Tay Ẩn thư sinh đang nâng chén trà khựng lại.
Hắn nheo đôi mắt thản nhiên cúi đầu nhìn nữ tử đang nằm trên đầu gối mình: “Tiểu nương tử, có thể sắp xếp lại ngôn từ một chút được không? Đốc chủ không thích nghe lời này đâu.”
Minh Lan Nhược bật cười, đôi mắt cong hình bán nguyện tựa như một con hồ ly: “Đúng vậy, Đốc chủ lúc ấy kiểu gì cũng sẽ nói ‘bản tọa dù không phải nam nhân cũng có thể khiến nàng khóc’.”
Ẩn thư sinh nhướng mày: “Tiểu nương tử biết là tốt.”
Nàng ái muội dùng quạt nhẹ v**t v* cằm hắn: “Cho nên, đây là lý do ta càng thích tiểu thư sinh hơn, ngươi biết cách nói đùa, chịu để ta trêu chọc, còn Đốc chủ thì hung thần ác quỷ.”
Chỉ cần trêu chọc một cái là nổ, nổ theo đủ mọi nghĩa.
Ẩn thư sinh nhức đầu: “…”
Nha đầu này thật sự quá giỏi việc được voi đòi tiên.
Nàng đã nắm chắc được cách thức hành xử của hắn, mỗi khi cải trang thành người khác thì từ giọng nói, hình dáng, tướng mạo, tính tình đều nhất quán.
“Thôi vậy, tiểu thư sinh không chịu nổi ân sủng của tiểu nương nương, lần sau cứ để Đốc chủ đến đi, ngài ấy mới trị được người.” Ẩn thư sinh khẽ hừ một tiếng.
Minh Lan Nhược bật cười, bỗng nhiên chống người dậy quỳ gối thẳng lưng.
Cánh tay mềm mại của nàng vòng qua cổ hắn, từ trên cao nhìn xuống: “Thật sao? Ngươi nỡ sao? Ta đâu dám làm những điều này với Đốc chủ.”
Nàng vừa nói, vừa cúi đầu hôn lên hàng mi thanh tú của hắn.
Rồi sau đó liên tiếp hôn xuống trán, sống mũi, gò má, cố tình tránh né môi hắn, cho đến khi dừng lại ở yết hầu.
Ẩn thư sinh không nhịn được hít một hơi dài, thân thể hơi cứng lại cố nhịn không động đậy.
Minh Lan Nhược thuận thế đẩy hắn ngã xuống giường, cúi đầu nhìn hắn, khóe mắt đuôi mày đều có nét trêu chọc và vẻ đẹp mê hoặc hiếm thấy.
Nàng thích nhất là bắt nạt tiểu thư sinh, ngày thường luôn bị người nào đó bắt nạt, chỉ khi hắn là tiểu thư sinh mới ngoan ngoãn nghe lời nàng.
Lông mi dài của Ẩn thư sinh khẽ run, đôi mắt như phủ sương mù u ám cố gắng kiềm chế.
“Ta rất nhớ chàng, tiểu thư sinh.”
Minh Lan Nhược nhẹ nhàng c** th*t l*ng hắn, lời nói mang hàm ý khác, cúi đầu như chuồn chuồn lướt nước hôn lên môi mỏng của hắn.
Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng luồn vào trong áo, lòng bàn tay mềm mại áp lên lồng ngực ấm áp, cảm nhận trái tim đang đập rộn ràng.
“Chàng cũng nhớ ta đúng không? Đã là mưu sĩ thì phải hầu hạ chủ nhân.” Ánh mắt nàng long lanh như nước, khẽ cười cởi bỏ y phục của chính mình.
Lần này, nàng chủ động, chủ động khám phá tất cả của hắn, chủ động khao khát hắn.
“Tiểu nương nương…” Ánh mắt hắn dần trở nên mê ly, có chút ngẩn ngơ trước sự chủ động và nhiệt tình của nàng.
Không biết vì sao, hắn lại cảm nhận được sự lo lắng trong nhiệt tình ấy, nàng đang lo lắng cho những việc hắn sắp làm…
Cho nên mới muốn dùng sự giao hòa của thân thể để xóa tan đi bất an.
Nhìn th*n th* tr*ng n*n của nữ tử trên người, hắn khẽ thở dài, ngẩng đầu hôn lên đôi môi nàng, chịu đựng sự thăm dò của nàng: “Đừng lo lắng, gió mưa rồi sẽ qua.”
Ngoài cửa sổ, gió mưa âm u.
Trong phòng có ngọn lửa ấm áp đang cháy, trên bếp nhỏ, ấm trà sôi sùng sục, hương trà lan tỏa.
…
Bảy ngày sau
“Phụ thân, thương thế của người còn chưa khỏi, không cần thiết phải đến đại triều hôm nay đâu?” Chu Đồng Thần khó hiểu nhìn Chu đại tướng quân đang mặc triều phục.
Phụ thân bảy ngày trước bị người của Đông Xưởng vứt trở về, toàn thân đầy mùi rượu xem lẫn với vết thương, rõ ràng là bị ngâm trong vò rượu đến bất tỉnh.
Đúng là đã bị lột da, phải mất ba ngày hai đêm mới hồi phục được chút sức lực yếu ớt.
Trải qua chuyện này, phụ thân gầy đi rất nhiều, đáng lẽ nên ở nhà dưỡng thương, vì sao nhất định phải lên triều?
Chu Sâm để thị vệ giúp mình chỉnh trang gọn gàng, thậm chí còn cho thiếp thất đến che giấu sắc mặt tái nhợt của mình, ông ta lạnh lùng nói:
“Ngươi sợ cái gì, Cửu Thiên Tuế tự ý bắt giam ta, nên đã bị bệ hạ trách phạt, ta phải thừa thắng xông lên, để bệ hạ nhìn thấy ta bị Cửu Thiên Tuế hành hạ thế nào!”
Để bệ hạ trong lòng áy náy với ông ta, cũng để cho văn võ bá quan nhìn thấy, ông ta dù vào Đông Xưởng cũng còn sống trở ra.
Chứng minh thời thế đã khác, Cửu Thiên Tuế hiện tại đã “mất ân sủng”, người thông minh nên biết đầu quân cho ông ta mới có tiền đồ.
Chu Đồng Thần như được khai sáng gật đầu: “Phụ thân nói đúng, con lên triều cùng người”
Chu Sâm nhìn chính mình trong gương đồng, ánh mắt kiên định cười lạnh: “Cửu Thiên Tuế sau này tuyệt đối không còn là cánh tay đắc lực của bệ hạ nữa, hắn có thể làm được thì Chu gia chúng ta cũng có thể làm được!”
Không phải chỉ đơn giản là nịnh nọt Hoàng đế và tu đạo luyện đan sao?
Chu Sâm cũng có thể làm được!
Triều đường này, ba mươi năm hà đông ba mươi năm hà tây, ngày tháng tốt đẹp của Cửu Thiên Tuế đã đến hồi kết!
Quả nhiên…
Trên đại triều, quần thần đều ngẩn ngơ nhìn Chu Sâm đột nhiên ngồi xe lăn xuất hiện.
Bọn họ thật không ngờ Chu đại tướng quân sau khi đi Đông Xưởng vẫn có thể giữ khí sắc tốt như vậy, nhìn qua không có gì đáng ngại, không giống như lời đồn đại sắp chết.
“Chẳng lẽ bệ hạ thật sự trách phạt Đốc chủ đó của Đông Xưởng… Không cho phép hắn làm hành hạ Chu tướng quân sao?”
“Chưa từng thấy ai từ Đông Xưởng ra mà có thể nhanh chóng lên triều như vậy.”
“Trước đây vẫn luôn nghe nói chủ gia tử của Đông Xưởng đã mất đi ân sủng, chẳng lẽ là thật sao?”
…
Mọi người bàn luận sôi nổi và đó cũng đều nằm trong dự liệu của Chu Sâm, tuy vết thương vẫn còn đau, nhưng tâm tình ông ta rất tốt.
Cho đến khi…
“Chu đại tướng quân đi Đông Xưởng nhưng khi về trông khí sắc của ngài càng tốt hơn, thật hiếm thấy.” Giọng nói của Hình bộ thượng thư Từ đại nhân đột nhiên vang lên sau lưng ông ta.
Chu Sâm giật mình cười lạnh: “Từ đại nhân, khí sắc của ngài có vẻ không tốt lắm, sao vậy, điều tra vụ án không thuận lợi?”
Từ đại nhân nheo mắt vuốt râu: “Đúng vậy, hy vọng Chu đại tướng quân hôm nay có thể luôn giữ được khí sắc tốt như vậy.”
Nói xong câu nói đầu voi đuôi chuột này, Từ đại nhân cùng Ngự sử đại phu Mạc đại nhân và một nhóm người đi lên triều.
Chu Sâm hừ lạnh: “Ghét nhất mấy đám văn thần này, thích ra vẻ thần bí.”
Chu Đồng Thần nói: “Phụ thân không cần để ý đến đám tiểu nhân đó.”
Trên triều đường, Hòa công công như thường lệ hô: “Có việc thì tấu , không có thì bãi triều.”
Nhìn thấy Chu Sâm lên triều, Minh đế nhìn Cửu Thiên Tuế thản nhiên ngồi một bên, trong lòng càng thêm khó chịu.
Lão ta cố ý hỏi han ân cần đối với Chu Sâm một phen trước khi các đại thần tấu trình.
Sau đó khi Mạc Ngự sử định vạch tội Chu Sâm ngay tại triều vì quản lý quân lính không nghiêm, khiến quân mã giẫm đạp dân chúng hơn hai trăm người bị thương vong, lão ta lại mắng Mạc Ngự sử nghe gió ra mưa, vu oan giá họa.
Ép Mạc Ngự sử tức giận tím tái mặt mày, trừng mắt nhìn Chu Sâm nhưng lại không thể nói gì.
Chiêu này của Minh đế khiến cho văn võ bá quan đều có nhận thức mới về mức độ sủng ái của Chu Sâm.
Một số triều thần vốn định cùng Mạc Ngự sử vạch tội Chu Sâm đành phải tránh né, tấu trình chuyện khác.
Chu Đồng Thần đi theo sau Chu Sâm thở phào, thậm chí còn lạnh lùng liếc nhìn Cửu Thiên Tuế, âm thầm thề sau này nhất định phải lấy đầu tên cẩu thái giám này để tế cờ!
Cửu Thiên Tuế đột nhiên nhìn qua, ánh mắt lạnh lùng quỷ dị, như ánh mắt của Diêm La địa ngục, khiến Chu Đồng Thần giật mình, không dám nhìn nữa.
Cửu Thiên Tuế lười nhác nhướng mày, chậc, lại là một tên phế vật nhàm chán.
Ngay lúc sắp bãi triều, Từ đại nhân đột nhiên lại bước ra: “Bệ hạ, thần có bản muốn tấu.”
Minh đế vừa nhìn thấy ông ta đã cau mày định lên tiếng: “Từ ái khanh…”
Từ đại nhân lại tự ý nói tiếp: “Tháng trước, bệ hạ chỉ thị vi thần điều tra rõ ràng vụ án phế Thái tử liên quan đến việc tiêu diệt Tiêu gia, nay đã có kết quả.”
Nói xong, ông ta lấy ra một xấp văn thư từ trong tay áo, không đưa cho Hòa công công, mà tiếp tục tự ý đưa cho những người xung quanh xem.
Minh đế thấy vậy, đột nhiên có dự cảm không lành, lập tức ra hiệu cho người đến thu hồi đồ trong tay Từ đại nhân.
“Từ Mộc Ngôn, ngươi đang làm cái gì vậy, những thứ này là cái gì, mau đưa những thứ này cho trẫm!”
Nhưng Từ Mộc Ngôn lại lấy ra một quyển tấu chương đưa cho Hòa công công đang chậm rãi tiến đến:
“Bệ hạ không cần gấp, mọi người đều có phần, thần đã chuẩn bị cho ngài một bản tổng hợp chi tiết…”
“Tổng hợp lại quá trình Chu đại tướng quân Chu Sâm năm xưa làm thế nào để dẫn người trên đường đưa tiễn linh cữu nhân gia của Tiêu gia về quê, cho nổ núi, ngụy tạo sạt lở núi, diệt Tiêu gia và xóa bỏ các loại chứng cứ.”
Trong tay Chu Sâm cũng được Từ đại nhân nhét một bản, ông ta vừa nhìn, sắc mặt lập tức méo mó, không còn vẻ mặt tươi cười như trước nữa.
Cuối cùng ông ta cũng hiểu được ý tứ trong lời nói âm dương quái khí của Từ lão đầu tử trên đường lên triều!
Lão đầu Từ Mộc Ngôn này, hôm nay muốn trên triều đường, kích động trận chiến gió tanh mưa máu!
Cửu Thiên Tuế nghe tiếng ồn ào trên triều đường, vừa cúi đầu nén cười, vừa chơi đùa chiếc nhẫn trên lòng ngón tay.
Ừm, thế này mới thú vị.
“Minh đế! Oan uổng! Đây là vu khống! Là vu khống trắng trợn bất lương!”
Chu đại tướng quân phẫn nộ, nếu không phải tứ chi ông ta đã bị phế, e rằng ông ta đã lao thẳng đến đánh chết Từ đại nhân rồi.
Từ đại nhân lạnh lùng nói: “Chu đại tướng quân, năm đó những binh sĩ thi hành nhiệm vụ, những quán ăn họ ghé qua dọc đường, thậm chí cả những người dân đi săn trong núi đã chứng kiến vụ nổ núi giết người, hạ quan đều đã tìm được từng người một, hơn nữa lời khai của họ đều có thể chứng thực cho nhau!”
Các vị đại thần nhìn bản tấu trình của Đại Lý Tự về vụ án diệt môn Tiêu gia năm xưa cùng một số bằng chứng được sao chép, trên mặt đều lộ vẻ kinh hãi.
Chu Sâm cảm nhận được ánh mắt của các vị đại thần, nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Ngươi nhất định là ngụy tạo chứng cứ!”
Từ đại nhân vừa đảo mắt nhìn xung quanh, vừa chắp tay nói với Hoàng đế: “Nếu Minh đế và các vị đại nhân không tin, có thể cho triệu tập toàn bộ nhân chứng lên điện để đối chất!”
Sắc mặt Minh đế càng khó coi hơn, khoảng thời gian này lão ta cho người của Đông Xưởng theo dõi Từ Mộc Ngôn!
Cũng không thấy lão đầu này có động tĩnh gì, sao đột nhiên hôm nay lại giáng cho lão ta một đòn chí mạng như vậy!
Minh đế chỉ có thể tìm cách lấp l**m chuyện này trước: “Chuyện này hệ trọng, Từ khanh có thể lui triều sau rồi vào nghị sự với trẫm…”
“Chính vì một tháng trước Minh đế nói chuyện này hệ trọng, nên vi thần đã cẩn thận kiểm chứng, ngoài những nhân chứng này, còn có cả vật chứng!”
Từ đại nhân lại từ trong tay áo lấy ra mấy phong thư, tuyên bố trước mặt mọi người:
“Năm đó, vị phó tướng được Chu Sâm ra lệnh dẫn người đi diệt môn Tiêu gia, vì lo lắng sau này sẽ bị Chu Sâm diệt khẩu, đã giữ lại thư tay của Chu Sâm!”
Minh đế đau đầu, tay áo của Từ lão đầu này là túi càn khôn sao? Ông ta rốt cuộc giấu nhiều thứ như vậy bằng cách nào?!
Chu Sâm không thể tin nổi nhìn những bức thư đó: “Từ Mộc Ngôn…!”
Từ đại nhân nhướn mày hỏi: “Sao vậy, Chu đại tướng quân không nhận ra bút tích của mình nữa sao, không sao, ta đây có bản sao chép, muốn nhớ lại xem ngươi đã viết gì không?”
Nói xong, Từ đại nhân dừng lại cười lạnh:
“Cũng phải, vị phó tướng kia cũng không ngờ mình lại chết sớm như vậy, chưa kịp dùng những bức thư này để đổi lấy mạng sống của mình, Chu đại nhân đương nhiên không biết là phó tướng kia đã không làm theo lời ngươi nói là đốt những bức thư đó!”
Từ đại nhân vốn xuất thân là quan viên thẩm án, từng bước ép sát Chu Sâm:
“Vị phó tướng kia thậm chí còn chưa kịp tự bẩm báo cho ngươi sau khi xác nhận đã giết sạch toàn bộ người già trẻ lớn bé Tiêu gia.”
“Ngươi đã phái một đội thân binh khác, mai phục trên đường, g**t ch*t vị phó tướng kia và những binh sĩ thi hành nhiệm vụ!”
Sắc mặt Chu Sâm méo mó nắm chặt hai tay, Từ lão đầu này sao lại có những thứ này, năm đó vị phó tướng kia quả nhiên đã phản bội ông ta!
Minh đế không nhịn được theo bản năng nhìn về phía Thương Kiều, tình hình hiện giờ cấp bách, sao người này không nói gì?
Hắn có bản lĩnh hóa giải tình hình trước mắt, chỉ cần hắn chịu lên tiếng, nhất định sẽ khiến Từ Mộc Ngôn lão đầu này lập tức ngậm miệng!
Nhưng Thương Kiều lại như hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt nóng ruột xen lẫn bối rối của Hoàng đế.
Hắn chỉ tiếp tục mân mê chuỗi hạt ngọc bích trong tay, bộ dạng như thể việc này không liên quan đến mình, vẫn cứ cao cao tại thượng.
Nhìn Minh đế trong lòng vừa tức giận vừa phẫn uất.
Tên khốn kiếp!
Ngược lại, Chu Đồng Thần lập tức sáng mắt lên, như tìm được sơ hở liền cao giọng nói:
“Từ đại nhân, vừa rồi ngươi còn nói đã tìm được những binh sĩ thi hành nhiệm vụ năm đó, bây giờ lại nói những người này bị cha ta diệt khẩu, chẳng phải là tự mâu thuẫn sao?”
Minh đế cũng ho khan: “Đúng vậy, Từ khanh có phải bị tiểu nhân bên dưới che mắt rồi không?”
Từ đại nhân nghiêm nghị nói Hoàng đế,: “Minh đế đừng lo lắng, gian nhân không thể che mắt thần!”
Ông ta đảo mắt nhìn các vị đại thần xung quanh, cao giọng nói: “Đám thân binh Chu gia lại bỏ sót hai tên lính truyền tin dò đường mà không giết!”
“Năm đó hai tên lính truyền tin thấy tình hình không ổn, trốn trên cây nên mới may mắn sống sót, không dám quay về quân doanh Chu gia, nay đã được vi thần tìm thấy!”
Các vị đại thần nhìn nhau, vẻ mặt phức tạp, quả thực bọn họ không ngờ tới trong đó lại có nhiều tình tiết phức tạp như vậy.
Chu Đồng Thần nghẹn họng, nhìn về phía Chu Sâm: “Cha…!”
Chu Sâm không nói gì, thở hổn hển, ánh mắt nhìn Từ đại nhân tràn đầy sát khí.
Từ đại nhân lại lạnh lùng nói: “Quên chưa nói với Chu đại tướng quân, trong số nhân chứng của vi thần, còn có hai thân binh Chu gia năm đó tham gia thi hành nhiệm vụ diệt khẩu!”
Chu Đồng Thần kinh hãi biến sắc: “Không thể nào! Người của Chu gia quân chúng ta không thể phản bội cha ta! Nhất định là ông ngụy tạo nhân chứng!”
Các vị đại thần xung quanh nghe thấy vậy, quay phắt sang nhìn với ánh mắt kỳ quái…
Sao nghe câu này giống như Chu đại công tử thừa nhận phái người đi diệt khẩu, chỉ là không tin thân binh của mình lại bị mua chuộc?
Chu Đồng Thần nhanh phản ứng lại, biết mình lỡ lời, khuôn mặt nặng nề.
“Ý của ta là người của Chu gia quân chúng ta sẽ không làm ra chuyện tày trời như vậy, cho dù có làm, cũng sẽ không phản bội cha ta!”
Lời giải thích này nghe còn có vẻ hợp lý, nhưng sao nghe thế nào cũng toát ra vẻ biện minh yếu ớt bất lực.
Chu Sâm lạnh lùng nói: “Thần nhi, không cần giải thích, giả thật tự khắc sẽ rõ!”
Mạc Ngự sử lúc này bước lên, nghiêm khắc quát Chu Sâm: “Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, Chu Sâm, nếu ngươi có gan, thì gọi nhân chứng lên đối chất!”
Nói xong, ông ta quỳ xuống trước mặt Hoàng đế: “Bệ hạ, chuyện này thật sự là kinh thiên động địa, Tiêu gia mấy đời trung nghĩa với đất nước, nam nhi xả thân nơi sa trường, người già trẻ em lại bị gian nhân ở hậu phương diệt môn!”
“Bệ hạ, thần là người đứng đầu Đô Ngự Sử, vừa thay Minh đế ngài nắm giữ trách nhiệm giám sát trăm quan, xin ngài hãy hạ chỉ…tam ty hội thẩm!”
Mạc Ngự sử vừa lên tiếng, Từ đại nhân, phe quan văn trong triều không ít người đều lần lượt quỳ xuống: “Bệ hạ, thần thỉnh cầu ngài hạ chỉ tam ty hội thẩm!”
Trong số các võ tướng, kỳ thực cũng có một số người là môn sinh của Tiêu gia nên vẫn luôn vì vậy mà bị bài xích, tức giận nhưng không dám nói, chỉ biết bảo toàn cho bản thân trước đã.
Nhưng lúc này thấy phe quan văn xung phong, bọn họ cũng không còn lo sợ thế lực Chu gia lớn mạnh, đồng loạt phẫn nộ quỳ xuống.
“Bệ hạ, chúng thần chờ mệnh lệnh của ngài!!”
Toàn thân Minh đế cứng đờ, ai bảo Hoàng đế không có lúc bất lực, lúc này lão ta khác gì bị đặt trên vỉ nướng chịu chết chứ.
Mà Thương Kiều lại không giúp lão ta không chế cục diện.
Lúc này, Chu Sâm nhìn chằm chằm Hoàng đế: “Minh đế tin tưởng vi thần trong sạch là đủ rồi.”
Lời này ám chỉ rõ ràng chỉ cần Hoàng đế bảo vệ ông ta, cho dù tất cả chứng cứ đều là thật, cũng không xác đáng!
Minh đế hít một hơi thật sâu, trước tiên dùng kế hoãn binh, kéo dài chuyện này qua hôm nay, sau đó nghĩ cách xem là âm thầm giết Từ Mộc Ngôn hay là dùng cách nào khác để che giấu chuyện này.
Lão ta ôm trán: “Các khanh đều biết chuyện này hệ trọng, trẫm mấy hôm nay thân thể có chút không khoẻ, cho trẫm…”
“Minh đế thân thể không khoẻ, vậy để bản tọa cùng Minh đế về tẩm điện nghỉ ngơi gặp thái y, các vị đại nhân lui triều trước đi.” Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.
Mọi người sửng sốt, nhìn về phía Thương Kiều từ nãy đến giờ vẫn chưa nói một lời.
Hắn đứng dậy, thản nhiên ngước mắt lên, nhưng lại nhìn về phía Hoàng đế.
Minh đế nhíu mày, Thương Kiều rốt cuộc cũng lên tiếng vậy là đồng ý với lão ta sao?
Lão ta lập tức gật đầu: “Thương ái khanh nói đúng! Trẫm đi gặp thái y trước, tạm thời bãi triều.”
Các vị đại thần lập tức xôn xao bàn tán, một số vị đại thần chính trực muốn ngăn cản: “Bệ hạ, sao có thể như vậy được?”
Lúc này, Thương Kiều lại đột nhiên lạnh lùng nhìn Chu Sâm rồi nói thêm một câu:
“Còn về Chu đại tướng quân, ngươi dính líu quá sâu vào chuyện này, để chứng minh trong sạch, ngươi tốt nhất nên tạm thời ở lại trong cung mấy ngày, đừng về nữa.”
Hắn nheo đôi mắt sâu thẳm khó lường: “Tránh trường hợp bị các vị ngự sử dâng tấu buộc tội ngươi cấu kết với thuộc hạ, giết người diệt khẩu.”
Thương Kiều vừa dứt lời, các vị đại thần chính trực cũng im lặng hơn một chút, điều này cũng khiến Minh đế thở phào nhẹ nhõm.