Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 521

Sáng sớm hôm sau, Minh Lan Nhược đứng dậy, bất ngờ phát hiện Thương Kiều vẫn còn ngủ bên cạnh.

Hắn thường thức dậy rất sớm, một là ra ngoài tập thể dục buổi sáng ngồi thiền, hai là phê duyệt tấu.

Nhưng hôm nay, hắn còn ngủ, dưới bóng lông mi tinh xảo như cánh bướm có một màu xanh, dường như đêm qua ngủ không ngon.

Trung y trắng như tuyết, tóc dài đen nhánh rủ xuống, cả người vô hại lại an tĩnh, giống thiếu gia yếu đuối mỹ mạo nhà ai.

Minh Lan Nhược nhìn hắn nghiêng nửa người, đầu gối đè lên làn váy của mình.

Nàng nhìn người an tĩnh bên cạnh, bỗng nhiên tâm huyết dâng trào, lấy dao găm phòng thân của mình, nhẹ nhàng cắt qua làn váy.

Xưa có Hán Ai Đế vì tránh lúc rời giường quấy nhiễu nam sủng Đổng Hiền còn đang ngủ, đã cắt đứt ống tay áo bị Đổng Hiền đè ép để đứng dậy.

Hôm nay nàng sẽ vì Đốc chủ cắt đứt làn váy, trấn an Đốc chủ Thương Kiều bị Tần Vương điện hạ đả kích hôm qua.

Minh Lan Nhược nhìn làn váy bị thân thể hắn đè lên, cười khẽ một tiếng, thản nhiên đứng dậy, ra hiệu bảo Cảnh Minh đi phòng bên cạnh hầu hạ nàng trang điểm rửa mặt.

Nàng còn phải đi thăm phụ thân, để vị gia kia ngủ thêm một lát đi.

Đi sang phòng bên cạnh, Cảnh Minh mới vừa hầu hạ Minh Lan Nhược rửa mặt, vừa nói thầm: “Đại tiểu thư đúng là càng ngày càng sủng Đốc chủ, Đốc chủ thật sự rất có tướng gian phi.”

Minh Lan Nhược buồn cười liếc Cảnh Minh một cái: “Bớt nói bậy, ngài ấy là gian phi, ta là cái gì?”

Nói xong, nàng tùy ý rút một cây trâm cài lên búi tóc, nhìn trái nhìn phải trong gương: “Cái miệng này của ngươi, hôm qua đi chịu đòn thỉnh tội, tám phần là không thuận lợi.”

Vừa dứt lời, mặt Cảnh Minh đã hiện ra sự xấu hổ và buồn bực.

Tay Minh Lan Nhược dừng lại, nhướng mày nhìn Cảnh Minh: “Chẳng lẽ ta nói đúng rồi?”

Cảnh Minh thở dài: “Là như vậy.”

Nàng ấy kể từ đầu tới cuối chuyện xảy ra tối hôm qua với Minh Lan Nhược một lượt.

Minh Lan Nhược nghe xong, đỡ thái dương đau nhức, dùng biểu cảm không nói nên lời nói: “Cảnh Minh, sao ngươi có thể nói những lời cặn bã như vậy để k*ch th*ch Trần Ninh, còn xoay người rời đi, là ta chỉ sợ sẽ cho ngươi một cái tát, Trần Ninh như vậy là giỏi nhịn lắm rồi đấy.”

“Ta không muốn ở lại đó k*ch th*ch Trần Ninh vừa mới thất trinh nên mới đi, sao lại sai rồi?” Cảnh Minh vô cùng buồn bực.

Đại tiểu thư nói: “Nếu như ngươi nhất định phải như vậy, ta đây cũng không có cách nào, tự ngươi bình tĩnh một chút” là trích lời điển hình của người cặn bã.

Nhưng nàng ấy không hiểu, những lời này sao lại cặn bã.

Quả nhiên kiểu tình cảm gút mắt của nam nữ phức tạp hơn nhiều so võ công bí tịch, quá ảnh hưởng tốc độ rút đao của nàng ấy.

Minh Lan Nhược nhìn vẻ mặt ngây thơ của Cảnh Minh, trong lúc nhất thời nàng cũng không có cách nào giải thích, chỉ thở dài một tiếng: “Quên đi, quên đi, điều duy nhất ngươi nói đúng là Trần Ninh thật sự cần bình tĩnh một chút.”

Lát nữa, nàng sẽ tìm cơ hội nói chuyện với Trần Ninh, nàng cảm thấy Trần Ninh sẽ không cam tâm tình nguyện bỏ qua như vậy.

Cùng là người một nhà, nàng luôn hy vọng hai người này có thể sống thật tốt, ít nhất quan hệ đừng căng thẳng như vậy.

Minh Lan Nhược sửa soạn xong, mang theo Cảnh Minh đi đến viện của Minh Quốc Công.

Minh Nguyên Lãng đã tỉnh, tựa vào bên giường, đang được gã sai vặt hầu hạ uống thuốc, thấy nữ nhi đi vào, lộ ra nụ cười ôn hòa: “Nhược Nhược.”

“Phụ thân thoải mái hơn chưa?” Minh Lan Nhược đuổi gã sai vặt rời đi, nhận chén thuốc đút cho ông ấy.

Minh Nguyên Lãng gật đầu: “Khá hơn rồi, chỉ là dạ dày còn hơi khó chịu, cũng không phải vấn đề gì lớn.”

Minh Lan Nhược cúi xuống, nhẹ giọng nói: “Phụ thân, người cũng biết là Hoàng Đế bệ hạ sai người hạ độc, bệ hạ nói hai phụ tử ta, chỉ có thể có một người còn sống trở lại kinh thành.”

Tay Minh Nguyên Lãng dừng lại, một hồi lâu, mới phức tạp, châm chọc mỉm cười: “A, là chuyện mà bệ hạ chúng ta có thể làm được.”

Ông ấy dịu dàng đỡ lấy bả vai Minh Lan Nhược, trấn an: “Nhược Nhược không phải sợ, phụ thân có thể giải quyết chuyện này, tuyệt đối sẽ không để con bị bất cứ thương tổn gì.”

Đây là chuyện ông ấy đã hứa với thê tử đã chết, liều hết tính mạng cũng phải làm được.

Minh Lan Nhược đột nhiên ngước mắt lên, ánh mắt thật sâu nói: “Phụ thân, trước kia Hoàng Đế không chứa nổi ngoại tổ phụ và các cữu cữu của Tiêu gia, sau đó là không chứa nổi nữ nhân và hài tử của Tiêu gia.”

Nàng dừng một chút, gằn từng chữ nói: “Về sau nữa, ngay cả mẫu thân thân là nữ tử gả ra ngoài, ông ta cũng không chứa được, hiện tại ông ta không chứa được cả người, cũng không chứa được con, con muốn biết chúng ta phải nhượng bộ tới mức nào?”

Minh Nguyên Lãng nhìn con gái thanh lãnh sắc bén trước mặt, im lặng một hồi, bỗng nhiên than nhẹ: “Vậy Nhược Nhược muốn thế nào?”

Minh Lan Nhược dùng ngón tay chấm nước trà, viết một chữ ở trên bàn nhỏ trước mặt Minh Nguyên Lãng… “Phản!”

Sau khi Minh Nguyên Lãng xem xong, bỗng nhiên ngẩng đầu, trong mắt như ẩn giấu sấm gió mãnh liệt: “Con muốn tạo phản?”

Minh Lan Nhược nhìn ông ấy, tuy rằng Minh gia không bằng thế tộc ngàn năm đã tồn tại từ thời Ngụy Tấn như Tiêu gia.

Nhưng cũng là thế gia kéo dài ba triều hơn hai trăm năm.

Minh gia lấy thi thư lễ nghĩa làm vật gia truyền, hiện tại trên từ đường ở Quốc Công phủ còn treo bản vẽ mà Thái Tổ ban tặng khi khai quốc… Cao phong kình tiết, kiêm tế thiên hạ.

Văn thần Nho gia chú trọng hơn đến sự trung thành với thần dân, trung nghĩa nhân hiếu là giáo lý phải tuân thủ cả đời, loại chuyện như tạo phản là đại nghịch bất đạo!

Huống chi phụ thân là người đứng đầu văn thần, kiếp trước phụ thân đoạn tuyệt quan hệ với nàng, không phải bởi vì nàng thân là Trắc Phi của Thái Tử nhưng âm thầm ủng hộ Tần Vương tạo phản sao?

Một nữ tử vô cùng phản nghịch!

Tốt xấu gì Tần Vương cũng là Hoàng Tử đích xuất, còn nàng không là gì cả, chỉ là một thần nữ hèn mọn.

Kiếp này… Nàng lại tự mình ra trận phá trời, lật đổ Hoàng Đế chó má kia!

Phụ thân có thể vì thế mà đoạn tuyệt với nàng không?

Minh Nguyên Lãng nhìn nữ nhi bên giường mình, ánh mắt của nàng xinh đẹp sáng ngời nhưng không còn tràn đầy ánh sáng đơn thuần như lúc thiếu nữ.

Rõ ràng là một nữ tử, ai cũng nói nữ tử mềm mại như nước nhưng nữ nhi của ông ấy có một đôi mắt cất giấu ngọn lửa, cháy hừng hực giống như lửa, cuối cùng sẽ đốt hết sự đen tối của trời đất này.

Tựa như mẫu thân nàng hồi đó, giống nhau như đúc… Nhìn yếu đuối nhưng trong lòng ẩn chứa một thanh kiếm.

Ông ấy đưa tay vuốt nhẹ đầu Minh Lan Nhược: “Con muốn làm gì thì làm, phụ thân mãi mãi ở phía sau con.”

Minh Lan Nhược ngơ ngác, không dám tin nhìn phụ thân mình: “Phụ thân… Người… Vì sao? Phụ thânkhông sợ sao, đây là mưu nghịch, là phải xét nhà diệt tộc!”

Bởi vì quá khiếp sợ, nàng nói năng lộn xộn.

Nàng còn tưởng rằng khó khăn, phải phí rất nhiều sức lực và tâm trí mới thuyết phục được phụ thân, còn chuẩn bị tinh thần để phụ thân đánh chửi nàng.

Nhưng bây giờ, phụ thân luôn chính trực, lại không chút do dự ủng hộ nàng… Mưu nghịch?

Minh Nguyên Lãng nhìn gương mặt ngây ngốc của nữ nhi, bình tĩnh nói:

“Thứ Nho gia tin chính là Thiên Đạo, vua là người bất nhân sẽ tự có chí sĩ tài ba lật đổ hôn quân, đây cũng là Thiên Đạo, nếu không tại sao Thương Trụ Vương lại bị lật đổ?”

Minh Lan Nhược nhìn phụ thân mình, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.

Vì thế, nàng kể cho Minh Nguyên Lãng nghe chuyện bọn Vương ma ma tìm được nàng như thế nào, cộng thêm những chuyện xảy trong nửa năm nay ở kinh thành và Đông Bắc Cương khi Minh Nguyên Lãng không ở đây.

Minh Nguyên Lãng nghe nhập tâm, biểu cảm phức tạp.

Thì ra tiểu nữ nhi của ông ấy đã trải qua nhiều như vậy, mới có sự trưởng thành của hôm nay.

Minh Lan Nhược bình tĩnh nhìn ông ấy, thành khẩn nói: “Phụ thân, cảm ơn người đã nguyện ý từ bỏ tất cả nguyên tắc, lựa chọn đứng cùng một chỗ với con.”

Minh Nguyên Lãng trầm ngâm một lát, bỗng nhiên nói: “Thật ra nghĩa phụ Quan Duyệt Thành của đám Xuân Hòa, Cảnh Minh, hiện tại là Tổng Giáo Đầu của tám mươi vạn biên quân, cũng xuất thân từ Xích Huyết quân, lúc trước ông ấy còn là thủ lĩnh thuộc Thích Khách đoàn của Xích Huyết quân.”

Minh Lan Nhược ngây dại: “Cái… Cái gì? Con còn cho rằng Quan thúc phụ là bạn tốt vào sinh ra tử của phụ thân, cho nên mới giúp người dạy dỗ người bên cạnh bảo vệ con.”

Nếu Quan thúc phụ chính là thủ lĩnh của Thích khách đoàn của Xích Huyết quân năm đó thì Nguyệt Nương… Nàng nhớ rõ những lời Nguyệt Nương nói trước khi chết, Nguyệt Nương là phó thủ lĩnh của Thích khách đoàn!

Minh Nguyên Lãng thản nhiên nói: “Cho dù là người của Xích Huyết quân đoàn năm đó, cũng không có nhiều người biết thủ lĩnh Thích Khách đoàn của Xích Huyết quân ra sao.”

“Rất nhiều người cho rằng vị thủ lĩnh kia đã chết vì bảo vệ ngoại tổ phụ của con, thật ra ngay từ đầu Quan thúc con đã ẩn núp trong quân của người khác, không lộ diện.”

Minh Lan Nhược lắc đầu: “Nhưng Hồng Đình… Hồng tỷ biết Quan thúc tồn tại mà!”

Minh Nguyên Lãng hơi nhíu mày, cười khẽ: “Bởi vì năm đó Hồng Đình mà con nói có quan hệ không bình thường với Quan Duyệt Thành.”

Minh Lan Nhược xoa giữa mày: “Những mối quan hệ của các trưởng bối… Khá phức tạp, con cũng không hỏi nhiều, con chỉ muốn hỏi phụ thân một câu, thật ra trong lòng phụ thân vẫn luôn không thần phục với vị bệ hạ này của chúng ta, đúng không?”

Nói trắng ra, nàng hoài nghi có phải phụ thân nàng đã sớm khó chịu với Hoàng Đế hay không?

Nếu như phụ thân nàng thật sự trung thành với bệ hạ, dưới tình huống biết liên quan đến Tiêu gia và Xích Huyết sẽ đưa tới họa sát thân, tại sao vẫn âm thầm có liên hệ với thủ lĩnh Thích Khách đoàn của Xích Huyết.

Hơn nữa nàng còn nhớ thân phận Quan thúc phụ là Tổng Giáo Đầu biên quân, mười năm gần đây mới lên làm.

Hàng năm Quan thúc phụ luôn bận rộn tuần tra các nơi ở biên cương, dạy dỗ võ nghệ cho binh lính ở các khu vực phòng thủ.

Chẳng những phụ thân âm thầm qua lại chặt chẽ với một thủ lĩnh thích khách có thù hận rất sâu đối với Hoàng Đế, còn bí mật ủng hộ đối phương lên làm Tổng Giáo Đầu của tám mươi vạn biên quân.

Tuy rằng tổng giáo đầu trong quân chỉ là lục phẩm.

Quan Duyệt Thành này dạy dỗ ra các binh sĩ nhất mạch tương thừa… Sự tôn trọng và sùng bái đối với người sư phụ như Quan Duyệt Thành, chắc chắn sẽ không ít hơn so với các tướng quân và cấp trên của bọn họ.

Lần này Vân Châu, U Châu, Túc Châu cũng có không ít binh lính hạ cấp và quan quân là đệ tử của Quan Duyệt Thành.

Lấy uy vọng hiện tại và mạng lưới quan hệ trong tay Quan Duyệt Thành, muốn kích động một trận phản loạn ở biên cương, cũng không khó.

Hơn nữa, rất rõ ràng năm xưa phụ thân nàng có không ít lần bí mật qua lại với Xích Huyết quân đoàn!

Điều này nhìn thế nào cũng không giống chuyện một người trung thành với Minh Đế có thể làm được.

Minh Nguyên Lãng bình tĩnh lại dứt khoát nói: “Ừm!”

Minh Lan Nhược ngơ ngác: “…”

Ngài có cần dứt khoát thừa nhận ngài sớm có lòng mưu phản như vậy không? Trên triều đình kia, các khẩu hiệu và văn chương trung quân ái quốc của ngài được hô vang dội nhất đấy!

Thiên hạ thanh lưu ca ngợi sự trung quân của ngài, chính trực của ngài, khí khái của ngài… Toàn là giả?

Minh Nguyên Lãng lắc quạt, nhẹ nhàng tao nhã nói: “Chuyện này sao có thể tính là giả, tử viết… Quân đáng giá trung thì trung, không đáng giá trung thì bất trung.”

Minh Lan Nhược im lặng một hồi, nói thầm: “Hình như tử chưa từng nói…”

Bỗng nhiên phát hiện phụ thân nghiêm trang của mình mới là lão hồ ly ẩn giấu sâu nhất, phải làm sao bây giờ?

Hiện tại ngẫm lại, kiếp trước, phụ thân nàng đoạn tuyệt với nàng, chẳng lẽ không phải bởi vì nàng muốn làm thần tử phản nghịch.

Mà là bởi vì… Nàng ủng hộ Thượng Quan Hoành Nghiệp?

Minh Lan Nhược nhịn không được ngước mắt lên nhìn phụ thân tuấn lãng của mình: “Phụ thân, người… Trước kia hình như người chưa từng tiết lộ những tin tức này cho con, tại sao bây giờ mới nói cho con biết?”

Minh Nguyên Lãng không khách khí đột nhiên nắm tay lại gõ lại trán nàng, dùng ý tứ sâu xa lại ghét bỏ nói:

“Bởi vì cuối cùng con cũng trưởng thành, không còn là nha đầu tùy hứng, hoàn toàn thấy không rõ lòng người, uổng công ta dốc công dạy dỗ.”

“Cốc!” Minh Nguyên Lãng gõ một cái cũng không tính là quá nhẹ.

Minh Lan Nhược nhịn không được đưa tay xoa xoa cái trán hơi đau nhưng trong lòng hiểu được ý của phụ thân.

Nàng hơi ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng: “Phụ thân… Trước kia là con l* m*ng tùy hứng.”

Vì một người không yêu nàng, nhi tử của kẻ thù chỉ muốn lợi dụng nàng, phản bội phụ thân và gia tộc là chuyện ngu xuẩn nhất mà nàng từng làm.

Cho nên phụ thân sợ là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nên đời trước mới đoạn tuyệt với nàng như vậy.

“Còn kịp, con không mang sự thông minh tài trí và những thứ ta dạy dỗ dùng sai chỗ, cũng không tạo thành sai lầm lớn.” Minh Nguyên cười sang sảng, lại đưa tay gõ gõ trán của nữ nhi mình.

Ông ấy chưa bao giờ yêu cầu nữ nhi của mình phải báo thù cho mẫu thân nàng, chỉ hy vọng nữ nhi có thể hạnh phúc nhưng hai nhi tử của Hoàng Đế không phải là lương phối.

Nhưng nữ nhi lại vì một Tần Vương muốn chết muốn sống, còn đoạn tuyệt với ông ấy, cũng may mấy năm nay, cuối cùng nữ nhi cũng thành thục cùng trưởng thành.

Không phụ lòng mẫu thân và gia tộc của nàng.