Đây cũng là lý do vì sao sau này chợ đen bị hủy, Minh đế tức đến độ suýt nữa thì thổ huyết, đánh Thái tử gần chết, đến mức suýt chút nữa muốn phế hắn ta.
Chỉ có điều đời trước, Thái tử đề phòng tên gián điệp hai mặt là nàng đây, vì vậy khi nàng mơ hồ nghe qua một tai chợ đen gì đó, cũng chỉ cho rằng là giao dịch trong dân gian.
Ai có thể ngờ được lại có liên quan đến Thái tử và hoàng gia.
Vì vậy, đến khi chết, nàng cũng không biết tác dụng của cái chợ đen này lại lớn đến mức như vậy.
“Nhưng chỉ mỗi chợ đen thì làm sao đủ được? Mỗi năm bệ hạ còn phải lo lót cho những phiên vương và tông thân hoàng thất ủng hộ ông ta cung biến năm đó, những thứ này không thể lấy từ quốc khố, vì vậy ông ta cần nhiều tiền hơn.”
Minh Lan Nhược khinh miệt mà nghiền ngẫm nói: “Còn có gì kiếm tiền nhanh hơn buôn bán ở biên giới chứ? Bệ hạ của chúng ta là một nhân vật vô cùng lợi hại đấy.”
Không lợi hại, không thủ đoạn độc ác, cũng không có cách nào trong vòng ba ngày ngắn ngủi, diệt được cả nhà tiên đế mà gần như không gây nên sóng to gió lớn gì trong triều đình.
Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn Minh Lan Nhược, cắn răng lạnh lùng nói: “Không thể nào, Phụ hoàng kiêng kỵ Xích Huyết quân và Tiêu gia như vậy, nếu như ông ấy biết những người này là người của Xích Huyết quân thì đã diệt bọn họ từ lâu rồi!”
Minh Lan Nhược mỉm cười: “Vị bệ hạ này của chúng ta có lẽ đã biết, cũng có lẽ không biết…”
Nàng dừng lại một chút, thản nhiên nói: “Cứ coi như ông ấy không biết đi.”
Dù gì cũng không ảnh hưởng đến việc Minh đế dựa vào chợ trao đổi kiếm được số ngân lượng lớn bỏ vào kho riêng.
“Vì vậy, điện hạ, bây giờ đã hiểu chưa?” Minh Lan Nhược bất ngờ rót một chén trà cho hắn ta.
Thượng Quan Hoành Nghiệp lạnh lùng nhìn nàng: “Hiểu điều gì?”
Hắn ta ghét nhất uống trà của nàng, mỗi lần nàng rót trà cho hắn ta, toàn là đang bức bách hắn ta làm chuyện gì đó, sẽ khiến tâm trạng của hắn ta vô cùng xấu.
Minh Lan Nhược cười: “Thứ nhất, hiểu được phụ thân ta xảy ra chuyện, là kết quả của việc Thái tử, Đường tri phủ, Cố gia trại cấu kết, hơn nữa còn có thể có khả năng là bệ hạ ở đằng sau dung túng cho chuyện này.”
Nhìn sắc mặt Thượng Quan Hoành Nghiệp không tốt, nàng tràn đầy ác ý nhét trà vào trong tay hắn ta: “Thứ hai, ngài càng nên hiểu cho dù ngài viết tấu chương vạch tội Thái tử cấu kết với dư nghiệt Xích Huyết, cũng không có cách nào kéo Thái tử xuống khỏi ngôi vị Thái tử đâu, đừng nằm mơ nữa!”
Nhiều nhất cũng chỉ khiến Minh đế lại đánh Thái tử một trận, tạm thời cấm túc.
Ai bảo đôi phụ tử Minh đế và Thái tử này đang cùng nhau vét tiền ở Đông Bắc Cương chứ?
Nếu đã cấu kết làm chuyện xấu thì làm sao có thể thật sự ra tay tàn độc với người kia được chứ?
Minh đế tán thưởng bản lĩnh vơ vét không chính đáng của Thái tử lắm đây!
“Hơn nữa Thái tử điện hạ, hắn ta hoàn toàn có thể chối rằng hắn ta không biết Cố gia trại có liên quan đến Tiêu gia và Xích Huyết quân, người không biết không có tội.”
Minh Lan Nhược tươi cười xán lạn đến mức khiến cho Thượng Quan Hoành Nghiệp cảm thấy vô cùng chói mắt.
Hắn ta xụ mặt xuống, nhìn nàng một lúc lâu: “Nàng thích nhìn thấy ta gặp khó khăn trên tay Thái tử như vậy sao? Thái tử bước lên hoàng vị, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nàng và cả nhà nàng.”
Cuối cùng vì sao mà Minh Lan Nhược lại phân tích tất cả cục diện triều đình vào sâu đến tận xương tủy, đến mức có thể nhìn thấy một vài điểm mù mà hắn ta cũng không thể nhìn thấy ngay tức khắc được.
Nàng lão luyện giống như mưu sĩ nhúng chàm lộn quyền nhiều năm, đây là điều mà hắn ta vẫn luôn không làm rõ được.
Là Thương Kiều chỉ dạy cho nàng sao?
Nụ cười của Minh Lan Nhược hơi dịu dàng lại: “Chỉ vì ta rất ghét người khác uy h**p ta mà thôi, đặc biệt là ngài.”
Sinh hài tử với hắn ta?
Sinh con quỷ đầu to với hắn ta thì đúng hơn!
Sau chuyện ở thiên lao lúc trước kia, ngay cả Thương Kiều dùng trăm thứ thủ đoạn ép nàng cam tâm tình nguyện ở bên cạnh hắn, nàng cũng chưa từng khuất phục.
Thì làm sao có thể khuất phục trước chút thủ đoạn này của Thượng Quan Hoành Nghiệp!
…
Thượng Quan Hoành Nghiệp lạnh lùng nhìn nàng, không biết vì sao, câu nói đặc biệt là ngài kia, khiến cho hắn ta bỗng nhiên sinh ra một loại đau đớn ngột ngạt.
Hô hấp cũng không còn thông thuận nữa.
Hắn ta bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay đang bưng trà của nàng, trong đôi mắt phượng tràn đầy ý lạnh: “Vậy ai uy h**p nàng thì nàng không ghét? Thương Kiều?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp không hiểu vì sao mình lại hỏi như vậy nhưng hắn ta không thể nhịn được.
Trong lòng Minh Lan Nhược, Thương Kiều có phải là người đặc biệt không?
Từ khi nàng không còn để ý đến hắn ta nữa, dường như ánh mắt và sự dịu dàng của nàng đã dành cho tên hoạn quan đó.
Tại sao chứ?
Chỉ vì tên hoạn quan đó là cữu cữu của nàng ư? Nhưng rõ ràng trước đây nàng rất ghét Thương Kiều mà!
Minh Lan Nhược lạnh lùng nhìn hắn ta, rút tay mình ra: “Ai đe dọa ta, động tay động chân với ta, ta cũng ghét hết.”
Những nam nhân có quyền lực này ai cũng có một thói quen xấu, đó là luôn tự tiện chạm vào người khác!
Thượng Quan Hoành Nghiệp hít sâu một hơi, siết chặt nắm đấm: “Ta không muốn cãi nhau với nàng, nói chuyện chính đi, nàng không muốn biết tại sao Quốc Công gia lại trúng độc à?”
Minh Lan Nhược cười khẩy, giọng đầy châm chọc: “Chẳng phải đã nói đó là thánh chỉ tôn quý của bệ hạ sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp nghẹn lời, thật ra từ khi nhận được lệnh của phụ hoàng, trong lòng hắn ta đã luôn rất dằn vặt.
“Ta biết phụ hoàng đã làm sai với Quốc Công gia, cũng sai với nàng nhưng phụ hoàng là thiên tử, quân muốn thần chết, thần không thể không chết, nàng không thể dùng giọng điệu này nói về phụ hoàng, nếu để người khác nghe thấy, nàng cũng không sống được đâu.”
Hắn ta thở dài một hơi.
Minh Lan Nhược mân mê tách trà trong tay, giọng càng trở nên chế giễu hơn: “Người ngoài ở đây chẳng phải chỉ có Tần Vương điện hạ thôi sao?”
Quân muốn thần chết, thần không thể không chết, hừ…
Thật đáng ghê tởm!
Người thân của nàng tại sao lại phải hy sinh cho một vị quân vương tàn bạo, vô đức và đa nghi như vậy!
Thượng Quan Hoành Nghiệp cau mày: “Ta đâu phải là người ngoài của nàng, nàng là thê tử danh chính ngôn thuận của ta! Thánh chỉ của phụ hoàng đang trên đường tới rồi, chỉ có một trong hai người nàng và Quốc Công gia được sống, nàng nghĩ ta không muốn bảo vệ cả Quốc Công gia và nàng sao?”
Hắn ta nhìn Minh Lan Nhược bằng ánh mắt rực lửa: “Ta không muốn hy sinh lương thần, càng không muốn hy sinh nàng, chỉ cần nàng sinh ra một đích xuất hoàng tử danh chính ngôn thuận, chân chính trở thành một phần của hoàng tộc Thượng Quan, xóa bỏ dấu vết của Tiêu gia và Minh gia, phụ hoàng nhất định sẽ chấp nhận nàng và Quốc Công gia!”
Phụ hoàng đến giờ vẫn chưa yên tâm về Lan Nhược, chỉ vì tính cách nàng ngạo nghễ, không giống những quý nữ thông thường, và hơn nữa nàng vẫn chưa mang thai hài nhi của hắn ta.
Minh Lan Nhược nhìn Thượng Quan Hoành Nghiệp, bất ngờ nhận ra rằng nam nhân này thực sự mong muốn nàng và phụ thân nàng sống sót.
Phát hiện này khiến ánh mắt của Minh Lan Nhược trở nên phức tạp, dù ở kiếp trước hay kiếp này hắn ta cũng là một kẻ tiểu nhân.
Nhưng hắn ta cũng xác thực có tố chất của một đế vương.
Nàng cúi đầu xuống, đột ngột lạnh lùng hỏi: “Ngươi biết tại sao cha ta, dù là người đứng đầu gia tộc, lại không mong muốn có đích tử không? Tất cả chỉ để bệ hạ yên tâm.”
Phụ thân nàng đã hy sinh quá nhiều để bảo vệ nàng.
Nàng cười nhạt: “Ngay từ đầu, ta đã được ghi danh là Điệu Vương phi trên ngọc điệp hoàng gia nhưng bệ hạ trước giờ chưa bao giờ yên tâm.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp im lặng một lúc, rồi nhìn nàng bằng ánh mắt sâu xa: “Trong lòng nàng, có phải Thương Kiều mới là người thân, bởi vì hắn luôn bảo vệ nàng.”
Minh Lan Nhược nhướng mày: “Chẳng lẽ không phải vậy sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp bỗng nhiên hỏi: “Nàng chưa từng nghĩ rằng, chỉ vì hắn quá quan tâm đến nàng, đã phạm vào điều cấm kỵ của phụ hoàng sao? Trong lòng phụ hoàng, dù hắn là thanh kiếm, là chó săn, hay là người, Thương Kiều cũng chỉ có thể là tài sản riêng của ông ấy.”
Minh Lan Nhược bất ngờ nhìn chằm chằm hắn ta: “Ngài muốn nói gì?”
Hắn ta đã phát hiện ra mối quan hệ của nàng và Thương Kiều rồi sao?
Thượng Quan Hoành Nghiệp nhẹ nhàng nói: “Quyền lực của Thương Kiều là do phụ hoàng ban cho, phụ hoàng dựa vào hắn nhưng trong lòng phụ hoàng, người quan trọng nhất của hắn chỉ có thể là phụ hoàng, không thể là nàng, nếu không phụ hoàng cũng sẽ không muốn giết nàng.”
Đây cũng là lý do tại sao phụ hoàng luôn ghét bỏ Minh Lan Nhược.
Minh Lan Nhược lạnh lùng hỏi: “Rồi sao? Ngài muốn nói gì?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp dùng ánh mắt sâu xa nhìn nàng: “Tránh xa hắn ra, nếu không nàng sẽ hại hắn, và cũng sẽ hại chính mình.”
Hắn ta dừng lại, rồi nói thêm: “Ta tuyệt đối sẽ không làm hại Quốc Công gia nhưng ta không thể ngăn cản phụ hoàng, nàng biết đó, chỉ có cách cùng ta viên phòng, sinh ra một đích tử, mới là phương thức để giải tỏa mối hận của phụ hoàng với Tiêu gia.”
Chỉ có sinh ra huyết mạch của Tiêu gia và Thượng Quan gia mới là cách căn bản nhất để giải quyết hận thù và nghi kỵ.
Minh Lan Nhược tưởng chừng muốn cười lớn, những lời dài dòng của hắn ta chỉ xoay quanh một việc, muốn nàng thuộc về hắn ta, sinh hài tử cho hắn ta.
Nàng phải điên rồi mới sinh hài tử cho kẻ thù!
Nàng lạnh lùng nói: “Cảm ơn điện hạ đã cho ta biết mật chỉ của bệ hạ, ngài cứ uống trà đi, chỉ cần ngài hứa sẽ tuyệt đối không chủ động hợp tác để làm hại phụ thân ta, những việc khác ngài không cần phải lo nữa.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn tách trà trong tay một lúc lâu, cuối cùng cũng uống cạn.
Hắn ta cười tự giễu: “Được, bản vương hứa với nàng, mặc dù điều này trái ý phụ hoàng nhưng ta cũng không biết vì sao hiện tại ta lại quan tâm đến nàng đến vậy, có lẽ kiếp trước ta đã nợ nàng.”
Minh Lan Nhược giật mình, đột nhiên ngước lên nhìn hắn ta.
“Nàng nghỉ ngơi đi, chăm sóc và bảo vệ Quốc Công gia cho tốt.” Thượng Quan Hoành Nghiệp đặt tách trà xuống, bình thản nói.
Không thể phủ nhận, dù hắn ta sẽ không chủ động làm hại Minh Quốc Công nhưng hắn ta vẫn có ý định lợi dụng việc này để hoàn toàn biến Minh Lan Nhược thành người của mình.
Nhưng rồi sao?
Hắn ta thừa nhận rằng mình dường như đã chung tình với Minh Lan Nhược.
Dù nàng có vẻ như không còn thích hắn ta nữa nhưng hiện tại nàng vẫn là thê tử danh chính ngôn thuận của hắn ta, đó là lợi thế lớn nhất của Thượng Quan Hoành Nghiệp.
Hắn ta cũng không ép buộc nàng, nữ nhân này thực sự rất cứng đầu, chỉ có thể từ từ tiếp cận thôi.
Nói xong, Thượng Quan Hoành Nghiệp đứng dậy, quay người rời đi.
Tiễn xong Thượng Quan Hoành Nghiệp, Minh Lan Nhược mang theo tâm trạng phức tạp khi nhìn tách trà mà hắn ta đã uống cạn.
Con người đôi khi thật ngốc nghếch, người đối tốt với mình thì mình không coi trọng, lại đi theo đuổi người không có tình cảm với mình.
Trước đây nàng và Thượng Quan Hoành Nghiệp hiện tại đã phạm phải lỗi lầm tương tự như vậy.
May mắn thay…
“Không cần để ý đến những lời hắn ta nói.” Giọng nói lạnh lùng của Thương Kiều vang lên sau lưng nàng, tay nhẹ nhàng đặt lên đôi vai mảnh mai của nàng.
Minh Lan Nhược nắm lấy bàn tay của hắn, cảm nhận được những cảm xúc hắn đang kìm nén, nàng nhẹ nhàng đáp: “Ừ.”
May mắn thay…
Dù có nhiều trở ngại nhưng kiếp này nàng đã có cơ hội sửa chữa sai lầm.
Người đứng sau nàng, xảo quyệt, bá đạo, tàn nhẫn, ích kỷ, còn có tính chiếm hữu b*nh h**n… có rất nhiều khuyết điểm.
Nhưng nàng luôn trân trọng sự kiên trì và dịu dàng hắn dành cho nàng.
Trong lòng hắn có mãnh hổ nhưng vẫn biết trân trọng những điều nhỏ nhặt, hắn cũng đang cố gắng học cách yêu thương nàng theo cách mà nàng có thể chấp nhận.
Tất nhiên còn có…
“Nhược Nhược, ta có phải thật sự… đã hơi già không?” Người sau lưng đột nhiên hỏi một câu, giọng hắn có chút mơ hồ, như đang trêu chọc.
Những lời của Thượng Quan Hoành Nghiệp là vô nghĩa, chỉ có một điều đúng, đó là tuổi tác của hắn ta và nàng mới là tương xứng nhất.
Minh Lan Nhược nhìn hắn, có lẽ vừa mới sử dụng nội lực để thông kinh mạch cho phụ thân nàng nên trông hắn có vẻ mệt mỏi.
“Để ta xem.” Nàng bất ngờ đứng dậy, quay người tiến gần hắn hơn, kéo nhẹ quai mũ hoa lệ của hắn, để hắn cúi đầu xuống.
Thương Kiều cúi đầu, đôi mắt phượng u ám của hắn nhìn nàng chăm chú, trong mắt chứa đựng tia khó hiểu không dễ nhận thấy.
Nàng quan sát kỹ từ lông mày tinh tế, sống mũi đến đôi môi của hắn, rồi bất ngờ cười khẽ: “Chậc, điều này chẳng giống lời của Đốc chủ chút nào, hơn nữa…”
Nàng dừng lại, đột nhiên giữ lấy khuôn mặt hắn, ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mỏng đỏ thắm của hắn, giọng trêu chọc.
“Đốc chủ đẹp như hoa, đang ở độ tuổi tươi đẹp nhất, sao lại nói mình đã già, hơn nữa, chẳng phải đêm qua Đốc chủ vừa mới hút tinh khí dưỡng thần dưỡng nhan sao?”
Tất nhiên còn có…
Hắn thỉnh thoảng thể hiện sự dễ vỡ và yếu đuối như thủy tinh.
Sao lại bắt đầu lo lắng thất sủng? Ngay cả phong thái này của hắn cũng thật quyến rũ.
Chậc…