Thương Kiều cười nhạt, gò má lạnh lùng: “Đương nhiên là tuân theo ý chỉ của Bệ hạ, thả Chu Sâm ra.”
Nói xong, hắn ung dung xoay người rời đi.
Thương Kiều vừa đi khỏi, Minh đế tức giận đập mạnh cây bút lông trên bàn xuống.
Không biết vì sao, lão ta luôn cảm thấy dường như có thứ gì đó đang thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.
Nhưng Thương Kiều, con dao trong tay lão ta tuy tùy hứng kiêu ngạo, nhưng vẫn luôn nghe lời lão ta mà bằng lòng thả Chu Sâm.
Vậy thì biến số duy nhất chính là Minh Lan Nhược…
Ánh mắt Minh đế lóe lên sát khí, nhân tố bất ổn định như Minh Lan Nhược, vừa ảnh hưởng đến Thượng Quan Hoành Nghiệp, đứa con trai mà lão ta yêu quý nhất, vừa ảnh hưởng đến vũ khí trung thành nhất của lão ta là Thương Kiều.
Nàng ta nhất định phải chết!
Chỉ có loại bỏ hết thảy những nhân tố bất ổn định, mới có thể khiến mọi thứ trở lại quỹ đạo.
“Nhưng mà, Bệ hạ, nếu người giết Minh phi, vậy chứng bệnh ‘phong’ của người phải làm sao?” Giọng nói lo lắng của Xuân Chiêu Nghi vang lên.
Minh đế khựng lại, lúc này mới phát hiện ra mình đã lỡ lời nói ra những lời trong lòng.
Mà ái phi của lão ta, Xuân Chiêu Nghi, không biết từ lúc nào đã đi vào đang bưng bát yến sào,.
“Ai cho phép ngươi chưa được triệu kiến đã tự ý xông vào!” Minh đế tức giận trừng mắt nhìn Xuân Chiêu Nghi, đáy mắt thậm chí còn lóe lên sát ý.
Xuân Chiêu Nghi lập tức quỳ xuống, nước mắt rơi lã chã thút thít nói: “Chẳng phải trước đó lang quân đã sai Hòa công công đến triệu kiến nô gia sao? Xin lang quân tha mạng cho nô gia!”
Nàng ấy khi ở riêng với Minh đế thường gọi lão ta là lang quân để tăng thêm phần tình thú, lúc này lại liên tục gọi “lang quân” và “nô gia”với giọng nói yểu điệu có chút sợ hãi và e lệ.
Tư thế là vẻ đẹp mong manh yếu đuối mà nam nhân thích nhất.
Đây là kỹ năng được các bà mối dạy dỗ từ nhỏ của những cô nương Giang Nam, tạo điểm khác biệt so với những tiểu thư khuê các trong cung.
Khiến Minh đế động lòng, cơn giận cũng tiêu tan đi một nửa, đành ngồi xuống phất tay: “Được rồi, đứng lên đi.”
Xuân Chiêu Nghi lúc này mới yểu điệu đứng dậy, quỳ gối bên cạnh Minh đế dịu dàng xoa bóp chân cho lão ta: “Nô gia nhờ vào sự sủng ái của người mới có được ngày hôm nay, mạng sống đều nằm trong tay người, nếu như thân thể lang quân có gì không khỏe, nô gia chắc chắn sẽ bị người trong hậu cung ăn tươi nuốt sống mất!”
Minh đế thích vẻ ngoài yếu đuối tựa như cây tầm gửi, chỉ có thể sống dựa vào lão ta của Xuân Chiêu Nghi.
Lão ta thở mạnh: “Trên đời này chẳng lẽ chỉ có một mình tên tiểu nha đầu Minh Lan Nhược kia mới biết chữa bệnh ‘phong’ hay sao? Trẫm đã có đại phu giỏi rồi!”
Xuân Chiêu Nghi sững người, thật không ngờ mình lại vô tình moi ra được một bí mật lớn như vậy.
Nàng ấy lập tức lộ ra vẻ mặt vui mừng: “Nô gia đã nói mà, Minh phi nương nương dựa vào chút y thuật của mình, mà không biết trên dưới trước mặt Bệ hạ, thì ra thật sự có người có thể thay thế nàng ấy chữa bệnh cho Bệ hạ, thật là tốt quá!”
Nói xong, nàng ấy lại lộ ra vẻ mặt lo lắng: “Nhưng mà, Bệ hạ, người có chắc chắn là đối phương thật sự có bản lĩnh chữa khỏi bệnh cho người không?”
Vẻ mặt lo lắng dịu dàng của Xuân Chiêu Nghi khiến tâm trạng Minh đế thoải mái hơn không ít.
Lão ta cười khẩy vỗ vỗ cặp mông đầy đặn của Xuân Chiêu Nghi: “Yên tâm, tên Chu Sâm kia cũng có kha khá lợi ích, ông ta mới tiến cử cho trẫm một lão đạo sĩ tinh thông y thuật, trẫm cho lão đạo sĩ kia khám qua hai ba lần, quả thật không tệ.”
Chẳng phải mấy ngày nay lão ta như đã hồi xuân, oai hùng như trước hay sao?
Minh đế vuốt râu, khóe miệng nhếch lên nụ cười âm trầm: “Trẫm chưa bao giờ đặt cược tất cả vào một người, chút y thuật cỏ con của Minh Lan Nhược không thể nào khống chế trẫm được!”
Xuân Chiêu Nghi nghe vậy đảo mắt: “Nhưng mà, làm cách nào Chu đại tướng quân có thể qua mặt người khác, đưa đạo sĩ vào cung, có khi nào sẽ chọc giận Cửu Thiên Tuế hay không, dù sao thì việc luyện đan của người đều là do Cửu Thiên Tuế phụ trách?”
Vậy mà nàng ấy hoàn toàn không biết Chu Sâm đã dâng tặng đạo sĩ mới cho Hoàng đế.
Xem ra Hoàng đế vẫn còn giấu không ít bài.
“Hừ, Thương Kiều gần đây nhận được nhiều ân sủng quá mà sinh kiêu ngạo, có lẽ hắn ta cho rằng trẫm không thể sống thiếu hắn ta, nên ta cần phải dạy dỗ một chút.” Minh đế hừ lạnh một tiếng.
Giống như Chu Sâm đã nói, lão ta sủng ái Thương Kiều quá mức, nên thỉnh thoảng phải ra tay dạy dỗ.
Hơn nữa, Chu Sâm có thể dâng tặng đạo sĩ hữu dụng cho lão ta thì cũng là chuyện tốt.
Xuân Chiêu Nghi yếu đuối dựa vào người Minh đế, khẽ thì thầm bên tai lão ta: “Bệ hạ anh minh!”
Minh đế lập tức ôm lấy Xuân Chiêu Nghi đi vào nội điện.
…
Lại một đêm “vận động” cho đến tận canh ba.
Xuân Chiêu Nghi lúc này mới chỉnh trang lại y phục, đi ra từ nội điện, nhìn Hòa công công dẫn người và kiệu đến.
Nàng ấy đi đến bên cạnh Hòa công công, nói nhỏ những lời Hoàng đế đã nói lúc nãy.
Hòa công công lại tỏ vẻ bình tĩnh, không hề ngạc nhiên, chỉ nói: “Xuân Chiêu Nghi nương nương làm rất tốt, người chỉ cần tiếp tục hầu hạ Bệ hạ chu đáo là được.”
Xuân Chiêu Nghi thấy vậy lập tức hiểu ra, xem ra không có gì có thể qua mắt được Đông Xưởng.
Chỉ là…
Nàng ấy suy tư không biết Minh phi nương nương có biết chuyện này hay không, ít nhất nàng ấy cũng nên nghĩ cách truyền tin này cho Minh phi.
Nàng ấy đương nhiên không thể để Tên Hoàng đế kia g**t ch*t Minh phi, nửa đời sau của nàng ấy còn phải dựa vào Minh phi.
…
Vài ngày sau, Minh Lan Nhược nhận được tin tức mà Xuân Chiêu Nghi sai người lén lút gửi đến, rồi nhìn tờ giấy mà Chu trắc phi sai người từ Tần vương phủ âm thầm gửi đến.
Chu gia dạo này quá mức náo nhiệt rồi.
Chu Sâm sai người liên kết các phe phái, một bên bám chặt lấy Tần vương đã được phong làm Thái tử, chỉ là chưa tổ chức lễ sắc phong.
Một mặt lại đưa người đến bên cạnh Hoàng đế, cố gắng san sẻ sự sủng ái của Thương Kiều từ Hoàng đế.
Nàng trầm ngâm đốt hai tờ giấy nhìn về phía chân trời.
Lúc hoàng hôn, trên bầu trời lại xuất hiện những đám mây đen u ám, Xuân Hòa nhìn sắc trời: “Xem ra, sắp có bão rồi.”
Minh Lan Nhược khẽ cười: “Phải, sắp có bão rồi.”
Cơn gió lạnh thổi tung mái tóc đen nhánh mềm mại của nàng, những hạt mưa nhỏ cũng theo tiếng sấm sét rơi xuống.
Tí tách, tí tách rơi đầy sân.
Nàng bỗng nhớ đến nam nhân lần trước đã cùng dựa vào nhau trong đêm mưa, cùng nhau chơi cờ.
Đã bảy, tám ngày rồi chưa được gặp nam nhân đó, nàng biết gần đây hắn vô cùng bận rộn.
Gần đây bên trong bên ngoài triều đình đều đồn rằng Cửu Thiên Tuế Thương Kiều dường như đã đắc tội với Bệ hạ, Bệ hạ đối xử với Thương Kiều lạnh nhạt hơn rất nhiều.
Vì vậy tuy cùng ở trong Kinh Thành, nhưng vì không muốn đắc tội với Hoàng đế nên không thể nào gặp nhau được.
Minh Lan Nhược khẽ nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Xuân Hòa, đưa cho Cửu Thiên Tuế một phong thư, nói… Dù bận rộn đến đâu, cũng phải chú ý thân thể, không được tùy tiện uống thuốc.”
“Nếu tiểu thư nhớ Cửu Thiên Tuế như vậy, sao không tự mình đến Đông Xưởng một chuyến?”
Một giọng nói ôn hòa mát mẻ bỗng nhiên vang lên sau lưng Minh Lan Nhược.
Minh Lan Nhược khựng lại, sau đó xoay người, nhìn thấy một vị thư sinh áo trắng không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa.
Đôi mắt hẹp dài của hắn như sương khói, mặc y phục màu trắng rộng thùng thình, khiến cả người hắn toát lên vẻ thanh tao thoát tục.
Minh Lan Nhược mở to mắt, ngây người: “Ẩn… Thư sinh Ẩn?”
“Tiểu sinh đã lâu không đến bái kiến tiểu nương nương, khiến tiểu nương nương phải lo lắng rồi.” Vị thư sinh trẻ tuổi bước vào.
Xuân Hòa nhìn thấy chủ tử của mình cố gắng kìm nén không nhào tới, âm thầm cười trộm, lặng lẽ lui ra ngoài đóng cửa lại cho bọn họ.
“Sao… Sao huynh lại đến đây?” Minh Lan Nhược khẽ ho một tiếng, cầm lấy một chiếc quạt tròn nhẹ nhàng phe phẩy, thản nhiên đi đến bên cạnh hắn.
“Ngài Đốc chủ không thể đến, tiểu nương tử cũng không tiện đến Đông Xưởng, nên là tại hạ đã đến đây.”
Ẩn thư sinh ngồi bên cạnh bàn, thành thạo cầm lấy ấm trà, châm lửa pha trà.
Minh Lan Nhược phe phẩy cây quạt, ngồi xuống bên cạnh liếc nhìn hắn: “Ta còn tưởng rằng về sau Ẩn thư sinh sẽ không xuất hiện nữa.”
Từ sau khi viên thuốc thanh khẩu vị hoa hồng kia mất tác dụng, ” Ẩn thư sinh” liền không còn xuất hiện nữa.
Nàng còn tưởng từ đó hắn chán ghét thân phận xui xẻo này đến chết đi được, thật không ngờ hắn còn nguyện ý dùng thân phận ” Ẩn thư sinh” xuất hiện.
Ẩn thư sinh dùng que lửa dài khẽ chọc vào lò than, thản nhiên nói: “Sao có thể chứ, chẳng phải tại hạ là mưu sĩ của tiểu nương tử sao?”
Minh Lan Nhược phe phẩy cây quạt, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm hắn: “Đúng vậy, ngươi còn nhớ rõ, lúc trước có người đồng ý làm tiểu thư sinh ba tháng, nhưng mới có hơn hai tháng thì tiểu thư sinh kia đã biến mất.”
Ẩn thư sinh ngước mắt u oán nhìn nàng: “Sao vậy, tiểu nương tử rất thích tiểu thư sinh sao?”
Nói xong, hắn liếc mắt nhìn cây quạt tròn trong tay Minh Lan Nhược: “Mỗi lần, đều là tại hạ nhìn thấy tiểu nương tử khi phe phẩy cây quạt đều rất phong tình thu hút, thật hiếm khi thấy người làm nũng như vậy trước mặt Thiên Tuế Gia như vậy?”
Hay nói cách khác, chưa từng thấy nàng cố ý để lộ nét phong tình trước mặt Thương Kiều, nhưng đến khi Ẩn thư sinh này xuất hiện, nàng rất thoải mái thể hiện ra.
Cây quạt trong tay Minh Lan Nhược khựng lại.
Nàng suy nghĩ một chút, bỗng nhiên dùng quạt che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt xinh đẹp chớp mắt:
“Bởi vì thiết lập của tiểu thư sinh là ‘không biết võ công’, cho nên rất dễ bắt nạt, chỉ có ta được phép bắt nạt hắn chứ hắn không thể bắt nạt ta!”
Ẩn thư sinh: “…”
Tiểu Tề Tử ở ngoài cửa nghe thấy mà suýt nữa không nhịn được cười.
Ăn h**p kẻ yếu sợ kẻ mạnh mà tiểu nương tử cũng có thể nói đường hoàng như vậy.
Xuân Hòa trừng mắt nhìn Tiểu Tề Tử đang cải trang thành thư đồng, vẫy tay ra hiệu hắn mau lại đây.
Tiểu Tề Tử lập tức ngoan ngoãn đi theo Xuân Hòa.
Đến chỗ ngoặt hành lang, Xuân Hòa sau khi xác định chủ tử sẽ không thể nghe thấy lời mình nói, mới bất mãn chọc vào đầu Tiểu Tề Tử: “Tiểu tử ngươi sao có thể nghe lén chủ tử nói chuyện riêng tư hả?”
Tiểu Tề Tử xoa xoa trán, vẻ mặt vô tội: “Xuân Hòa tỷ tỷ, chúng ta đều có nội lực, đây không phải là vô tình sao…”
Xuân Hòa lắc đầu: “Đi theo bên cạnh gia nhân thì luôn phải giữ cái đầu lạnh, biết chưa?”
Tiểu Tề Tử gật đầu: “Rõ.”
Xuân Hòa thuận tay kéo hắn ta ngồi xuống chiếc ghế dài ở hành lang bên cạnh: “Chúng ta ở đây chờ một lát đi, chủ tử gia và đại tiểu thư có khi còn lâu mới ra ngoài.”
Tiểu Tề Tử cũng ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Xuân Hòa: “Vâng.”
Sau đó, hắn ta lấy từ trong ngực ra một gói giấy thấm dầu đưa cho Xuân Hòa: “Xuân Hòa tỷ tỷ, đây là bánh như ý và kẹo mè xửng ta mua ở Lục Ý phường, tỷ thử xem?”
Gói giấy thấm dầu vừa mở ra, mùi thơm ngọt ngào của bánh lập tức tỏa ra.
Xuân Hòa ngạc nhiên nhón một miếng bánh như ý nhỏ bằng đầu ngón tay: “Sao ngươi biết ta thích ăn bánh như ý, điểm tâm của Lục Ý phường này rất khó mua đấy.”
Tiểu Tề Tử khẽ ho khan một cái: “Đi ngang qua nên tiện thể mua thôi.”
Hắn ta biết hôm nay chủ tử gia muốn đến gặp tiểu nương tử, sáng sớm đã cố ý xin nghỉ đến Lục Ý phường xếp hàng một canh giờ để mua bánh.
Sợ bánh ngọt mới ra lò nguội rồi sẽ không ngon, nên cố ý để trong ngực mang đến.
“Vẫn còn ấm, cảm ơn ngươi.” Xuân Hòa đặt bánh như ý lên môi, hương vị tan ngay trong miệng khiến nàng ấy không nhịn được mỉm cười nói.
Tiểu Tề Tử nhìn nàng ấy đặt miếng bánh như ý mang theo hơi ấm của mình lên môi, không tự chủ được đỏ mặt.
Tiểu Tề Tử vội vàng quay mặt đi, nhỏ giọng nói: “Xuân Hòa tỷ tỷ thích là được rồi.”
Xuân Hòa nhìn bộ dạng ngượng ngùng của tiểu thái giám trẻ tuổi, chỉ cảm thấy tiểu thái giám này thật lương thiện và thú vị.
Nàng ấy tùy ý nhón một viên kẹo mè xửng nhét vào miệng hắn ta: “Tiểu Tề Tử, ngươi cũng thử xem, kẹo mè xửng nhà bọn họ cũng là ngon nhất đấy.”
Tiểu Tề Tử không ngờ Xuân Hòa lại nhét vào miệng mình, luống cuống tay chân.
Nhưng hương vị kẹo mè xửng tràn ngập khoang miệng cùng với cảm giác mềm mại vừa rồi từ đầu ngón tay Xuân Hòa, khiến hắn ta càng đỏ mặt tía tai: “A… A… Cảm ơn.”
Nhìn tiểu thái giám sắp không thở nổi, Xuân Hòa không nhịn được phì cười: “Ngươi làm sao vậy, hít thở đi, không phải là món ăn ngươi mua sao?”
Muốn cảm ơn thì cũng phải là nàng ấy cảm ơn chứ!
Tiểu Tề Tử hít một hơi thật sâu, xấu hổ muốn chui xuống đất, lúc hắn ta giết người cũng không có ngượng ngùng như vậy.
“Ngọt không?” Xuân Hòa thấy buồn cười nhìn Tiểu Tề Tử, tiểu thái giám này là bị sao vậy?
Tiểu Tề Tử chỉ cảm thấy trong miệng toàn là vị ngọt, xoa xoa bờ môi mỏng của mình, nhìn khuôn mặt Xuân Hòa mỉm cười: “Ừm, ngọt lắm!”
Nếu thời gian có thể mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này, thì tốt biết bao.
“Ầm ầm ……”
Đột nhiên tiếng sấm vang lên, hoàng hôn buông xuống mang theo cơn gió lạnh lẽo và những hạt mưa tí tách rơi xuống.
Xuân Hòa nhìn bầu trời tối sầm bên ngoài hành lang: “Thời tiết năm nay thật khác thường, đã sắp tháng chạp rồi mà giờ mới bắt đầu mưa.”
Tiểu Tề Tử len lén, rụt rè nhìn góc nghiêng dịu dàng của Xuân Hòa, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy.”
Xuân Hòa lắc đầu: “Đám người Chu Như Cố, Trần Ninh hôm nay xuất thành, lúc này còn chưa trở về, chỉ sợ là phải dầm mưa rồi.”
Tiểu Tề Tử nghe được cái tên Chu Như Cố, ánh mắt ảm đạm: “Xuân Hòa tỷ tỷ đang lo lắng cho vị hôn phu sao, hôn sự rất thuận lợi phải không?”
Xuân Hòa nghe vậy, trên khuôn mặt hiền hòa có hơi ngượng ngùng: “Ừm, cũng tạm được.”
Chu tướng quân cũng không che giấu sự hài lòng với nàng ấy, đã bàn bạc với Vương ma ma chuyện kết thân, tam thư lục lễ đều sẽ chuẩn bị đầy đủ.
Tiểu Tề Tử cúi đầu, viên kẹo trong miệng bỗng nhiên không còn ngọt ngào nữa, hắn ta nhỏ giọng nói: “Xuân Hòa tỷ tỷ có thích Chu hộ vệ trưởng không?”
Xuân Hòa mỉm cười, cũng không biết vì sao lại muốn tâm sự với tiểu thái giám giống như đệ đệ này.
Nàng nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp gấp trên tay áo, nhỏ giọng nói: “Ta chưa từng nghĩ đến chuyện này, chỉ là định thân trước thôi, ta và Chu Như Cố cũng có thể coi là quen biết, tuy hơi ồn ào, nhưng nhân phẩm không tệ.”
Nàng ấy và Cảnh Minh không giống nhau, nàng ấy rất thích trẻ con, muốn có một đứa con đáng yêu giống như tiểu thiếu gia Tiểu Hi.
Vì vậy, nàng ấy muốn kết hôn, gả cho một người quen biết rõ ràng, như vậy vẫn tốt hơn là hôn nhân ép buộc.
Tiểu Tề Tử nghe Xuân Hòa chậm rãi nói về lý tưởng của mình, trái tim hắn ta chợt đau nhói khó chịu.
Mưa thu tí tách rơi xuống như những hạt trân châu, vài chiếc đèn cung đình lay động ánh sáng vàng nhạt lạnh lẽo.
Tiểu thái giám trẻ tuổi vẫn mỉm cười dịu dàng: “A, vậy ta phải chuẩn bị lễ vật thật tốt cho Xuân Hòa tỷ tỷ mới được.”
Hắn ta biết mong muốn điều khiến thời gian dừng lại, chỉ là ước nguyện xa vời của bản thân.
Nhưng Xuân Hòa đang cười, nàng ấy vui vẻ,vậy là đủ rồi.
…
“Tiểu Tề Tử thích Xuân Hòa phải không?”
Trong phòng, nữ tử xinh đẹp diễm lệ nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt, gối đầu lên đùi thư sinh trẻ tuổi, nhắm mắt nhẹ giọng hỏi.
Ẩn thư sinh xoa huyệt thái dương cho nàng, thản nhiên nói: “Sao vậy, tiểu nương tử còn muốn làm bà mối hay sao?”
Minh Lan Nhược khẽ thở dài một tiếng: “Chỉ là có chút cảm động thôi.”
Nàng biết Xuân Hòa là cô nương tương đối tuân thủ quy củ, cũng không thích ai.
Nhưng cũng rất hài lòng với hôn sự với Chu Như Cố, bởi vì Xuân Hòa rất thích trẻ con.
Mà Tiểu Tề Tử không thể cho Xuân Hòa thứ nàng ấy muốn.
“Nếu lúc trước Đốc chủ vĩnh viễn không thể khôi phục thân thể, thì tiểu nương tử có còn lựa chọn Đốc chủ hay không?” Ẩn thư sinh thản nhiên hỏi một câu.
Minh Lan Nhược miễn cưỡng mở mắt mỉm cười nhìn người mình đang gối đầu: “Không, nam nhân mà bị bất lực, thì còn gì là nam nhân sao?”