Cảnh Minh nghiêng đầu suy nghĩ: “Ngươi chờ ta một lát, vừa rồi đã mang nước nóng vào rồi, lát ta tắm xong lại nói.”
Trần Ninh thản nhiên nói: “Sao phải phiền toái như vậy, ta c*̃ng chưa tắm.”
Vừa dứt lời, hắn ta bỗng nhiên tiến lên một bước, xoay người vác nàng ấy lên bả vai khiêng vào phòng trong.
Cảnh Minh lập tức hơi khó chịu, nhất là ở tư thế cắm đầu xuống này.
Chuyện này khiến nàng ấy nhớ tới buổi tối nàng ấy ở trong khách đ**m bị hắn ta hạ Nhuyễn Cân Tán, vác đi như bao tải.
Nàng ấy nhíu mày: “Ta nhớ Thiên Tuế Gia không ôm đại tiểu thư như thế.”
Thiên Tuế Gia ôm ngang tiểu thư vào trong ngực như ôm bảo bối.
Trần Ninh khẽ mỉm cười một tiếng, đánh “Bốp” một cái lên mông nàng ấy: “Ngươi cũng không nhìn dáng vẻ này của ngươi có phù hợp ôm như thế không?”
Xúc cảm của nha đầu này khá tốt, dù sao cũng là người luyện võ, làn da trên người rắn chắc mềm dẻo, nơi nên mảnh mai cũng mảnh mai, đường cong rõ ràng.
Cảnh Minh giống như bao tải buồn bực, sao nàng ấy lại không thích hợp?
Còn chưa suy nghĩ nhiều, nàng ấy đã bị vác vào trong phòng, đặt lên mặt bàn.
Còn chưa kịp phản ứng, Trần Ninh đã lưu loát cởi y phục của mình ra trước, lộ ra nửa người trên với làn da xinh đẹp rắn chắc màu mật ong, kéo chân nàng ấy vòng quanh eo mình.
“Ta cởi thay ngươi nhé?” Giọng điệu hắn ta bình thường như đang hỏi thời tiết hôm nay thế nào.
Cảnh Minh nhìn hắn ta, ngực ra ngực, eo ra eo, ranh giới rõ ràng, làn da đẹp đẽ, mặc dù từng thấy không ít trong quân doanh.
Thế nhưng…
Thân thể cao gầy gợi cảm của nam nhân dán sát vào mình, xuyên qua lớp y phục hơi mỏng, nàng ấy cũng có thể cảm nhận nhiệt độ thân thể hắn phả vào làn da mình.
Nàng ấy lại vô cớ đỏ mặt.
Nàng ấy cũng không biết vì sao mà mình lại đột nhiên cảm thấy có hơi ngại ngùng, rõ ràng cũng không phải lần đầu tiên nữa.
Nhưng lần trước… Giống như đánh nhau, nàng ấy c*̃ng chưa kịp nhìn tỉ mỉ.
Nàng ấy ngước đôi mắt to tròn xoe lên nhìn hắn ta: “Xuất chiêu như này?”
Nàng ấy vô thức nói câu nói này bằng giọng mềm nhũn, không còn vẻ phách lối như ngày xưa, hơi nước bốc lên ở phòng trong khiến khuôn mặt nàng ấy mờ mịt, mềm mại hồng hào.
Trần Ninh chỉ cảm thấy bụng dưới căng chặt, nheo mắt phượng, cười khẽ một tiếng: “Đúng vậy, xuất chiêu.”
Hắn ta vươn tay tháo thắt lưng của nàng ấy ra, tiện thể nhẹ nhàng hôn môi của nàng ấy. Lần đầu tiên, dịu dàng hôn nàng ấy.
Đây là lần đầu Cảnh Minh được hôn dịu dàng như vậy, mặc dù thỉnh thoảng cũng bị chạm vào đau răng, cực kỳ không lưu loát nhưng nàng ấy vẫn cảm thấy trong lòng nhẹ nhàng mềm mại, như muốn bay lên trời.
Sau khi từng món quần áo của nàng ấy rơi xuống đất, hắn ta bỗng nhiên nâng nàng ấy lên, lạnh nhạt dặn dò: “Cởi tóc ra cho ta đi.”
Nàng ấy cũng không biết sao mình lại nghe lời, bị hôn đến * l**n t*nh m*, vươn tay tháo tóc hắn ta ra.
Trần Ninh bế nàng ấy đi về phía thùng tắm: “Không phải ngươi vẫn muốn biết Thiên Tuế Gia hầu hạ đại tiểu thư tắm rửa như thế nào sao?”
Hắn ta cười vừa dịu dàng vừa xấu xa: “Chúng ta thử một chút, có dám không?”
Cảnh Minh đã sớm bị hôn đến mơ màng nhưng vẫn không quên giương nanh múa vuốt: “Sợ ngươi à, thử thì thử!”
Tới đi, xuất chiêu, ai sợ là cháu trai.
Hắn ta chăm chú nhìn nàng ấy, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* dọc từ gáy xuống cần cổ tinh tế của nàng ấy. Cô nương này rõ ràng rất hung dữ nhưng cần cổ của nàng ấy lại tinh tế đến mức tưởng như nếu hắn ta dùng lực có thể sẽ bị gãy vậy.
“Ngươi đúng thật là đồ ngốc.” Hắn ta đột nhiên cười khàn một tiếng.
Hắn ta trúc trắc vuốt nhẹ dọc tấm lưng mềm mại và vòng eo cân đối của nàng ấy rồi xuống dưới dần. Sau đó bế cô nương này lên, đặt nàng ấy vào thùng nước rồi chen vào theo.
Hắn ta cười khẽ một tiếng, cúi đầu: “Nhìn này, ta sắp ra tay rồi đó.”
Hai mắt Cảnh Minh mở to, hô hấp dần trở nên gấp gáp, ôm chặt lấy bờ vai rắn chắc của hắn ta.
Nàng ấy sẽ không thua đâu! Một lúc sau, nàng ấy bắt đầu bắt chước hắn ta, ôm cổ hắn ta rồi ngượng ngùng hôn lên đôi môi rồi đến cổ và xương quai xanh của hắn ta.
Nghe thấy tiếng th* d*c ngắt quãng của hắn ta, nàng ấy bắt đầu cảm thấy choáng váng… Khi nam nhân này k** r*n một tiếng, toàn thân nàng ấy đã trở nên tê liệt.
Hơn nữa, người này mạnh đến mức khiến tứ chi của nàng ấy trở nên yếu ớt.
Trong đầu nàng ấy bây giờ chỉ có một suy nghĩ, trận chiến đang diễn ra này… Nàng ấy sợ mình sẽ thua.
Tiếng nước tràn ngập khắp nơi, hơi nóng bao trùm lên cả sự quấn quýt mơ hồ.
…
Sáng sớm hôm sau, Minh Lan Nhược ngơ ngác tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở trong một cái ôm ấm áp.
Nàng sửng sốt, dụi mắt. Không phải nàng đang nằm trên ghế mềm mại sao?
“Nàng tỉnh rồi à?” Giọng nói trầm lặng của Thương Kiều vang lên ở phía trên đầu nàng.
Khi Minh Lan Nhược ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy một đôi mắt phượng sâu thẳm đang chăm chú nhìn nàng.
Đầu óc hỗn loạn của Minh Lan Nhược chợt tỉnh táo lại, nàng chậm rãi ngồi dậy: “Sao ngài lại bế ta làm gì? Không phải do ngài tức giận nên bắt ta ngủ ở trên ghế mềm sao?”
Thương Kiều chống tay lên trán, bình tĩnh nói: “Bản tọa tức giận sao? Sao bản tọa lại không biết gì hết vậy?”
Minh Lan Nhược nheo mắt nhìn hắn: “Ha ha…”
Không tức giận mà cứ xưng bản tọa, bản tọa làm cái gì.
Không muốn nói chuyện với hắn nữa.
Hầu hết nữ tử ai cũng có da mặt khá mỏng. Hôm qua là lần đầu tiên nàng bị từ chối khi chủ động cầu hoan, cả người nàng đâu đâu cũng cảm thấy khó chịu đây này.
Nói một cách đơn giản là… đau lòng đó!
Nàng đứng dậy, tự mình đi rửa mặt xong quay lại thì thấy Thương Kiều đang ngồi trên giường, đắp chăn mỏng, đang được Tiểu Tề Tử hầu hạ rửa mặt.
Minh Lan Nhược trợn tròn mắt. Nam nhân này nghiện giả vờ mảnh mai, kiều quý rồi à.
Nàng ôm ngực, tức giận nói: “Đi đi, đi thôi. Không phải ngài nói hôm nay sẽ đi gặp phụ thân của ta sao?”
Mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi, sáng sớm ngày kia hắn đã phải lên đường rồi. Mà vẫn ở đây đóng vai một Quý phi cao quý sao.
“Chờ một chút.” Thương Kiều cầm lấy một cuốn tấu chương, dựa vào giường vừa đọc vừa nói.
Minh Lan Nhược nhướng đôi mày thanh tú, không kiên nhẫn nói: “Ngài làm sao vậy? Về thì đọc tấu chương sau. Phụ thân của ta cần phải thay thuốc rồi còn phải nghỉ ngơi.”
Thương Kiều nhìn thấy mũi của nàng không đối diện với mũi của hắn, mắt nàng cũng không nhìn vào mắt của hắn, nheo mắt lại, đột nhiên vẫy tay về phía Tiểu Tề Tử.
Thấy có chuyện không ổn, Tiểu Tề Tử ngoan ngoãn rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Thương Kiều ngẩng đầu lên, hơi nhếch khóe môi nhìn về phía Minh Lan Nhược, nhẹ giọng nói: “Nhược Nhược, lại đây.”
Nhìn thấy hắn như vậy, Minh Lan Nhược cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng sau khi hắn xuống núi thì vẫn luôn thành thật, an tĩnh.
Ngày hôm đó, hắn đã phải vật lộn suốt nửa đêm. Sau khi phải “chặt cây” một lúc lâu, hắn mới bắt đầu thanh tâm quả dục. Ngày nào cũng ngồi thiền luyện công tu tiên.
Nếu không, đêm qua nàng sẽ không bởi vì nhìn thấy chiếc áo dài tay dài bồng bềnh như tiên của hắn mà không kiềm chế h*m m**n được.
Nhưng vì tối qua hắn đã từ chối nên hôm nay chắc hẳn sẽ không làm điều gì kỳ lạ đâu nhỉ.
Nàng dứt khoát bước tới và nhìn hắn từ trên cao xuống: “Có chuyện gì vậy?”
Thương Kiều tùy ý cầm tấu chương trên tay gõ vào đầu giường: “Ngồi xuống đi, ta có chuyện nghiêm túc muốn nói với nàng.”
Minh Lan Nhược nhìn biểu cảm bình tĩnh của hắn, đoán thử hắn có chuyện gì muốn nói với nàng.
Nàng cũng thu lại thái độ ban đầu của mình, nghiêm túc hỏi: “Chuyện quan trọng là chuyện gì?”
Thương Kiều không chút do dự mà kéo tay nàng xuống dưới chăn, ấn vào người mình, bình tĩnh nói: “Đương nhiên là chuyện quan trọng rồi. Nàng thấy ta như này mà đi gặp Quốc Công thì có ổn không?”
Minh Lan Nhược sửng sốt, gương mặt thanh diễm đỏ bừng lên: “Ngài, ngài, ngài…”
Nàng liều mạng muốn rút tay ra nhưng lại không thể chống lại sức mạnh của hắn, đành phải ấn vào người hắn.
“Sao vậy, chuyện này thì nàng có cách để giải quyết không?” Thương Kiều bình tĩnh hỏi, tựa như đang hỏi hôm nay đã ăn cơm chưa vậy.
Gương mặt của Minh Lan Nhược đỏ bừng, cả hai đời nàng chưa bao giờ gặp chuyện như này cả. Kiếp trước nàng làm gian phi cũng chủ yếu là dùng đầu óc để hãm hại.
Nàng thực sự không nên đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của Đốc chủ đại nhân. Chỗ sai duy nhất mà nàng sai là coi hắn như một con người.
Thương Kiều bình tĩnh nói: “Mấy ngày nay ngày nào Quốc Công cũng được gặp nàng, ta còn tưởng rằng nàng muốn che giấu sự tồn tại của bản tọa nữa chứ. Chớ để Quốc Công nhìn ra có gì không ổn.”
Hắn dừng lại, cười thản nhiên: “Cho nên ta mới toàn tâm toàn ý tu đạo, không có h*m m**n phàm tục. Nhưng xem ra có người không biết quý trọng.”
Mặt Minh Lan Nhược đỏ đến nỗi như sắp ch** n**c : “Ta sai rồi… Đạo trưởng, xin hãy tha thứ cho ta, được không?”
Làm sao nàng biết hắn đang lo cho nàng được chứ? Hắn sợ phụ thân của nàng biết được mối quan hệ của hai người nên mới không chạm vào nàng. Nhưng hắn lại không nói ra, cái miệng dài như vậy để làm cảnh à!
Chẳng phải trong những cuốn thoại bản hạng ba đó nói rằng có hiểu lầm là do họ không chịu mở miệng nói rõ sao?
Thương Kiều nheo đôi mắt phượng lại, nụ cười càng trở nên ấm áp hơn, nắm tay nàng chặt hơn: “Sao thế, tiểu nương nương đang thầm trách bản tọa không chịu nói cho nàng biết sao?”
Minh Lan Nhược đỏ mặt: “…”
Yêu nghiệt này có khả năng đọc suy nghĩ sao?
Hắn cười đến mức xuất trần thoát tực khiến nàng sợ hãi, vì vậy nàng vội vàng nói với một nụ cười thành kính: “Ta nào dám. Một người bình thường như ta không thể nhìn thấu ý định của đạo trưởng, khiến đạo trưởng nhọc lòng rồi.”
Thương Kiều lười biếng nói: “Ừm.”
Vừa nói, hắn đột nhiên buông tay ra: “Được rồi, tiểu nương nương, mời bước ra ngoài.”
Minh Lan Nhược theo bản năng thu hồi bàn tay như bị bỏng của mình, mang biểu cảm khó hiểu mà nhìn hắn.
Chuyện tốt như này thật sự có tồn tại sao?
Thương Kiều cười như có như không nhìn nàng từ trên xuống dưới, nhướn mày: “Sao vậy, tiểu nương nương có muốn ở lại giúp bản tọa giải quyết vấn đề không thể đi gặp người khác này không?”
Minh Lan Nhược nhảy dựng lên như mèo bị giẫm đuôi, cười giả lả: “À, vấn đề này đương nhiên phải giao cho đạo trưởng giải quyết rồi. Người bình thường như ta không biết tu tiên tu đạo.”
Nói xong nàng quay người rời đi.
Thương Kiều nhìn nàng bỏ chạy, nheo mắt lại, khóe lông mày mang vẻ u ám và tức giận: “Chậc.”
Rõ ràng đã được nếm vị thịt rồi, mà sáng ra còn phải tự giải quyết vấn đề như này. Thật đúng là khó chịu mà. Thôi vậy, cũng không cần phải vội vàng như thế. Dù sao hắn cũng phải khiến nàng hiểu được rằng khi nam nhân nhẫn nại thì có khi không phải là chuyện tốt gì cả.
Minh Lan Nhược đợi ở bên ngoài suốt một canh giờ.
Thương Kiều mới bước ra, mặc một chiếc đạo bào dài tay bằng vải gấm màu chàm, có thêu những con hạc trắng ở vạt áo và tay áo. Mái tóc đen của hắn được búi trên đỉnh đầu bằng một chiếc ngọc quan.
Cả người trông nhanh nhẹn xuất trần, ổn trọng mà tao nhã. Tay cầm chiếc vòng phỉ thúy, điều này càng khiến hắn trở nên tao nhã hơn.
Minh Lan Nhược nhìn mà sửng sốt: “Tiểu cữu cữu.”
Nàng hơi xấu hổ khi nói ra câu đó.
Biết làm sao được, ai bảo hắn đột nhiên lại trở nên trầm ổn tao nhã như vậy làm gì chứ. Khiến người ta có cảm giác như hắn là một trưởng bối vậy. Điều này khiến người ta… À, kính trọng hắn.
Thấy nàng gọi mình như vậy, Thương Kiều dừng lại: “Ừm.”
Đúng là hôm nay hắn đến gặp Minh Quốc Công bằng thân phận cữu cữu này.
Thấy nàng nhìn chằm chằm vào mình, Thương Kiều ưu nhã xoay người: “Sao nào, thấy bản tọa mặc như này có hợp không?”
Minh Lan Nhược: “…”
Hóa ra hắn ở trong để mặc đồ trang điểm cẩn thận, nàng đã nghĩ hắn phải mất cả canh giờ mới làm xong việc đó.
Nàng mỉm cười, nhẫn nại nói: “Đẹp mà, chúng ta xuất phát thôi chứ?”
Không biết tại sao hắn lại ăn mặc như thế này, không phải hắn chỉ đến gặp phụ thân của nàng để nói về chuyện công việc thôi sao. Cùng lắm là nói rằng hắn sẽ chăm sóc đứa cháu gái ngoại là nàng đây thật tốt sao?
Quên đi, xét đến việc hắn ăn mặc cẩn thận như vậy chỉ để đi gặp phụ thân của nàng thì việc phải đợi một canh giờ cũng thôi đi.
Tiểu Tề Tử đứng bên cạnh nhìn, im lặng suy nghĩ…
Ngài có ăn mặc trang điểm giống như một bông hoa. Nhưng một khi bí mật của ngài bị lộ ở trước mặt Quốc Công gia thì ngài vẫn sẽ bị Quốc Công ghét mà thôi.
Tại sao mà không mặc quan phục? Nhìn ở việc cùng là đồng bào, có lẽ Quốc Công gia sẽ không nói quá nhiều lời không hay với ngài đâu nhỉ?
Nhưng không ai ngờ rằng cuộc gặp gỡ lại không chỉ kết thúc bằng những lời nói không hay.
Mà phải gọi là gà bay chó sủa…
Sáng nay Minh Nguyên Lãng tỉnh dậy, tâm trạng vốn rất tốt.
Nữ nhi nói thuốc điều trị thương thế của ông ấy uống xong hôm nay thì không cần uống nữa, sẽ đổi một phương thuốc khác không đắng như vậy, để cho ông ấy bồi bổ thân thể.
Cho nên ông ấy dậy sớm, uống thuốc, đang chuẩn bị đi dạo trong viện tử.