Cảnh Minh ngây người ngay tức khắc.
Nàng ấy sững sờ nhìn hắn ta, trong lòng nghĩ, lông mi của nam nhân này dài thật đấy.
Hắn ta đây là đang hôn nàng ấy đúng không.
“Nhắm mắt lại!” Trần Ninh vẫn không kìm được hơi đỏ mặt, cắn răng r*n r* trên môi nàng ấy.
Làm gì có nữ nhân nào không biết liêm sỉ là thứ gì giống như nàng ấy!
Cảnh Minh thử thăm dò cũng học theo điệu bộ của hắn ta mà nhắm mắt lại, vươn đầu lưỡi nhỏ bé ra l**m hắn ta một cái, ngay sau đó toàn bộ môi lưỡi rơi hết vào giữa môi hắn ta.
Giữa môi nàng ấy toàn là mùi bạc hà nhàn nhạt trên người Trần Ninh, thấm vào ruột gan.
“Ô… Ưm…”
Hai người vừa trúc trắc lại vụng về thăm dò và hôn môi nhau, gió lạnh nhẹ nhàng thổi qua, thổi sợi tóc của bọn họ quấn lấy nhau.
…
Hồi lâu, hai người mới chầm chậm tách ra, trên môi hai người ai cũng hơi sưng đỏ mà ướt át.
Trần Ninh thở hổn hển, hai tay ôm lấy mặt Cảnh Minh, cố gắng lại dịu lại hơi thở của mình.
Nhìn gương mặt non nớt của Cảnh Minh mơ màng đỏ ửng, trong lòng hắn ta hiếm khi thấy mềm nhũn, vươn tay xoa môi nàng ấy, lau đi vết nước mình để lại.
Cảnh Minh cúi đầu, nỉ non: “Ngươi luyện tập xong chưa?”
Trần Ninh nhướng mày, cười khẽ: “Sao nào, vẫn chưa hết thèm à?”
Cảnh Minh lại ngước mắt lên nhìn hắn ta, ánh mắt vẫn còn chút * l**n t*nh m* nhưng lại bất ngờ lẩm bẩm: “Đương nhiên ta biết xấu hổ viết như thế nào, còn nữa, ta chưa bao giờ bồi thường cho người ta.”
Nói xong, nàng ấy bất ngờ nện mạnh một quyền vào bụng Trần Ninh.
Trần Ninh không hề đề phòng, khuôn mặt nhanh chóng trắng bệch, khom lưng xuống, suýt thì quỳ trên mặt đất, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, nhất thời không nói nên lời.
Cảnh Minh cúi đầu, hừ lạnh một tiếng: “Còn nữa, ta có lẳng lơ hay không, liên quan quái gì đến ngươi, quản tốt bản thân ngươi, tối đến tắm rửa sạch sẽ đợi ta là được, chiếm được tiện nghi thì bớt phí lời đi, hiểu chưa?”
Nói xong, nàng ấy xoa nắm đấm, xoay người rời đi.
Trần Ninh ngồi trên mặt đất, đợi xung quanh không còn một bóng người nào, một lúc lâu, bỗng nhiên không kìm được cúi đầu cười lớn: “Ha ha ha…”
Hắn ta ngước mắt lên, tùy ý vén những sợi tóc lấm tấm rũ xuống lên, lộ ra một đôi mắt hơi lạnh và nụ cười mang theo chút tà khí, hoàn toàn không còn hình tượng trầm ổn kiềm chế trước nay nữa.
Xem ra, Cảnh Minh cũng không hoàn toàn là một người khờ khạo, không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, rõ ràng trong lòng đã biết, đã hiểu rất rõ.
Chỉ có điều phản ứng của nàng ấy và nữ hài từ bình thường hoàn toàn không giống nhau.
Là ỷ vào vũ lực của mình, vậy nên mới có thể sống đơn giản như vậy, còn khiến cho người ta rất hâm mộ nữa.
Trần Ninh hừ lạnh một tiếng, vịn vào giàn mây chầm chậm đứng lên.
Hắn ta híp mắt lại, xoa bụng dưới, cơ bắp cứng rắn ở nơi đó vừa chạm vào đã đau, hắn ta lấy đầu lưỡi liễm khóe môi: “Chậc, ra tay cũng khá ác đấy.”
Một lần đền mười hai lần, nàng ấy nói không sai, hắn ta lời rồi.
Trận này, hắn ta sẽ tìm lại vào buổi tối, cả vốn lẫn lời.
…
Đêm khuya, trong phòng, Minh Lan Nhược đang viết thư thì nhìn thấy Thương Kiều tắm rửa xong đã trở về.
Nàng không biểu cảm gì tùy ý gấp bức thư trong tay lại đặt sang một bên, lấy một bức thư khác đặt ở trước mặt Thương Kiều: “Tấu báo mới gửi tới từ kinh thành, ngài xem đi.”
Thương Kiều thu động tác nhỏ của nàng vào trong mắt, vừa cầm khăn lụa lau tay vừa cười như không cười ngồi xuống, tùy ý mở bức thư ra.
Một lát sau, hắn ngước mắt lên: “Nàng và nhị muội kia của nàng làm lành rồi à?”
Minh Lan Nhược cầm con dao nhỏ vừa gọt đào vừa nói: “Chưa hẳn, không muốn làm phụ thân đau lòng, để cho nàng ta thể hiện giá trị của bản thân một chút.”
Thương Kiều cong khóe môi: “Nàng vẫn mềm lòng.”
Minh Lan Nhược nhìn mình gọt vỏ không cẩn thận cắt một miếng đào có vỏ xuống, nàng tùy ý nhặt lên nhét vào trong miệng mình: “Đúng vậy, ta không mềm lòng, làm sao có thể bị ngài bắt nạt?”
Thường Kiều không nhìn nổi nữa, ngón tay dài đút vào miệng nàng, móc miếng đào có vỏ kia ra: “Nàng bao nhiêu tuổi rồi, sao cái gì cũng nhét vào trong miệng như hài tử vậy.”
Trên vỏ đào còn có lông đào.
Minh Lan Nhược nhướng mày, cắn đầu ngón tay trắng nõn như nước của hắn: “Trong năm năm bị cấm túc, những thứ tệ còn hơn thế này ta ăn nhiều lắm.”
Đào có vỏ đã là gì, nàng đâu có kiêu kỳ như vậy.
Thương Kiều dừng lại, đầu ngón tay bị nàng cắn có cảm giác hơi đau, thuận theo cổ tay lan đến tận đáy lòng.
Hắn rũ mắt phượng xuống: “Nhược Nhược, có phải vẫn đang oán giận tiểu cữu cữu không?”
Câu nói này, hắn đang dùng thân phận người thân để hỏi.
Minh Lan Nhược nhìn sắc mặt hắn hơi trắng bệch, buông lỏng môi, ghé lên trên bàn, giương mắt lười biếng nhìn hắn: “Tiểu cữu cữu gọt đào thay ta, ta sẽ không tức giận nữa.”
Câu nói này, nàng đang dùng thân phận tiểu cô nương ngồi trên đùi hắn năm đó trả lời.
Vị gia này, cũng không biết là đa sầu đa cảm thật, hay là sợ nàng lật lại nợ cũ, làm ra cái điệu bộ này, chậc chậc…
Nhưng hết lần này đến lần khác, đúng thật là nàng lại chịu cái chiêu này, hắn cũng không ít lần dùng chiêu này đối phó với Hoàng đế nhỉ?
Đây coi như là nàng cùng đãi ngộ với Hoàng đế sao?
Chậc, nhìn thấu không nói toạc ra, cũng là một loại tình thú.
Thương Kiều dừng lại, tiện tay cầm lấy quả đào mật bị nàng gọt gồ ghề lồi lõm, cười một cái, gọt cẩn thận lại.
“Nàng thấy thế nào về người được Thái tử chăm sóc cẩn thận này.”
Hắn cắt quả đào thành từng miếng nhỏ vào trong đĩa bạch ngọc, nước đào mật trong suốt thuận theo đầu ngón tay xanh xao của hắn nhỏ xuống.
Minh Lan Nhược nhìn có chút mê mẩn, nàng vô cùng thích tay của hắn, thon dài mà trắng, khớp xương tinh xảo, chỗ khớp hơi có chút phiếm hồng.
Điệu bộ cầm dao gọt hoa quả cũng rất đẹp mắt.
“Chẳng thấy thế nào, ta không nghĩ ra, còn có ai có thể tạo thành uy h**p cực lớn cho ta.” Minh Lan Nhược lười biếng chống trán, nhìn bàn tay thấm đầy nước đào mật của hắn.
Mỗi lần hắn xuất hiện một lớp chai mỏng vì luyện kiếm, sẽ dùng sữa bò ấm nóng, mật ong và nước hoa tường vi để ngâm, tẩm bổ cho đôi tay, loại bỏ đi lớp chai sạn, lại bôi thêm mỡ bạch ngọc để bảo dưỡng.
Ngày thường chú ý vệ sinh tay hơn ai hết, động một chút còn phải đeo găng tay, để duy trì sự mẫn cảm và nhẵn nhụi cho bàn tay.
Năm dài tháng rộng, tay của hắn còn đẹp hơn nhiều so với nữ tử bình thường.
Có điều, đó là vì để khống chế các loại vũ khí để lúc giết người có cảm giác tay chuẩn xác, hắn mới bảo dưỡng đôi tay này cẩn thận như thế.
Đương nhiên, cũng vì thế, bản thân nàng cũng đã trải qua xúc cảm cực hạn mà đôi tay xinh đẹp lại nguy hiểm này mang đến.
Minh Lan Nhược cụp lông mi xuống, nghiêng mặt dựa vào cánh tay, nhắm mắt lại.
Chậc, không được nghĩ nữa, nghĩ tiếp là sẽ không đứng đắn…
Thương Kiều không biết tâm tư của nàng, chỉ bóp quả đào, tự mình thử chút hương vị: “Thái tử điện hạ có nhiều tâm tư với người này, người có thể khiến hắn ta quý trọng che giấu như vậy không nhiều, ta sẽ để cho người của Đông xưởng đi thăm dò.”
Chút tâm tư kia của Thái tử, ha ha…
Ừm, vị của quả mật này không tồi, nhiều nước, thơm ngon, có thể dự trữ một ít cho tiểu nương nương của hắn ăn trên đường đi.
Minh Lan Nhược c*̃ng “Ừm” một tiếng, đoán đến đoán đi không có ý nghĩa gì, không bằng giao cho người của Đông xưởng điều tra.
Thương Kiều tùy ý cầm một miếng đưa tới bên môi nàng, đút cho ăn: “Mấy ngày nữa sẽ lên đường, ta chuẩn bị chính thức đi đón tỷ phu.”
Mấy ngày nay hắn bận rộn chuyện của quặng mỏ và nhà máy binh khí, trở về cũng nhất thời chưa nghĩ ra phải đi gặp tỷ phu trước đây này như thế nào, cho nên vẫn luôn né tránh chuyện này.
Nhưng nếu hắn đã muốn dẫn tiểu nương nương đi thì cũng không thể không có chút bàn giao nào được.
Minh Lan Nhược cong đôi môi đỏ, ngậm miếng đào, lười biếng nói: “Đốc chủ xác định vẫn còn muốn gọi phụ thân ta là tỷ phu sao?”
Thương Kiều dừng lại, khẽ mỉm cười: “Còn không phải vì nàng không muốn thừa nhận thân phận của ta à?”
Minh Lan Nhược nhướng khóe mắt: “Ta cũng chẳng còn cách nào khác, còn không phải vì sợ ngài bị đánh à?”
Lúc đầu phụ thân nàng rất yêu chiều nàng, giống như vật báu trong lòng bàn tay, miếng thịt đầu quả tim, rất khó thấy tên nam nhân nào thuận mắt.
Nhất là nàng còn từng có lịch sử không tốt muốn sống muốn chết vì tên nam nhân khác, phụ thân nàng cũng đã nói rồi, nếu còn chọn nam nhân thì phải để ông ấy xem xét.
Nhưng bây giờ, con cũng có rồi mà nàng còn chưa dẫn nam nhân qua cho phụ thân nàng xem.
Cộng thêm thân phận của nam nhân này còn là… Trưởng bối trên danh nghĩa của nàng, thực sự không tốt hơn Tần vương chút nào.
Muốn chết…
Hai tay Minh Lan Nhược cũng bắt đầu xoa huyệt Thái Dương, vừa nghĩ tới phản ứng của phụ thân khi biết chuyện này là nàng đã muốn dứt khoát lôi Cố Bích Quân hoặc Cố Đại đương gia ra, đánh cho một trận nữa.
Đều tốt hơn bị kẹp ở giữa!
Thương Kiều tiếp tục đút thịt đào cho nàng, thản nhiên nói: “Nhạc phụ đại nhân muốn đánh thì cứ đánh thôi.”
Minh Lan Nhược cắn thịt quả đào lẩm bẩm: “Đừng đừng, ngài tuyệt đối đừng gọi như thế trước mặt ông ấy, ông ấy không đánh chết ngài thì cũng đánh ta tàn phế.”
Đổi giọng không gọi tỷ phu nữa, gọi nhạc phụ lại rất nhanh nhưng mà chỉ k*ch th*ch phụ thân nàng thôi.
Thương Kiều không vui lắm, lạnh mặt, không khách sáo mà nhét một miếng đào lớn vào trong miệng nàng: “Vậy nàng muốn ta gọi cái gì?”
Minh Lan Nhược nghẹn họng: “Gọi là Quốc công gia.”
Trước tiên cứ gọi như vậy, chuyện sau này thì để sau này rồi nói, có thể giấu được nhất thời thì cứ giấu nhất thời.
Thương Kiều lại thẳng tay nhét một miếng vào miệng nào, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của nàng phồng lên giống như con sóc, hắn khẽ cười: “Nàng thật sự định để ta làm ngoại thất không được xuất hiện dưới ánh sáng đấy à.”
Minh Lan Nhược gượng cười, cố gắng nuốt quả đào: “Cũng không phải, Đốc chủ trong sạch thuần khiết, mỹ mạo như hoa, sao ta có thể để ngài làm ngoại thất được, trước tiên phải để ngài chịu ấm ức một chút rồi.”
Chậc, vì sao ở nhà khác đều là quan hệ mẹ chồng nàng dâu, nam nhân phải dỗ dành hai bên, chỉ có nhà nàng là nàng phải dỗ dành hai bên, trong lòng thật mệt mỏi.
Những nam nhân kia tam thê tứ thiếp, nuôi thông phòng, ngoại thất, c*̃ng không chê mệt mỏi à, bọn họ lấy đâu ra sức lực thế?
Đến khi trở lại Kinh thành, nàng phải hỏi thăm các đại nhân nuôi ngoại thất kia xem làm sao dỗ được.
Thương Kiều nhìn nàng ăn quả đào, ăn một hồi lại bắt đầu cắn đầu ngón tay hắn.
Hắn nhíu mày: “Nàng muốn làm cái gì?”
Nàng lén cắn đầu ngón tay hắn mấy lần.
Minh Lan Nhược cười cong mi mắt, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp diễm lệ hơi ngượng ngùng: “Không phải, ta không… Muốn làm…”
Chậc, hôm nay hắn tắm rửa xong, mặc áo choàng xanh nhạt, tóc dài quấn trên đỉnh đầu, lộ ra xương quai xanh thon dài tỉ mỉ, khuôn mặt lạnh lùng như trăng trên trời, tuy chỉ có mùi hương đào mật nhưng lại là mùi hương thơm ngào ngạt trong nhân gian.
Khiến nàng bỗng nhiên rất muốn hôn vầng trăng trên trời này…
Nam nhân đẹp như vậy là của nàng…
“Vậy tiểu nương nương đi ngủ trước đi, đêm nay bản tọa còn có việc phải xử lý.” Thương Kiều thu tay lại, thản nhiên nói.
Dứt lời, hắn xoa tay, quay người rời đi.
Minh Lan Nhược kinh ngạc: “Ngài nói thật…”
Nàng đang cầu hoan, nàng hiếm khi cầu hoan một lần, vậy mà hắn đuổi nàng đi? Giống như thấy quỷ sao?
Thương Kiều dừng bước chân, xoay mặt hời hợt nói: “Nàng ngủ trên giường êm đi, đêm nay bản tọa muốn đả tọa trên giường để luyện công.”
Minh Lan Nhược ấp úng nhìn bóng lưng hắn: “A…”
Nàng chậm rãi phát hiện hắn đang không vui.
Đại khái là: Nàng che giấu, để ta làm ngoại thất không có danh phận mà còn muốn ngủ với ta, không có cửa đúng không?
Minh Lan Nhược lại bắt đầu vừa xoa huyệt Thái Dương, vừa nhặt số đào còn lại lên ăn.
Người ta đều là tức phụ nhi tức giận đuổi nam nhân ra giường êm ngủ, vì sao đến chỗ nàng lại là nàng bị đuổi ra giường êm?
Ai da, cuộc sống không dễ, meo meo cũng phải thở dài.
Được rồi, lão nhân gia người ta kiêu ngạo cả một đời, bây giờ đi đâu cũng oai phong lẫm liệt, đến cuối cùng còn phải làm ngoại thất không có danh phận của nàng, cũng khó trách hắn không vui.
…
Mà trong đêm đó.
Có người gõ cửa phòng Cảnh Minh, nàng ấy đang tĩnh tọa luyện công, từ từ mở mắt ra, tùy ý cầm khăn lau mồ hôi rồi đi ra mở cửa.
Ngoài cửa, thanh niên mặc áo màu trúc xanh nhìn nàng ấy: “Ăn rồi à?”
Cảnh Minh gật đầu: “Ừm.”
Nàng ấy nghiêng người, để hắn ta đi vào.
Thanh niên nhíu mày: “Không đói bụng?”
Cảnh Minh tiếp tục gật đầu: “Không đói bụng, ta còn chơi đại đao hai vòng cho tiêu thực.”
Thanh niên mỉm cười một tiếng: “Không hổ là ngươi.”
Hắn ta còn có thể chờ mong nàng làm cái gì nữa chứ?
Vừa vào cửa, hắn ta quay người lại, cúi đầu liếc một vòng trên người Cảnh Minh, hơi ghét bỏ: “Cả người toàn mồ hôi.”
Cảnh Minh cúi đầu ngửi nách, sau đó ngửa mặt lên, nghiêm túc nói: “Không thối, thật đấy, không tin thì ngươi ngửi xem.”
Trần Ninh: “…”
Nàng ấy cố ý à? Phá hỏng hết bầu không khí của hắn ta!
Hắn ta đột nhiên không muốn làm nữa, làm sao bây giờ?