Thế hệ mới của Xích Huyết là một bầy sói con, sẽ không bởi vì hắn ta là nhi tử của Trần tướng quân mà kính phục hắn ta.
Đối mặt với Trần Ninh như vậy, làm sao nàng có thể không lo lắng cho đứa ngốc nghếch như Cảnh Minh kia chứ?
Trần Ninh mỉm cười một cái: “Người yên tâm, thuộc hạ có chừng mực, vấn đề giữa chúng ta, không liên quan đến đại tiểu thư và Xích Huyết, chúng ta sống chết cũng là người của Xích Huyết!”
…
Trong những ngày tiếp theo, sự lạnh nhạt vào lảng tránh của Trần Ninh đối với Cảnh Minh, gần như là người thì ai cũng nhận ra.
Hầu như tất cả mọi người ai cũng tò mò giữa hai người xảy ra chuyện gì, cố gắng âm thầm khuyên giải.
Đến cả Thiếu thống lĩnh của Xích Huyết ở Đông Bắc Cương Vệ Dã cũng không kìm được chạy đến chỗ Cảnh Minh nghe ngóng.
Thực ra hắn ta rất tán thưởng tính cách thẳng thắn giống như một nam hài tử này của Cảnh Minh.
“Cuối cùng hai người làm sao vậy?” Vệ Dã bò lên giàn mây vừa hái mâm xôi vừa ném cho Cảnh Minh.
Nếu như người khác đến hỏi, Cảnh Minh sẽ lười để ý đến nhưng Vệ Dã có giao tình vào sinh ra tử, đêm hôm đó vì để ngăn cản những người khác mà bị đánh cho gần chết.
Còn phải nhờ đan dược giữ mạng và công sức dốc lực chữa trị sau đó của đại tiểu thư, hắn ta mới khỏe mạnh lại.
Nàng ấy cầm vạt áo đón được một túi mâm xôi nhỏ, thì thầm: “Ta lấy Trần Ninh… chuyện đó rồi.”
Vệ Dã buồn bực: “Chuyện đó gì cơ?”
Cảnh Minh vẫn không nói ra được, chỉ đành gãi đầu nói: “Chính là trong đêm hôm đó, không phải bọn ta bị trúng thuốc sao, ta ép Trần Ninh vào chỗ chết đánh cho một trận, hắn ta suýt chút nữa bị ta đánh chết.”
Thôi vậy, cứ dùng cái cơ này đi.
Vệ Dã cười cầm một nắm mâm xôi nhảy xuống: “Vậy ngươi để cho hắn ta đánh một trận không phải là được rồi sao!”
Chẳng trách, suýt chút nữa bị đánh chết, trong lòng ai mà không khó chịu.
Nói xong, Vệ Dã đưa nắm mâm xôi đỏ trong tay cho Cảnh Minh: “Ngươi nếm thử vị xem? Nếu như ngon thì có thể đem về cho đại tiểu thư, làm nước đường ăn rất ngon.”
Cảnh Minh thuận thế cắn một quả mâm xôi, khuôn mặt em bé nhăn lại ngay tức khắc: “Ta thì nghĩ đơn giản như vậy nhưng ta… đánh trúng căn cơ mạng sống của hắn ta rồi, có khả năng ảnh hưởng rất lớn.”
Nàng ấy cũng không biết hình dung thể xác và tinh thần Trần Ninh phải chịu “trọng thương” như thế nào, chỉ có thể dùng một thứ đồ có liên quan đến sự trong sạch để hình dung thôi.
Vệ Dã ngây dại trong nháy mắt: “A… Chuyện này… Chuyện này phải làm sao cho phải đây?”
Hắn ta cũng là một nam nhân, biết điều này có nghĩa là gì, lẽ nào… thân thể của Trần Ninh bị Cảnh Minh đánh đến mức phát bệnh rồi?
Cuộc sống không dễ dàng, Cảnh Minh thở dài: “Đúng vậy, chuyện này phải làm sao cho phải đây?”
Vệ Dã nhất thời cũng rầu rĩ theo, nhị thúc của hắn ta là Vệ Hải cũng định đuổi hắn ta đến hầu hạ bên cạnh đại tiểu thư.
Bởi vì Trần tướng quân ở trung bộ, Chu tướng quân ở nam bộ ai cũng đưa người kế thừa đắc lực nhất của mình đến bên cạnh đại tiểu thư, hắn ta thân là Thiếu thống lĩnh của Đông Bắc Cương thì không thể ngoại lệ.
Hắn ta và Trần Ninh, Cảnh Minh ai cũng là huynh đệ vào sinh ra tử, đương nhiên hy vọng sau này mọi người hợp tác khăng khít, cùng nhau phụ tá cho đại tiểu thư.
Nhưng bây giờ…
Nếu như Cảnh Minh đánh đến mức thân thể Trần Ninh xuất hiện bệnh tật, vậy thì đã kết thù lớn rồi.
“Y thuật của đại tiểu thư rất tuyệt, hay là ngươi bảo đại tiểu thư xem thử cho Trần Ninh xem?” Vệ Dã không kìm được hỏi.
Cảnh Minh làm mặt cụ non lắc đầu, cũng rất sầu não: “Không được đâu, thân thể bị hư hại rồi, không bù lại được.”
Biểu cảm của Vệ Dã ngũ vị tạp trần: “Chuyện này… chuyện này… chuyện này là tử thù đấy.”
Trần Ninh đã bị đánh hư hại cả thân thể rồi, đúng là tạo nghiệp mà!
“Ngươi làm gì ở đây!” Một giọng nói lạnh như băng đột nhiên vang lên cách phía sau bọn họ không xa.
Cảnh Minh nhìn một bóng người lạnh nhạt tuấn tú đứng ở đó, nhất thời biểu cảm có chút chột dạ.
Hả?
Trần Ninh đến từ lúc nào vậy?
Những ví dụ nàng ấy vừa lấy, chắc hẳn hắn ta chưa nghe thấy đâu nhỉ?
Chắc là chưa đâu, thính lực của nàng ấy đâu có kém như vậy.
Cảnh Minh nở nụ cười rạng rỡ về phía Trần Ninh: “Trần Ninh à, ngươi có muốn ăn chút mâm xôi không, Vệ Dạ nói ăn ngon lắm đấy.”
Đã nhiều ngày rồi, cũng sắp phải xuất phát trở về kinh thành rồi, đây là lần đầu tiên Trần Ninh chủ động nói chuyện, chào hỏi với nàng ấy.
Trần Ninh liếc nhìn mâm xôi trong tay và góc áo của nàng ấy, lại nhìn Vệ Dã, cười lạnh một tiếng: “Ngươi đúng là biết mượn hoa hiến Phật, dùng hoa quả người khác tặng cho ngươi đi tặng cho người khác, như vậy phù hợp sao?”
Trần Ninh vừa mở miệng đã trào phúng châm chọc, khiến cho Vệ Dã cũng bị đâm một cái.
Hắn ta có hơi ngượng ngùng lại vội vàng kéo hai nắm mâm xôi đưa cho Trần Ninh: “Không, thứ này chỗ nào cũng có, chỉ là ta cảm thấy mọi người có thể thử qua xem, coi như là đặc sản trong núi Đông Bắc Cương của chúng ta.”
Trần Ninh lại không hề từ chối, nhận lấy rồi thản nhiên nói: “Ừ, đa tạ.”
Vệ Dã chỉ cảm thấy bầu không khí không ổn, có chút áp lực hơi kỳ lạ, hình như hắn ta bị lửa chiến lan đến rồi.
Hắn ta cố lấy dũng khí thấp giọng ghé vào bên tai Trần Ninh nói: “Cái gì nhỉ, thực ra thân thể không tốt, bị suy nhược thì cũng có thể thử máu hươu và nhung hươu của Đông Bắc Cương bọn ta, chỗ ta còn có một cây roi hổ, hiệu quả tốt lắm đấy.”
Nói xong, hắn ta cười khan một tiếng: “Các người nói chuyện đi, nói chuyện đàng hoàng, là huynh đệ cả, Cảnh Minh cũng không phải có địch ý, chuyện ngoài ý muốn ở đâu chẳng có.”
Nói xong, hắn ta nhanh chóng vội vàng rời đi.
Trần Ninh nghe thấy lời nói của Vệ Dã không đúng lắm, hắn ta lạnh lùng nhìn về phía Cảnh Minh: “Ngươi đã nói với Vệ Dã chuyện đêm hôm đó của chúng ta rồi sao?”
Cảnh Minh lùi lại một bước, nhanh chóng xua tay: “Chưa, ta thật sự chưa nói!”
Trần Ninh ép gần về phía nàng ấy hai bước, không kiên nhẫn cười nhạo: “Không nhìn ra đấy, quan hệ của các ngươi thân mật như vậy, chuyện gì ngươi cũng nói với hắn ta!”
Cảnh Minh chỉ cảm thấy nam nhân trước mặt thân hình cao hơn, tràn ngập cảm giác áp bức, nàng ấy càng ngày càng chột dạ, chỉ có thể cuống quýt giơ tay thề thốt.
“Ta thật sự chưa nói chuyện đêm hôm đó, nếu như ta nói rồi thì kêu ông trời đánh một đạo sét xuống đây, khiến cho đời này của ta trở thành một phế nhân không có võ công!”
Nàng ấy chỉ nói là có thể nàng ấy đã đánh hư hại thân thể hắn ta rồi thôi, thực ra cũng đúng mà, hắn ta đã thất trinh luôn rồi, không phải đồng nam nữa, trên một ý nghĩa nào đó cũng xem như là một kiểu “hỏng”… rồi…
Trần Ninh liếc nàng ấy đầy nguy hiểm, cứ luôn cảm thấy nữ nhân trước mặt này nói chuyện không thành thật nhưng nàng ấy thề thốt hùng hồn, còn lấy chuyện không thể luyện võ ra thề.
Chuyện này… lại khiến hắn ta không thể không tin, dù gì Cảnh Minh trước mặt là một người si mê võ thuật, không có võ công, nàng ấy tình nguyện đi chết.
Hắn ta lạnh nhạt nói: “Vậy ngươi đã nói gì với Vệ Dã? Vì sao hắn ta lại tặng ngươi mâm xôi, vì sao nói mấy lời máu hươu, roi hổ gì đó với ta?”
Nếu như đổi một người khác hùng hổ dọa người như thế này với Cảnh Minh, Cảnh Minh đã một cước đá bay đối phương từ lâu rồi.
Nhưng đổi thành Trần Ninh, nàng ấy chột dạ, vì thế giả vờ buồn bực gãi đầu: “Chuyện đó à, Vệ Dã và ta nói về đặc sản ở Đông Bắc Cương, chẳng phải là nói đến những thứ khác ngoài mâm xôi sao? Ta muốn mua ít đặc sản mang về cho các huynh đệ trong kinh thành, cũng không thể cầm mâm xôi về chứ?”
Mỗi khi đối mặt với vị công tử ca trước mặt này, kỹ thuật nói dối của nàng ấy thật sự là tăng vọt vượt bậc!
Chỉ hy vọng, Vệ Dã không phải là tên miệng rộng, đi khắp nơi nói những lời nàng ấy đã nói hôm nay.
Trần Ninh coi như miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này, hừ lạnh một tiếng, ném mâm xôi trong tay cho nàng, xoay người rời đi.
Cảnh Minh thấy thế, vội vàng tiến lên giữ chặt ống tay áo của hắn ta: “Ngươi đợi đã.”
“Bỏ ra, đừng động tay động chân.” Trên khuôn mặt tuấn tú của Trần Ninh lóe qua chút lạnh nhạt nói.
Cảnh Minh thu tay về, ôm quả mâm xôi, có hơi bất đắc dĩ: “Trần Ninh, ta không cầu xin ngươi tha thứ nhưng có thể giữ lại cho ta chút mặt mũi ở trước mặt đồng liêu hay không, ít nhất đừng thể hiện rõ ràng như vậy, sẽ khiến mọi người và đại tiểu thư khó xử.”
Cơn tức giận vốn đã đè xuống của Trần Ninh lại dâng lên trong nháy mắt, hắn ta cười lạnh: “Ngươi nói gì, làm gì, cũng là vì suy nghĩ cho bản thân ngươi, vì suy nghĩ cho người khác, ngươi đã từng thật lòng cầu xin ta tha thứ một lần chưa?”
Khuôn mặt Cảnh Minh nghiêm túc nói: “Ngày nào ta cũng hy vọng ngươi có thể tha thứ cho ta, nói đi, ngươi muốn ta làm gì, nói gì, chỉ cần không phải là chuyện phản bội đại tiểu thư thì được hết.”
Trần Ninh nhìn điệu bộ của nàng ấy, nhớ đến đêm hôm đó nàng ấy cũng mang điệu bộ nghiêm trang này nói, nàng ấy thật sự không muốn chịu trách nhiệm với hắn ta.
Lại nghĩ đến điệu bộ nàng ấy cười nói với Vệ Dã, tâm trạng của hắn vừa lạnh vừa phiền, cười như không cười nói: “Được thôi, ngươi không quan tâm đến ý nguyện của ta mà ngủ với ta một lần, vậy thì để ta ngủ lại, ngủ thêm mấy lần nữa?”
Cảnh Minh ngây ngẩn cả người, biểu cảm vừa kỳ lạ lại phức tạp nhìn hắn ta: “Ngươi…”
Trần Ninh cười lạnh một tiếng: “Sao nào, rất tức giận sao? Muốn động thủ sao?”
Cảnh Minh trầm mặc một lúc, hỏi: “Ngươi đang nghiêm túc sao? Ta cho ngươi ngủ lại, ngươi sẽ không tức giận nữa sao?”
Trần Ninh tức cười: “Đúng, hơn nữa phải tính lợi tức, một bồi thường mười, ngủ mười lần!”
Mỗi lần nói chuyện với nữ nhân này, hắn ta sẽ tức đến mức muốn b*p ch*t nàng ấy, cũng nên cho nàng ấy nếm thử mùi vị này rồi.
Cảnh Mình sờ cằm: “Lợi tức này của ngươi cũng hơi cao một chút, cho vay nặng lãi cũng không ác độc như vậy đâu.”
Trần Ninh nhướng mày: “Không cho trả giá!”
Nữ nhân bạo lực này có phải một khắc sau sẽ động thủ đánh hắn ta hay không?
Lần này, hắn ta tuyệt đối sẽ không nhường nàng ấy!
Cảnh Minh đột nhiên ngước mắt lên nhìn hắn ta, đột nhiên dứt khoát vươn tay ra: “Thành giao!”
Trần Ninh: “…”
Hắn ta cắn răng cười lạnh: “Cuối cùng ngươi có biết là ngươi đã đồng ý chuyện gì không?”
Khuôn mặt non nớt của Cảnh Minh lộ ra nụ cười rạng rỡ: “Hi hi hi, biết chứ.”
Trần Ninh nhìn biểu cảm ô, còn có loại chuyện tốt như thế này của nàng ấy.
Bỗng nhiên không biết mình đưa ra yêu cầu này là làm khó nàng ấy, hay là làm khó bản thân.
Cảnh Minh nhìn biểu cảm như thể đánh đổ đĩa pha màu của hắn ta, có chút dè dặt hỏi: “Hay là ngươi cảm thấy lợi tức này ít, hay là ta cho ngươi một bồi thường mười hai?”
Tặng thêm hai lần nữa?
Trần Ninh tức đến mức bật cười, nắm chặt cằm nàng ấy, quan sát xung quanh: “Thời gian quen biết ngươi cũng không tính là ngắn nữa rồi, sao ta lại không phát hiện ra ngươi lẳng lơ như vậy chứ, có phải đêm hôm đó nam nhân nào ngủ ngươi, ngươi cũng sẽ cho ngủ lại không? Ngươi còn biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào không?”
Lời nói này gần như là vũ nhục nhưng Cảnh Minh lại chỉ nhíu mày lại, như không thể hiểu được lời nói của Trần Ninh.
“Không phải đâu, bởi vì nam nhân đêm hôm đó là ngươi, vậy nên ta mới cảm thấy rất vui vẻ, ngươi có ý kiến à?”
Nàng ấy dừng lại một chút, nghiêng đầu nhìn hắn ta: “Còn về những nam nhân khác có khiến ta vui vẻ hay không, từ trước đến nay ta không giả thiết chuyện chưa xảy ra.”
Trần Ninh: “…”
Hắn ta có ý kiến, hắn ta có thể có ý kiến gì với nữ nhân kỳ lạ chưa bao giờ ra bài theo lẽ thường này chứ?
Nữ tử bình thường nghe thấy những lời hắn ta nói, đã nên phẫn nộ từ lâu rồi những nàng ấy lại hỏi hắn ta có ý kiến gì?
Nhưng không thể phủ nhận, câu nói kia của nàng ấy, bởi vì là hắn ta, nàng ấy mới cảm thấy vui vẻ, đúng thật đã xoa dịu những tức giận trong lòng hắn ta.
Có điều…
Trần Ninh cười nhạo một tiếng, bất ngờ tiến lên trước một bước, ép Cảnh Minh lùi lại một bước, tựa vào giàn mây kia.
Nàng ấy ngẩng đầu lên nhìn hắn ta, buồn bực hỏi: “Ngươi làm gì vậy?”
“Nếu đã nói là một bồi thường mười hai, vậy có phải chúng ta nên luyện tập trước một chút không?’ Trần Ninh hơi nghiêng người, một tay chống lên mặt nàng ấy, thản nhiên hỏi.
Cảnh Minh nhìn trái nhìn phải, có hơi ngượng ngùng: “Ở đây… Ở đây sao? Hình như không ổn lắm đâu? Ban ngày ban mặt…”
Trần Ninh: “… Ngươi đang mong chờ điều gì?”
Cuối cùng trong đầu nữ nhân này có cái gì vậy, lẽ nào nàng ấy cho rằng mình sẽ làm chuyện đó với nàng ấy ở chỗ này sao?
Khuôn mặt non nớt của Cảnh Minh trở nên đỏ ửng, ho nhẹ một tiếng: “Không phải ngươi nói muốn luyện tập sao?”
Chuyện này không thể trách nàng ấy suy nghĩ lệch lạc được?
Trần Ninh trực tiếp giơ tay giữ vững gáy của nàng ấy, cúi đầu trúc trắc lại có hơi thô lỗ hôn lên môi nàng ấy: “Ta nói là muốn luyện tập cái này trước…”
Hôm đó miệng của hắn ta bị nàng ấy cắn nát hết rồi.