Viện này có thể thấy được khoảnh hồ rộng lớn ở cách đó không xa, phong cảnh vô cùng đẹp, cảm hứng thơ của ông ấy bùng nổ, đã làm ra một bài thơ không tồi, hôm nay chuẩn bị sẽ phú từ cả ngày.
Hạ nhân đã bày cái bàn và bút mực ra ngoài, ai ngờ ông ấy vừa mới ra cửa, trên đầu có một con Quạ đen bay qua ị phân trên đầu ông ấy.
Thị khả nhẫn, thục bất khả nhẫn
Lúc này ông ấy cầm ná cao su bắn Quạ đen kia, ai ngờ không trúng Quạ đen, lại trúng một con Đại Bàng không biết bay tới từ đâu, Đại Bàng kia vừa hung dữ vừa giảo hoạt.
Chẳng qua là rụng hai cọng lông, lại làm bộ bay đi, lúc ông ấy quay đầu chuẩn bị trở về tắm rửa thay y phục thì đột nhiên lại bay xuống!
Chẳng những mổ ông ấy vài cái, lúc bay đi còn nhân cơ hội ị một đống phân lớn trên đầu ông ấy.
Ông ấy xém chút nữa bị chim Đại Bàng mổ tổn thương, tóc cũng bị mổ tan tành, chật vật muốn chết, tâm trạng tốt của cả ngày đã bị phá hoại gần như không còn.
Xui xẻo!
Minh Nguyên Lãng nghiến răng nghiến lợi buồn bực đi tắm.
Đợi đến khi ông ấy tắm rửa xông hương xong, tâm trạng mới tốt hơn một chút, hạ nhân hỏi rõ Đại Học Sĩ có muốn vào viện ngâm thơ làm phú hay không?
Minh Nguyên Lãng nghĩ có lẽ hôm nay ra ngoài không tốt, vì thế quyết định ở trong phòng đọc sách vẽ tranh.
Nhưng ông ấy cũng không ngờ rằng, loại “không may mắn” và “xui xẻo” này còn có thể mọc chân, tìm tới cửa.
“Quốc Công gia, Đại tiểu thư tới.”
Hạ nhân kính cẩn bẩm báo.
Minh Nguyên Lãng mỉm cười ra khỏi phòng khách đón nữ nhi nhưng không ngờ lại nhìn thấy có người đứng bên cạnh… Khách không mời mà đến.
Biểu cảm của ông ấy trở nên đạm mạc ngay.
Ngược lại Thương Kiều cũng không cho là ngỗ nghịch, chỉ giơ tay hành lễ: “Minh Quốc công.”
Trong mắt Minh Nguyên Lãng hiện lên ánh sáng kì dị, khom người trả lễ: “Không dám nhận lễ này của Thiên Tuế Gia, hạ quan ra mắt Thiên Tuế Gia mới đúng.”
Tuy rằng Minh Nguyên Lãng có tước vị nhất phẩm Quốc Công nhưng huân quý là huân quý, thông lệ quan trường của vương triều Thiên Minh là… Không phải Tiến Sĩ thì không vào Hàn Lâm, không phải Hàn Lâm thì không vào Nội Các.
Không biết có bao nhiêu huân quý có tước vị nhưng không có chức quan, tuy rằng ngoài mặt quan viên có thực quyền kính trọng nhưng trong lòng chưa chắc đã để mắt đến những huân quý này.
Nhưng Minh Nguyên Lãng dựa vào tự mình đọc sách, mười bảy tuổi đã được tiên đế khâm điểm làm Thám Hoa Lang, trước vào Hàn Lâm Viện, sau vào Nội Các làm nhất phẩm Đại Học Sĩ, ai cũng phải phải xưng một tiếng các lão, địa vị phi phàm.
Nhưng Thương Kiều có tước vị siêu phẩm, trên người có phong hào Cửu Thiên Tuế, ngay cả các Hoàng Tử, Thân Vương cũng phải chào hỏi, đúng là Minh Nguyên Lãng phải chào hỏi hắn.
Thương Kiều đột nhiên giơ tay nâng cổ tay Minh Nguyên Lãng, không để Minh Nguyên Lãng hành lễ.
Minh Nguyên Lãng nhíu mày, trên khuôn mặt tuấn dật thành thục hiện lên sự không vui, lạnh lùng nói: “Thiên Tuế Gia có ý gì?”
Nói xong, ông ấy tức giận trừng mắt nhìn Minh Lan Nhược đang trốn sau lưng Thương Kiều.
Nha đầu này sao lại mang người này đến, nếu đối phương luôn tránh không gặp, ông ấy cũng mừng rỡ thoải mái, bởi vì ông ấy cũng không muốn nhìn thấy Thương Kiều.
Ánh mắt Minh Lan Nhược lập lòe, hơi kỳ quái, nàng thấy mấy ngày nay tâm trạng phụ thân nàng không tệ, vết thương cũng được chăm sóc tốt hơn nhiều, mới dám đồng ý để Thương Kiều tới gặp ông ấy.
Nhưng sao cảm giác phụ thân nàng há miệng là tràn đầy thuốc súng, sáng sớm đã có tâm trạng không tốt? Chẳng lẽ là ra ngoài bị Quạ đen ị?
Thương Kiều nhàn nhạt cười: “Kiều không chịu nổi lễ của Quốc Công gia.”
Minh Nguyên Lãng híp mắt, nhàn nhạt nói: “Ngài nói đùa rồi, năm đó thê tử trước thu ngài vào gia phả của bà ấy, hiện giờ cũng đã lâu ngài không có gọi hạ quan một tiếng tỷ phu, có thể thấy được giữa ta và ngài tất nhiên phải dựa theo lễ nghi phẩm cấp trên quan trường, phẩm cấp của ngài cũng cao hơn hạ quan, sao lại chịu không nổi lễ của hạ quan?”
Thương Kiều im lặng một hồi, Minh Quốc Công đang châm chọc hắn có chức quan cao thì không nhận người.
Hắn đành phải nói một tiếng: “Tỷ phu.”
Nói xong, hắn còn nhìn thoáng qua Minh Lan Nhược.
Minh Lan Nhược cúi đầu nhìn mũi giày của mình, nào dám nhìn hắn một cái: “…”
Biểu cảm của Minh Nguyên Lãng khá hơn một chút nhưng vẫn lãnh đạm nói: “Sao bỗng nhiên hôm nay Đốc chủ cùng tiểu nữ nhi tới đây? Là vì chuyện ngày mai khởi hành hồi kinh sao?”
Thương Kiều mỉm cười: “Tỷ phu không mời Kiều vào ngồi một lát sao?”
Lúc này Minh Nguyên Lãng mới ý thức được ông ấy còn che ở cửa, thấy Thương Kiều không xưng hô bản tọa mà tự xưng Kiều, ông ấy hơi nhíu mày, cảm thấy chỗ nào đó không đúng.
Nhưng vẫn không quá tình nguyện nghiêng người, để cho hắn đi vào, cũng cho hạ nhân đi dâng trà.
Lúc này Thương Kiều mới đi vào ngồi xuống, Minh Lan Nhược cũng vội vàng đi theo vào, hỗ trợ rót trà cho hai vị gia.
Ai bảo nàng là vãn bối, một người là phụ thân nàng, một người là… Aiz, bối phận nhỏ.
Minh Nguyên Lãng nhìn nàng ngoan ngoãn, trong lòng buồn bực, hôm nay nha đầu này bị làm sao vậy?
Thương Kiều bưng chén trà, cũng không nói nhảm, nói với Minh Nguyên Lãng: “Tỷ phu yên tâm, lần này về kinh thành, Kiều chắc chắn sẽ trông coi Nhược Nhược, sẽ không để nàng ấy gặp nguy hiểm.”
Minh Nguyên Lãng nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua Thương Kiều: “Đốc chủ biết Nhược Nhược muốn làm gì, vì sao ngài che chở Nhược Nhược như thế?”
Minh Lan Nhược chỉ nói cho ông ấy biết, Thương Kiều sẽ không trở thành lực cản, hắn biết đại khái nàng làm cái gì, cũng biết tại sao nàng phải làm như vậy, nể mặt mẫu thân, hắn sẽ bảo vệ nàng.
Tuy rằng lý do nàng tìm không tồi nhưng dù sao Minh Nguyên Lãng cũng lăn lộn trong triều đình nhiều năm, cảm thấy không đúng lắm.
Ví dụ như vì sao quan hệ giữa Thương Kiều và Minh Lan Nhược bỗng nhiên tốt lên?
Ví dụ như loại người cáo già xảo quyệt như Thương Kiều, không thể không có bất kỳ mục đích gì mà che chở Minh Lan Nhược vô điều kiện, chắc chắn có âm mưu!
Ví dụ như…
Minh Lan Nhược vội vàng mở miệng, cẩn thận dỗ dành phụ thân nàng: “Thật ra trong lòng tiểu cữu cữu cũng bất mãn với hành vi như thế của bệ hạ…”
“Bởi vì Nhược Nhược là nữ nhân của ta.” Thương Kiều đột nhiên ngắt lời Minh Lan Nhược.
Minh Lan Nhược không dám tin, đột nhiên nhìn về phía hắn, mà cái ly trong tay Minh Nguyên Lãng rơi “loảng xoảng” trên mặt đất, tan xương nát thịt.
“Không phải, tiểu cữu cữu nói giỡn…” Nàng vội đứng dậy, cố gắng ngăn cơn sóng dữ, lại vội vàng luống cuống.
“Bởi vì Tiểu Hi thật ra là con của ta, nam nhân năm năm trước ở cùng Nhược Nhược đêm đó không phải là Thái Tử, không phải Tần Vương, lại càng không phải bất kỳ người nào khác, nam nhân đó là ta.”
Thương Kiều lại bình tĩnh lên tiếng.
Thần thái Minh Nguyên Lãng biến đổi lớn, thân hình lay động.
Đầu óc Minh Lan Nhược cũng trống rỗng, hoàn toàn không thể phản ứng: “…”
Không phải đã nói rồi, gạt phụ thân trước sao?
Thương Kiều nhìn gương mặt tái nhợt xanh mét của Minh Nguyên Lãng, đôi mắt đột nhiên nhìn chằm chằm vào thân thể mình.
Hắn kéo khóe môi, tiếp tục thản nhiên nói: “Cuối cùng, ta không phải thái giám thật, năm đó Tiêu trưởng tỷ gieo Cổ Tử của Cổ Vương ở trong thân thể ta, để cho cơ thể ta như yếu sinh lý, mới có thể vào cung làm thái giám, làm bạn ở bên cạnh Đế Vương, ẩn núp đến nay, năm năm trước khôi phục một lần, làm Nhược Nhược có hài tử, hiện giờ đã hoàn toàn khôi phục cơ thể nam nhi.”
Thương Kiều lời ít ý nhiều thẳng thừng chém một đao, đánh nát hy vọng cuối cùng của Minh Nguyên Lãng.
Hắn không phải thái giám thật, tất nhiên có năng lực làm cho Minh Lan Nhược mang thai.
“Thình thịch!” Minh Nguyên Lãng đặt mông ngã trên mặt đất, gương mặt tái nhợt đến xanh mét.
Ba mũi tên liên tiếp, đâm thẳng thừng vào tim Minh Nguyên Lãng lạnh thấu.
Đầu óc ông ấy trống rỗng, chỉ có một ý niệm trong đầu… Hôm nay đúng là xui xẻo, điềm xấu lớn nhất tìm tới cửa thật!
Đánh Đại Bàng lại bị Đại Bàng mổ!
Minh Lan Nhược luống cuống, vội đứng dậy nhào tới bên cạnh Minh Nguyên Lãng, luống cuống tay chân đỡ Minh Nguyên Lãng: “Phụ thân, phụ thân… phụ thân… Con, con… Chỉ là chưa… Kịp…”
Minh Nguyên Lãng mạnh mẽ giữ chặt cánh tay của nàng, run giọng nói: “Hắn ta nói thật sao?”
Minh Lan Nhược bị bóp đau nhưng thấy biểu cảm mặt của Minh Nguyên Lãng vô cùng khó coi, cuối cùng lông mi run rẩy, cắn răng nói: “Đúng, ngài ấy nói là thật.”
Dứt lời, nàng vô cùng tức giận trừng mắt nhìn Thương Kiều, hắn điên rồi sao, không hề có mở đầu, vừa đi vào đã dùng “ba mũi tên” lấy mạng phụ thân nàng?
Đây là phụ thân nàng, không phải kẻ địch hắn đối phó ở Đông Xưởng!
Mắt phượng của Thương Kiều nhướng lên, quay mặt đi, lạnh nhạt nói: “Đau dài không bằng đau ngắn, có một số việc không nên giấu diếm.”
Minh Quốc Công phải đối mặt với sự thật, cho dù ông ấy có thích mình hay không, cũng nên hiểu, mình chắc chắn sẽ không nhượng bộ chuyện của Nhược Nhược, cho dù đối phương là ai.
Huống chi tương lai liên quan đến đủ loại chuyện mưu phản quan trọng, cũng sẽ liên quan đến tánh mạng gia đình, Minh Quốc Công cần hiểu rõ vì sao hắn lại nguyện ý che chở Nhược Nhược mà không có lý do gì.
Nếu không với tính tình này của Minh Nguyên Lãng, chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp đề phòng hắn, ngược lại sẽ làm lỡ chuyện lớn.
Minh Lan Nhược tức chết, không muốn để ý tới hắn.
Đạo lý lớn ai cũng hiểu nhưng cách tiếp nhận, dù sao cũng phải có một quá trình, bệnh tình của phụ thân nàng mới khá hơn một chút, làm sao chịu nổi k*ch th*ch như vậy!
Từ trình độ nào đó, ở trong mắt Minh Nguyên Lãng chính là, Tiêu Quan Âm dẫn sói vào nhà, để cho Thương Kiều làm hại nữ nhi bảo bối của mình, chuyện này so với nữ nhi vì Tần Vương sống, chết càng đả kích ông ấy hơn.
Minh Nguyên Lãng hít sâu một hơi, nhìn trái nhìn phải, bỗng nhiên đi hai bước, rút từ trong bình hoa ra một cây chổi lông gà.
Ông ấy lạnh lùng nói với Minh Lan Nhược: “Quỳ xuống!”
Đây cũng là ngoài dự đoán của Thương Kiều, Minh Quốc Công muốn đánh không phải nên đánh hắn sao?
Hắn không kìm được khẽ nhíu mày, đứng dậy: “Quốc Công gia…”
“Quỳ xuống!” Minh Nguyên Lãng vốn không muốn để ý tới hắn, chỉ lạnh lùng nhìn Minh Lan Nhược.
Minh Lan Nhược không nói câu nào, quỳ “thình thịch” xuống.
Được rồi, chính nàng tìm nam nhân gài bẫy mình, nàng có thể nói cái gì, sớm muộn gì cũng có lần này.
Minh Nguyên Lãng nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến mức tay cầm chổi lông gà cũng phát run: “Hạ quan không dạy tốt nữ nhi, hôm nay muốn dùng gia pháp, thỉnh Đốc chủ tránh đi!”
Thương Kiều vội đứng lên, nhíu mày: “Quốc Công gia, chuyện này không liên quan đến Nhược Nhược, là lỗi của ta.”
Gương mặt Minh Nguyên Lãng lạnh lùng nói: “Không không, chuyện này có liên quan gì đến Đốc chủ, là thê tử trước của ta không hiểu rõ người, sai lầm cho rằng hổ dữ là mèo, sai lầm dẫn sói vào nhà! Là ta sơ ý, sai lầm không dạy con cho tốt! Sai lầm là nha đầu ngốc Nhược Nhược không thông minh!”
Biu! Trả lại mũi tên đầu tiên!
Gương mặt Thương Kiều không tốt lắm, đây là chỉ cây dâu mắng cây hòe, đang mắng hắn là hổ dữ và sói.
Vị tỷ phu này của hắn không hổ là người đứng đầu thanh lưu trong triều, cái miệng này mắng chửi người rất lợi hại, có thù oán sẽ mắng lại ngay tại chỗ.
Thương Kiều đột nhiên đi tới trước mặt Minh Nguyên Lãng, vén áo choàng quỳ xuống, trầm giọng nói: “Quốc Công gia muốn đánh thì đánh ta, lúc trước Nhược Nhược còn nhỏ, là ta đã sớm sinh lòng tham với Nhược Nhược.”
Nhưng không ngờ Minh Nguyên Lãng bỗng nhiên thẳng thừng túm lấy vạt áo hắn, không cho hắn quỳ xuống.
Gương mặt Minh Nguyên Lãng cười đến lạnh lẽo: “Hạ quan không chịu nổi đại lễ của Đốc chủ, hạ quan dạy nữ nhi, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, ngài một mực ở đây làm gì vậy, đi đi thôi!”
Biu! Đây là mũi tên thứ hai khi lúc trước Thương Kiều không chào hỏi ông ấy!
Thương Kiều có thể dễ dàng tránh thoát nhưng hắn chỉ có thể nhíu mày: “Quốc Công gia, ta nghĩ ngài nên chấp nhận sự thật.”
Bả vai Minh Lan Nhược run rẩy, che mặt chỉ muốn khóc…
Cầu xin vị gia này im miệng đi!
Phụ thân ta muốn đánh ngài một cái, ngược lại là chuyện tốt!
Nhưng phụ thân ta muốn dùng gia pháp với ta trước mặt ngài, ngay cả từng câu từng chữ cũng kéo ra khoảng cách xa lạ, là vì xin miễn tất cả khả năng tiếp nhận ngài đó!
Không phải vị gia này rất biết mưu tính lòng người sao? Nhưng hắn thật sự hoàn toàn không thể nào hiểu được tâm trạng của phụ thân có nữ nhi?
Nữ nhi nhà ai chưa thành thân đã mang thai trước, đó không phải là điều đáng sợ khiến phụ mẫu đau lòng?
Kiểu như cải trắng nhà mình tỉ mỉ nuôi dưỡng bị heo củng, con heo này còn là heo mình cho vào nhà, còn tức giận hơn so với bị lợn rừng bên ngoài gặm!
Con heo này còn ở trước mặt phụ thân nàng kiêu ngạo nói hắn đã sớm mơ ước nàng, là chê phụ thân nàng không đủ tức giận sao?
Càng nói càng đổ thêm dầu vào lửa, lát nữa nàng mà bị đánh đến không xuống được giường, là do tên ngốc như hắn!
Quả nhiên nụ cười Minh Nguyên Lãng đã biến hình thành dữ tợn: “Sự thật gì? Đốc chủ đúng là biết nói đùa!”
Ông ấy đã nói hôm nay sao ra cửa gặp Quạ đen trước, đuổi Quạ đen đi thì một con ác Ưng lại tới.