Tuy rằng có thể hiểu được lý do nha đầu kia lựa chọn cách thức tương tự Gia Cát Lượng năm xưa hết bắt cóc rồi lại thả Mạnh Hoạch ba lần bảy lượt để thu phục Sở Nguyên Bạch.
Cũng biết nàng tuyệt đối không thể có bất kỳ tâm tư nào khác với Sở Nguyên Bạch.
Nhưng chỉ là…
Thật khiến người ta khó chịu trong lòng, lúc trước ra tay quá nhẹ với tên tiểu tử Sở Nguyên Bạch kia rồi.
Sau này phải tìm cơ hội đeo mặt nạ đánh cho hắn ta một trận nữa mới được.
“Chủ tử gia, sự việc tối nay có thể bắt đầu chưa ạ?” Tiểu Tề Tử thấp giọng hỏi.
Thương Kiều híp mắt cười lạnh lẽo: “Bắt đầu đi, lão đầu Chu Sâm kia thích dùng ‘kỵ binh’ để đánh úp bất ngờ, vậy thì vừa xông vào Đông Xưởng, vừa cho hàng vạn con ngựa lao nhanh trên đường lớn, chúng ta cũng nên noi theo tác phong của ông ta chứ.”
“Vâng!” Tiểu Tề Tử chắp tay đáp.
…
Chu phủ
Ánh nến bập bùng, một mưu sĩ cau mày hỏi Chu Sâm.
“Nói ra cũng thật kỳ lạ, rốt cuộc Minh Lan Nhược dùng cách gì thoát khỏi truy binh mà tướng quân phái đi, hơn nữa đến tận bây giờ, những người đó đều mất tích.”
Chu Sâm nheo mắt: “Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là người của Đông Xưởng ra tay rồi, Đề Kỵ Hắc Y cũng đã ra khỏi kinh thành rồi.”
Trưởng tử Chu Đồng Thần của Chu gia cau mày nhìn phụ thân đang ngồi trên xe lăn,.
“Phụ thân, Minh Lan Nhược và tiểu Kinh Nam Vương đều bình an vô sự, tuy nói mấy ngày nay bọn họ đang dưỡng thương, nhưng ngộ nhỡ bọn chúng bẩm báo chuyện này lại thì chúng ta phải làm sao?”
Người mà hắn ta phái đi dò la đã truyền tin về, thương thế trên người hai người bọn họ đều không quá nặng, chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.
Chu Sâm nhận lấy chén trà nóng từ tay hạ nhân đang hầu hạ mình rồi thản nhiên nói.
“Lũ quan văn cổ hủ trong triều chẳng phải cũng liên thủ dâng tấu văn vạch tội chúng ta coi thường luật pháp dám dùng ngựa giẫm đạp lên bá tánh trên đường phố sao? Minh đế có nói gì không?”
Mạng sống của đám dân chúng kia thì tính là gì?
Cho dù có một số công tử thế gia bị thương nhẹ, thì những kẻ hữu danh vô thực kia có thể làm gì được?
Chu Đồng Thần gật đầu nhưng vẫn có chút lo lắng: “Nhưng tiểu Kinh Nam Vương nắm trong tay ít nhất ba mươi vạn đại quân của ba tỉnh Tây Nam, nếu hắn ta cố ý truy cứu…”
“Hắn ta truy cứu cái gì chứ? Minh đế vốn dĩ đã ngứa tay ngứa mắt hắn ta và lão Kinh Nam Vương, sớm muộn gì cũng sẽ ra tay diệt trừ.”
“Huống hồ Sở Nguyên Bạch dù tuổi còn nhỏ, nhưng cũng đã là một thiếu niên, ở chung với Minh Lan Nhược ở nơi hoang dã mấy canh giờ liền, thật mờ ám.”
“Chúng ta nếu như làm lớn chuyện này thì cũng đủ khiến cho tiểu Kinh Nam Vương kia hoảng sợ không thể ở lại kinh thành nữa.”
Chu Sâm sớm đã nhìn thấu cục diện triều đình, không hề kinh hoảng ung dung phân tích.
“Mệnh lệnh của chúng ta là ‘ngăn cản’ những ngựa điên, nhưng bị tiểu Kinh Nam Vương và Minh phi hiểu lầm thành ám sát, chuyện này sao có thể trách chúng ta chứ?”
Mấy tên mưu sĩ có tâm tư riêng ngồi bên cạnh cũng gật đầu phụ họa: “Chu đại tướng quân nói không sai, chuyện này cùng lắm là tìm vài tên quan lại hậu cần trong quân đội ra chịu tội thay là được rồi.”
Chu Sâm nhìn về phía trưởng tử của mình: “Thần nhi, con chỉ cần biết Minh Lan Nhược còn sống, bệ hạ cũng sẽ không truy cứu hành động của chúng ta.”
Minh Lan Nhược chẳng là gì cả, người Hoàng đế coi trọng là Thương Kiều.
“Huống hồ, vị Thái tử tương lai cũng xuất thân từ huyết mạch Chu gia chúng ta, cho nên Minh đế không thể dùng cách đối phó với Tiêu gia để đối phó với Chu gia chúng ta được.”
Nói xong, Chu Sâm cau mày dạy dỗ trưởng tử của mình:
“Con từ sau lần trước bị cách chức đày đi, giờ trở nên giống như chim sợ cành cong, suốt ngày hoảng sợ bất an, không bằng trước kia đầu óc tỉnh táo, thấm nhuần quyết đoán, thật không giống người thừa kế mà Chu Sâm ta coi trọng.”
Chu Đồng Thần áy náy lại xấu hổ chắp tay: “Vâng, phụ thân, con biết lỗi rồi xin nhận lời dạy bảo.”
Lời vừa dứt, bỗng cửa phòng bị một ai đó đá văng ra.
Một giọng nói lạnh lùng mang theo ý cười bỗng nhiên vang lên: “Quả nhiên là cha hiền con hiếu, khiến bản tọa vô cùng ngưỡng mộ.”
Chu Sâm cùng đám người Chu Đồng Thần biến sắc hoảng hốt, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Lúc này, bọn họ mới phát hiện hộ vệ ở ngoài cửa đều bị người ta bịt miệng bịt mũi trói gô lại, ngã lăn trên đất.
Chu Sâm kinh hãi phẫn nộ nhìn về phía bóng người cao gầy mặc áo Phi Ngư phục màu máu đó khoác thêm tấm áo choàng màu bạc đứng ở cửa.
“Thương Kiều, ngươi dám xông vào Đại tướng quân phủ của ta sao?!”
Thương Kiều vung áo choàng, chắp tay đứng thẳng, khinh miệt nhìn Chu Sâm nói: “Bản tọa chỉ đi bắt giữ kẻ đã thả ngựa điên giẫm đạp bá tánh, phái người ám sát tiểu Kinh Nam Vương và Minh phi nương nương, đây là chuyện trong phận sự của Đông Xưởng.”
“Ngươi…” Chu Sâm muốn mắng chửi cái gì.
Nhưng nụ cười lạnh lẽo của Thương Kiều cắt ngang lời ông ta: “Đông Xưởng, hoàng đế đã ban ta quyền, cho nên ta chỉ cần ta ra tay trước rồi bẩm bảo sau, giết ngươi trước thì có sao chứ?!”
Chu Sâm cùng đám Chu gia nhân sững người, lạnh sống lưng.
Đề Kỵ Hắc Y đeo mặt nạ nắm thanh trường đao thật giống như một tên sát thần.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tên nam nhân như Tu La kia chỉ cần ra lệnh là Đề Kỵ Hắc Y lập tức có thể đồ sát toàn bộ Chu gia.
Nhìn sắc mặt xanh mét khó coi của đám người Chu Sâm, Thương Kiều kéo bao tay kim tuyến đang đeo ra, rồi lạnh lùng nói: “Lôi đi!”
Đám người Chu Đồng Thần cùng lúc chạm lên đao kiếm bên hông.
“Dừng tay, bản tướng quân đi với hắn.” Chu Sâm với mặt nặng nề quát ngăn cản hành động của đám người Chu Đồng Thần.
Ông ta không thể để Thương Kiều có cớ ra tay giết người trong phủ của mình được.
“Phụ thân!”
“Đại tướng quân!”
Chu Đồng Thần và các mưu sĩ lên tiếng.
Chu Sâm tiếp tục ra hiệu cho bọn họ bình tĩnh, để hạ nhân bên cạnh đẩy mình ra khỏi cửa.
Chu Sâm ngẩng đầu nhìn Thương Kiều rồi cười lạnh:
“Thương Kiều, vở kịch hôm nay của ngươi khiến bản tướng quân rất bất ngờ, nhưng bệ hạ cũng hẳn không biết ngươi lại to gan làm càn như vậy, ta rất tò mò, sau này Đông Xưởng của ngươi còn có quyền ra tay trước rồi bẩm bảo sau nữa hay không?”
Thương Kiều nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo tối tăm nhìn ông ta: “Vậy thì không phiền Chu đại tướng quân bận tâm đâu.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi, áo choàng thêu hình kỳ lân bằng chỉ bạc cũng tung bay theo một vòng, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Chu Đồng Thần cắn răng nắm chặt chuôi đao bên hông, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Sâm bị Đề Kỵ Hắc Y thô lỗ đem đi:
“Nhanh kêu người gửi thư cho Tần vương điện hạ, không, gửi cả cho Chu trắc phi một phong thư nữa, nhờ nàng ấy nhất định phải khuyên điện hạ cùng nhau đi cứu phụ thân!”
Cái nơi Đông Xưởng đó, người nào đã vào đây rồi thì cho dù còn sống đi ra cũng phải bị lột da!
Phụ thân bây giờ tứ chi tàn phế, không biết sẽ phải chịu đựng các loại hình tra tấn gì.
…
Hoàng cung.
“Cái gì? Người của Đông Xưởng bắt Chu Sâm ư! Tại sao?!” Minh đế giật mình ngồi bật dậy từ trên giường.
Xuân Chiêu Nghi bên cạnh kéo y phục lại, ngoan ngoãn đứng dậy lấy y phục cho Minh đế.
Hòa công công cung kính bẩm báo lý do của Thương Kiều.
Minh đế nhíu mày, sắc mặt âm trầm: “Ngươi mau truyền Thương Kiều vào đây cho trẫm!”
Hòa công công tiếp tục cung kính nói: “Bệ hạ, Thiên Tuế Gia nói ngài ấy đang thẩm vấn Chu Sâm, thẩm vấn xong sẽ đến bẩm báo với người.”
“Bộp!” Minh đế nhảy xuống giường, giận dữ trừng mắt nhìn Hòa công công: “Thẩm vấn cái gì, ai cho hắn ta quyền hành đó, không thông qua trẫm mà dám động đến Chu Sâm?”
Hòa công công im lặng: “Bệ hạ…”
“Chắc chắn hắn đang trút giận thay cho vị ngoại tôn nữ của mình, tưởng trẫm không biết sao? Nếu như Chu Sâm rơi một cọng tóc nào, trẫm sẽ hỏi tội hắn!”
Minh đế giận dữ đập bàn.
“Mau, ngay bây giờ lập tức cho người gọi hắn vào cung cho trẫm!”
Hòa công công cúi người: “Nô tài tuân chỉ.”
…
Đông Xưởng, phòng tra tấn.
“Choang!” Một tiếng vang lên, Thương Kiều ném roi sắt nhuốm máu vào mâm đồng.
Thương Kiều thong thả lấy khăn tay lau đi máu tươi trên tay, thản nhiên nói: “Đi bẩm báo Minh đế là bản tọa lập tức vào cung.”
“Há há… Nhìn xem, Minh đế nổi trận lôi đình rồi kìa, Đốc chủ của chúng ta phải làm sao đây? Là mất đi ân sủng, hay là ngoan ngoãn thả bản tướng quân ra?”
Một tiếng cười khàn đặc vang lên.
Chu Sâm bị móc sắt xuyên qua xương bả vai, treo trên cao, lúc này cố gắng gượng nhưng đầy chật vật nhìn chằm chằm Thương Kiều.
Thương Kiều nhận lấy chén rượu từ tay tiểu thái giám bên cạnh, thong thả nói: “Ha Ha, Chu đại tướng quân yên tâm, ngươi sẽ sớm được ra ngoài thôi.”
Người đàn ông trung niên bị treo lên như con heo chờ bị giết mổ, toàn thân bị đánh đến da tróc thịt bong.
Nhưng nỗi đau thể xác khiến Chu Sâm giữ được chút tỉnh táo cuối cùng, ông ta đột nhiên trợn to mắt như nhận ra điều gì đó:
“Ngươi… sẽ thả ta ra… ngươi… chẳng lẽ ngươi bắt ta vào đây chỉ để trút giận thôi sao?”
Thương Kiều nhấp một ngụm rượu trắng cay nồng, dòng rượu ấm trôi vào cổ họng, cảm giác nóng rát khiến hắn khẽ nheo đôi mắt phượng quyến rũ.
Không phải loại rượu thượng hạng gì nhưng đủ mạnh, hắn thích uống một ngụm rượu trong mùi máu tanh nồng nặc của phòng tra tấn, nó tạo một cảm giác k*ch th*ch kỳ lạ.
“Không sai, Chu đại tướng quân bây giờ mới phát hiện ra sao, chả lẽ ngươi ra tay với người của ta mà lại chẳng hề hấn gì cả sao, đấy không phải là cách ta làm việc.”
Hắn khẽ cười, đột nhiên hất rượu mạnh trong tay lên người Chu Sâm.
Rượu mạnh hắt lên vết thương, những cơn đau dữ dội khiến Chu Sâm đau đớn r*n r*: “A…!!”
Thương Kiều cầm lấy bình rượu, đặt lên vết thương của Chu Sâm, miệng bình rượu từng chút một đâm vào vết thương trên vai phải của ông ta.
“Chu đại tướng quân, ngươi yên tâm, bản tọa biết ngươi là nhạc phụ và cữu cữu của tân thái tử, tất nhiên sẽ không giết ngươi, chỉ là bản tọa không nuốt không trôi cục tức này, sao không biết điều như mà cứ phải đối đầu với bản tọa vậy?”
Rượu mạnh từng chút từng chút chảy xuống, chảy qua vết thương trên người Chu Sâm, đau đến mức nước mắt nước mũi ông ta chảy tèm lem.
“Thương… Thương… Kiều… có bản lĩnh thì ngươi cứ… giết bản tướng quân đi, nếu không sớm muộn gì lão tử… cũng lấy mạng chó của tên thái giám nhà ngươi!”
Thương Kiều khẽ cười: “Chu đại tướng quân tức giận làm gì, bản tọa chỉ là chữa trị vết thương cho ngươi thôi mà, nó gọi là sát trùng đấy, nhịn một chút đi, những bá tánh chết dưới vó ngựa của ngươi còn không có cơ hội nhịn đâu.”
Hắn đã đích thân đi xem xét, cho dù Minh Lan Nhược sai người ra sức cứu chữa, vẫn có không ít người bị thương nặng và bị giẫm đạp đến chết, trong đó không ít là trẻ nhỏ.
Chu Sâm nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi giả vờ giả vịt cái gì… bá tánh cái gì chứ, Những tên thường dân ngu muội kia có biết ngươi ‘yêu dân như con’ thế này không? Bọn họ truyền tai nhau thế nào ngươi biết không, kẻ đáng ghê tởm nhất chính là lũ thái giám Đông Xưởng các ngươi!”
Ông ta cười gằn với vẻ mặt tái nhợt: “Tin hay không thì tùy, đám người bá tánh đó chẳng qua chỉ là lũ ngu xuẩn vô lại, ai ai cũng cho rằng lão tử là người tốt, ngươi mới là kẻ xấu, đến lúc ngươi trở thành tù nhân, chúng nhất định sẽ ném đá cho ngươi chết, rồi vui mừng ăn mừng!”
Thương Kiều không giận thản nhiên nói: “Bản tọa làm việc chưa bao giờ quan tâm đến lời đồn, mà chỉ làm những gì mình nên làm và muốn làm.”
Hắn dừng lại nghiêng đầu cười nhạt: “Còn chuyện thiên hạ vô số người muốn bản tọa chết, nếu cái chết của bản tọa có thể khiến thiên hạ vui mừng hân hoan vậy cũng tốt.”
Chu Sâm nhìn vào tròng mắt lạnh lùng thờ ơ của Thương Kiều, phát hiện ra hắn không hề có ý nói dối, sự thờ ơ và lạnh lùng của hắn đó xuất phát từ việc hắn thật sự không để tâm đến sống chết.
“Ngươi… ngươi cái tên điên này! Ngươi bị bệnh rồi!” Chu Sâm đột nhiên không nhịn được run rẩy, hoàn toàn không hiểu trên đời tại sao lại có loại người như vậy.
Thương Kiều khẽ cười thản nhiên nói với vẻ khinh miệt: “Bây giờ mới biết thì có phải là muộn rồi không?”
Nói xong, hắn liếc nhìn bình rượu trong tay, nhướng mày: “A, hết rượu rồi, người đâu, mang rượu mạnh đến cho Chu đại tướng quân của chúng ta sát trùng, cứ để ngài ấy ngâm mình trong vò rượu để chữa trị vết thương cho tốt.”
“Thương Kiều… tên cẩu tạp chủng ti tiện nhà ngươi!!” Chu Sâm tức giận và hoảng sợ tột độ.
Đây là lần đầu tiên ông ta được chứng kiến cái gọi là thủ đoạn tra tấn của Đông Xưởng, đã hiểu tại sao nơi này lại là địa ngục trần gian.
Quả nhiên là không có gì không thể nhìn thấy, chỉ có những điều đáng sợ không thể tưởng tượng nổi mới khiến người ta sống không bằng chết.
Tiểu Tề Tử đứng bên cạnh nhìn mà rùng mình, tâm trạng phức tạp, chủ tử nhà mình quả thật là một kẻ điên tùy hứng làm bậy.
Ai bảo cái thời thế khốn nạn này và cuộc chiến tranh giành quyền lực đẫm máu đã biến người tốt thành ác quỷ, nên hắn bị biến thành kẻ điên cũng là chuyện thường tình.
Tiểu gia là một kẻ điên thông minh đến cực điểm, mỗi bước đều đi trên lưỡi dao, ai ai cũng bất lực với hắn.
Cũng may, Tiểu nương nương là “thuốc chữa” của hắn.
Bây giờ hắn đã tốt hơn nhiều rồi, ít nhất cũng có chút nhân tính.
…
Hoàng cung
Thương Kiều vừa vào nội điện đã nhìn thấy Minh đế trừng mắt nhìn hắn với vẻ mặt u ám: “Ngươi còn dám đến đây gặp trẫm?”
Thương Kiều tùy ý ngồi xuống rồi thản nhiên nói: “Không biết Minh đế có chuyện gì?”
Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của Thương Kiều, Minh đế muốn cao giọng mắng mỏ nhưng lại thôi, lão ta bực bội nói: “Ngươi được lắm, dám tự ý bắt Chu Sâm mà không có lệnh của trẫm!”
Thương Kiều thản nhiên nói: “Vi thần bực bội trong lòng, Minh đế hẳn là biết vì sao vi thần muốn dạy dỗ Chu Sâm, cục tức này nếu không được giải tỏa thì sau này ai cũng có thể ra tay với người của bản tọa.”
“Vì sao ư, còn không phải là vì Minh Lan Nhược sao!” Minh đế rất muốn mắng người, nhưng sự tùy hứng của Thương Kiều đôi khi khiến lão ta cũng bất lực.
Cuối cùng lão ta chỉ có thể nhẫn nhịn nói: “Những người con của Chu Sâm vừa lập công lớn ở biên cương phía Bắc, sắp tới còn đang chuẩn bị cho lễ sắc phong Thái tử, dù ngươi có tức giận đến đâu, cũng không thể ra tay với Chu Sâm!”
Minh đế gần như đã phải nói lời ngon tiếng ngọt.
“Ngươi mau thả Chu Sâm ra, mau tìm cớ cho qua chuyện này đi!”
Thương Kiều không chút do dự, chậm rãi nói: “Được, vi thần sẽ cho người thả Chu Sâm.”
Cảnh tưởng Thương Kiều dễ dàng nghe lệnh này khiến Minh đột nhiên lo lắng cau mày: “Đừng nói là ngươi đã giết Chu Sâm rồi đấy chứ…”
Đôi khi Thương Kiều nói thả có khi là thả ra một thi thể.
Thương Kiều chống cằm, cười khẩy: “Minh đế yên tâm, Chu đại tướng quân chỉ bị thương ngoài da, vi thần còn cho ngài ấy ngâm mình trong rượu mạnh để sát trùng, giúp vết thương nhanh lành, ngài ấy khỏe lắm.”
Minh đế: “…”
Lão ta hít một hơi thật sâu, phất tay áo với vẻ bực bội: “Thôi được rồi, không chết là được, mau thả ông ta ra.”
Trước đó Thương Kiều đánh Chu Sâm đến tàn phế, lão ta cũng không nói gì, bây giờ lão ta cũng không thể trách Thương Kiều chỉ đánh người ta một trận rồi “ngâm rượu” được.
Thương Kiều khẽ hừ một tiếng: “Vi thần biết rồi, chẳng lẽ Minh đế gọi vi thần đến chỉ vì chuyện này?”
Minh đế ho khan cau mày nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi thật sự rất bênh vực Minh Lan Nhược đấy?”
Thương Kiều thản nhiên nhìn Minh đế, cười đầy ẩn ý: “Nợ nần cuối cùng cũng phải trả.”
Một câu nói, như lại mang hàm ý khác.
Minh đế như bị đâm trúng tim đen, tâm trạng nặng nề ngay lập tức, sắc mặt khó chịu nhìn sủng thần của mình.
Vào khoảnh khắc đó, lão ta dường như cảm thấy mình có chút thấy xa lạ với hắn.
Thương Kiều lại thản nhiên đứng dậy, khẽ cúi người về phía Minh đế: “Bệ hạ, vi thần xin phép cáo lui.”
“Ngươi muốn đi đâu?” Minh đế đột nhiên xoay người, nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn.