Hôm nay nàng muốn đâm thủng, người làm phụ thân như ông ấy sẽ đứng sau lưng dốc hết tất cả trợ lực giúp nàng phá vỡ bầu trời này!
Minh Lan Nhược nhìn đôi mắt dịu dàng tươi cười của phụ thân, cơ thể khẽ run lên, hốc mắt hơi đỏ, không, nàng đã tạo thành sai lầm lớn.
Kiếp trước, sự thông minh tài trí của nàng đã hủy tất cả những người quan tâm nàng, chẳng bằng ngay từ đầu, nàng là kẻ ngốc, lực phá hoại sẽ không lớn như vậy.
Cũng may kiếp này, nàng cũng có cơ hội ngăn cơn sóng dữ, bắt đầu tất cả một lần nữa.
Đây là trời xanh ban ân, là sự che chở của những người thân đã mất dành cho nàng!
Nàng chậm rãi đưa tay nắm lấy tay Minh Nguyên Lãng, nói một cách kiên định nhưng dịu dàng:
“Phụ thân yên tâm, con sẽ bảo vệ tất cả những thứ quý giá đối với mẫu thân, ngoại tổ phụ và cữu cữu, cũng sẽ bảo vệ tất cả Minh gia chúng ta.”
Minh Nguyên Lãng nhìn nàng, thở dài một tiếng thật sâu : “Con, thật ra rất giống mẫu thân của con, người ta kể rằng năm đó ở kinh thành có hai nữ tử… Văn thấy Quan Âm ghi chép thiên hạ, võ thấy Minh Nguyệt soi sáng nhân gian.”
“Nhưng đó chỉ là bởi vì thân thể mẫu thân của con không có cách nào tập võ nhưng bà ấy là nữ nhi duy nhất của Tiêu gia, không thể không tòng văn nhưng bà ấy sao có thể thật sự chỉ biết bi xuân thương thu như văn nhân mặc khách bình thường?”
Ông ấy hơi dừng lại, mỉm cười một cách dịu dàng nhưng phức tạp: “Lòng của bà ấy cứng cỏi lại sâu sắc, con đã quyết định chọn con đường này, về sau con sẽ biết mẫu thân con là người như thế nào, phụ thân cũng sẽ giúp con.”
Minh Lan Nhược trở nên phấn chấn, phụ thân đại biểu cho Minh gia, ông ấy nguyện ý ra tay tương trợ, vậy đại biểu nàng có thể sử dụng không ít thế lực văn thần trong triều!
Phần thắng của bọn họ tăng nhiều!
Minh Nguyên Lãng lại hỏi: “Đúng rồi, con cũng biết vị võ thấy Minh Nguyệt soi sáng nhân gian nổi tiếng cùng mẫu thân của con kia… Là Khâu Nguyệt Nương, con phải gọi một tiếng Khâu a di, bà ấy không giống với đám súc sinh Cố Tướng Quân kia, con không thể trì hoãn bà ấy.”
Nàng dừng lại, có hơi chần chờ nói: “Phụ thân vừa tỉnh lại, có một số việc con còn chưa nói cho người biết, Khâu a di… A di là phó thủ lĩnh Thích Khách đoàn của Xích Huyết quân, đã… Hi sinh vì nhiệm vụ.”
Minh Lan Nhược kể lại đơn giản chuyện xảy ra mấy ngày trước ở Cố Gia Trại.
Minh Nguyên Lãng nghe được buồn vui lẫn lộn, cuối cùng thở dài một tiếng.
“Đã làm khó người có tính tình nóng như lửa giống bà ấy rồi. Có thể nhẫn nại hai mươi năm, là do bà ấy thấy con đến, biết Xích Huyết có người kế tục, nên mới không chút lưu luyến thay con xử lý Cố Gia Trại, đi tìm thiếu niên Tiêu Quan Vân của bà ấy.”
Minh Lan Nhược nghe Minh Nguyên Lãng chậm rãi nói đến chuyện năm đó.
Thì ra Cố Đại Đương Gia có thể cưới được Nguyệt Nương, là bởi vì ông ta thừa dịp Nguyệt Nương đau lòng say rượu vì tiểu cữu cữu Quan Vân, đã dùng thủ đoạn làm bẩn Nguyệt Nương.
Còn lừa bà ấy nói chỉ cần bà ấy chịu ngoan ngoãn sinh con dưỡng cái cho ông ấy, sẽ báo thù cho Tiêu gia và bọn tiểu cữu cữu Quan Vân.
Nguyệt Nương vì mục đích này, mới luôn nhẫn nại sống tạm nhưng ngày tháng trôi qua từng ngày, Cố Đại đương gia chẳng những không có thực hiện lời hứa của ông ta, còn trở nên tàn nhẫn lại lãnh khốc.
Ông ta không cho phép Nguyệt Nương giáo dục nhi tử và nữ nhi theo cách của Tiêu gia, thẳng thừng giao nhi tử và nữ nhi cho thiếp thất, không cho bà ấy tự mình giáo dưỡng, chỉ thỉnh thoảng cho phép bọn họ gặp mặt.
Cho dù là trong cuộc gặp mặt khó có được này, nhi tử và nữ nhi cũng không thân cận với mẫu thân luôn thích nói đạo lý lớn này.
Dù sao phụ thân dạy bọn họ muốn làm gì thì làm, chỉ cần mình vui vẻ là có thể coi vạn vật như heo chó, người trên người có thể áp đảo hết tất cả.
Mẫu thân lại muốn ràng buộc bọn họ làm người nhân nghĩa, đương nhiên sẽ khiến bọn họ không thoải mái.
Cho đến khi hai đứa con mười mấy tuổi, đã sớm trở nên ích kỷ lãnh khốc lại tàn nhẫn, tay đầy máu tươi, mới không hạn chế bọn họ đi thăm mẫu thân nữa nhưng như vậy còn có ích lợi gì?
Nguyệt Nương chỉ có thể trơ mắt nhìn hai đứa con của mình bị nuôi thành cầm thú, nhìn Xích Huyết quân đoàn biến thành Cố Gia Quân và Cố Gia Trại, nhìn bọn họ tàn sát người phản đối.
Bà ấy không thể đối đầu trực diện, vì bảo vệ những di cô Xích Huyết kia đành ẩn núp trở thành người cầm đầu.
“Cuối cùng bà ấy vẫn không đủ nhẫn tâm, nếu như bà ấy ra tay giết họ Cố sớm một chút, có lẽ không đến mức khiến cho Cố Gia Trại kia gây họa ở Đông Bắc Cương lâu như vậy.” Minh Nguyên Lãng thở dài.
Minh Lan Nhược nhẹ giọng nói: “Đại khái là do bà ấy vẫn còn ảo tưởng, dù sao Cố Bích Quân, Cố Văn Uyên không tốt thì cũng là cốt nhục thân sinh của mình.”
Minh Nguyên Lãng gật đầu, hỏi: “Lần này, sao bà ấy bỗng nhiên hạ quyết tâm diệt cỏ tận gốc? Con còn quá nhỏ, cũng không biết những chuyện năm xưa này, là đám Tống Đường, Hồng tỷ nói cho con biết sao?”
Minh Lan Nhược lắc đầu: “Không phải con, là Thương Kiều, ngài ấy đi gặp Nguyệt Nương.”
Minh Nguyên Lãng nheo mắt, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Thì ra là vị tiểu cữu cữu kia của con, khó trách, tâm cơ hắn ta sâu nặng, một cái miệng nói từ người chết cũng thành người sống, thủ đoạn độc ác, có thể khiến Nguyệt Nương đưa ra quyết định này cũng không kỳ lạ.”
Minh Lan Nhược nghe cảm thấy hơi không đúng, Thương Kiều nói phụ thân không thích hắn là bởi vì Hoàng Đế không thích triều thần có qua lại với người của Đông Xưởng.
Nhưng bây giờ nhìn lại, phụ thân thật sự không thích Thương Kiều lắm.
Nàng nhìn Minh Nguyên Lãng, không biểu cảm thăm dò: “Phụ thân, tiểu cữu cữu… Thật ra cũng vì giảm bớt thương vong không cần thiết.”
“Ha ha, sao tự nhiên con nói giúp hắn ta vậy, không phải con rất ghét hắn ta sao, hơn nữa hắn ta còn lợi dụng hoàng đế giam cầm con năm năm!”
Minh Lan Nhược ho nhẹ một tiếng, nói tốt cho Thương Kiều: “Gần đây con hợp tác với ngài ấy, phát hiện con người của tiểu cữu cữu Thương Kiều không xấu, ngài ấy luôn che chở cho con.”
Minh Nguyên Lãng lại không cho là đúng, chỉ cười lạnh một tiếng: “Trước nay vị tiểu cữu cữu này của con không phải là đèn cạn dầu, có thể lừa được mẫu thân con ghi hắn ta vào gia phả Tiêu gia, còn có thể ở trong tay bệ hạ sống tới hô mưa gọi gió.”
Ông ấy cầm tay Minh Lan Nhược, chân thành nói: “Ai cũng không biết trong lòng Thương Kiều đang suy nghĩ gì, con tránh xa loại người bụng dạ khó lường này một chút, phụ thân luôn cảm thấy người này không có ý tốt.”
Minh Lan Nhược nghe Minh Nguyên Lãng nói một chuỗi dài này, trong lòng hơi lộp bộp.
Xong rồi.
Nàng chẳng những không cách xa vị gia kia một chút, còn ở cự ly âm, ngoại tôn của ngài cũng là con của hắn!
Nếu để cho phụ thân biết, chẳng phải sẽ chứng thực tội danh “không có ý tốt” này của Thương Kiều sao?
Chẳng lẽ, kiếp này nàng còn phải lại trình diễn tiết mục phụ thân và phu quân rơi xuống nước, cứu ai trước?
“Vâng.” Minh Lan Nhược chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý trước.
Phụ thân mới thoát hiểm, còn đồng ý dốc toàn lực ủng hộ nàng, nàng không muốn không nghe lời ông ấy, vẫn nên tạm thời giấu diếm quan hệ giữa nàng và Thương Kiều đi.
Minh Lan Nhược lấy lại tinh thần, lại nói: “Phụ thân, xế chiều hôm nay, đám Tống Đường, Hồng tỷ sẽ dẫn người vào sơn trại, con sẽ sắp xếp bọn họ hầu hạ bên cạnh người, có mấy lời, người có thể nói chuyện với bọn họ.”
Suy nghĩ của Minh Nguyên Lãng bị dời đi, ông ấy không nói Thương Kiều nữa, mà hơi phiền muộn cười cười: “Được, ta và rất nhiều người bọn họ, cũng đã nhiều năm không gặp.”
Minh Lan Nhược kéo tay ông ấy: “Phụ thân, thân thể của người còn chưa tốt, chi bằng như vầy đi, người ở lại Đông Bắc, cứ nói với phía kinh thành là người trọng thương sắp chết, lâm vào hôn mê?”
Minh Nguyên Lãng biết ý của nàng, nhướng mày: “Đây đúng là cách tốt để Minh Đế yên tâm nhưng phía Tần Vương…”
Minh Lan Nhược mỉm cười: “Phụ thân yên tâm, Tần Vương đã hứa với con sẽ giấu diếm tin tức.”
Thấy Minh Nguyên Lãng nhíu mày, nàng vội vàng bổ sung một câu: “Con với hắn ta trao đổi lợi ích thôi, chắc chắn không có gì khác.”
Thật ra vừa rồi nàng đã nói quan hệ của mình và Tần Vương cho Minh Nguyên Lãng nghe, chỉ là sợ Minh Nguyên Lãng không tin nàng đã không còn thích Tần Vương.
Minh Nguyên Lãng nhìn nàng, cười cười: “Phụ thân tin Nhược Nhược là người thông minh, con nói không có thì là không có.”
Minh Lan Nhược khom lưng, tựa đầu vào đầu gối ông ấy: “Phụ thân tin con là được rồi!”
Minh Nguyên Lãng từ ái v**t v* búi tóc nàng: “Đã là đại cô nương còn làm nũng, cũng không biết ngày sau người nam tử tốt nào có thể xứng đôi với con, phụ thân chắc chắn phải kiểm định thay con.”
Minh Lan Nhược im lặng: “… Ồ.”
Giọng điệu này của phụ thân giống như Thái Hậu nương nương, trong mắt ông ấy Thương Kiều chắc chắn là một phi tử dùng mỹ mạo mê hoặc người, gian trá âm hiểm!
Chỉ là, kiểm…
Hiện tại sợ là không còn kịp rồi, để cho “Thái Hậu phụ thân” hành hung “Kiều Quý Phi” một trận, không biết có thể trút giận hay không?
Tuy rằng có thể phải ủy khuất “Kiều Quý Phi”.
…
Minh Lan Nhược rời đi một canh giờ, Thương Kiều mới từ từ tỉnh lại.
“Tiểu Tề Tử, mấy giờ rồi?” Hắn xoa xoa giữa mày.
Tiểu Tề Tử thấy chủ tử gia đã tỉnh, lập tức bưng khăn lụa và nước nóng đã chuẩn bị sẵn tới: “Bẩm nghĩa phụ, hiện tại đã là giờ Tỵ.”
Thương Kiều nhíu mày, nhận lấy khăn lau mặt: “Sao trễ vậy mà không gọi ta?”
Tối hôm qua hắn nghĩ biện pháp giải quyết con nhện mập kia, càng nghĩ càng ghê tởm, trời sắp sáng ôm Minh Lan Nhược, vùi mặt vào lòng nàng, mới miễn cưỡng ngủ được.
Nhưng ngày xưa, cho dù hắn thức suốt đêm xử lý công việc, sáng sớm cũng sẽ tự mình tỉnh lại, đúng giờ đứng dậy luyện công.
Tiểu Tề Tử cười híp mắt nói: “Là Minh Phi nương nương nói hiếm khi người có được giấc ngủ ngon nên không cho bọn ta quấy rầy người.”
Thương Kiều sửng sốt, bỗng nhiên khóe mắt thoáng nhìn trên giường có gần nửa chiếc váy màu vàng nhạt, hắn lấy ra.
Tiểu Tề Tử cười hắc hắc đầy ẩn ý: “Minh Phi nương nương thấy người ngủ say, gối đè lên gần nửa làn váy của ngài ấy, nên đã lấy dao găm rạch làn váy, không muốn quấy nhiễu giấc ngủ của người.”
Xưa có Hán Đế vì sủng thần cắt áo, nay có tiểu nương nương vì Đốc chủ cắt làn váy, thật đúng là…
“Nương nương cưng chiều người thật đấy.” Tiểu Tề Tử nịnh nọt lại cảm khái nói.
Tuy rằng lời này nghe là lạ, giống như trở thành sủng phi trong phòng nương nương nhưng hành động như vậy của nương nương đúng là tri kỷ.
Thương Kiều nắm làn váy tơ tằm kia, lông mi nhỏ dài đen nhánh rũ xuống, trên khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt không kìm nổi mà ửng hồng sung sướng.
Tiểu Tề Tử lại cảm thấy hình như thấy được trên người gia nhà mình có… Cảm xúc ngượng ngùng?
Hắn ta chắc chắn không phải hoa mắt, đúng là điên rồi, nghĩa phụ là đại thái giám tà ác, thủ đoạn ngoan độc và ma quỷ của mình… Sao có thể có loại cảm xúc ngượng ngùng giống như tiểu thái giám ngây thơ như mình?
Đến khi đang muốn nhìn kỹ lại, Thương Kiều đã khôi phục hình tượng thường ngày.
Hắn tiện tay gấp lại làn váy tơ tằm, liếc hắn ta một cái.
“Quá nhàn rỗi, ngươi có thời gian ở đây xem náo nhiệt của bản tọa, đã như vậy, hiện tại đi mang người quét dọn sạch sẽ mạng nhện trong sân, bản tọa nhìn thấy một sợi tơ nhện, trên đầu ngươi sẽ mất một nửa tóc!”
Tiểu Tề Tử ngơ ngác, vậy chẳng phải thấy hai sợi tơ nhện,y sẽ biến thành hói đầu sao?
“Nhưng mà, gia… Đại Hoàng tiểu nương nương nuôi bên cạnh là nhện, sao nó có thể không nhả tơ!” Tiểu Tề Tử ôm đầu, biểu cảm đưa đám, cố gắng hấp hối giãy giụa.
Cái này không phải giống như bảo người ta không được ị sao?
Thương Kiều thản nhiên nói: “Vậy ngươi có thể nói chuyện với nó, có lẽ nó thấy ngươi ngon miệng sẽ đồng ý.”
Tiểu Tề Tử ngơ ngác, Đại Hoàng thấy mình ngon miệng là sao?
Không cần như vậy đâu!
Thương Kiều vừa xuống giường mang giày, vừa dặn dò: “Bản tọa nhớ lúc đó Đường Tri Phủ đưa một đầu bếp Giang Nam tới, đi chuẩn bị một ít điểm tâm gạo nếp, đừng quá ngọt, thêm chút dừa nạo, rồi chuẩn bị thêm một chén canh Tuyết Giáp Ngân Nhĩ”
Tuyết Giáp là đặc sản của Đông Bắc Cương, thích hợp cho tiểu cô nương của hắn bổ dưỡng nhất.
Tiểu Tề Tử ủ rũ nói: “Vâng, nghĩa phụ.”
…
Thương Kiều không mặc quan phục, thay một bộ áo choàng trắng bình thường, sai người xách một giỏ đựng điểm tâm, đang chuẩn bị ra cửa thì thấy Minh Lan Nhược mang tâm sự nặng nề trở về.
“Làm sao vậy?” Hắn nhìn Minh Lan Nhược, bước tới nghênh đón.
Minh Lan Nhược nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Ta mới từ chỗ phụ thân trở về, phụ thân không sao nhưng mà…”
Nàng dừng một chút, trong lúc nhất thời không biết mở miệng như thế nào.
Thương Kiều loại người thấu suốt mọi việc, trong lòng đầy mắt, Minh Lan Nhược vừa nói, hắn đã hiểu.
“Là Quốc Công gia có khúc mắc với ta, cho nên nàng muốn trước tiên không nói cho ông ấy biết quan hệ chân chính giữa ta và nàng.” Hắn thản nhiên nói.
Minh Lan có chút áy náy kéo ống tay áo hắn: “Ta biết vậy thiệt thòi gia nhưng phụ thân…”
“Không sao, tỷ phu… Tâm cao khí ngạo, luôn là người chính trực, nhìn không quen loại chó ưng Đông Xưởng bọn ta, có thành kiến với ta, ta vẫn luôn biết.”