Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 520

Dù thật hay giả, nàng cũng thích lắm đó.

Minh Quốc Công không tỉnh lại nhanh như vậy, Minh Lan Nhược về phòng mình trước.

Nàng phát hiện đêm nay Đốc chủ đại nhân rất ngoan, ngoan ngoãn dùng bữa, xem công văn, cùng nàng đi tắm rửa, cũng chỉ xoa bóp bôi thuốc cho nàng.

Vô cùng có quy tắc.

Lúc nghỉ ngơi, hai bàn tay trắng của hắn cũng không sờ nàng một cái, cứ ngoan ngoãn đặt ở trên chăn như vậy, nằm thẳng ngủ ở bên cạnh như “nhập mộ”.

Mặc dù Minh Lan Nhược hơi buồn bực, cũng không quen với việc hắn không ra tay với mình.

Mặt trời mọc từ phía tây à?

Nàng nhìn người bên cạnh im ắng giống như đang liệm, rất muốn sờ đầu hắn, ngài không sao chứ? Ngài ổn chứ?

Không có việc gì thì…

Được thôi, ngủ.

Nàng cũng nằm xuống.

Lúc này, một con nhện béo sọc vàng đen đan xen, vừa ợ hơi vừa từ ngoài cửa sổ bò lên nóc nhà.

Đại Hoàng phun từ trong mông ra sợi tơ nhện treo mình xuống.

Nó rơi xuống bên cạnh màn, cúi đầu nhìn, ừm, đêm nay ma nữ kia không làm hành động giao phối đẻ trứng với tên ngốc thấy nó là ngất bên cạnh, rất tốt!

Bảo bảo hai trăm năm như nó không muốn bị làm bẩn tám tròng mắt!

Đại Hoàng vén màn ra, chui vào, bò lên tấm màn trên đầu Minh Lan Nhược, chuẩn bị nhổ ra chút tơ treo mình, ngủ ngon.

Tuy rằng nó sợ Cổ Vương trong bụng ma nữ kia muốn chết nhưng mà lúc Cổ Vương không phát uy, hơi thở Cổ Vương trên người ma nữ kia chính là thứ tốt, có lợi lớn đối với nó.

Minh Lan Nhược còn chưa ngủ, bỗng nhiên cảm giác “chó” nhà mình đi ra ngoài ăn vụng trở về.

Giống như cảm giác của nàng, mở mắt ra, quả nhiên đã thấy Đại Hoàng đang bận rộn nhả tơ.

Nàng liếc mắt nhìn mỹ nam đang im lặng ngủ bên cạnh.

Nàng quay tròng mắt lại, nhìn Đại Hoàng, đưa tay chỉ chỉ bên ngoài màn… Đi ra ngoài ngủ.

Thương Kiều sợ Đại Hoàng, nàng cũng không muốn nửa đêm người bên cạnh này tỉnh lại nhìn thấy mông Đại Hoàng ở trên đầu hắn, hoặc là hắn giết Đại Hoàng, hoặc là giết chính hắn.

Đại Hoàng mặc kệ nàng, tiếp tục dùng mông nhả tơ.

Minh Lan Nhược nhướng mày… Ôi, lên mặt hả?

Nàng duỗi tay túm lấy mông nó.

Xém chút nữa phân của Đại Hoàng cũng bị đẩy ra, ngoan ngoãn ôm tay nàng ngay.

Minh Lan Nhược túm lấy nó ném ra khỏi màn.

Đại Hoàng bị ném trên sàn nhà lạnh như băng, nó tủi thân muốn chết, chậm rãi bò dậy, dùng nước miếng chải lông cứng lộn xộn trên đầu, bò đi.

Hừ, ma nữ chết tiệt, vì tên ngốc trông hơi đẹp mắt mà không cho nó ngủ cùng, sau này nó sẽ không bao giờ tiểu cho kẻ ngu kia uống.

Quên đi, nó cũng không so đo với tên ngốc, chờ ma nữ đẻ trứng, sẽ ăn hắn luôn!

Ai biểu hắn còn dám ngủ cùng ma nữ!

Minh Lan Nhược ném Đại Hoàng ra ngoài, xoay người nhìn Thương Kiều còn đang ngủ yên, không biết có phải ảo giác của nàng hay không.

Gương mặt của hắn có hơi tái nhợt!

Chẳng lẽ người này không ngủ, nhìn thấy Đại Hoàng à?

Nàng đưa tay vẫy vẫy trước mặt hắn, không thấy hắn có phản ứng gì, vì thế ngáp một cái, tự mình nằm xuống, cũng ngoan ngoãn ngủ.

Trong căn phòng u ám, nam nhân nằm thẳng tắp trên giường chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Hắn mở mắt nhìn đỉnh màn, im lặng nghĩ.

Dù sao cũng phải nghĩ biện pháp giải quyết nhược điểm kiêng kị nhện của hắn mới được.

Nếu không lỡ đâu tiểu nương nương của hắn tức giận, dùng con nhện mập kia giữ thể diện, không cho hắn lại gần, vậy làm sao bây giờ?

Đương nhiên biện pháp tốt nhất là dùng đao chặt con nhện mập kia.

Trong mắt phượng của hắn hiện lên sát khí âm trầm.

Đáng tiếc…

Đó là sủng vật bảo bối của tiểu nương nương, hắn không muốn tiểu nương nương của hắn khổ sở.

Thương Kiều khẽ nhắm mắt lại, trong lòng bắt đầu tính toán phải giải quyết nhược điểm không quá lớn, cũng không quá nhỏ này trên người mình như thế nào.

Ngọn nến tắt, một đêm không nói gì.

Mà trong tiểu viện ở phía khác của sơn trại, đèn đuốc sáng trưng.

Thanh niên tuấn lãng để trần thân trên, ôm chăn mỏng ngồi ở bên giường, rõ ràng vừa tỉnh lại, gương mặt bởi vì ngủ lâu mà có hơi tái nhợt.

Hắn ta không biểu cảm nhìn nữ tử nhỏ nhắn xinh xắn đứng ở trước mặt mình.

Mái tóc đen của nàng ấy được buộc thành một búi trên đỉnh đầu, phần còn lại tết thành một bím tóc hình bánh quai chèo trên vai.

Trên người nàng ấy không mặc áo ngoài, cũng không mặc yếm, mà mặc buộc ngực màu trắng, lộ ra bả vai cánh tay, trên lưng còn mang một cành Mận gai.

“Ngươi làm gì vậy?” Trần Ninh gom chăn lại, hơi đau đầu xoa xoa giữa mày.

Mình ngủ một ngày một đêm, vừa tỉnh lại đã thấy bóng người đứng trước mặt mình như tòa tháp sắt, đúng là một lời khó nói hết.

Hắn ta cũng không phải nữ tử, làm sao có thể mệt nhọc tới như thế, rõ ràng là bị người điểm huyệt ngủ.

Cảnh Minh đột nhiên cúi đầu ôm quyền quỳ xuống, trầm giọng nói…

“Trần Ninh huynh đệ, đêm qua ta làm ra chuyện không bằng cầm thú với ngươi, đúng là bất đắc dĩ, làm bẩn sự trong sạch của ngươi, hôm nay đặc biệt đến chịu đòn nhận tội!”

Bàn tay xoa giữa mày của Trần Ninh cứng đờ: “…”

Hắn ta quay mặt nhìn cô nương quỳ một gối trước mặt mình, biểu cảm thay đổi mấy lần.

Cho dù là nam nhân nào nghe thấy một nữ nhân nói nàng làm bẩn sự trong sạch của hắn, biểu cảm cũng sẽ không bình thường.

“Trần Ninh… Huynh đệ?” Hắn ta nhướng mày, khóe môi nhếch lên mang theo độ cong âm trầm giận dữ.

Cảnh Minh không nhìn mặt hắn ta nhưng vẫn kiên trì, tiếp tục ôm quyền nói: “Là lỗi của ta, ngươi muốn phạt ta thế nào cũng được.”

Trần Ninh nhìn cô nương trước mặt, bỗng nhiên nghiêng người một tay kéo lấy buộc ngực của nàng ấy, một tay kéo nàng ấy đến trước người mình.

Hắn ta nhìn chằm chằm nàng ấy lạnh lùng nhếch khóe môi: “Họ Cảnh, ngươi không muốn ta chịu trách nhiệm, không, là ngươi không muốn chịu trách nhiệm, mới cư xử như thế này đúng không?”

Cảnh Minh nhíu mày, nghiêm túc sửa lại: “Ta đã nói rồi, ta không phải họ Cảnh, đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy gọi như vậy cũng được…”

Trần Ninh không kìm được nghiến răng nghiến lợi cắt ngang lời nàng ấy, gương mặt vô cùng khó coi: “Đây là trọng điểm sao?”

Nàng ấy luôn có bản lĩnh làm cho người ta muốn b*p ch*t nàng ấy.

Cảnh Minh ngước mắt lên nhìn hắn ta, nghiêm túc nói: “Ngươi là người tốt, ta không muốn trì hoãn ngươi, đừng yêu ta, không có kết quả!”

Trần Ninh xém chút nữa chửi thề: “Ai yêu ngươi, con mẹ nó ngươi sẽ yêu…”

“Ấp úng rồi… Ngươi xem, ngươi xem, ta đã nói rồi mà, ngươi không yêu ta, nếu chúng ta không yêu đối phương, vậy chẳng phải đã đạt tới sự hòa hợp và chung nhận thức lớn trong cuộc sống rồi sao?”

Bỗng nhiên mắt to của Cảnh Minh sáng lên, cầm ngược lại tay hắn ta, cất cao giọng ngắt lời hắn ta.

“Hòa hợp? Chung nhận thức?” Trần Ninh cứng đờ, nhìn nữ tử trước mặt như bắt được bím tóc của hắn ta, nghiêm túc cắt đứt với hắn ta, đôi mắt đen lấp lánh tỏa sáng.

Hắn ta bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có chút lạnh lẽo, như bị người ta dội một chậu nước lạnh vào đầu, không yêu, đúng vậy…

Biểu hiện của nàng ấy còn chưa đủ rõ ràng sao?

Đêm qua nàng ấy đã nói nàng ấy không cần hắn ta chịu trách nhiệm nhưng hắn ta không biết cảm giác trống vắng trong lòng mình là vì sao.

Lúc hắn ta từ bỏ phản kháng để nàng ấy làm những chuyện kia với hắn ta, cũng đã nghĩ kỹ, hắn ta không chán ghét nàng ấy, hơn nữa làm đồng đội, hắn ta rất tán thưởng một người như Cảnh Minh.

Hơn nữa sau đó hắn ta đảo khách thành chủ, đặt nàng ấy dưới thân.

Hắn ta nghĩ tới, ít nhất hắn ta không ghét Cảnh Minh, nàng ấy cũng không giống những nữ nhân kệch cỡm kia, khiến người ta phiền lòng.

Hơn nữa… Đúng là lúc đó hắn ta có h*m m**n với cô nương trong ngực, chứ không chỉ là do trúng hạt giống nấm độc.

Hắn ta có hảo cảm với nàng ấy.

Đã muốn thân thể của nàng ấy, vậy thì… Thành thân thôi.

Nhưng mà…

Trần Ninh nở nụ cười tự giễu và châm chọc, chỉ có một bên tình nguyện, nàng ấy chỉ nghĩ cách thoát khỏi hắn ta, a, không, nàng ấy chỉ nghĩ cách làm huynh đệ với hắn ta.

Ha ha, còn nóng lòng muốn “chịu đòn nhận tội” để chứng minh tối hôm qua nàng ấy ngủ với hắn ta chỉ là một tai nạn không mấy tốt đẹp.

Hắn ta lạnh lùng nhìn Cảnh Minh.

Ánh mắt kia khiến người đã quen to gan như Cảnh Minh cũng hơi nổi da gà.

Người như Trần Ninh, luôn luôn chính trực lỗi lạc, tại sao lại lộ ra loại ánh mắt âm lãnh này.

“Trần Ninh?” Cảnh Minh thử dò xét, nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay hắn ta.

Trần Ninh thản nhiên nói: “Cút ra ngoài, về sau ta và ngươi không còn là huynh đệ.”

Nói xong, hắn ta buông lỏng tay, không hề che giấu sự lạnh lùng và chán ghét trong mắt.

Cảnh Minh nhíu mày, bỗng nhiên rút cành Mận gai trên lưng ra, nhét vào trong ngực hắn ta: “Ta biết ngươi tức giận, giận thì trút giận, đừng nhịn, ta nói rồi, ta sẽ cho ngươi đánh một trận.”

Chuyện này, nàng ấy đồng ý sẽ không quên.

Thân hình Cảnh Minh khác với các tiểu thư yếu đuối tay trói gà không chặt.

Tuy rằng thân hình nàng ấy mảnh khảnh nhưng cơ bắp rắn chắc, đường cong cánh tay bả vai phập phồng mềm dẻo, không có một chút thịt thừa, hoàn toàn là dáng người học võ.

Nhưng da nữ tử trắng, cũng bởi vậy những vết sẹo trên người nàng ấy hiện lên vô cùng chói mắt… Thân ở quân doanh, muốn luyện ra công phu lợi hại, làm sao có thể không bị thương?

Kể cả giờ phút này, bả vai của nàng ấy cũng bị cành Mận gai cọ xát chảy máu nhưng nàng ấy hồn nhiên không thèm để ý.

Nhưng những vết máu kia lại làm đau mắt Trần Ninh.

Vì sợ hắn ta dây dưa nàng ấy, mà không quan tâm thân thể mình như thế?

Hắn ta nhắm mắt lại, ném mạnh cành Mận gai trong tay ra ngoài, cắn răng nói: “Cút, ta không muốn nhìn thấy ngươi!”

Cảnh Minh nhìn hắn ta quay lưng lại, ánh mắt nàng ấy đen lại, đưa tay lấy một chiếc áo bào sạch sẽ, đó là lúc trước nàng ấy chuẩn bị cho hắn ta.

Nàng ấy khoác áo bào lên vai hắn ta: “Là ta làm bẩn sự trong sạch của ngươi, ngươi muốn hận ta, ta không còn gì để nói nhưng ta và ngươi cùng làm việc dưới tay Đại tiểu thư, cũng không thể khiến chủ tử khó xử.”

Bả vai Trần Ninh căng thẳng, sự chán ghét và không dễ chịu trong lòng càng lúc càng rõ ràng.

Hắn ta cũng không phải nữ tử, cần nàng ấy làm ra vẻ sám hối này sao?

Hắn ta giữ lại y phục của mình, ánh mắt lạnh lẽo lạ thường, mặt không chút thay đổi: “Đừng chạm vào ta, ngươi cho rằng ta sẽ vì loại người như ngươi mà phản bội tín ngưỡng của mình sao?”

Nàng ấy là thá gì? Vậy mà nói với hắn ta như thế, nàng ấy coi hắn ta là người lòng dạ hẹp hòi?

Lần lượt nhục nhã hắn ta, nàng ấy là cái thá gì!

Cảnh Minh thấy trong mắt hắn ta khó nén địch ý, không kìm được bất đắc dĩ giơ tay: “Ta thật sự không có ý sỉ nhục ngươi, chỉ cảm thấy ta chưa bao giờ có ý định thành hôn sinh con, ta thật sự rất tán thưởng và thích ngươi, muốn làm huynh đệ cả đời.”

Chuyện xảy ra là một tai nạn, nàng ấy cũng không cố ý.

Nàng ấy thật sự không có ý sỉ nhục hắn ta mà rất hy vọng hòa giải với hắn ta.

Rõ ràng trên chiến trường đối địch, bọn họ phối hợp ăn ý như thế, nàng ấy không muốn mất đi bằng hữu tốt như Trần Ninh.

Nàng ấy cũng không thích hiểu lầm qua lại, nàng ấy nghĩ như thế nào thì nói như thế cho rõ ràng.

Nhưng tại sao, nàng ấy nói gì, sai gì, ngay cả khoác cho hắn ta một bộ y phục, hắn ta cũng tức giận?

Đây là làm gì cũng sai sao?

Trần Ninh cúi xuống, lông mi dài để lại một cái bóng âm u lạnh lẽo trên khuôn mặt tuấn tú ngăm đen của hắn ta.

Tuy rằng hắn ta biết người như nàng ấy hoàn toàn không đặt tình yêu cá nhân ở trong kế hoạch cuộc sống của nàng ấy, cũng không nhắm mục tiêu cụ thể vào hắn ta.

Thế nhưng, nghe được câu “tán thưởng và thích” kia của nàng ấy, tim hắn ta lại đập mạnh, đúng là ngu xuẩn…

Mặt Trần Ninh không biểu cảm, châm biếm: “Câm miệng đi, ngươi gặp qua ai sẽ ngủ với huynh đệ của mình chưa?”

Cảnh Minh ngơ ra, nhìn Trần Ninh đưa lưng về phía mình, vậy mà sinh ra cảm giác bất lực, vì sao nam nhân khó dỗ như vậy?

Tại sao Trần Ninh vốn trầm ổn, khôn ngoan và chu đáo bây giờ lại trở nên chanh chua như vậy?

Rõ ràng cho dù là ở kinh thành nhà cao cửa lớn hay là ở trong quân doanh, đám quê mùa kia luôn nói mất đi sự trong sạch, là nữ tử chịu thiệt, nam tử có lời.

Quý nữ trong kinh thành không trong sạch, hoặc là chết, hoặc là đi làm ni cô, một khóc hai nháo ba thắt cổ không phải luôn là nữ tử sao.

Tại sao đến chỗ nàng ấy thì đảo ngược lại.

Nàng ấy thật sự không hiểu, tại sao hắn ta để ý như vậy, để ý đến mức không chịu làm huynh đệ với nàng ấy.

Cảnh Minh lại thở dài, nhíu mày: “Nếu ngươi nhất quyết phải như vậy, ta cũng không còn cách nào, bây giờ ngươi vừa tỉnh, tự mình bình tĩnh một chút, ta chuẩn bị bữa tối cho ngươi, ta đi ra ngoài trước.”

Nàng ấy nói xong, tùy ý kéo một bộ y phục phủ thêm, xoay người tiêu sái rời đi.

Nàng ấy vừa đóng cửa lại, chợt nghe thấy sau đầu truyền đến một tiếng “ầm” nặng nề, là tiếng đập vỡ ghế.

Nàng ấy gãi đầu, buồn bực lại bất đắc dĩ.

Nàng ấy khổ quá.

Chịu đòn nhận tội, lại đắc tội người ta dữ hơn, vì sao?