Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 529

Nhìn xem, đây không phải trùng khớp sao, trước có Quạ đen Thượng Quan Hoành Nghiệp, sau có ác Ưng Thương Kiều!

Tên ác Ưng đáng chết này, đi ị trên đầu ông ấy và ngậm đi tâm can bảo bối của ông ấy, lại còn dám đến giáo huấn khổ chủ là ông ấy!

Minh Lan Nhược cảm thấy phụ thân nàng tức giận đến muốn ngất xỉu, vội vàng đưa tay kéo vạt áo Thương Kiều: “Ngài mau ngậm miệng lại đi.”

Minh Nguyên Lãng buông Thương Kiều ra, giơ tay lấy chổi lông gà đánh mạnh về phía mu bàn tay của nàng: “Con còn ở đây lôi lôi kéo kéo với người khác!”

“Bốp!” Kiều Kiều giơ tay bắt lấy cái chổi lông gà kia, biểu cảm âm trầm hung ác nói: “Quốc Công gia, ta nể ngài là phu quân của trưởng tỷ, cũng nể ngài là phụ thân của Nhược Nhược, nên…”

“Câm miệng đi!”

“Câm miệng!”

Hai giọng nói không chịu nổi đồng thời vang lên, tức giận ngắt lời hắn.

Thương Kiều sững sờ một lát, nhìn hai phụ tử trước mặt đang gầm thét về phía mình.

Hắn hơi hé miệng: “Ta…”

“Cút đi!”

“Đi ra ngoài đi!”

Hai phụ tử không chịu nổi nữa, đồng loạt gầm lên với hắn, cả hai một người đứng một người quỳ cùng bực bội trừng mắt với hắn.

Thương Kiều mím đôi môi mỏng đỏ mọng, ánh mắt di chuyển từ khuôn mặt Minh Nguyên Lãng sang mặt Minh Lan Nhược, biểu cảm âm trầm, hắn buông chổi lông gà ra, xoay người đi ra khỏi cửa.

Tốt tốt tốt, chỉ có hắn là người ngoài!

Minh Lan Nhược còn cảm thấy bóng lưng của hắn ngoại trừ âm trầm còn có chút uỷ khuất nhưng bây giờ nàng không thể tự bảo vệ mình, làm gì rảnh lo cho tên tự mình chuốc lấy khổ!

Nàng vẫn nên giữ cho phụ thân đừng tức giận trước.

“Phụ thân, là lỗi của Nhược Nhược hết, người ăn chút Bảo Tâm đan trước đi, đừng tức giận đến hư cơ thể!”

Minh Lan Nhược nhìn tay phụ thân mình cầm chổi lông gà còn đang phát run, vội vàng đi vào trong ngăn kéo cầm một cái hộp đỏ nhỏ đi ra.

Nàng vốn cho rằng lão phụ thân nhà mình phải tức giận đến không chịu uống thuốc nàng đưa cho ông ấy nhưng không ngờ Minh Nguyên Lãng dứt khoát lấy uống thuốc, còn xém chút nữa nghẹn.

“Phụ thân, chậm một chút, chậm một chút, coi chừng bị nghẹn.” Nàng vội cho Minh Nguyên Lãng uống nước, vỗ lưng thuận khí.

Minh Nguyên Lãng uống nước, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vi phụ sẽ không nghẹn chết sao, ta sắp nghẹn chết rồi, còn có ai có thể giữ được con, chẳng phải đã bị kẻ lòng lang dạ sói lừa đi!”

Minh Lan Nhược: “…”

Thương Kiều không đi xa, hắn cũng không thể đi xa, chỉ đứng một mình trong sân, tất nhiên nghe thấy Minh Nguyên Lãng giận dữ mắng mỏ.

Biu! Tự dưng lại có một mũi tên đâm vào người hắn.

Minh Nguyên Lãng hừ lạnh một tiếng, nhìn Minh Lan Nhược: “Con quỳ lại cho ta, khi còn bé không ngoan ngoãn đọc sách tư thế quỳ thế nào, hiện tại quỳ như thế đó.”

Minh Lan Nhược đành phải ngoan ngoãn quỳ lại, hai tay còn nắm lỗ tai mình.

Được rồi, mất mặt thì mất mặt đi, phụ thân nàng sống trở về không dễ dàng.

Minh Nguyên Lãng cầm chổi lông gà muốn đánh nàng nhưng nhìn bộ dáng xấu hổ cúi đầu ngoan ngoãn quỳ gối của nàng, chổi lông gà vẫn gõ mạnh một cái “bốp” lên bàn.

“Nói, lúc trước xảy ra chuyện gì, không phải con theo đuổi kẻ đê tiện Tần Vương sao, về sau sao lại dính dáng tới vương bát đản họ Thương kia?”

Uổng công lúc trước ông ấy còn cảm thấy Thương Kiều là người một nhà!

Năm đó Nhược Nhược làm chuyện ngu xuẩn, uống rượu xuân, mang Tần Vương vào tửu lâu, là hắn hỗ trợ làm cho Thái Tử hôn mê đưa vào tửu lâu che giấu gièm pha!

Kết quả thì sao?

Thì ra hắn giúp đỡ ngăn cản chuyện Nhược Nhược và Tần Vương, là vì chính hắn, xấu nhất chính là kẻ được gọi là “người một nhà” này!

Tâm can bảo bối không cho Tần Vương được lợi, ngược lại có lợi cho hắn! Chuyện này còn giấu giếm hơn năm năm!

Minh Lan Nhược cảm thấy phụ thân tuấn lãng lại tao nhã lịch sự nhà mình đến Đông Bắc Cương, khí chất trở nên dũng mãnh, mắng chửi người cũng rất bình dân.

Nàng thành thật kể lại tình huống lúc đó một lần, cũng nhắc tới chuyện của Vân Nghê, cố ý không nói khoảng thời gian đó Thương Kiều và nàng tràn đầy mâu thuẫn, tra tấn lẫn nhau.

Minh Nguyên Lãng hãi hùng khiếp vía, nghiến răng nghiến lợi đi tới đi lui quanh bàn, vừa đi vừa cầm chổi lông gà điên cuồng “chạm vào” cái bàn.

“Tên tiểu súc sinh kia còn giam con năm năm, hiện tại hắn ta còn không biết xấu hổ đến kêu vi phụ tiếp nhận hắn ta?”

“Lúc trước nương con muốn thu hắn ta làm nghĩa đệ, vi phụ đã nói hắn ta tuổi còn nhỏ đã có một gương mặt họa thủy hại nước hại dân, chắc chắn không phải thứ tốt!”

Minh Lan Nhược ấp úng nói: “Phụ thân, dù sao tiểu súc sinh kia cũng là thân phụ của Tiểu Hi…”

Hiện tại não của phụ thân nàng choáng váng, lấy danh nghĩa của mình khuyên giải, chỉ sợ sẽ đổ thêm dầu vào lửa, chi bằng lấy Tiểu Hi ra nói chuyện.

Minh Nguyên Lãng lại tức giận cầm chổi lông gà gõ “bốp” lên đùi nàng một cái.

“Con bị khuôn mặt kia của hắn ta mê hoặc sao? Không phải trước kia con ghét hắn ta nhất sao? Hiện tại sao lại nói đỡ cho hắn ta?”

“Con nói con đã làm chuyện ngu xuẩn gì, tự mình hạ dược mình, cuối cùng bị tên họa thủy chiếm tiện nghi, phụ thân con anh minh cả đời, sao lại dạy ra nha đầu ngu xuẩn như con!”

Minh Lan Nhược đau đến nhe răng nhếch miệng, hai tay nắm chặt lỗ tai, vội vàng nói: “Con sai rồi…”

Tạo nghiệp mà, nàng cũng biết mình lúc trước ngu xuẩn nhưng lúc trước nàng từ tửu lâu tỉnh lại đã chịu gia pháp rồi!

Nàng không kìm được trách Thương Kiều…

Nếu như không phải do tên kia, hiện tại nàng cũng sẽ không bị lão phụ thân tính nợ cũ!

“Nói, đứa nhỏ Tiểu Hi kia biết tiểu súc sinh kia là phụ thân của nó sao?” Minh Nguyên Lãng cầm chổi lông gà chỉ vào nàng, đen mặt hỏi.

Minh Lan Nhược nhéo lỗ tai, suy nghĩ một chút, thành thật nói: “Hẳn là đã biết nhưng trước kia tiểu súc sinh đắc tội với Tiểu Hi, hiện tại Tiểu Hi cũng không nhận hắn, chỉ chịu gọi hắn là cữu gia gia.”

Nhưng mà đã coi như tiến bộ, trước kia Tiểu Hi còn gọi hắn là cữu nãi nãi kìa, hiện tại ít nhất đã cố định giới tính của hắn lại thành nam nhân.

“Ha ha ha, Thiên Đạo luân hồi, trời xanh tha cho ai! Không hổ là ngoại tôn của ta, nhìn xem, hắn ta phải tiếp nhận chuyện nhi tử của hắn ta không nhận hắn ta, ván đã đóng thuyền!”

Đột nhiên tâm trạng Minh Nguyên Lãng hơi tốt hơn, vui vẻ cầm chổi lông gà gõ “bốp bốp bốp” lên bàn đến mức vang lên cạch cạch cạch, trả lại lời của Thương Kiều.

Chỉ sợ “tiểu súc sinh” bên ngoài kia không nghe thấy!

Minh Lan Nhược thấy bộ dáng vui sướng của phụ thân mình, khóe môi co rút.

Phụ thân nàng càng sống càng trẻ con, một đống tuổi tác, còn ở đó ganh đua so sánh xem ai đâm vào lòng ai nhiều “mũi tên” hơn với Thương Kiều.

    

Thương Kiều trong sân đương nhiên nghe thấy, với công phu của hắn, cộng thêm giọng nói cố ý của Minh Nguyên Lãng, không muốn nghe thấy cũng không được, hiện tại đến phiên gương mặt hắn lúc xanh lúc trắng.

Biu! Biu! Biu! Biu! Biu!

Tiểu Tề Tử và Tâm Tú ôm một quả dưa tươi ngon, vừa ăn dưa ngọt ngào, vừa làm ổ trên cây đại thụ trong sân, từ trong lá cây len lén xem náo nhiệt.

Chỉ cảm thấy từ đầu đến tim chủ tử gia nhà mình toàn là “mũi tên” do Minh Quốc Công đâm tới, vô cùng thê thảm.

Chậc chậc, xuyên tim.

Cũng may là hiện tại tâm tư Đốc chủ không đặt trên người những “hộ vệ” này, bọn họ mới có thể ăn dưa ở khoảng cách gần như vậy.

Trong phòng.

Minh Nguyên Lãng nhìn Minh Lan Nhược, lạnh mặt nói: “Về sau đừng ở bên cạnh tiểu súc sinh kia, không đúng, hắn ta đã lớn tuổi rồi, về sau con không được ở bên cạnh đại súc sinh!”

Rõ ràng lớn hơn mười tuổi so với nữ nhi của ông ấy, một lão nam nhân cùng bối phận với mình, còn không biết xấu hổ xuống tay với Nhược Nhược!

Lần này Minh Lan Nhược không thể dỗ dành phụ thân nàng nữa, nàng giương đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lên: “Phụ thân, con chung tình với ngài ấy, ngài ấy thật sự khác với đám Tần Vương, ngài ấy có thể…”

Giao mạng cho nàng.

Nhưng lời còn chưa dứt, Minh Nguyên Lãng căm tức nói: “Súc sinh kia khác chỗ nào, con chịu thiệt mắc mưu một lần còn chưa đủ, còn muốn chịu thiệt lần thứ hai, con không sợ hắn ta phụ lòng con giống như Tần Vương sao?”

Lúc trước nàng trẻ tuổi khinh cuồng, thích Tần Vương như thế, kết quả người ta vốn không đặt nàng trong mắt, còn mua chuộc đại nha đầu Hương Tuyết bên cạnh nàng.

Định đưa nàng cho Thái Tử, còn muốn lừa nàng!

Uổng công ông ấy cho rằng hiện tại nàng đã trưởng thành, hiểu chuyện, kết quả lại ở bên cạnh một người càng kỳ quái hơn?

Minh Lan Nhược bình tĩnh nhìn phụ thân mình: “Nếu ngài ấy phụ lòng con, vậy con sẽ lấy lại tất cả những gì mình xứng đáng, cắt đứt quan hệ với ngài ấy, cả đời không qua lại với nhau!”

Minh Nguyên Lãng ngơ ngác, lúc trước ông ấy kiên quyết phản đối nàng và Tần Vương ở bên nhau.

Tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi điên cuồng nói tình nguyện làm thiếp, làm tỳ cũng muốn đi theo Tần Vương!

Một đích trưởng nữ của Quốc Công phủ, ông ấy tự mình giáo dưỡng lớn lên, sách Luận, Bách Thư, sách Chiến Quốc… Các loại kinh, sử, tử, tập đều được học qua, dạy dỗ như người thừa kế, lại tự nguyện hạ tiện như vậy.

Lúc ấy khiến ông ấy tức đến xém chút nữa hộc máu.

Nhưng nếu bây giờ không có thái độ này với Thương Kiều, vậy có phải chứng minh còn có đường cứu vãn hay không?

Ông ấy nhìn thoáng qua bên ngoài sân, chắc chắn người nọ đứng ở bên ngoài, chi bằng cứ khiến cho hắn hết hy vọng!

Minh Nguyên Lãng lạnh lùng nói: “Vi phụ hỏi con, nếu như ngày nào đó hắn ta lợi dụng con, hại con, còn hại người nhà con thì sao?”

Minh Lan Nhược không chút do dự nhìn ông ấy nói: “Con đây sẽ không chết không thôi với ngài ấy, trừ khi con chết, nếu không chắc chắn sẽ tự tay giết ngài ấy, báo thù rửa hận!”

Tâm trạng Minh Nguyên Lãng bình phục không ít: “Thật sao?”

Minh Lan Nhược bình tĩnh nói: “Nữ nhi có thể thề độc, nếu phụ thân cần.”

Minh Nguyên Lãng mỉm cười một tiếng, lạnh lùng nhìn thoáng qua ngoài viện: “Lúc trước con cũng không có loại thái độ yêu hận rõ ràng này với Tần Vương, con tình nguyện làm thiếp cũng phải đi theo Tần Vương, xem ra cũng không thích nhiều.”

Bóng người đứng trong sân đầy hàn ý khiến cho người ta không rét mà run, giờ phút này khuôn mặt tuấn mỹ lại tái nhợt khác thường.

Hắn che đậy con ngươi u lãnh, siết chặt nắm đấm, đầu ngón tay đâm vào lòng bàn tay trắng nõn, không hổ là một đời trọng thần đã trải qua hai đời Đế Vương tranh đấu gay gắt, lại có thể sừng sững trong triều đình không ngã!

Minh Quốc Công thật sự biết cách giết người… diệt tâm.

Nhược Nhược đối xử với hắn và Tần vương không giống nhau… Nhưng không sao, bây giờ nàng là của hắn.

Những thứ khác…

Hắn nhắm lại đôi mắt phiếm hồng, miệng đầy hương vị cay chát, yên lặng tự nói với mình, cái kia cũng không quan trọng.

Trong phòng.

Minh Lan Nhược nhìn Minh Nguyên Lãng đã hết giận, lại giương đôi mắt sáng ngời thanh diễm lên: “Nhưng mà phụ thân, nếu ngài ấy không phụ con thì dù chân trời góc biển cũng sinh tử có nhau, cùng nhau bạc đầu!”

Một câu nói khiến cho nam nhân trong viện đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt vốn là phiếm hồng, giờ phút này sáng đến giống như hai ngọn đuốc.

Minh Nguyên Lãng nhìn nữ nhi quỳ trên mặt đất, trong lòng cũng chấn động.

Con gái của mình, mình hiểu rõ nhất, nàng không nói dối.

Minh Nguyên Lãng cắn răng, bình tĩnh nhìn chằm chằm nàng: “Con biết hắn ta là ai không, còn dám nói những lời này?”

Minh Lan Nhược vừa nhìn, trong nháy mắt hiểu được, tám phần là lão phụ thân nhà mình biết lai lịch của Thương Kiều, khó trách ông ấy biết Thương Kiều và mình ở bên nhau lại có phản ứng mãnh liệt như vậy.

Nàng im lặng một hồi, dùng môi ngữ nói bốn chữ: “Nhi tử của Tiên Đế.”

Minh Nguyên Lãng không kìm được dùng môi ngữ cả giận nói: “Hắn ta đang lợi dụng con báo thù! Con thích hắn ta cái gì?”

Minh Lan Nhược cười cười, trả lời một cách không tiếng động: “Con cũng đang lợi dụng ngài ấy, thích ngài ấy đẹp trai!”

Có lẽ nàng sinh ra đã tham vui háo sắc… Từ Tần Vương đến Thương Kiều, người sau đẹp hơn người trước, thật ra Thái Tử cũng không kém.

Dù sao nói thật, phụ thân nàng cũng không tin, vậy thì kiếm cái lý do trực quan nhất đi.

Minh Nguyên Lãng xém chút nữa tức đến bật cười: “Ơ a, vậy các con rất xứng đôi, phải không?”

Đời trước Minh gia của ông ấy và Tiêu gia đã tạo bao nhiêu nghiệt, mà phải bị đám súc sinh lớn nhỏ của Thượng Quan gia đối xử như thế?

Nhìn Minh Lan Nhược nhéo lỗ tai, cộng thêm hình tượng quật cường không nói lời nào, ông ấy tức giận đến muốn dùng chổi lông gà trong tay quất mạnh vào Minh Lan Nhược!

Nghe tiếng chổi lông gà gõ xuống, Minh Lan Nhược nhắm hai mắt lại, cắn môi, quyết định liều chết gánh vác, để cho phụ thân nàng đánh một trận hả giận.

Nàng không muốn lừa gạt phụ thân sẽ rời khỏi Thương Kiều, nàng làm không được.

Nhưng không ngờ nàng không đợi được cảm giác đau đớn, cái chổi lông gà kia đã quất lên người một người khác!

Nàng mở mắt ra thì nhìn thấy Thương Kiều đang che mình ở phía sau.

Minh Nguyên Lãng dùng chổi lông gà đánh vào ngực hắn.

Mặt mày Thương Kiều không thay đổi, chỉ nhìn Minh Nguyên Lãng thản nhiên nói: “Nhược Nhược còn nhỏ, ngài đánh nàng ấy một chút, cũng đã hết giận, tất cả là do Kiều không phải, Quốc Công gia chỉ cần nhắm tới Kiều, ta chắc chắn không đánh trả!”

Minh Lan Nhược ở phía sau hắn, ánh mắt không kìm được trở nên nhu hòa hơn, oán khí trong lòng đối với hắn cũng ít đi một chút.