Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 605

Chu Sâm cau mày, hồ nghi nhìn Thương Kiều: “Bệ hạ, thần là nam tử, sao có thể cư ngụ hậu cung…”

Thương Kiều muốn làm gì?

“Trong cung thiếu gì cung điện không có phi tần cư ngụ, Chu đại tướng quân không cần lo lắng, sẽ có thị vệ canh giữ cửa cung, không cần bận tâm, huống hồ tứ chi của ngơi đều phế cả rồi, chắc cũng không gây ra chuyện gì khuynh đảo hậu cung.”

Thương Kiều thản nhiên nói.

Chu Sâm cau mày: “Bệ hạ, việc này không ổn!”

Nếu bị giam lỏng trong cung, làm sao ông ta liên lạc được với bên ngoài, làm sao ứng phó với thế cục hiểm ác sắp tới?

Tuy Thương Kiều là tử địch của ông ta, nhưng vẫn luôn cùng chung lập trường với hắn trong chuyện Tiêu gia, tên thái giám kia vì lấy lòng Hoàng đế mà ra tay còn độc ác hơn ông ta nhiều.

Nhưng không biết vì sao, trong lòng lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Hơn nữa, điều kỳ lạ là, Từ Mộc Ngôn, Mộc lão đầu và những lão đầu khác luôn nhắm vào ông ta lúc này lại im lặng?

Chẳng phải bọn họ là những người ghét Đông Xưởng và Thương Kiều nhất sao?

“Vì các vị ái khanh không phản đối, vậy cứ làm theo ý của Cửu Thiên Tuế, ý của hắn chính là ý của trẫm.”

Minh đế thấy Từ đại nhân, Mộc đại nhân,… dường như cũng không có gì để nói, xoa thái dương đang giật giật liên hồi.

Lúc này, lão ta thật sự cảm thấy đầu óc mình đau âm ỉ, căng tức, bực bội khó chịu, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

“Bệ hạ!”

Chu Sâm ngăn cản không kịp, Minh đế đã vội vàng được công công dìu rời khỏi.

Một đám thị vệ cấm quân theo sau Tiểu Tề Tử tiến vào.

“Mời Chu đại tướng quân, nô tài đã sắp xếp chỗ ở cho ngài, đảm bảo sẽ khiến ngài hài lòng.” Tiểu Tề Tử cười nói nhưng ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.

“Chết tiệt!” Cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng, dò xét, chán ghét của các vị đại thần xung quanh, sắc mặt Chu Sâm khó chịu vô cùng.

Nếu biết trước hôm nay như vậy thì ông ta thà không vào triều còn hơn.

Đến hậu điện.

“Hỗn láo! Từ Mộc Ngôn, lão đầu chết tiệt đó rốt cuộc muốn làm gì! Trẫm nhất định khiến ông ta sống không bằng chết!”

Minh đế đi đi lại lại, tức giận mắng Từ đại nhân.

Thương Kiều lại ung dung ngồi xuống, bình tĩnh nói: “Bệ hạ bớt giận.”

Minh đế đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm vào hắn: “Trẫm không phải bảo ngươi phải quan sát nhất cử nhất động của Từ Mộc Ngôn sao? Không phải ngươi nói chuyện này vẫn trong tầm kiểm soát sao?”

Lúc trước, khi Từ Mộc Ngôn lật lại vụ án diệt môn Tiêu gia ngay tại triều đình, Thương Kiều đã nói chuyện này trong tầm kiểm soát, nói hắn sẽ theo dõi từng hành động của Từ Mộc Ngôn.

Nên lão ta mới yên tâm giao chuyện này cho Thương Kiều!

Suốt thời gian qua, Từ Mộc Ngôn cũng không có động tĩnh gì khác, lão ta còn tưởng lão đầu đó đã bị Thương Kiều trấn áp không dám điều tra nữa!

Vậy mà hôm nay chuyện lại đến nước này, còn có cả nhân chứng vật chứng, gây ra sóng gió lớn như vậy!

Thương Kiều không trả lời thẳng vào câu hỏi của Minh đế, mà bưng chén trà công công vừa rót lên: “Thần có thể giúp bệ hạ dẹp yên chuyện này, nhưng thần cũng đã nói, Chu Sâm khiến thần không thoải mái.”

“Ngươi có ý gì?” Minh đế dừng bước, nhìn Thương Kiều.

“Ý của thần là, bệ hạ xử lý Chu Sâm thì đương nhiên chuyện này sẽ kết thúc.” Thương Kiều thong thả thổi trà.

Minh đế lạnh mặt: “Thương Kiều! Có phải trẫm ban úa nhiều ân sủng cho ngươi rồi không, nhiều đến mức khiến ngươi không biết trời cao đất dày là gì! Ai khiến ngươi không thoải mái là ngươi giết người đó luôn sao.”

Thương Kiều khựng lại, nhìn Hoàng đế: “Vậy bệ hạ không muốn như vậy sao?”

Minh đế vốn đã đau đầu, lúc này nhìn bộ dạng ung dung của Thương Kiều càng thêm nhức đầu hơn: “Ngươi thật hỗn xược, vì Minh Lan Nhược mà ép trẫm đến mức này sao?”

“Đúng vậy, thần đang ép bệ hạ đưa ra quyết định, nếu bệ hạ không làm, thần không thể hầu hạ bệ hạ nữa.” Thương Kiều bình tĩnh nói.

Minh đế tức giận trừng mắt nhìn Thương Kiều, giận dữ quát: “Thứ hỗn láo nhà ngươi! Lại vì tiện nhân đó mà dám cãi lời trẫm? Thật vô lý!”

Lão ta giận dữ hất tay, làm đổ toàn bộ đồ trên bàn xuống đất: “Thương Kiều, trẫm hiện tại rất muốn ngươi tự tay giết Minh Lan Nhược, nếu ngươi không giết nàng ta, đừng làm chức Cửu Thiên Tuế này nữa, ngay cả Đông Xưởng cũng đừng ở nữa!”

Minh đế cảm thấy mình bị phản bội, cảm giác đó khiến lão ta hận không thể bắt Minh Lan Nhược rồi băm nát nàng ta!

Thương Kiều vì Minh Lan Nhược mà dám cãi lời lão ta đến mức này, điều này tuyệt đối không thể chấp nhận được!

Nhưng Thương Kiều nhìn bộ dạng tức giận của Minh đế thì chỉ cười khẩy: “Vậy sao, xem ra bệ hạ bị Chu Sâm chọc giận đến mức phát bệnh rồi, ngay cả những lời vô lý này cũng nói ra được.”

“Lời vô lý? Ngươi xem lại ngươi đang nói gì đi! Người đâu, áp giải hắn xuống, giam vào Lăng Vân Điện, không cho ai thăm nom, tự kiểm điểm bản thân, chưa kiểm điểm xong thì không được bước chân ra khỏi cung!”

Minh đế nhìn bộ dạng ngang ngược của Thương Kiều, tim như thắt lại, lão ta ôm ngực, bực bội quát.

Nhưng khi lão ta ra lệnh lại không ai đáp lời.

Vậy mà hai bên thái giám hầu hạ không có phản ứng gì.

“Người đâu! Tất cả đều điếc hết rồi sao!” Minh đế bực bội cao giọng.

Trước đây, khi lão ta cãi nhau với Thương Kiều, cũng có lúc nổi giận, dù sao một lát sau, lão ta sẽ nhượng bộ.

Các cung nhân đều cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy bọn họ cãi nhau.

Nhưng lần này thì khác!

Lão ta nhất định phải cho Thương Kiều một bài học! Để hắn biết được kết cục của việc nhận được ân sủng mà dám kiêu ngạo!

Nhưng lần này, thái giám không hành động, ngay cả cấm quân thị vệ ở cửa cũng như điếc, đều làm ngơ trước lời nói của lão ta.

Lúc này, Minh đế rốt cuộc cũng thấy bất thường, sắc mặt thay đổi như nhận ra điều gì, nhìn về phía Thương Kiều.

Thương Kiều nhấp một ngụm trà, ngẩng đôi mắt phượng lạnh lùng lên, thản nhiên nói: “Cách bệ hạ xử lý phi tần hậu cung không thích hợp để áp dụng lên thần, quá nhẹ nhàng, người nên giết thần mới đúng, dù sao ai dám cãi lời người, người cũng đều muốn giết người đó.”

“Ngươi… ngươi… ngươi vậy mà dám… sao ngươi dám…” Minh đế run rẩy chỉ vào Thương Kiều.

Sao hắn có thể đối xử với lão ta như vậy!

Thương Kiều đứng dậy, phủi phủi tay áo: “Xem ra bệ hạ đã tỉnh táo hơn một chút rồi, vậy mời bệ hạ ở đây tiếp tục tỉnh táo đi, khi nào người suy nghĩ kỹ càng muốn xử lý Chu Sâm như thế nào, thì phái người báo cho thần một tiếng, thần sẽ lại đến.”

Nói xong, hắn không ngần ngại đi ra ngoài.

“Thương Kiều! Ngươi dám!” Minh đế lạnh lùng gọi hắn lại.

Thương Kiều dừng bước trước khi ra khỏi cửa, nhìn Hòa công công: “Bệ hạ lại lên cơn bệnh rồi, người ở đây tĩnh dưỡng ngài ấy, không cho phép gặp ai cả, ăn uống thanh đạm, cần thiết thì nhịn ăn.”

“Vâng, Đốc chủ đi thong thả, lão nô nhất định hầu hạ bệ hạ chu đáo.” Hòa công công mỉm cười, tiễn Thương Kiều.

Minh đế loạng choạng, sắc mặt trắng bệch, tức giận đến toàn thân run rẩy:

“Tốt… tốt… tốt lắm, trẫm bị cẩu tử do chính mình nuôi lớn cắn một nhát… Trẫm muốn xem ai dám ngăn cản trẫm, trẫm là thiên tử!”

Nói xong, lão ta muốn xông ra ngoài!

Hòa công công vung tay lên, mấy thái giám lập tức tiến lên, một trái một phải đè Minh đế xuống ghế, Minh đế loạng choạng ngã ngồi vào ghế.

Hòa công công cười lạnh nhìn Hoàng đế đang khiếp sợ và không dám tin: “Bệ hạ, người bị bệnh nặng, đầu óc hồ đồ quá rồi, hay là suy nghĩ kỹ lại lời Thiên Tuế đại nhân nói, có nên giữ lại Chu Sâm hay không?!”

Nói xong, ông ta cung tay để tất cả mọi người trong điện đều lui ra ngoài, “ầm” một tiếng đóng cửa lại!

Minh đế mặt mày tái mét, cứng đờ người ngồi trên ghế. Cả cung điện rộng lớn, giờ khắc này chỉ còn lại một mình lão ta!

Lão ta nhìn cánh cửa đóng chặt, trong lòng cảm nhận được sóng to gió lớn.

Lão ta không thể nào ngờ Thương Kiều lại dám đối xử với bản thân như vậy!

Điều đáng sợ nhất chính là đến bây giờ lão ta mới giật mình nhận ra…

Lũ nô tài hèn mọn hầu hạ bên người, bề ngoài cung kính ngoan ngoãn, kỳ thực từ lâu đã không còn nghe lệnh lão ta.

Tất cả đều nghe theo Thương Kiều!

Cơn giận dữ vì bị phản bội, lửa giận vì bị uy h**p, oán hận vì bị giam lỏng, và cả… nỗi sợ hãi khi quyền lực bị tước đoạt!

Tất cả như cơn sóng thần, như vực sâu muốn nhấn chìm lão ta!

Minh đế hai mắt đỏ rực, thân thể lảo đảo định đứng dậy, muốn gào thét.

Lão ta sinh ra cao quý và kiêu ngạo, cả đời tính toán kỹ lưỡng, vậy mà lại thất bại dưới tay con chó săn do chính mình nuôi lớn, thanh kiếm sắc bén do chính mình mài giũa!

Điều này khiến đầu óc Minh đế vốn đã đau như muốn nứt ra, giờ lại càng muốn nổ tung.

Lão ta loạng choạng… một tiếng “ầm” ngã xuống đất, đầu đập vào chiếc ghế hoa văn khảm xà cừ bằng gỗ tử đàn, lập tức ngất xỉu.

Tiểu thái giám bên ngoài nghe thấy động tĩnh, liếc mắt nhìn vào trong phòng, sau đó đi đến bên cạnh Hòa công công: “Bẩm tổng quản, Minh đế ngất rồi ạ.”

Hòa công công thản nhiên nói: “Bảo người Thái y viện tới.”

Người của Thái y viện đã được chuẩn bị sẵn ở Thiên Điện, xách hòm thuốc bước vào, đi đến bên cạnh Minh đế, bắt mạch cho lão ta.

Vị này dường như không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Hoàng đế ngã lăn trên đất mà không có ai đỡ dậy.

Ông ta thành thạo lấy kim châm ra châm cho Hoàng đế, rồi cho Hoàng đế uống thuốc.

Sau đó đứng dậy nói: “Minh đế không nguy hiểm đến tính mạng, chủ yếu là do trước đó dùng đan dược gây đau đầu, thêm cả việc trên triều khiến hao tâm tổn sức…”

“Không chết là được rồi. Những ngày này Minh đế cần tĩnh tâm tu luyện, làm phiền ngài ở lại trong cung hầu hạ.”

Hòa công công phất tay.

Tại đại viện, Thái y viện gật đầu vẻ mặt không chút gợn sóng: “Làm việc cho Đốc chủ là bổn phận của thuộc hạ.”

Sau đó, mấy người họ rời khỏi nội điện, không ai có ý định đỡ vị Hoàng đế đang nằm trên đất lên giường.

Cứ như vậy, mãi đến nửa đêm, Minh đế bị lạnh cứng người trên sàn mới tỉnh lại.

Trời đã tối đen, trong điện chỉ có một ngọn đèn leo lét, cả đại điện trống trải, u ám không một bóng người.

Toàn thân lão ta đau nhức, trong phút chốc có chút mơ hồ, cứ ngỡ mình đang chìm trong cơn ác mộng.

Nhưng ngay sau đó, cơn gió lạnh thổi qua, khiến lão ta giật mình tỉnh táo, nhớ lại mọi chuyện ban ngày.

Lão ta cố gắng bò dậy, đập cửa: “Người đâu, người đâu… Lũ nô tài các ngươi dám cả gan phạm thượng…”

Giọng lão ta khàn đặc, đầy phẫn nộ.

Bên ngoài cửa lại vang lên giọng tiểu thái giám: “Minh đế tỉnh rồi ạ? Bữa tối của người đã được dọn sẵn trên bàn, nô tài không dám vào quấy rầy người nghỉ ngơi.”

Minh đế quay đầu, chỉ có thể nhìn thấy trên bàn được đặt một bát cháo loãng và một đĩa rau muối dưới ánh nến leo lét.

Cảm giác bị sỉ nhục này khiến lão ta loạng choạng, thở hổn hển, xông tới hất tung mâm cơm trên bàn.

Lao ta phẫn nộ hét lớn: “Cút ngay, trẫm sẽ không ăn thứ này! Gọi Hòa công công tới đây, không, gọi Thương Kiều tới gặp trẫm!”

Nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng bên trong, tiểu thái giám bên ngoài vẫn cung kính nói:

“Hòa công công đã nói, nếu Minh đế không thích đồ ăn, vậy có nghĩa là người muốn bế quan tu tiên, nô tài không dám quấy rầy, khi nào Minh đế không bế quan nữa thì cứ phân phó nô tài.”

Minh đế sững người, nhìn ra ngoài cửa, hai tiểu thái giám canh cửa đã lùi ra xa.

Lão ta lảo đảo lao tới, run rẩy đập cửa, giận dữ hét: “Lũ khốn kiếp, lũ khốn kiếp đáng tội tru di tam tộc các ngươi, mở cửa cho trẫm… Trẫm muốn lăng trì xử tử hết lũ chó má các ngươi!”

Nhưng đám thái giám kia làm ngơ trước tiếng gầm rú của lão ta, lạnh lùng đứng từ xa.

Tin tức Minh đế sau khi bãi triều ngày hôm sau bỗng dưng lâm bệnh không muốn gặp bất cứ ai, được lan truyền ra ngoài.

Trong triều đình lập tức dậy sóng.

“Minh đế thật hồ đồ, vì bảo vệ lão đầu Chu Sâm kia mà nghĩ ra cách này sao?”

“Không còn cách nào khác, ai bảo Chu Sâm là sủng thần của Minh đế, những võ tướng khác đều đã già yếu, hồi hương từ lâu, chỉ có ông ta là vẫn có thể lên triều.”

“Hừ, cứ chờ xem Minh đế và vị kia ở Đông xưởng sẽ nghĩ ra cách gì đây…”

Các quan viên tụ tập bàn tán xôn xao.

Phía Chu gia và Tần vương phủ nghe được tin tức này, đều thở phào nhẹ nhõm.

Đại phu nhân Chu gia và Chu Đồng Thần nới lỏng tâm trạng, liên tục liên lạc với thuộc hạ, xem có thể âm thầm thăm dò tin tức từ Đại Lý Tự để diệt khẩu hay không.

Tần vương Thượng Quan Hoành Nghiệp tâm trạng phức tạp, chuyện Tiêu gia bị bại lộ, là một võ tướng và hoàng tử, hắn ta không tán thành cách làm của phụ hoàng và cữu cữu.

Nhưng dù sao đi nữa, đó cũng là cữu cữu ruột của hắn ta.

Tuy hắn ta đã được phong làm Thái tử, nhưng nghi thức vẫn chưa được cử hành, ấn tín Thái tử, kim sách các thứ đều chưa có.

Nếu cữu cữu nắm giữ binh quyền xảy ra chuyện, đối với hắn ta mà nói không chỉ là một vết nhơ, mà còn ảnh hưởng đến con đường đăng cơ sau này.

Phụ hoàng đã lấy cớ lâm bệnh không lên triều, có lẽ hắn ta nên vào cung gặp phụ hoàng một lần, bàn bạc riêng cách xử lý chuyện này.

Thượng Quan Hoành Nghiệp thay y phục định vào cung, nhưng bỗng nhiên lại nhớ ra điều gì đó, động tác chậm lại.

“Vương gia làm sao vậy?” Chu Tương Vân đang ngồi xuống tự giúp hắn ta chỉnh lại ngọc bội bên hông, thấy Thượng Quan Hoành Nghiệp bỗng nhiên đứng bất động nên mới tò mò hỏi.

Thượng Quan Hoành Nghiệp cúi đầu nhìn nữ tử ôn nhu yếu đuối trước mặt, bỗng nhiên cười nhạt một tiếng: “Nữ tử nên như nàng, nhu mì ôn hòa mới khiến người ta yêu thích, nhưng bản vương lại luôn nhớ tới một người khác.”

Chu Tương Vân ngẩn người, bỗng nhiên hiểu ra nói: “Vương gia đang lo lắng cho Minh phi nương nương sao? Cũng đúng, nàng ấy là người duy nhất có chút quan hệ huyết thống với Tiêu gia.”

Không biết đã xảy ra chuyện gì, Thượng Quan Hoành Nghiệp vốn thích chạy đến Minh Phi phủ, đã được thời gian không đến đó nữa rồi.

Thượng Quan Hoành Nghiệp im lặng, xoa đầu Chu Tương Vân: “Nàng ta hẳn là sẽ không nghĩ nhiều như vậy, lúc Tiêu gia bị diệt môn, Tiêu Quan Âm phu nhân qua đời khi nàng ấy còn nhỏ, lại mang họ Minh.”

Chỉ là chuyện này nhất định sẽ liên lụy đến nàng.

Phụ hoàng vốn đã không thích nàng vì nàng có y thuật tốt nhưng lại kiêu ngạo ngỗ nghịch, sau chuyện này, e là càng thêm tức giận, hận không thể băm nàng thành trăm mảnh.

Lúc trước hắn ta đã đồng ý cho nàng ngôi vị Thái tử phi, hắn ta biết lúc ấy là do bản thân vô thức đồng ý.

Nhưng hiện tại, hắn ta phải nghĩ cách bảo vệ nàng trước đã!

Về điểm này, hắn ta và tên thái giám Thương Kiều kia khó có được sự đồng thuận.

Chu Tương Vân đứng dậy, gật đầu dịu dàng nói: “Nếu Vương gia muốn, thì có thể đi thăm Minh phi nương nương.”

Thượng Quan Hoành Nghiệp khựng lại, trong lòng bức bối, lần trước ở Minh Phi phủ không vui chút nào, lần này tình thế khó mà giải thích.

Hắn ta… thật sự muốn gặp nàng.

Nhưng lại không muốn nghe thấy những lời nói lạnh lùng của nàng.

“Sao vậy, nàng không ghen sao? Lúc trước tỷ tỷ nàng, Chu Trường Nhạc thì sẽ không như nàng đâu, nếu nàng ta biết ta đến Minh Phi phủ, nhất định sẽ làm loạn hết cả lên.”

Thượng Quan Hoành Nghiệp bỗng nhiên cảm thấy nữ tử trước mặt thật lạ lùng, đưa tay nâng cằm nàng ta lên.