“Vút …!”
Nước đen trong Cổ Thần đỉnh trong nháy mắt tràn ra bốn phía.
Tay Minh Lan Nhược và Hương Na vừa chạm vào nước đen, lập tức bị dòng nước đen ấy bao phủ, men theo cổ tay, bò lên cánh tay non nớt.
Kỳ lạ là, tất cả nước đen b*n r* ngoài như có sinh mạng, tự động “bò” ngược trở về Cổ Thần đỉnh.
Sắc mặt Minh Lan Nhược trong nháy mắt trở nên trắng bệch, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
“Đại tiểu thư!” Ô Tang cô cô theo bản năng muốn tiến lên đỡ nàng.
A Cổ Ma Ma nghiêm nghị ngăn cản Ô Tang cô cô: “Ô Tang, đừng qua đó, thứ nước kia cực độc, người thường chỉ cần dính phải một chút cũng sẽ muôn đời muôn kiếp không thể nào trở lại được!”
Đó là “thần thủy” đặc biệt, chỉ có Thánh Nữ mới có thể chạm vào.
Minh Lan Nhược nhìn về phía Hương Na, toàn thân nàng ta đang trong trạng thái đau đớn cực độ.
Khuôn mặt thiếu nữ trước mắt méo mó vì đau đớn, làn da vốn trắng nõn nà giờ đây đang dần chuyển sang màu xám tro.
Cánh tay Hương Na đã chuyển sang màu đen, tròng mắt đỏ ngầu, nàng ta đau đớn r*n r*: “… Đau… quá… đau… quá…”
Nàng ta thậm chí không còn sức để hét lên, toàn thân run rẩy, nhưng cả cánh tay như bị nước đen hút chặt, không thể rút ra.
Sở Nguyên Bạch lo lắng tay chân luống cuống, chỉ muốn xông lên tát cho Hương Na một cái, kẻ ngốc liều lĩnh này lại tự tìm đường chết!
Bản thân hắn ta cũng bất lực, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn muội muội duy nhất của mình chết đi như vậy!
“Tỷ tỷ!” Hắn ta chỉ có thể cầu xin hướng về phía Minh Lan Nhược hô lớn.
Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, trong nháy mắt rút tay về.
Nước đen kia “phụt” một tiếng … “nhả” cánh tay của Hương Na ra.
Lúc này, Hương Na như một pho tượng màu xám, cuộn tròn trên mặt đất run rẩy.
Cánh tay nàng ta đã hoàn toàn chuyển sang màu đen, màu đen đó vẫn đang không ngừng lan rộng, như thể đang nuốt chửng cơ thể Hương Na.
“Tại sao… Tại sao lại như vậy… Cổ Thần… Cổ Thần đâu?!” Hương Na toàn thân run rẩy, sắc mặt khó coi quỳ trên mặt đất.
A Cổ Ma Ma thản nhiên nói: “Cổ Thần một nửa ở trong cơ thể ngươi, một nửa ở trong cơ thể Lan Nhược, cũng coi như ngươi đã được toại nguyện rồi.”
Trên mặt Hương Na lại lộ ra nụ cười vừa đau đớn vừa vui sướng, nàng ta nhìn chằm chằm vào cánh tay đen kịt của mình: “Cổ Thần… Cổ Thần rốt cuộc đã vào trong cơ thể ta rồi…”
Dù chỉ có một nửa, nhưng nàng ta rốt cuộc cũng có thể danh chính ngôn thuận trở thành Thánh Nữ rồi!
“Nhưng nếu lão nhân ta đoán không lầm, chẳng bao lâu nữa, Cổ Thần sẽ nuốt chửng cơ thể ngươi, sau đó ngươi sẽ hóa thành nước đen, trở lại Cổ Thần đỉnh.”
“Ngươi sẽ trở thành một phần của Cổ Thần đỉnh, cuối cùng Cổ Thần sẽ tự mình trở về cơ thể Lan Nhược.”
A Cổ Ma Ma thản nhiên cắt ngang niềm vui sướng của Hương Na.
Hương Na nhìn cơ thể mình, quả nhiên, màu đen kia đang không ngừng lan rộng trên da thịt nàng ta.
Còn Minh Lan Nhược ngoài sắc mặt trắng bệch đang yếu ớt đứng dựa vào cạnh bàn thì nàng vẫn bình an vô sự.
“Tại sao, tại sao Minh Lan Nhược không sao, rõ ràng trong cơ thể nàng ta cũng chỉ có một nửa Cổ Thần, tại sao nàng ta không bị nuốt chửng hóa thành nước đen, Cổ Thần không đến cơ thể ta!”
Hương Na phẫn nộ và bất lực nhìn Minh Lan Nhược run rẩy hỏi.
Sở Nguyên Bạch nghiến răng nghiến lợi nói: “Bởi vì Lan Nhược tỷ tỷ là ngoại tôn nữ của vị Thánh Nữ trước, tỷ ấy là huyết mạch trực hệ của Thánh Nữ, còn Ma Ma của chúng ta chưa từng được Cổ Thần ký sinh, không phải huyết mạch Thánh Nữ!”
Mặc dù hắn ta rất không muốn thừa nhận, nhưng hiện thực đã cho bọn họ một cái tát thật mạnh…
Khi huyết mạch thật sự của Thánh Nữ còn tồn tại, Cổ Thần tuyệt đối sẽ không lựa chọn huyết mạch không phải Thánh Nữ!
“Nếu không thì muội tưởng rằng từ xưa đến nay, tại sao Thánh Nữ sau khi bị Cổ Thần ký sinh lại khó mang thai, đặc biệt là sinh con gái càng khó khăn gấp bội?”
A Cổ Ma Ma cười nhạo nói: “Đó là bởi vì tác dụng phụ rất lớn mà Cổ Thần mang đến sau khi ký sinh, nhưng một khi Thánh Nữ có thể thụ thai, lại là con gái, vậy thì đứa bé gái đó chính là nơi thích hợp nhất để Cổ Thần sinh tồn!”
Cổ Thần gần như có thể coi là nữ vương của tộc trùng, đã có “vật chủ” tốt nhất để sinh tồn, sao có thể hạ mình lựa chọn phế phẩm?
A Cổ Ma Ma đi đến bên cạnh Minh Lan Nhược, âu yếm v**t v* mái tóc Minh Lan Nhược…
“Năm đó nếu ta không sinh con gái, mẫu thân của các ngươi quả thực có khả năng kế thừa Cổ Thần, nhưng ta đã có con gái, nó lại sinh ra Nhược Nhược.”
Chỉ là nữ nhân Tiêu Quan Âm này thân thể quá yếu ớt, bà chỉ có thể tiếp tục ổn định Cổ Thần trong cơ thể mình, cho đến khi Quan Âm sinh hạ ngoại tôn nữ Nhược Nhược.
Bà thử một lần, quả nhiên, thậm chí không cần Cổ Thần đỉnh, Cổ Thần đã thuận lợi tiến vào cơ thể Nhược Nhược.
“Nhược Nhược từ khi còn trong bụng đã là vật chủ được Cổ Thần lựa chọn rồi.” A Cổ Ma Ma thản nhiên nói.
“Không công bằng… Điều này… Không công bằng…” Hương Na tuyệt vọng và bất lực nằm trên mặt đất co giật, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Màu đen kia đã ăn mòn nửa người nàng ta đến biến dạng.
Sở Nguyên Bạch sắc mặt trắng bệch, hắn loạng choạng vài bước, dứt khoát quỳ “phịch” xuống trước mặt A Cổ Ma Ma…
“A Cổ Na Thánh Nữ, tất cả đều là lỗi của ta, cầu xin người nể tình chúng ta đều là Miêu nhân, tha thứ cho Hương Na, cứu lấy muội ấy!”
A Cổ Ma Ma lạnh lùng nói: “Tại sao ta phải cứu nó? Ngoại công ngươi lòng lang dạ sói, nhiều lần hãm hại ta, khiến con gái ta … đời Thánh Nữ tiếp theo vì bệnh tật mà sớm qua đời!”
“Các ngươi bắt cóc ta, lại nhiều lần muốn hãm hại ngoại tôn nữ ta, ta đã nể mặt Nhược Nhược, giao Cổ Thần cho muội muội của ngươi rồi!”
“Là nó tham lam vô độ, cưỡng ép cướp đoạt Cổ Thần, chọc giận Cổ Thần!”
Sắc mặc Sở Nguyên Bạch càng thêm xanh mét và đau khổ: “Ta… biết…”
Không phải hắn ta không biết tham vọng của ngoại công, hãm hại vị Thánh Nữ trước, nhưng ngoại công nói là vì Miêu Cương.
Hắn ta muốn tin, cũng không thể không tin.
Là người nắm quyền, hắn ta hiểu rõ mọi hành động đoạt quyền, đều phải … sư xuất hữu danh, tất cả đều có thể hy sinh.
A Cổ Ma Ma cười lạnh: “Ngươi cũng là Cổ Sư, hẳn là biết rõ kết cục của việc chọc giận Cổ Thần! Muốn ta cứu muội muội ngươi, chẳng lẽ không nên trả giá sao?”
Sở Nguyên Bạch nhắm mắt lại, trong lòng đấu tranh kịch liệt, bỗng nhiên quỳ gối tiến lên hai bước, hướng Minh Lan Nhược dập đầu…
“Tạo vật Thiên Thần ở trên cao, mộc miên đỏ tại hạ, Cổ Thần ở trên cao, vạn trùng tại hạ, Đại Vu sư Sở Nguyên Bạch, nguyện từ nay về sau một lòng một dạ cả đời phụng sự Lan Nhược Thánh Nữ, nếu có phản bội, tất cả gia tộc chết dưới miệng vạn trùng!”
Nói xong, hắn ta cầm lấy con dao găm mà Minh Lan Nhược vừa rạch cổ tay, một đao cắt vào cổ tay mình, run rẩy đưa tay về phía Minh Lan Nhược.
Ánh mắt hắn ta phức tạp, mang theo một tia sáng kỳ lạ nhìn sâu vào nữ tử trước mặt.
Trái tim như muốn nổ tung vì đến gần nàng.
Đây là một loại huyết khế kỳ lạ của Miêu Cương, đặc biệt là kết khế với Thánh Nữ có Cổ thuật cường đại.
Tượng trưng cho sự trung thành không bao giờ phản bội, thậm chí sau khi chết, sẽ trở thành cương thi của Thánh Nữ Miêu Cương, mặc cho Thánh Nữ sai khiến.
Hắn ta chưa bao giờ cảm thấy thất bại như vậy, nhưng lại có một sự thôi thúc không thể kiềm chế, muốn có được máu của nàng.
Minh Lan Nhược nhìn hắn ta chằm chằm, bỗng nhiên mỉm cười: “Tiểu Bạch, như vậy chưa đủ, ngươi muốn ta làm tỷ tỷ của ngươi kết huyết khế với ngươi, thì chỉ với thân phận Đại Vu sư Miêu Cương của ngươi thì chưa đủ.”
Lông mi Sở Nguyên Bạch khẽ run lên, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tuyệt vọng, khẽ hỏi: “Minh Lan Nhược, có phải ngay từ đầu, tỷ đã không hề bị Huyết Cổ hùng trùng của ta mê hoặc đúng không?”
Minh Lan Nhược nhẹ nhàng xoa đầu thiếu niên, thản nhiên cúi đầu nhìn hắn ta.
“Ngươi là một đứa trẻ thông minh, ta thích nhất là giao dịch với người thông minh, ngươi đương nhiên cũng có thể lựa chọn từ bỏ muội muội luôn kéo chân sau của ngươi, cũng có thể từ bỏ việc trở thành đệ đệ của ta, tiếp tục làm Tiểu Kinh Nam vương hùng cai trị một phương của ngươi.”
Sở Nguyên Bạch run rẩy, siết chặt nắm tay, sau đó chậm rãi cúi người trước mặt nàng: “Tiểu Kinh Nam vương Sở Nguyên Bạch, nguyện vì Minh gia đại tiểu thư, cầu xin người cứu lấy muội muội ngu muội ngông cuồng của ta.”
Minh Lan Nhược mỉm cười, dùng bàn tay vẫn đang chảy máu của mình, nắm chặt lấy bàn tay đầy máu của hắn, mười ngón tay đan vào nhau.
“Ngoan.”
Khi Minh Lan Nhược và Sở Nguyên Bạch đan mười ngón tay vào nhau giơ cao lên, máu từ vết thương của nàng như có linh tính, tham lam bám lấy vết thương của Sở Nguyên Bạch, từng chút từng chút một xâm nhập vào huyết quản của hắn.
Sở Nguyên Bạch toát mồ hôi lạnh trên trán, Huyết Cổ hùng trùng trong bụng không ngừng nóng lên, nóng đến mức đau nhói. Nó như đang điên cuồng đáp lại lời triệu tập của Cổ Thần.
Thiếu niên không nhịn được r*n r*, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất.
Minh Lan Nhược thấy vậy, vội vàng đỡ lấy eo hắn ta.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó trong cơ thể mình đang tuôn ra, sau đó không ngừng chui vào cơ thể Sở Nguyên Bạch qua vết thương, cướp đoạt, chiếm hữu thân thể hắn ta.
Nàng thậm chí còn cảm thấy… thoải mái vì điều đó.
Cảm giác đó… thật kỳ lạ và khó diễn tả.
Ừm… khó mà nói nên lời!
Nàng theo bản năng muốn buông tay đang đỡ eo hắn ta ra.
Nhưng ngay sau đó, Sở Nguyên Bạch đột nhiên một tay ôm chặt lấy eo nàng, một tay siết chặt lấy tay nàng.
Lông mi đen nhánh của hắn ta ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt mơ hồ vì đau đớn, vùi mặt vào cổ nàng, run rẩy nói:
“Đừng… đừng buông tay… ta… cầu xin tỷ… đau quá… đau quá…”
Thiếu niên dựa vào người, Minh Lan Nhược gần như có thể cảm nhận được nỗi đau của hắn ta, nàng khẽ nhíu mày.
Huyết khế nghi thức, hóa ra lại khiến người tiếp nhận đau đớn đến vậy sao?
“Nhược nhi, không thể buông tay, một khi buông tay, khế ước không thành, có khi còn phải làm lại từ đầu.” A Cổ Ma Ma đột nhiên lên tiếng.
Minh Lan Nhược im lặng, dùng tay còn lại ôm chặt lấy thiếu niên đang run rẩy trong lòng.
Thôi vậy, nàng chưa bao giờ bạc đãi người của mình, sau này Sở Nguyên Bạch chính là người của mình.
A Cổ Ma Ma nhìn Minh Lan Nhược đang kết huyết khế với Sở Nguyên Bạch, rồi xoay người đi về phía Hương Na.
Nhìn Hương Na đang thoi thóp, co giật không ngừng, đến cả kêu cũng không kêu được.
A Cổ Ma Ma lắc đầu, ra hiệu cho những người khác đến, đỡ Hương Na dậy, cẩn thận đưa cánh tay bị cắt vào hắc thủy một lần nữa.
Màu đen trên người Hương Na kỳ lạ thay lại ngừng lan ra.
Một khắc sau, Sở Nguyên Bạch tuy vẫn còn run rẩy nhưng rõ ràng đã đỡ hơn.
Minh Lan Nhược cũng cảm nhận được thứ trong cổ tay mình không còn tuôn ra nữa, máu cũng tự động cầm lại.
“Ngươi đỡ hơn rồi chứ?”
Thiếu niên thở dài một hơi, vùi mặt vào cổ Minh Lan Nhược, lẩm bẩm: “Ừm… đỡ hơn rồi… tỷ tỷ.”
Ánh mắt hắn ta mơ màng, nhưng cánh tay lại ôm chặt lấy nữ tử trong lòng, tham luyến cọ cọ, thở hổn hển.
Minh Lan Nhược khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy toàn thân khó chịu, thiếu niên đang ôm mình cũng trở nên kỳ lạ, hơi thở hỗn loạn cũng trở nên nặng nề.
Nàng đưa tay không chút lưu tình túm lấy cổ áo kéo hắn ta ra khỏi người mình: “Đỡ hơn rồi thì sang một bên, ta đi xem Hương Na.”
Sở Nguyên Bạch nhìn theo bóng dáng yểu điệu của nàng rời đi, ánh mắt mơ màng.
Hắn ta cắn răng, run rẩy quay người lại, liều mạng đè nén suy nghĩ kỳ quái muốn kéo nàng lại trong lòng.
Vừa rồi ôm Minh Lan Nhược, sau khi những cơn đau khó nhịn kia rút đi, sự khó chịu khi máu thịt giao hòa nơi vết thương lại biến thành sự khoan khoái và vui sướng tột độ.
Giống như hít phải ngũ thạch tán vậy…
Chết tiệt… tại sao lại kỳ lạ như vậy!
Đây là di chứng của huyết khế sao?
Huyết Cổ hùng trùng trong cơ thể hắn ta rốt cuộc đã làm gì, cảm giác vui sướng kỳ lạ đó xông thẳng lên não.
Khiến hắn ta chỉ cần đến gần khế chủ, sẽ cảm thấy vui vẻ, càng không thể khống chế bản thân như con chó nhỏ muốn nhào vào lòng nàng.
Thiếu niên th* d*c đau đớn, đưa tay ôm lấy cái đầu đang đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Minh Lan Nhược đi đến bên đỉnh, nhìn A Cổ Ma Ma: “Ngoại tôn mẫu, tiếp theo phải làm sao?”
A Cổ Ma Ma ra hiệu: “Thử đưa tay vào xem, để Cổ Thần quay về cơ thể con, có lẽ con bé này còn cứu được.”
Minh Lan Nhược gật đầu, đưa tay vào hắc thủy.
Không lâu sau, nàng đột nhiên cứng người, đồng tử co rút, toàn thân run rẩy không tự chủ được.
Một khắc sau, màu đen trên người Hương Na cũng dần dần biến mất, nhưng làn da của nàng ta vẫn mang một màu xanh xám khó coi.
Sau đó, nàng ta “ọe” một tiếng, nôn ra một ngụm máu đen.
Hương Na ngất xỉu, cùng lúc đó, Minh Lan Nhược mệt mỏi rút tay ra khỏi hắc thủy.
Đồng thời, nàng cũng nhân cơ hội kéo cánh tay của Hương Na ra khỏ hắc thủy.
Hắc thủy bám trên tay Minh Lan Nhược lưu luyến “bò” về đỉnh.
Sở Nguyên Bạch thấy vậy, giơ tay lên, lập tức có hai tên Miêu Cương cổ vệ tiến lên đỡ lấy Hương Na đang nằm trên đất.
A Cổ Ma Ma lấy từ bên hông ra một túi nhỏ ném cho Sở Nguyên Bạch: “Một ngày ba lần, liên tục bảy ngày, có thể giữ được mạng sống cho nàng ta, nhưng có di chứng hay không thì không ai nói trước được.”
Lão thái thái lạnh lùng nói: “Dù sao, người nào mà bị ép buộc đưa Cổ Thần vào cơ thể, có thể sống sót đã là được trời phù hộ rồi.”
Sở Nguyên Bạch im lặng không nói, chỉ có thể siết chặt túi trong tay, cúi đầu xấu hổ: “Vâng.”
Minh Lan Nhược đột nhiên thản nhiên nói với Sở Nguyên Bạch: “Ta biết, thánh vật của Miêu Cương không nên lưu lạc bên ngoài, ta cũng sẽ không xứng là một Miêu Cương Thánh Nữ.”
Nàng dừng một chút: “Nhưng ta lấy danh nghĩa Cổ Thần và Thánh Nữ hứa với ngươi, tân Thánh Nữ đời tiếp theo sẽ mang theo Cổ Thần và Cổ Thần đỉnh trở về Miêu Cương.”
Sở Nguyên Bạch sửng sốt, quay mặt đi, thản nhiên nói: “Tỷ không cần phải như vậy, ta đã kết huyết khế với tỷ, sẽ tuân theo mệnh lệnh của muội.”
Cần gì phải giả nhân giả nghĩa?
Minh Lan Nhược ôn hòa mà bình tĩnh nói: “Ta chưa bao giờ bạc đãi người của mình, ta đã nhận ngươi làm đệ đệ, sẽ làm những gì ta cho là nên làm cho ngươi.”
Sở Nguyên Bạch sững người, nhìn nàng, cắn răng nói: “Tỷ đừng lừa gạt ta nữa! Trước kia là ta tự cho mình thông minh!”
Minh Lan Nhược nhìn thiếu niên không cam lòng trước mặt, nhẹ nhàng vỗ vai hắn ta, khẽ cười: “Sau này, ngươi sẽ biết tỷ tỷ của ngươi chỉ lừa gạt người ngoài, chưa bao giờ lừa gạt người của mình.”
Sau khi bị Cổ Thần ký sinh, rất khó mang thai, không nói đến việc mẫu thân mất sớm, cho dù ngoại công và ngoại mẫu ân ái hai mươi năm.
Cả đời cũng chỉ có mẫu thân là con gái duy nhất. Nàng có Tiểu Hi cũng chính là ân huệ do ông trời ban rồi.
Chuyện lớn đã định, nàng sẽ trả lại Cổ Thần và Cổ Thần đỉnh cho Miêu Cương, tránh vì thế mà rước họa vào thân cho con cái của mình.
Sở Nguyên Bạch bắt gặp đôi mắt đen láy sâu thẳm của nàng, chợt xấu hổ đỏ bừng cả khuôn mặt tuấn tú.
Hắn ta không cách nào chống cự sự thân thiết của nàng, sau khi hoàn thành huyết khế, nàng chỉ mới thân thiết với hắn ta một chút đã khiến tâm tình của hắn ta tốt hơn bao giờ hết.
Hắn ta chán ghét bản thân mình như vậy, nhưng lại không thể khống chế được, chỉ có thể xấu hổ quay mặt đi: “Biết… biết rồi.”
Mặc dù biết rõ trước kia nàng lừa gạt mình, nhưng hiện tại, hắn ta lại muốn tin tưởng nàng, giống như tin tưởng chính bản thân mình vậy.
Sở Nguyên Bạch cứng đờ lùi lại hai bước, tránh né tay nàng.
“Ngươi đưa Hương Na về trước đi, nàng ta bị thương rất nặng, ta cũng đi trước đây.” Minh Lan Nhược khẽ cười.
Đối với nhân vật như Sở Nguyên Bạch, không thể lúc nào cũng quá cứng rắn, ngoài việc dùng mưu kế với hắn ta thì cũng nên đối xử chân thành vào những lúc cần thiết.
Cương nhu kết hợp mới có thể khiến hắn ta thật sự khuất phục.
Nói xong, Minh Lan Nhược xoay người vịn lấy cánh tay Ô Tang cô cô, mệt mỏi và yếu ớt rời đi.
Sở Nguyên Bạch nhìn theo bóng dáng nàng, tâm trạng phức tạp và mờ mịt đến… cực điểm.
Hắn ta thậm chí còn không biết tại sao trong khoảnh khắc đó, mình lại đột nhiên lựa chọn phương thức ép bản thân vào chỗ chết, kế ước huyết khế với Minh Lan Nhược vậy.
Nhưng hắn ta, chỉ có một muội muội ruột thịt duy nhất.
Hắn ta nhắm mắt cười khổ.
Ngoại công rốt cuộc là nghĩ thế nào mà lại nghĩ ra cách dùng hùng trùng dụ dỗ Cổ Thần ngu ngốc như vậy chứ?!
Nếu như dùng lời của người Hán thì nó gọi là… mất cả chì lẫn chài.
…
“Chủ tử, Minh phi nương nương cho người đưa tin đến.” Tiểu Tề t* c*ng kính đưa cho Thương Kiều một phong thư.
Thương Kiều nhận lấy thư xem qua, khẽ thở dài: “Bản tọa ở đây là vì nàng ấy nên mới chu toàn với Chu Sâm, vậy mà nàng ấy ngược lại hôm nay lại gọi một tiếng ca ca, ngày mai một tiếng đệ đệ, sống thật thoải mái.”
Tiểu Tề Tử im lặng không nói, vì sợ nói nhiều sẽ sai nhiều.