Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 523

Thương Kiều rũ mắt phượng xuống, lông mi dài đổ bóng nhợt nhạt trên mặt hắn, hắn bình tĩnh và nhẫn nhịn, nhẹ giọng nói.

Minh Lan Nhược thấy hắn như vậy thì không nhịn được ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cẩn thận ôn tồn nói: “Ta sẽ nghĩ biện pháp giải quyết, ngài chờ.”

Trong nhà phụ thân không tiếp nhận hắn, còn có một chính thất… Tần Vương Thượng Quan Hoành Nghiệp mang danh phận trên hắn.

Nàng thật đúng là không nghĩ tới, Cảnh Minh nói Thương Kiều chỉ có thể làm ngoại thất, bị nàng ấy nói trúng rồi… Aiz!

Nhưng nàng hiện tại thật sự không có cách nào cho hắn một danh phận, chỉ có thể để cho hắn không danh không phận làm ngoại thất của nàng trước.

Thương Kiều nhìn nàng, thấp giọng nói: “Đêm nay, có thể hầu hạ tiểu nương nương tắm rửa không?”

Nói xong, hắn cầm tay nàng, đầu ngón tay chậm rãi cào nhẹ vào lòng bàn tay cô.

Minh Lan Nhược cảm thấy lòng bàn tay có chút ngứa ngáy và tê dại, eo cũng hơi mềm nhũn, bỗng nhiên nhớ tới những lời cợt nhả hắn nói vào tối hôm hôn lên lòng bàn tay mình…

Nàng khẽ run lên, đỏ mặt, chần chờ: “Chuyện này…”

Nàng mới tịnh dưỡng cả đêm, eo còn đau nhức.

Thương Kiều mỉm cười, nhàn nhạt rút ống tay áo về: “Quên đi, là ta yêu cầu quá nhiều, tiểu nương nương tự đi làm bạn với Quốc Công gia, hoặc là Tần Vương điện hạ cũng được.”

Minh Lan Nhược đành phải bất đắc dĩ kéo ống tay áo hắn: “Ngài biết ta không có ý đó, được được, nghe theo ngài, đúng lúc đêm nay muốn thương lượng chuyện hồi kinh.”

Lúc này Thương Kiều mới mỉm cười: “Nàng đã ăn sáng chưa?”

Hắn lớn lên rất đẹp, cười dưới ánh mặt trời này, tóc đen nhẹ bay, màu da như ngọc, mắt phượng vàng óng, cả như giống như Bạch Ngọc.

Công tử như ngọc, lang diễm độc tuyệt, cũng chỉ thế này thôi.

Minh Lan Nhược thấy hơi giật mình, cũng cười nói: “Ta ăn rồi, Đốc chủ ăn chưa?”

Quên đi, nam nhân của mình, cưng chiều một chút thì cưng chiều một chút.

Huống chi hắn không danh không phận đi theo nàng, còn giương mắt nhìn nàng xuất giá theo người khác, cũng không dễ dàng.

Tiểu Tề Tử vừa quét dọn vừa khó nhịn run rẩy…

Chậc chậc, không uổng công chủ tử gia hầu hạ trong cung hơn hai mươi năm, kỹ năng cung đấu của sủng phi thật sự không ai bằng, còn không chịu thừa nhận hắn là gian phi.

Rõ ràng mình chiếm tiện nghi lớn như vậy, tiểu nương nương cũng sinh thiếu gia Tiểu Hi cho hắn, bị nhốt năm năm vô ích.

Hiện tại, cũng bởi vì hắn không có cái gọi là danh phận, người đáng thương lại trở thành chủ tử gia.

Sao Minh Phi nương nương lại không nhìn thấu bộ mặt dối trá này của gia chứ? Còn cưng chiều gia!

Thật ra ấy mà…

Minh Lan Nhược cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác gì, bản thân nàng chính là nữ nhân.

Nhưng, lời này làm sao nói được đây?

Loại kỹ năng “kỹ nữ” này nếu như người khác dùng để đối phó với mình, đương nhiên rất khó chịu nhưng nếu như mục đích của người đó là để quyến rũ ngươi.

Vậy thì là một chuyện khác.

Đặc biệt là vị gia này dung mạo tuấn mỹ, hắn còn đẹp mà tự biết mình đẹp, phát huy kỹ năng này một cách tự nhiên, làm ít công nhiều.

Minh Lan Nhược vậy mới biết vì sao nam nhân lại thích nữ nhân trông như “kỹ nữ”, trong trường hợp không trở ngại lợi ích của bản thân.

Điều này… đúng thật là rất thích thú.

Một tiểu thái giám chăn đơn gối chiếc như Tiểu Tề Tử, làm sao hiểu được những cách thức ái muội cấu kết làm bậy ở đây.

Minh Lan Nhược tinh mắt nhìn thấy người hầu bên cạnh Thương Kiều xách một cái rổ, có chút mùi thơm thoang thoảng.

Nàng biết ngay đó là hắn chuẩn bị cho nàng nên nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn lên cười: “Chắc chắn gia vẫn chưa ăn, mới tỉnh đúng không, ngủ có ngon không?”

Thương Kiều nhớ tới nửa chiếc váy đang giấu trong vạt áo mình, lại có hơi mất tự nhiên khẽ “Ừ” nhẹ một tiếng: “Ừ.”

Minh Lan Nhược nhìn điệu bộ không được tự nhiên của hắn, trong lòng buồn cười, người này thật đúng là rất kỳ lạ.

Lúc nên ngượng ngùng thì hắn lại tàn nhẫn càn rỡ giống như tay chơi lão luyện quanh năm đắm chìm trong những nơi phong nguyệt.

Vô sự tự thông.

Vậy mà bình thường chỉ vài ý tứ ôn tồn tự nhiên nhất giữa những đôi tình nhân này đã có thể khiến tai hắn đỏ lên.

Nhưng mà…

Thẹn thùng tốt mà, nàng thích điệu bộ này của hắn, dù sao cũng tốt hơn điệu bộ khiến cho lòng người run rẩy tay chân mềm nhũn khi hắn chơi đùa người ta.

Nàng nghiêng đầu, vươn tay ôm lấy eo hắn, nói với giọng dịu dàng lười biếng: “Vừa khéo ta cũng muốn ăn điểm tâm rồi, hay là ăn cùng gia nhé?”

Nàng cũng lười kiêng dè người trong viện, dù sao cũng là người của Thương Kiều, cũng không dám nhiều lời.

“Ừ.” Thương Kiều lại hơi cứng đờ, ho nhẹ một tiếng, bị nàng ôm như vậy quay về phòng.

Bản thân hắn cũng không phát hiện ra mình là người bị ôm.

Tiểu Tề Tử ở bên cạnh cầm chổi vừa quét vừa nói thầm.

Nhìn xem, lại đến nữa rồi, nghĩa phụ còn không cho người khác nói.

Cái bộ dạng đấy của hắn, có gì khác biệt so với Xuân Chiêu Nghi dẫn theo cung nhân, cầm điểm tâm nghênh đón bệ hạ ở trong cung?

Còn biết cáo trạng với bệ hạ kể lể những ấm ức khi mình không được Hoàng hậu và Thái hậu chào đón.

Bệ hạ ôm Xuân Chiêu Nghi vào trong viện, không phải Xuân Chiêu Nghi cũng mang cái tư thái rõ ràng trong lòng rất thích nhưng vừa e thẹn lại cẩn thận này sao?

Chậc, nam nhân ấy mà!

Một đại thái giám bình thường, tại sao sau khi làm nam nhân lại bắt đầu khẩu thị tâm phi rồi.

Làm hại tiểu thái giám đáng thương như hắn ta trời nóng còn phải ra ngoài quét mạng nhện… cũng may trong núi không nóng lắm.

Ngày thứ hai, đến lượt Minh Lan Nhược dậy muộn.

Có điều tối hôm qua dưới thủ đoạn kinh hoàng đáng sợ của nàng, Thương Kiều chỉ mới thân cận với nàng một lần là không thể không thành thật hành quân lặng lẽ.

Tuy cũng dày vò nửa đêm nhưng đã “ngoan ngoãn” hơn nhiều so với đêm hắn vừa khai mặn.

Dù gì, Minh thần y đã nói rồi, vốn dĩ nên nghỉ ngơi lấy lại sức thật tốt, mới có thể khiến một gốc mầm non lớn lên thành đại thụ che trời.

Thế nhưng chỉ vì một lần ngoài ý muốn mà không thể không đốt cháy giai đoạn.

Tuy cây đã lớn lên rồi nhưng gốc rễ không ổn định, chắc chắn vẫn phải cần từ từ tưới nước bón phân, dùng nhiều thuốc, củng cố thật tốt.

Nếu không thì, hắn lúc nào cũng giống như cầm cưa ấy, đốn gỗ tới lui, cái cây mới đi theo này không chịu nổi.

Lỡ như gãy mất thì phải làm sao mới được đây?

Cho dù nàng là thần y cũng không cứu được “cái cây” đã bị chặt gãy, không phải sao?

Thương Kiều nghe xong, tuy cảm thấy nha đầu này đang nói nhảm nhưng…

Vị tiểu nương nương này của hắn nói không hề sai một chút nào, nàng là đại phu, nắm giữ thân thể của hắn.

Chỉ cần một ngày không về kinh, đại phu có thể dùng ở bên cạnh hắn cũng chỉ có một mình nàng.

Vì vậy, ừ, hắn nhịn!

Đời này của hắn, không biết đã làm bao nhiêu chuyện xúc động tùy hứng, còn có thể không kìm được một lúc này sao?

Vì thế, Thương Kiều cũng mỉm cười đồng ý, buông lỏng bàn tay chuẩn bị mở ra thêm hai độ, ôm nàng đứng đắn đi tắm rửa.

Không vội, thời gian còn dài, chắc chắn sẽ có lúc nàng cam tâm tình nguyện để hắn tận hứng.

Buổi tối hôm đó, quân sư Tống Đường dẫn theo Vệ Hải, Hồng tỷ và những người trong Xích Huyết quân lưu lạc ở Đông Bắc Cương âm thầm đến Cố gia trại.

Một mặt bọn họ âm thầm tiếp ứng những vật tư giấu vào trong địa đạo kia, một mặt đến gặp mặt Minh Quốc công Minh Nguyên Lãng.

Trong hai năm khi Tiêu soái và các tướng quân Tiêu gia vừa bại vong nhưng Tiêu Quan Âm vẫn còn sống kia, bọn họ vẫn có liên lạc.

Đến sau này, sau khi Minh đế diệt cả nhà Tiêu gia, ngay cả phụ nữ trẻ em, Tiêu Quan Âm cũng chết, Xích Huyết quân ở Đông Bắc nội loạn.

Bọn họ đã mất liên lạc, bây giờ gặp lại cũng là một phen nước mắt lưng tròng, thổn thức không thôi.

Nhưng một đám thành viên trẻ tuổi trong thế hệ mới của Xích Huyết quân như Trần Ninh, Vệ Dã, Cảnh Minh lại ổn trọng hơn một chút.

Nhìn các trưởng bối thất thố, bọn họ cũng tự dẫn người dâng trà nước, sau khi bẩm báo chuyện cần báo cáo xong là lui ra ngoài.

Cảnh Minh nhìn bộ dạng lạnh lùng của Trần Ninh, nàng ấy chần chừ một lúc, vẫn không tiến lên tự làm mất mặt.

Mãi đến khi…

Nàng ấy trở về phòng, nhìn thấy cuộn chăn màn trong phòng chỉ còn lại phần của một mình nàng ấy.

Nàng ấy mới ngây người một lúc lâu, bất tri bất giác nghĩ, có lẽ Trần Ninh thật sự không có ý định trở thành huynh đệ với nàng ấy nữa rồi.

Trong lòng nàng ấy đột nhiên trở nên trống rỗng.

Một cảm xúc phiền một lan tràn ở trong lòng.

Hắn ta ghét nàng ấy như vậy sao? Nàng ấy không hiểu ngồi xổm trên giường nửa ngày, trong lòng chỉ cảm thấy không thoải mái.

Cái loại cảm giác mất mát này, khiến cho nàng ấy bắt đầu nhìn kỹ lại nội tâm của mình.

“Trần Ninh tốt lắm, dáng người cũng tốt, trông cũng đẹp mắt, ngủ cũng rất sảng khoái, đầu óc lại càng tốt, ngoại trừ nhỏ nhen thì cũng không có khuyết điểm gì, ta thích hắn ta…”

Nàng nhẹ giọng nỉ non, nỉ non… nỉ non một lúc.

Có phải ta thích Trần Ninh, hơn nữa còn giống như đại tiểu thư đối với Đốc chủ, thích đến mức yêu luôn hắn rồi mà bản thân vẫn không tự biết không?

Cảnh Minh nghĩ, đao và Trần Ninh, nàng ấy yêu thích ai hơn đây?

Nàng ấy gãi đầu, vậy thì ta vẫn thích đao hơn một chút, nếu như còn có một bộ đao pháp tốt hơn vậy thì càng tốt.

Vì vậy, nàng ấy vẫn chưa yêu Trần Ninh, cho dù yêu Trần Ninh, nàng ấy cũng sẽ không từ bỏ đao và võ học.

Cảnh Minh s* s**ng cây đao trong tay, đột nhiên phát hiện ra một chuyện kỳ lạ.

Vì sao nàng ấy lại rối rắm như vậy chứ? Vì sao lại phải rối rắm vì loại chuyện yêu hay không yêu này chứ?

Nếu như hắn ta đồng ý cho nàng ấy thích, cho nàng ấy ngủ thì sẽ đến tìm nàng ấy.

Nếu như hắn ta thật sự không thích, vậy thì thôi đi, đại tiểu thư đã nói rồi, miễn cưỡng là không có hạnh phúc đâu.

Cần gì phải lo lắng không đâu?

Vì thế, Cảnh Minh nghĩ thông suốt rồi, vui vẻ thổi đèn, ôm chăn, đặt đầu xuống là ngủ.

Không lâu sau, trong phòng truyền đến tiếng ngáy nhỏ.

Trên cây đại thụ cách đó không xa ngoài cửa sổ, một bóng người ẩn giấu thân hình, nhìn nữ nhân ngủ bê tha bên trong, hắn ta yên lặng bóp nát chuôi kiếm trong tay.

Hắn ta lặng lẽ rời khỏi tiểu lâu, trở về phòng mới của mình.

Trần Ninh trầm mặc nhìn mái hiên, ánh trăng ngoài cửa sổ lạnh như móc câu, bóng cây lắc lư.

Vì sao, trên đời này lại có kiểu nữ nhân như Cảnh Minh?

Không tim không phổi, hay lại là sống quá thông suốt?

Nếu như hắn ta coi thành một lần diễm ngộ ngoài ý muốn như những người khác, lờ Cảnh Minh đi, đại khái nàng ấy cũng sẽ không quan tâm đâu nhỉ.

Trần Ninh lạnh lùng nhếch môi cười.

Nhưng vì sao?

Thiên hạ này, còn chưa có ai có thể chiếm được tiện nghi của Trần thiếu thống lĩnh hắn ta, người mà đến cả chiếc lá cũng chưa dính được vào người mà đã đi rồi.