Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 524

Ba ngày sau

Những thứ nên vận chuyển đã âm thầm vận chuyển đi hết rồi, tất cả mọi người đồng loạt xuống núi, lại bước vào phủ đệ của tri phủ thành Hắc Liêu một lần nữa.

Có một nhân vật hiểu biết như Minh Nguyên Lãng ở đây, làm theo chỉ thị của ông ấy. Đám tâm phúc trước kia của Đường tri phủ, nên vào ngục thì vào ngục, nên phán quyết thì phán quyết.

Những quan viên nên đề bạt lên để bổ sung cũng lần lượt được bổ sung vào chỗ trống, để đảm bảo quan phủ có thể vận hành và chấp chính bình thường.

Trong nhóm người này, còn có không ít người là người trong Xích Huyết quân lưu lạc ở Đông Bắc.

Dù sao, lúc trước Cố đại tướng quân đưa Đường tham tướng vào quan phủ, làm từ tầng thấp nhất lên, mãi đến khi một bước lên mây, chế tạo toàn bộ quan trường thành Hắc Liêu, ngay cả Đông Bắc Cương thành thiên hạ của lão ta, biện pháp này còn là do quân sư Tống Đường đưa ra chủ ý.

Chỉ có điều lúc đầu Tống Đường không ngờ rằng Cố đại tướng quân lại có tâm tư làm phản từ sớm như thế.

Nhưng biện pháp này rất hữu dụng, một khi những người này bước vào cơ cấu của triều đình là có thể cung cấp tình báo, che chở cho người của mình.

Vì vậy cho dù sau này phản bội Cố gia trại, Tống Đường cũng vẫn không ngừng đưa người của mình vào quan trường Đông Bắc Cương, để bọn họ ẩn náu ở trong đó.

Nhưng đám người Đường tri phủ nắm giữ quan trường Đông Bắc Cương, cũng đề phòng có người noi theo chiêu này, trong những người Tống Đường đưa vào, nhiều năm như vậy, chỉ có người cá biệt mới có thể ngồi được vào chức vị quan trọng trong quan phủ.

Đến nay người giữ chức quan cao nhất cũng chẳng qua chỉ là một Đồng tri lục phẩm mà thôi, có điều còn may là quan viên tầng dưới cũng rất nhiều, ít nhiều cũng có thể bổ sung vào chỗ trống, còn có thể thăng chức lên trên một cấp.

“Chúng ta đã nghĩ rồi, Quốc công gia cứ lấy danh nghĩ trọng thương hôn mê, không thể di chuyển, ở lại Đông Bắc Cương, tọa trấn ở Đông Bắc Cương, không biết ý của đại tiểu thư thế nào?” Tống Đường ngồi trên xe lăn, nhìn Minh Lan Nhược ngồi ở phía trên hỏi.

Ông ấy đã thay một thân áo choàng nho sinh bằng gấm màu lam mới làm, cạo râu, tuy mặt mày tang thương nhưng lại càng thêm cảm giác cơ trí.

Còn Minh Lan Nhược mặc một thân nam trang cổ tròn vô cùng khí khái, thắt lưng buộc đai ngọc, tóc dài cột trên đỉnh đầu, nàng vừa nhìn bản đồ Đông Bắc Cương trên mặt bàn vừa cầm roi trúc nhẹ nhàng chỉ xuống mặt bàn.

“Hiện nay Đông Bắc Cương đang là vùng đất hỗn loạn vô chủ, người của chúng ta vừa hay có thể nhân lúc suy yếu mà vào, phụ thân và Tống quân sư ở đây tọa trấn, phát triển Đông Bắc Cương thành địa bản của chúng ta.”

Núi trắng nước đen, nơi đây sản vật màu mỡ, nếu không vì gặp phải bão tuyết trăm năm khó gặp một lần, cũng sẽ không lưu lạc đến bước đường nạn dân lưu lạc bên ngoài Sơn Hải Quan.

Bây giờ diệt trừ đi hai khối u ác tính chiếm cứ Đông Bắc Cương là Cố gia trại và Đường tri phủ, Thái tử hoàn toàn mất đi sự khống chế đối với Đông Bắc Cương.

Lấy sự hiểu biết của những Xích Huyết quân vốn đang lưu lạc đối với nơi này, muốn thu toàn bộ Đông Bắc Cương vào túi dễ như trở bàn tay!

Trong những di cô Xích Huyết ở Đông Bắc Cương không thiếu lão tướng, lão binh, đến lúc đó, Xích Huyết phụ trách luyện binh, phụ thân phụ trách chính vụ ở Đông Bắc Cương.

Một khi thời cơ chín muồi, phất cờ khởi nghĩa, thiết kỵ trong vòng tám trăm dặm của đại quân ở Đông Bắc Cương có thể chỉ huy quân đội xuôi về phía nam ngay tức khắc!

“Thực ra lúc trước nhánh Xích Huyết này của chúng ta có thể trốn được đến Đông Bắc Cương, cũng là bởi vì ban đầu trong nhánh Xích Huyết này, có một nửa là binh lính Đông Bắc Cương.” Hồng tỷ hút tẩu thuốc khô, phun ra vòng khói.

Bà ta dừng lại một chút, lại nói: “Những người ở đây quanh năm săn bắn canh tác, dũng mãnh gan dạ, đã từng là một nhánh kỵ binh quan trọng xuất sắc nhất dưới trướng Tiêu soái, thế hệ Xích Huyết trẻ tuổi như Vệ Dã chính là người Đông Bắc Cương chính gốc, ở lại nơi này phát triển là thích hợp nhất.”

Mi tâm của Minh Lan Nhược hơi nhíu lại: “Minh đế trời sinh đa nghi, điều ta lo lắng là lão ta sợ phụ thân không chết, sẽ phái người âm thầm hạ độc thủ.”

Minh Nguyên Lãng thản nhiên cười một tiếng: “Vậy thì để lão ta giết, nếu như lão ta thật sự phái người đến đây, sẽ chỉ khiến tương lai chúng ta phất cờ tạo phản danh chính ngôn thuận hơn.”

Minh Lan Nhược nghe vậy là hiểu ra ngay tức khắc, vui vẻ cười nói: “Đúng vậy, chỉ sợ lão ta không phái người đến ám sát phụ thân thôi.”

Quân muốn thần chết, thần không thể không chết.

Nhưng điều đó bắt buộc phải có lý do hợp lý, chiếu cáo thiên hạ, liệt kê tội danh tiêu diệt thần tử.

Nhưng vì nghị kỵ trong lòng mà âm thầm tiêu diệt đại thần cứu trợ thiên tai, đại quan nhất phẩm đứng đầu văn thần, gia chủ thế gia, đây không phải hôn quân thì là gì?

Sẽ chỉ khiến cho thế gia và bách quan lạnh lòng.

Lúc này trong đầu Minh Lan Nhược đã nghĩ xong hết rồi, cho dù Minh đế không phái người đến ám sát phụ thân, nàng cũng phải làm ra một màn kịch hay.

Nàng và Minh Nguyên Lãng liếc nhìn nhau một cái, hai người nhìn nhau cười, đôi mắt cong cong, khóe môi cùng nhếch lên.

Khiến cho người bên cạnh nhìn cũng cảm thấy đây là một đôi hồ ly lớn nhỏ.

“Chỉ có điều, phía bên Tần Vương, hắn ta sẽ phối hợp sao…” Hồng tỷ có hơi do dự nói.

Tần Vương không phải là kẻ ngốc, ngược lại còn là một nhân vật lợi hại, lẽ nào hắn ta lại không muốn nhúng tay vào Đông Bắc Cương, đưa Đông Bắc Cương vào địa bàn của hắn ta sao?

Huống hồ, Tần Vương đã biết Quốc công gia chưa chết.

Minh Lan Nhược mỉm cười một cái: “Phía bên hắn ta, để ta nghĩ cách.”

Nàng nắm chắc, Tần Vương sẽ không làm khó phụ thân.

Lúc trước ở Cố gia trại nàng lãng phí một phen nước bọt với hắn ta như vậy, không phải là vì tâm sự thổ lộ với hắn ta đâu mà là vì để khiến cho hắn ta đứng về phía mình, giấu diếm bệnh tình của phụ thân cho nàng.

Nếu như chuyện đã có cách giải quyết, đám người Hồng tỷ cũng lần lượt rời đi.

Cảnh Minh bất ngờ vội vàng bước vào, đưa một lá thư nhỏ cho Minh Lan Nhược: “Đại tiểu thư, đây là tin tức kinh thành gửi tới, vốn dĩ là nửa tháng trước đã tới rồi nhưng bởi vì chúng ta lên núi, vậy nên do người ở lại canh giữ của chúng ta lấy được.”

Lên núi Minh Lan Nhược chỉ đem theo Cảnh Minh và Trần Ninh, đám người Chu Như Cố còn lại hơn mười người ở lại canh giữ hết.

Minh Lan Nhược mở lá thư ra, mặc dù thư là Xuân Hòa đưa đến Đông Bắc Cương thông qua con đường của Xích Huyết nhưng vừa nhìn lá thư đã biết là bút tích của Từ Tú Dật: “Thân gửi Minh tỷ tỷ”

Nàng mở ra nhìn, biểu cảm có hơi khác thường.

Cảnh Minh vội vàng hỏi: “Sao vậy, là trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”

Minh Lan Nhược mỉm cười một cái: “Cũng không có gì, chỉ là vị nhị muội kia của ta, phát hiện ra một chuyện kỳ lạ thú vị.”

Trong biệt viện của Thái tử giấu một nữ nhân có thể đối phó với nàng.

Nữ nhân đó hình như bị bệnh rất nghiêm trọng, Thái tử bảo đại phu tốt nhất ngày nào cũng đến chữa bệnh cho nàng ta.

Minh Nguyệt Oánh bảo nàng nhất định phải điều tra kỹ càng, bởi vì hình như Thái tử rất coi trọng nữ nhân kia, đối phương chắc chắn không đơn giản.

Nàng ta cũng sẽ nghĩ cách nói lời khách sáo ở chỗ Thái tử.

Đôi mắt thanh tú tuyệt diễm của Minh Lan Nhược sáng tối không ổn định.

Chuyện này đúng là thật là hiếm lạ mà, nữ nhân có thể đối phó với nàng… là ai đây?

Nhất thời nàng vẫn chưa nhớ ra.

Chờ nàng thảo luận đàng hoàng với Thương Kiều xem, cuối cùng là người nào, có bản lĩnh như vậy.

Có điều…

“Nhị tiểu thư, bây giờ có vẻ giống như thật sự hối cải rồi, nàng ta đã quên cái chết của thiếu tướng quân Mộ Thanh Ngọc năm đó rồi.” Cảnh Minh nói.

Minh Lan Nhược thản nhiên nói: “Dù sao thì nàng ta cũng xem như là nữ nhi của Minh gia, chưa ngu ngốc đến mức không thể cứu chữa, ta cũng không thể nhìn nàng ta đi tìm cái chết được nhưng nàng ta phải chứng minh giá trị của nàng ta.”

Thực ra nàng có thể tha thứ cho Minh Nguyệt Oánh bởi vì hiểu lầm mà độc ác với mình, chỉ có điều vừa nghĩ đến vị nhị muội này lúc trước năm lần bảy lượt muốn hại Tiểu Hi.

Đó là vảy ngược của nàng, cho dù là Thương Kiều cũng không thể động vào, huống chi là người ngoài.

Nàng không phải là thánh nhân, trong lòng rất khó đối mặt với người muội muội này mà không có khúc mắc gì như trước đây, huống hồ trong nhà còn có một Đàm thị lòng lang dạ sói.

Nhưng vì phụ thân, nàng vẫn tình nguyện kéo Minh Nguyệt Oánh một lần.

Cảnh Minh hỏi: “Chúng ta phải trở về rồi chứ?”

Minh Lan Nhược nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, gật đầu: “Ta đoán chừng đại khái còn cần mười ngày nữa để ổn định lại thế cục ở Đông Bắc Cương là phải xuất phát trở về kinh thành rồi.”

Kinh thành…

Nơi đó, đại khái còn có nhiều mưa gió hơn đang đợi nàng.

Nhưng có sao đâu chứ?

Nàng đã nắm được Đông Bắc Cương trong lòng bàn tay, Xích Huyết quân ở mười tám tỉnh cuối cùng đã đoàn tụ, thực lực đã tăng lên gấp bội!

Minh Lan Nhược ngồi xuống, cầm bút bắt đầu chuẩn bị hồi âm.

Cảnh Minh đợi Minh Lan Nhược viết thư xong, nàng ấy cẩn thận niêm phong lại, xoay người chuẩn bị mang ra ngoài gửi đi.

Nhưng không ngờ, cửa vừa mở ra, lại nhìn thấy Trần Ninh cũng đang cầm mấy bức tấu báo ở cửa.

Thấy nàng ấy bước ra, Trần Ninh lạnh lùng không nhìn nàng ấy, chỉ xoay người bước vào cửa.

Cảnh Minh gãi đầu, thở dài, bỏ đi, nam nhân lòng dạ nhỏ nhen, nàng ấy cũng không thể làm gì được.

Lại thêm vừa nghĩ đến việc về nhà, tâm trạng của nàng ấy cũng rất tốt, ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình đâu!

Trở về còn có thể kéo theo một đám người Chu Như Cố, Chiêu Diệu đánh cược một trận, nghĩ đến là đã thấy vui rồi!

Nhìn bóng lưng vui vẻ của Cảnh Minh, một chút ngại ngùng lúc nhìn thấy mình đã biến mất rồi, trong mắt Trần Ninh lóe qua một tia ánh sáng lạnh lẽo.

Hắn ta xoay người bước vào gian phòng: “Đại tiểu thư, những vật tư kia, thuộc hạ đã sắp xếp và phân phối, còn có người của Xích Huyết ở trung bộ, nam bộ của chúng ta rất nhanh cũng sẽ phái người đến Đông Bắc Cương, người xem thuộc hạ làm như thế này có thỏa đáng không?”

Minh Lan Nhược nhận bức tấu báo của Trần Ninh, xem kỹ từng bức một, sau đó mỉm cười gật đầu: “Không hổ là Trần thiếu thống lĩnh, Trần tướng quân đã huấn luyện ngươi rất tốt, sắp xếp rất thỏa đáng, sau này một khi khởi sự, ngươi cũng nên là một vị thiếu tướng, đi theo bên cạnh ta là ấm ức cho tài năng của ngươi rồi.”

Chuyện Trần Ninh xử lý, gần như không cần nàng bận tâm, chẳng trách có thể áp được Chu Như Cố một đầu, được Vương ma ma coi trọng, trở thành người đứng đầu trong thế hệ mới của Xích Huyết.

Trần Ninh ôm quyền: “Đại tiểu thư quá khen rồi, thuộc hạ không dám.”

Minh Lan Nhược nhìn hắn ta, đột nhiên hỏi: “Trần Ninh, giữa ngươi và Cảnh Minh, ngươi nghĩ như thế nào, ngươi có thích Cảnh Minh không?”

Cảnh Minh và Trần Ninh là người bên cạnh nàng, đương nhiên nàng hy vọng bọn họ tốt đẹp.

Trần Ninh trầm mặc một lát, mới có hơi bất đắc dĩ cười một cái: “Chuyện này không phải thuộc hạ thích nàng ấy là có tác dụng, nàng ấy…”

Trần Ninh dừng lại một chút, mới chậm rãi nói: “Rất đặc biệt.”

Ba chữ kia giống như ở trên đầu lưỡi bị hắn tặc lưỡi phun ra, như yêu như hận.

Minh Lan Nhược nghe vậy, than nhẹ một tiếng: “Cảnh Minh có ước mơ của nàng ấy, nếu như ngươi không thích đến mức không phải nàng ấy thì không được thì chi bằng bỏ qua cho nàng ấy đi.”

Trần Ninh khẽ nhíu mày kiếm, đột nhiên nhìn Minh Lan Nhược: “Đại tiểu thư, Cảnh Minh không phải nữ tử tầm thường, thuộc hạ sẽ dùng cách thức ở mình ở chung với nàng ấy, thuộc hạ…”

Hắn ta dừng lại một chút, thản nhiên nói: “Thuộc hạ sẽ không bỏ qua cho nàng ấy đâu.”

Bỏ qua cho nha đầu đó? Vì sao?

Minh Lan Nhược nghe vậy, cười khẽ: “Không ngờ ngươi lại thích kiểu người như Cảnh Minh nhưng ngươi phải biết, Cảnh Minh là tỷ muội lớn lên cùng ta từ nhỏ, nếu như ngươi làm tổn thương nàng ấy, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”

Trần Ninh nghe vậy, sắc mặt phức tạp cười khổ: “Người cảm thấy, thuộc hạ có thể làm tổn thương nàng ấy ư?”

Rõ ràng là nàng ấy cứ luôn dùng kim đâm loạn lên tim hắn ta!

Minh Lan Nhược nhìn biểu cảm của Trần Ninh, cũng biết hắn ta thích Cảnh Minh không phải là một chuyện dễ dàng, đối với Cảnh Minh và Trần Ninh mà nói, tình cảm của bọn họ mới bắt đầu thay đổi từ đêm hôm đó.

Vốn dĩ chỉ là huynh đệ và bằng hữu tốt sống chết có nhau nhưng một lần ngủ này… tất cả đã trở nên khác đi rồi.

Cố Bích Quân đúng là tạo nghiệp mà!

Nàng chỉ có thể khuyên nhủ: “Ngươi kiềm chế một chút.”

Những chuyện tình cảm này, cho dù nàng là chủ tử cũng không tiện nhúng tay vào.

Chức vị Thiếu thống lĩnh của Xích Huyết ở trung bộ này của Trần Ninh không phải làm phí công đâu, nhìn thì trầm ổn rộng lượng, có phong thái của đại tướng nhưng hắn ta cũng là người được rèn luyện ra từ quân doanh giang hồ từ sớm đấy.

Nếu như không phải một người độc ác có thủ đoạn thì làm sao có thể khiến mọi người kính phục?