thể hiểu được một số cảm xúc của hắn.
Ẩn thư sinh nhìn nàng, đột nhiên đưa tay ôm lấy eo thon của nàng, vùi mặt vào ngực nàng, giọng khàn khàn nói: “Đốc chủ biết.”
Hắn thích cơ thể mềm mại của nàng, nghe thấy nhịp tim đập rộn ràng của nàng, hơi thở ẩm ướt mềm mại khiến hắn chìm đắm và xoa dịu sự mệt mỏi trong lòng.
Minh Lan Nhược nhẹ nhàng v**t v* mái tóc đen nhánh của hắn, không biết tại sao, luôn cảm thấy kỳ lạ.
Thật ra, lúc trước đúng là hắn thật ngu xuẩn khi giam lỏng nàng, đương nhiên, chuyện này cũng trách nàng quá tự tin, ngày đầu tiên đã chạy đến nói với hắn những lời đó.
Nhưng mà…
Nàng dù sao cũng là “nạn nhân”, tại sao lại đổi thành nàng an ủi hắn vậy, do nàng là “kẻ gây tội” sao?
Minh Lan Nhược cúi đầu nhìn vị thư sinh trẻ tuổi trong lòng, thầm thở dài: “…”
Thôi vậy, đường đường là Đông Xưởng Đốc chủ, hiếm khi đeo một lớp mặt nạ thư sinh nho nhã, có thể dịu dàng chịu”làm nũng” một chút.
“Tỷ tỷ! tỷ tỷ!”
Lúc này, từ hành lang phía xa truyền đến giọng nói trong trẻo của thiếu niên.
Ẩn thư sinh nhíu mày, còn chưa kịp phản ứng, đã bị … “Hự!”
Một đôi tay thon dài dùng sức đẩy mạnh hắn sang một bên.
Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, thì có thể sẽ bị nàng dùng lực đẩy ngã sấp mặt, nhưng hắn vẫn loạng choạng sắp ngã, phải dùng lực từ nửa th*n d*** để chống đỡ cơ thể.
Minh Lan Nhược ngôi thẳng lưng nghiêm nghị nhìn thiếu niên Vương gia Miêu Cương xông vào, lạnh lùng nói: “Ai cho phép ngươi vào đây!”
Sở Nguyên Bạch xách theo một cái giỏ, nhìn nàng và vị thư sinh tuấn tú mặc áo trắng đang ngồi xiêu vẹo.
Hắn ta nhạy bén ngửi thấy mùi vị mờ ám trong không khí.
Sở Nguyên Bạch nheo mắt, yếu đuối nói với Minh Lan Nhược: “Tỷ tỷ quên rồi sao? Là tỷ bảo ta đến, nói hôm nay có gà nướng ăn mà.”
Minh Lan Nhược: “…”
‘=_=… Nàng quên mất, hôm nay gọi Sở Nguyên Bạch đến là có chuyện muốn thương lượng với hắn.
Ẩn thư sinh hôm nay sáng sớm đột nhiên không mời mà đến, nàng chỉ lo nói chuyện phiếm và thân mật với hắn.
“Khụ khụ, ta bảo ngươi tối đến.” Minh Lan Nhược cười gượng gạo.
Sở Nguyên Bạch cong môi cười: “Tỷ tỷ không sợ ta tối đến làm ảnh hưởng đến thanh danh của tỷ tỷ sao?”
Minh Lan Nhược thản nhiên liếc hắn ta một cái: “Chẳng phải ngươi đã mặc y phục thị vệ trong phủ ta rồi sao?”
“Đúng vậy, ta rất nghe lời tỷ tỷ, tỷ tỷ nói bảo ta giả trang thành người của Minh Phi phủ đến gặp tỷ và ta lập tức làm theo, thế nào, bộ này có đẹp không?”
Sở Nguyên Bạch vui vẻ đặt giỏ xuống, kéo kéo tay áo vuốt mái mình.
Minh Lan Nhược qua loa gật đầu: “Đẹp, đẹp.”
Bây giờ phải làm sao? Hai người này mà đụng mặt nhau là nàng luôn cảm thấy có chút không ổn.
Rõ ràng là đến để bàn chuyện quan trọng, nhưng không biết tại sao lại có mùi thuốc súng kỳ lạ.
Ẩn thư sinh lạnh lùng nhìn Sở Nguyên Bạch khi nói chuyện áp sát vào người Minh Lan Nhược, bộ dạng “tỷ đệ thân thiết” khoe khoang trước mặt hắn.
Hắn chậm rãi ngồi thẳng người, thản nhiên nói: “Biết trước hôm nay Tiểu vương gia đến, tại hạ sẽ không đến nữa, chỗ Minh phi nương nương ngày nào cũng có người đến, thật sôi nổi và náo nhiệt.”
Minh Lan Nhược im lặng: “…”
Tại sao, nàng lại cảm thấy câu này có chút quen tai nhỉ?
À, trước đây ở Đông Bắc Cương, lúc nàng đi thăm Thượng Quan Hoành Nghiệp bị thương, ‘Kiều Diễm’ cũng từng nói câu này.
Sở Nguyên Bạch khinh thường liếc nhìn Ẩn thư sinh đang ngồi thẳng lưng với vẻ mặt thản nhiên.
Nhưng trên mặt hắn ta khó hiểu nhướng mày: “Vị đại thúc này, tại sao trông có vẻ tức giận nhỉ? Hắn nói gì vậy, Tiểu Bạch làm sai chuyện gì sao?”
Minh Lan Nhược đau đầu, nếu không phải kiếp trước nàng cũng là cao thủ cung đấu ở trong cung một thời gian.
Thì thật sự không nhìn ra màn “cung đấu” qua lại giữa hai vị này.
“Được rồi…” Nàng phất tay, cố gắng xoa dịu sự thù địch giữa hai nam nhân.
“Đại thúc? Hừ…”
Vị thư sinh chậm rãi rót trà cho Minh Lan Nhược: “Tiểu nương tử cảm thấy tại hạ già rồi sao?”
Hắn ngước đôi mắt hẹp dài nhìn nàng, hàng mi dài như lông con công, đôi đồng tử đen láy như sương khói, dường như có thể hút hồn người ta vào trong đó.
Khi bàn tay thon dài của thư sinh nâng ấm trà, ngón tay thon dài như vô tình lướt qua cổ tay mịn màng của Minh Lan Nhược.
Tư thế tao nhã, tùy hứng, nhưng lại ma mị hút hồn người khác.
Minh Lan Nhược khẽ run lên, ánh mắt, trái tim, tất cả sự chú ý đều tập trung vào hắn, ngây người lẩm bẩm: “Đương nhiên là không… Đúng thật là phong tuyệt đại…”
Nàng dừng lại, ừm, nàng đã không biết mình đang nói gì nữa.
Phong tình tuyệt đại, loại từ ngữ kỳ quái dùng để hình dung mỹ nữ như vậy mà nàng cũng có thể nói ra được.
“Tiểu nương tử…” Vị thư sinh đột nhiên thu tay về, đặt tách trà xuống.
Minh Lan Nhược lúc này mới phát hiện, vừa rồi mình lại bất giác đưa tay ra trước mặt Ẩn thư sinh, cầm lấy tách trà hắn ta đưa cho, cũng thuận thế nắm lấy mu bàn tay hắn ta.
Nàng lập tức đỏ mặt xấu hổ, rõ ràng hắn chẳng làm gì cả, tại sao nàng lại như bị hút hồn vậy!
Trời đất, sắc đẹp làm lu mờ lý trí!!
Hơn nữa, Thương Kiều này bị làm sao vậy, điên rồi sao?
Cố tình quyến rũ nàng trước mặt Sở Nguyên Bạch, rõ ràng hắn biết bản thân mình có một ma lực quyến rũ người khác, bây giờ lại giống như một con hồ ly tinh biến thành thư sinh vậy.
Không chỉ người bình thường như nàng chịu không nổi, ngay cả Minh đế đã nếm trải mỹ nhân thiên hạ cũng sẽ không chịu nổi!
Minh Lan Nhược trừng mắt nhìn Thương Kiều: “Khụ khụ… Ẩn thư sinh pha trà quả là nhất tuyệt, Tiểu Bạch thật có phúc.”
Vị thư sinh mặt nặng mày nhẹ nhìn Sở Nguyên Bạch, sau đó tao nhã đưa cho hắn ta một tách trà: “Tiểu vương gia, mời.”
Hừ, tên nhóc lông còn chưa mọc đủ này, với chút đạo hạnh nông cạn đó mà cũng xứng đáng ra vẻ ta đây trước mặt hắn sao?
Tức chết mất!
Sở Nguyên Bạch vừa rồi đã nhìn thấy hết động tác của vị thư sinh và Minh Lan Nhược, sắc mặt lạnh lẽo.
Hắn ta không phải kẻ ngốc, vị thư sinh này rõ ràng là đang “thể hiện” bản lĩnh của mình cho hắn xem.
Khuôn mặt tuấn tú của Sở Nguyên Bạch nhanh chóng thay đổi biểu cảm, trừng mắt nhìn vị thư sinh, thô lỗ cầm lấy tách trà uống cạn một hơi!
Thiếu niên giống như con sói con bĩu môi: “Hừ, chẳng ngon chút nào, không ngon bằng trà sữa của Miêu Cương chúng ta, tỷ tỷ, tỷ nói có đúng không!”
Sở Nguyên Bạch nhìn Minh Lan Nhược, vẻ mặt như muốn nàng phải nhận xét.
Lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy vị thư sinh này, đã cảm thấy người này thật giả tạo, bây giờ nhìn càng thêm chán ghét…
Đôi mắt cáo chứng to hắn rõ ràng là một tên hồ ly tinh trên núi! Hơn nữa còn là giống đực!
Vị thư sinh khẽ cười nhạt, nhìn Minh Lan Nhược: “Tiểu nương tử, nàng thích loại trà nào?”
Minh Lan Nhược giật mình trước ánh mắt của hắn, đây đâu phải là hỏi nàng thích loại trà nào, rõ ràng là đang ép nàng phải thể hiện lập trường.
Nàng dở khóc dở cười, vị gia này sao lại giống như đứa trẻ vậy, nàng chỉ có thể nói: “Đương nhiên là…”
Sở Nguyên Bạch nhìn Minh Lan Nhược, đột nhiên hừ lạnh cướp lời: “Đương nhiên là trà sữa Miêu Cương của chúng ta rồi, tỷ tỷ còn đặc biệt học làm trà sữa cho ta!”
Cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng như dao găm của vị thư sinh, Minh Lan Nhược xoa xoa thái dương, đang làm cái gì vậy!
Lúc trước, nàng học thứ này là để lừa gạt Sở Nguyên Bạch, nàng bị hùng trùng trong người hắn ta hấp dẫn mê hoặc nên mới chiều theo ý hắn ta!
Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, lạnh lùng nói: “Được rồi, Tiểu Bạch, đừng quậy nữa, ta tìm ngươi có việc.”
Sở Nguyên Bạch nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Minh Lan Nhược, cũng ngoan ngoãn hơn một chút: “Tỷ tỷ, tỷ nói đi.”
Minh Lan Nhược nhìn Sở Nguyên Bạch nói: “Tiểu Bạch, ngươi đã được chính thức sắc phong, bây giờ ngươi không phải là thế tử Kinh Nam Vương trước kia nữa, mà là Tiểu Kinh Nam Vương, không nên rời nhà quá lâu, ngươi nên trở về rồi.”
Vương vị chỉ có một, Kinh Nam Vương kỳ thực đã nhường vương vị cho Sở Nguyên Bạch, về bản chất mà nói, Sở Nguyên Bạch mới là Kinh Nam Vương duy nhất.
Chỉ là vì thuận tiện xưng hô và tôn trọng, khắp vị đại thần trên dưới triều đình mới gọi một tiếng Lão Kinh Nam Vương.
Sở Nguyên Bạch lập tức xụ mặt xuống, uất ức và buồn bực chỉ vào vị thư sinh: “Tỷ tỷ, vì hắn ta mà tỷ đuổi ta về nhà?”
Minh Lan Nhược nhìn thấy dáng vẻ sắp khóc đến nơi của hắn ta mà cau mày: “Ta không phải vì hắn…”
“Tiểu Hi không nhìn thấy ta, nó sẽ rất buồn, nó không thể sống thiếu người bạn tốt như ta!” Sở Nguyên Bạch vô cùng uất ức và tức giận nhấn mạnh.
Minh Lan Nhược lập tức cảm nhận được ánh mắt sắc bén như dao găm từ vị thư sinh, chất vấn im lặng…
Tại sao nhi tử hắn còn chưa thân thiết với hắn như vậy mà đã thân thiết với tên nhóc thối tha này rồi?!
Minh Lan Nhược thở dài, nàng cũng rất bất lực đấy?
Tên nhóc Sở Nguyên Bạch này từ sau khi kết huyết khế với nàng, không biết là bản tính của hắn ta như vậy, hay là cố ý làm như vậy.
Hoặc là hắn ta tự sa ngã, phá hỏng hết tất cả, buông thả bản thân mà bộc lộ toàn bộ bộ dạng ‘thiếu niên Miêu Cương hoạt bát tự nhiên’ trước kia.
Cả ngày, ngoài việc chăm sóc Hương Na vẫn đang hôn mê thì chỉ biết chạy đến bám lấy nàng.
Nàng bận, hắn ta sẽ dẫn Tiểu Hi chạy nhảy khắp phủ, bắt gà chọi chó, bắt cá trèo cây, hoặc là ra ngoài chơi đùa.
Tiểu Hi ban đầu rất thù địch với Sở Nguyên Bạch, nhưng sau khi biết Sở Nguyên Bạch bị lừa trở thành “con rối” thì cũng có chút thương hại hắn ta.
Hơn nữa, cậu bé còn phát hiện ra hai người đều rất… hợp cạ.
Thế là trở thành bạn thân, huynh đệ tốt của nhau.
Hai người cãi nhau ầm ĩ, còn lôi kéo đối phương đến tìm nàng phân xử.
Tiểu Hi tuy bên trong già dặn, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, mà Sở Nguyên Bạch cũng là trẻ con.
Khiến nàng thường có một loại ảo giác là mình thật sự đã sinh ra hai đứa, còn nhặt được một đứa nhi tử lớn – Sở Nguyên Bạch từ trong đống rác về.
Minh Lan Nhược nói: “Ý của ta là, ta cần ngươi trở về ba tỉnh Tây Nam trước, hiện giờ triều cục bất ổn, ngươi nên hiểu rõ, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho kẻ chủ mưu vụ án diệt môn Tiêu gia chấn động triều đình.”
Sở Nguyên Bạch im lặng nhìn vị thư sinh, thấy Minh Lan Nhược không có cũng hiểu tên đó là ‘tâm phúc’ của Minh Lan Nhược.
Tuy trong lòng không thoải mái, nhưng hắn ta vẫn nói: “Ta biết tỷ tỷ muốn báo thù, nhưng muốn lấy mạng Chu Sâm không phải chuyện dễ, Hoàng đế rõ ràng đang bao che cho Chu Sâm, hắn muốn đè chuyện này xuống, nhất định sẽ ra tay với tỷ, tỷ sẽ gặp nguy hiểm.”
Minh Lan Nhược biết hắn ta là người cực kỳ nhạy bén, hắn ta luôn có cách riêng để nắm bắt mọi việc trong triều đình.
Nàng đẩy một đĩa điểm tâm đến trước mặt hắn ta: “Cho nên ta mới muốn ngươi trở về, để ba tỉnh Tây Nam trở thành đường lui cho ta.”
Sở Nguyên Bạch sửng sốt, đôi mắt xa xăm phức tạp nhìn nàng nói: “Tỷ tỷ, tỷ sẽ mang đến nguy hiểm cho ba tỉnh Tây Nam sao?”
Tuy rằng đứng về phía nàng, nhưng về bản chất mà nói, hắn ta là bị ép buộc.
Nhưng hiện tại, hắn ta đã trở thành huyết khế giả của nàng, không thể trơ mắt nhìn Minh Lan Nhược gặp nguy hiểm.
Nhưng hắn ta dù sao cũng là thiếu chủ Miêu Cương, là Kinh Nam Vương của ba tỉnh Tây Nam, tình hình chưa rõ thì không thể để bách tính của mình mạo hiểm.
Nàng muốn hắn ta làm những chuyện khiến ba tỉnh Tây Nam máu chảy thành sông, mà hắn ta không thể cự tuyệt mệnh lệnh của nàng…
Hắn ta thà tự sát, cũng tuyệt đối không thể đồng ý.