Trên đường ôm Minh Lan Nhược đi thăm Minh Quốc Công, Thương Kiều bỗng nhiên nhỏ giọng nói: “Lúc trước, bản tọa đã hỏi tiệm thuốc tốt nhất và đại phu tốt nhất trong thành, nếu nữ tử cùng người vui vẻ, thân thể không khỏe, có cách nào giải quyết không.”
Minh Lan Nhược hừ một tiếng trong mũi: “Ừ… Đốc chủ hỏi như thế nào, là hỏi người khác kiểu giống như dùng đao nhỏ đâm người, đâm nhiều, phải làm sao bây giờ.”
Thương Kiều cứng đờ, khuôn mặt tinh xảo thanh lãnh hơi đỏ ửng, ho nhẹ một tiếng: “Thân phận này của bản tọa, dù sao cũng không tiện hỏi việc hành phòng, chắc chắn sẽ khiến người ta hoài nghi, cho nên đưa ra một ví dụ như đâm đao…”
Chắc chắn Thượng Quan Hoành Nghiệp cũng đã đến chỗ đại phu đó, biết hắn hỏi thăm tin tức về việc “Minh Lan Nhược” bị đao nhỏ đâm, mới như lửa đốt đi tìm tiểu nương nương.
Nếu không tên kia sao lại trùng hợp mang nhiều dược liệu trân quý như vậy tới đây!
Minh Lan Nhược cũng không biết nên nói là Thương Kiều ngu ngốc hay Thượng Quan Hoành Nghiệp ngu ngốc.
Một đôi đường huynh đường đệ kỳ lạ!
Sao kiếp trước kiếp này nàng luôn gặp gỡ cặp “huynh đệ” kỳ lạ này.
Nàng nằm yên, lười nói chuyện.
Thương Kiều thành thật ôm Minh Lan Nhược đi về phía trước, hôm nay làm vài chuyện ngu xuẩn, đừng nên chọc cho tiểu nương nương không vui nữa.
Cuối cùng cũng có được cơ thể hắn luôn nghĩ tới, đúng là thực tủy tri vị, hắn chỉ muốn ngày nào cũng hòa thuận với nàng, không chịu được việc nàng tức giận.
Minh Lan Nhược vào trong sân, đã vội vàng vào phòng Minh Quốc Công.
Nàng liếc mắt đã thấy thuộc hạ của Vệ Dã cầm chậu ra vào, trong phòng có mùi thuốc, còn có người đang sắc thuốc ở cửa.
Minh Lan Nhược ra hiệu cho Thương Kiều thả nàng xuống, nàng đỡ tay Cảnh Minh vào cửa, quả nhiên vừa vào cửa, đã thấy Minh Nguyên Lãng nhắm hai mắt, mặt mày tái nhợt nằm ở trên giường.
“Phụ thân, đã xảy ra chuyện gì!” Nàng không kìm được tiến lên vài bước ngồi bên cạnh Minh Nguyên Lãng, đưa tay bắt mạch cho ông ấy.
Có người đi lên nhỏ giọng nói: “Minh Phi nương nương yên tâm, Quốc Công gia phúc lớn, mạng lớn, những độc dược kia chỉ vào miệng, ông ấy đã phát hiện, tự mình phun ra nhưng đoán chừng là tổn thương dạ dày, phải tịnh dưỡng cho thật tốt.”
Minh Lan Nhược bắt mạch một hồi, lại kiểm tra khoang miệng Minh Nguyên Lãng, gương mặt lạnh lùng: “Là độc Câu Hôn!”
Tuy rằng phụ thân đang hôn mê nhưng đúng là không có trúng độc quá nặng, ngược lại phun máu là chuyện tốt, phun hết độc ra.
Do lúc trước ông ấy bị Cố Bích Quân giam cầm tra tấn quá lâu nên thân thể suy yếu.
Nếu như không phải vì có tập võ làm nền tảng, cộng thêm dùng thuốc nàng đưa, uống vào một liều độc Câu Hôn, chỉ sợ hậu quả trúng độc không chỉ như bây giờ.
Lão đại phu châm cứu dưới chân Minh Nguyên Lãng hơi kinh ngạc nhìn Minh Lan Nhược: “Thì ra vị quý nhân này cũng là một chuyên gia trong y dược, đúng vậy, là độc Câu Hôn, hơn nữa còn là độc Câu Hôn có độ tinh khiết rất cao, khá hiếm thấy, có thể dùng độc này…”
“Không giàu thì quý, tuyệt đối không phải dân gian có thể dùng được.” Minh Lan Nhược tiếp lời, sau đó lạnh lùng nhìn về phía người bên cạnh: “Bắt được người hạ độc chưa?”
Biểu cảm người nọ hơi chần chừ và khó coi: “Bắt được rồi nhưng trong răng sau của đối phương có túi độc, sau khi bị bắt đã cắn túi độc chết.”
Minh Lan Nhược hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, bắt đầu cùng đại phu thương lượng kê đơn thuốc lần nữa.
Nàng lại lấy nước tiểu trân quý to bằng nửa ngón út của Đại Hoàng đưa cho người sắc thuốc kia, để cho người đó thêm vào trong thuốc.
Cho đến khi nàng tự mình đút cho Minh Nguyên Lãng uống vào, thấy gương mặt trắng bệch của phụ thân tốt hơn không ít, mới hơi yên tâm.
Thương Kiều thấy nàng mệt mỏi, biết nàng lo lắng cho Minh Nguyên Lãng thì nói: “Nàng ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi, ta sẽ thay Quốc Công gia vận công điều trị nội lực, giúp ông ấy sớm ngày bình phục.”
Cùng là người luyện công tập võ, có cao thủ nội công hàng đầu hỗ trợ điều hòa nội lực trong đan điền, vừa có công hiệu khử độc kinh mạch vừa có thể trợ giúp thân thể khôi phục.
Minh Lan Nhược gật đầu: “Vất vả rồi.”
Thương Kiều điều trị nội lực cho phụ thân, sẽ tự có người hộ pháp cho hắn.
Minh Lan Nhược ra khỏi cửa, trời đã đầy sao.
Trên bàn trong sân nhà họ Cố đã bày một bàn cháo xanh và canh Tổ Yến dễ tiêu hóa, còn có Táo Mật Kim Sa mà nàng thích ăn, là Thương Kiều sai người chuẩn bị cho nàng.
Nếu hắn muốn dốc lòng sủng ái ai, sẽ khiến đối phương cảm giác mình được nâng niu sủng ái trong lòng bàn tay.
Tuy rằng trong lòng Minh Lan Nhược có tâm sự, không có khẩu vị, vẫn cố gắng ăn một chút.
Một bóng người thon dài đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, ngồi thẳng xuống, cầm bát đũa của Thương Kiều ăn.
Minh Lan Nhược lạnh lùng nói: “Tần Vương điện hạ tự nhiên thật, ta có mời ngài ngồi xuống ăn sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp gắp chân giò hun khói hầm măng cho vào bát nàng: “Nàng và ta là phu thê, cần gì phải chú ý nhiều như vậy.”
Minh Lan Nhược nhướng mày thu chén, không chịu nhận thức ăn hắn ta gắp tới, chỉ cười nhạt: “Quý nhân Tần Vương điện hạ hay quên, không phải giữa ta và ngài đã sớm ước định… Phu thê giả dối, theo nhu cầu sao?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp không nghĩ là ngỗ nghịch, chỉ vươn đũa ấn một cái, đặt đồ ăn vào trong bát của nàng.
“Đó là trước kia, bây giờ chuyện Đông Bắc Cương, phía ta sẽ cho người buộc tội Thái Tử cấu kết thổ phỉ tàn dư của Xích Huyết, sổ con sẽ sớm được đưa tới trên bàn phụ hoàng, Thượng Quan Vũ sẽ không làm Thái Tử được bao lâu nữa.”
Tiêu gia và Xích Huyết Quân là tâm bệnh và vảy ngược lớn nhất của phụ hoàng, Thượng Quan Vũ dám cấu kết với dư nghiệt của Xích Huyết này, lần này chắc chắn không thoát nổi!
Minh Lan Nhược nhướng mày: “Ồ, điện hạ tự tin thật nhưng ngài làm Thái Tử hay không thì có liên quan gì tới ta.”
Đôi mắt phượng sắc bén của Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn nàng…
“Minh Lan Nhược, Thượng Quan Vũ vừa thất thủ, ta chắc chắn là Thái Tử kế nhiệm, nếu như nàng không thể mau chóng viên phòng cùng ta, sinh cho ta một hài tử, ghi vào ngọc điệp hoàng gia, vậy chuyện hôm nay Minh Quốc Công trúng độc, còn có thể lặp đi lặp lại.”
Minh Lan Nhược dừng lại, lạnh lùng nở nụ cười: “Thượng Quan Hoành Nghiệp, chuyện phụ thân ta trúng độc hôm nay đúng là do ngài làm.”
Minh Lan Nhược lại dừng lại một chút: “A, không, chắc nên là bệ hạ của chúng ta chỉ thị ngài làm.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp yên lặng nhìn nàng, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng rất bình tĩnh.
“Đúng, ta không ra tay, Minh Quốc công không chỉ là phụ thân của nàng, còn là trụ cột của quốc gia, ta không nỡ ra tay.”
Hắn ta dừng lại một chút, có hơi bất đắc dĩ nhếch khóe môi lên: “Nhưng trong số những người mà bản vương mang đến, có người là người của Phụ hoàng, ta không khống chế được.”
Có những lời, vốn dĩ hắn ta không muốn nói với Minh Lan Nhược sớm như vậy nhưng bây giờ Minh Quốc công trúng độc, lại cũng xem như là một cơ hội nói chuyện.
Sắc mặt Minh Lan Nhược lạnh lẽo lạ thường, như thể đang xem xét tính thật giả trong lời Thượng Quan Hoành Nghiệp nói ra.
Thượng Quan Hoành Nghiệp thẳng thắn nhìn nàng.
Minh Lan Nhược đột nhiên lên tiếng: “Phụ thân ta, tuy là một văn nhân nhưng thân lại ở vị trí cao, không biết đã trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn, năm đó Tiêu gia bại vong, không biết bao nhiêu người đã bị bệ hạ thanh tẩy, phụ thân ta thân là người cưới nữ nhi độc nhất của Tiêu gia mà cũng bảo vệ được bản thân.”
Phụ thân ngoại trừ được sinh ra trong gia đình tốt, còn là một người thông minh, biết xem xét thời thế, chỉ có điều lúc trước ông ấy còn quá trẻ, thua bởi hoàng quyền, hơn nữa dùng hết toàn lực cũng không bảo vệ được mẫu thân nàng, chỉ bảo vệ được nữ nhi là nàng đây.
Nàng dừng lại một chút: “Nhưng lần này ở Đông Bắc Cương, phụ thân lại dễ dàng rơi vào trong tay đám đạo tặc Cố gia trại này như vậy, ngài có từng nghĩ vì sao lại thế không?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp ngẩn người: “Đương nhiên là bởi vì Cố gia trại này không phải đạo tặc bình thường mà là dư nghiệt Xích Huyết, lại cấu kết với Thái tử và tri phủ Hắc Liêu…”
“Ngài thật sự cho rằng bản thân Thái tử to gan đến mức cấu kết với đám người này mà bệ hạ không biết?” Minh Lan Nhược lạnh lùng ngắt lời hắn ta.
Thượng Quan Hoành Nghiệp cũng không phải tên ngu xuẩn, nghe thấy Minh Lan Nhược nói như vậy, sắc mặt hơi thay đổi: “Ý nàng là Phụ hoàng biết Thái tử cấu kết với người của Cố gia trại?”
Minh Lan Nhược mỉm cười một tiếng, ung dung uống một ngụm cháo: “Điện hạ, ngài có võ tướng ủng hộ, Hoàng hậu đương nhiệm còn là mẫu thân của ngài, bản thân ngài còn là một Hoàng tử có năng lực võ có thể lên ngựa đánh thiên hạ, văn có thể vào Hình bộ xử án.”
“Vì sao cái tên Thượng Quan Vũ nhìn qua dường như chẳng có cái gì, đến cả văn thần thanh lưu trong triều cũng giữ thái độ trung lập lại có thể ngồi vững ngôi vị Thái tử này?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp trầm mặc, một lúc lâu sau mới thản nhiên nói: “Bởi vì vị đại ca này của ta rất có đầu óc vơ vét của cải, những năm nay, luôn giúp Phụ hoàng xử lý một số chuyện vơ vét của cải bẩn thỉu.”
Ví dụ như chợ đen, ví dụ như chợ trao đổi ở biên giới Đông Bắc Cương.
Minh Lan Nhược lại hỏi: “Có nhớ không, chúng ta đến nơi này mới biết Đông Bắc Cương tiếp giáp với người Bắc Kim, Cao Câu Ly, năm nào cũng có chợ trao đổi, một mớ ngân lượng lớn rơi vào Hộ bộ dưới tay Thái tử.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp gật đầu: “Nhớ, số ngân lượng lớn đó chỉ cần xoay vòng là lại lấy danh nghĩa duy trì ổn định biên giới, chống lại người Bắc Kim quấy rầy để quay về Đông Bắc Cương, vì vậy Đường tri phủ và Cố gia trại gần như không nộp thuế cho triều đình, vì thế vô cùng giàu có.”
“Số tiền đó, ngài cảm thấy thật sự chỉ có Đường tri phủ và Cố gia trại chia nhau thôi sao?” Minh Lan Nhược buông chén cháo trong tay xuống.
Thượng Quan Hoành Nghiệp ngẩn người, nhìn Minh Lan Nhược, ánh mắt sáng tối không ổn định: “Nàng muốn nói điều gì, số tiền đó đương nhiên còn có một phần của Thái tử?”
Minh Lan Nhược nâng mi dài lên, mỉm cười một tiếng.
“Tần Vương điện hạ còn muốn lừa gạt bản thân sao? Không có sự cho phép ngầm của bệ hạ, ngài cho rằng Thái tử điện hạ dám lấy tiền ở chợ trao đổi biên giới làm như vậy sao? Nó liên quan tới quan hệ bang giao của mấy quốc gia lận đấy!”
Thái tử có lợi hại hơn nữa, Hoàng đế đã chết đâu, còn là một người có bệnh đa nghi trầm trọng, có thể để Thái tử một tay che trời ở Hình bộ sao?
Sắc mặt Thượng Quan Hoành Nghiệp thay đổi: “Ý nàng là…”
“Ta đang suy đoán, số tiền kia ít nhiều có hơn một nửa đã vào kho riêng của Hoàng đế bệ hạ!” Minh Lan Nhược mỉm cười.
Triều đình này, có hoàng quyền, sẽ có quyền làm quan, kiềm chế cân bằng nhau, Hoàng đế cũng không thể hoàn toàn muốn làm gì thì làm.
Nếu không Minh đế muốn giết Tiêu gia làm gì phải phức tạp như vậy, còn lén lút cấu kết với người Bắc Mông và Hậu Kim?
Lão ta tùy tiện ra thẳng một đạo thánh chỉ xuống, lấy đại lý do gì đó chém đầu cả nhà thì chẳng phải là vạn sự đại cát sao? Còn phải làm núi giả sụp xuống diệt cả nhà ư?
Bởi vì thiên hạ còn có vạn dân, có lòng người!
Nếu như vị Hoàng đế này không điên đến mức muốn giống như Thương Trụ Vương, bị vạn dân trong thiên hạ một lòng tạo phản lật đổ, ngoài mặt làm bất kỳ chuyện gì, lão ta cũng phải làm cho ra hình ra dáng.
Nhưng cho dù Minh đế hao tâm tổn trí bố trí cục diện tiêu diệt cả nhà Tiêu gia như thế nào, lại tìm các loại lý do lưu đày hoặc giết hại nhiều thần tử thời kỳ tiên đế không ủng hộ lão ta đăng cơ như vậy.
Những năm qua, không phải cũng vẫn còn người lấy danh nghĩa Tiêu gia hoặc tiên đế mưu đồ bí mật lật đổ lão ta sao?
Bởi vì Minh đế vừa phải dựa vào quần thần thế gia duy trì sự thống trị của mình, lại không thể không đề phòng bọn họ, vì vậy mới có Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ.
Mới có sự tồn tại của “con dao” chấp nhiếp quần thần như Thương Kiều.
Cho dù trên bất kỳ ý nghĩ gì, Thương Kiều cũng là một thanh binh khí hình người cực kỳ lợi hại, đương nhiên, ngươi nói hắn là ưng khuyển lợi hại nhất trong tay Minh đế cũng được.
Minh Lan Nhược cong đôi mắt sáng thành hai cung trăng dài mảnh lạnh lẽo, cầm trà trong tay lên thưởng thức một ngụm.
Nhưng cho dù như thế, Minh đế muốn lén lút dùng tiền, cũng không thể tùy tiện động vào quốc khố.
Chi tiêu hàng năm của quốc khố, phải có lục bộ cùng nhau dự trù tính toán.
Bắc cầu sửa đường, xây dựng thủy lợi, trợ cấp đồng ruộng, cứu trợ thiên tai… còn có chi phí quân đội, chi tiêu cực lớn, thường vào không bằng ra.
Minh đế muốn tu sửa đạo cung từ rất lâu rồi, kết quả quần thần cùng nhau phản đối dùng tiền trong quốc khố, lão ta cũng không có cách nào, chỉ có thể móc tiền từ trong kho riêng của mình ra.
Chưa nói gì đến những nữ nhân mà lão ta sủng ái kia, lão ta muốn ban thưởng cho người này, ban thưởng cho người kia… tiền tiêu như nước chảy.
Như vậy, Minh đế muốn âm thầm khai thác tài nguyên, đương nhiên sẽ phải dựa vào Thái tử vơ vét của cải.
Thái tử lại là một tên vơ vét của cái giỏi, nếu không chợ đen cũng không thể được hắn ta xử lý “gọn gàng ngăn nắp”.