Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 517

Minh Lan Nhược ngước mắt nhìn Cảnh Minh.

Đúng vậy, tuy rằng xương cốt nam nữ không giống nhau nhưng cường độ thân thể và thể lực của Cảnh Minh mạnh hơn nàng rất nhiều.

Nàng bỗng nhiên hỏi: “Cảnh Minh, nếu như ta muốn có thể có được cơ sở nội lực và tu luyện võ nghệ trong thời gian ngắn, phải làm như thế nào mới được?”

Cảnh Minh sửng sốt, tập võ cần phải xem thiên phú, nàng ấy và Xuân Hòa là những hải tử mồ côi từ nhỏ được nghĩa phụ tỉ mỉ chọn lựa từ trong mấy ngàn hài tử đỏ hỏn.

Ngày qua ngày mới có thành tựu hôm nay.

“Cho dù là người như Thiên Tuế gia, cũng là từ nhỏ tập võ, lúc thiếu niên vì ma công đại thành, gần như tự phế thân nam.” Cảnh Minh nhìn Minh Lan Nhược, nghiêm túc nói.

Tập võ không dễ, muốn có thành tựu, nhất định phải trả một cái giá mà người thường không thể chịu đựng được.

“Hiện tại người đã hơn hai mươi tuổi, nếu như nhất định phải có nội lực, vậy cũng chỉ có luyện Dị Kinh Tẩy Túy, không nói đến biện pháp này nhất định phải có một người võ nghệ nội lực tu vi cao cường để hộ pháp và giúp người đả thông kinh mạch.”

Cảnh Minh thở dài: “Chỉ nói bản chất của phương pháp này thật ra là cắt đứt kinh mạch toàn thân người rồi nối lại, đau đớn này chỉ người phi thường mới có thể chịu đựng, giang hồ có người vì cầu được võ cảnh lên một tầng, vì thế phải chịu đau đớn đến chết.”

Minh Lan Nhược im lặng một lúc, vẫn kiên định nói: “Ta muốn thử xem.”

Con đường phía trước gian nguy, chuyến đi Đông Bắc Cương lần này cũng đã khiến cho nàng bị đe dọa mấy lần. Dùng cổ và độc sẽ bị thời gian hoặc không gian hạn chế, dù sao cũng không bằng bản thân có kiếm tàng tới.

Vũ khí của tiên sinh Vô Danh, đối với loại người như nàng mà nói, chỉ có thể tự bảo vệ nhưng nếu nàng có nội lực võ công, uy lực có thể phát huy ra không chỉ là tự bảo vệ mình.

“Người suy nghĩ thật kỹ, không vội nhất thời.” Cảnh Minh biết chuyện đại tiểu thư nhà mình hạ quyết tâm muốn làm, không ai có thể ngăn cản.

Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, thanh âm Thượng Quan Hoành Nghiệp ở ngoài cửa vang lên: “Minh Lan Nhược, là ta, nghe nói ngươi bị thương, ta mang thuốc tới, ngươi tỉnh chưa?”

Cảnh Minh nói thầm: “Hôm nay vị vương gia này tới đây mấy lần, không gặp ngài e là không bỏ qua.”

Minh Lan Nhược sửng sốt, bảo Cảnh Minh đỡ mình trở về giường, lại kéo cao cổ áo của mình, mới bảo Cảnh Minh đi mở cửa.

Thượng Quan Hoành Nghiệp mặc chiến giáp chưa lui, không đội mũ bảo hộ, xách theo một cái rổ đi vào.

Vừa vào cửa đã nhìn thấy Minh Lan Nhược nửa nghiêng người, tóc xõa tựa vào gối mềm, sắc mặt có chút tái nhợt, mặt mày dịu dàng, lại không biết vì sao giống như có thêm vẻ quyến rũ, giống như một dòng nước thu trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Hắn ta chưa từng thấy nàng mảnh mai như vậy, trong lòng lại đột nhiên chao đảo.

Hắn ta đi tới bên cạnh nàng ngồi xuống, hơi mất tự nhiên nhẹ giọng hỏi: “Nàng có ổn không? Nghe nói tối hôm qua nàng bị tập kích, để ta xem miệng vết thương ở chỗ nào, thuốc này của ta là Kim Sang Dược nổi danh có hiệu quả, phụ hoàng đặc biệt sai người phối cho ta.”

Minh Lan Nhược thản nhiên: “Không cần, đại phu đã xem qua cho ta, chỉ bị thương ngoài da mà thôi, đa tạ điện hạ ban thuốc.”

Thượng Quan Hoành Nghiệp đột nhiên ngước mắt lên, nhìn nàng thật sâu: “Giữa chúng ta, làm gì cần dùng chữ ban thưởng.”

Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy ánh mắt hắn ta nóng rực đến mức khiến nàng không được tự nhiên, nàng hơi mệt mỏi nói: “Điện hạ thăm đã thăm rồi, ta muốn nghỉ ngơi một lát…”

Thượng Quan Hoành Nghiệp tinh mắt phát hiện trên cổ tay nàng có vết bầm tím, giống như bị người ta bóp ra.

Hắn ta nhíu mày kiếm: “Tay của nàng?”

“Không có gì.” Minh Lan Nhược kéo tay áo qua che.

Trong lòng Thượng Quan Hoành Nghiệp bỗng nhiên có cảm giác không thoải mái, dấu vết kia giống như là bị nam tử nắm cổ tay.

Hắn ta bỗng nhiên đưa tay ra, hơi cứng rắn kéo nàng vào trong ngực, đưa tay nhấc tay áo của nàng lên: “Để ta xem!”

“Điện hạ muốn xem cái gì?” Một giọng nói lạnh như băng vang lên ngoài cửa.

Lời còn chưa dứt, một luồng kình phong đánh thẳng vào cánh tay Thượng Quan Hoành Nghiệp.

Cơn đau nhói khiến hắn ta suýt nữa thì ngã xuống giường, đành phải buông Minh Lan Nhược ra.

Cảnh Minh nhân cơ hội đó bước lên đỡ lấy Minh Lan Nhược, tách Tần vương và đại tiểu thư nhà mình ra.

“Ngài!” Thượng Quan Hoành Nghiệp cảm thấy nửa cánh tay như không phải của mình, ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn Thương Kiều đang bước vào.

“Không biết Thiên Tuế gia đang làm gì vậy?” Hắn ta cố gắng kìm nén cơn tức giận muốn mắng đối phương là tên thái giám chó chết.

Hôm nay Thương Kiều mặc một chiếc cẩm bào màu vàng sẫm rất sang trọng.

Vài bộ quan phục Thiên Tuế của hắn toàn do Hoàng đế sai người chế tạo, cẩm bào hay Phi Ngư phục màu vàng, bạc, đỏ khác với quan phục được ban thưởng cho những người khác, thể hiện địa vị đặc biệt của hắn.

Đây là vốn liếng kiêu ngạo của Thương Kiều, càng kiêu ngạo càng chứng tỏ hắn là bề tôi trung thành tuyệt đối với Hoàng đế, sẽ không cấu kết với bất kỳ ai.

“Lan Nhược bị tập kích, lại còn đang bị bệnh, Điện hạ thô lỗ như vậy là sao?” Thương Kiều đi đến bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn Thượng Quan Hoành Nghiệp.

Thượng Quan Hoành Nghiệp cố gắng chịu đựng, hắn ta ra trận giết địch không bị thương mà lại bị tên thái giám chó chết Thương Kiều làm bị thương!

Hắn ta nghiến răng khinh thường nói: “Hình như ngài quên Minh Lan Nhược là Vương phi của ta, ta quan tâm nàng ấy nên mới mang thuốc đến thăm, sao vậy, chuyện phu thê chúng ta mà một cữu cữu như ngài cũng muốn nhúng tay vào sao?”

Thương Kiều nhìn tên tiểu tử này ngang nhiên ôm tiểu nương nương của mình, tâm tình hắn đang vui vẻ nên mới nhịn không phế bỏ cánh tay Thượng Quan Hoành Nghiệp, bị khiêu khích như vậy ánh mắt hắn càng không che giấu được sát khí.

Thượng Quan Hoành Nghiệp thấy vậy vội vàng cảnh giác nắm chặt đao bên hông, hừ lạnh: “Sao vậy? Chẳng lẽ cháu rể như ta nói sai sao? Lão nhân gia không thấy mình đã lo chuyện bao đồng rồi sao?”

Lão nhân gia là xưng hô tôn kính của những kẻ a dua nịnh hót trong triều dành cho những người có địa vị cao như Thương Kiều.

Nhưng trong triều chỉ có một vị đại học sĩ đức cao vọng trọng, một vị bối vương gia và Thương Kiều mới được gọi như vậy.

Hắn ta cố ý nhấn mạnh chữ “lão”, ý muốn nhắc nhở Thương Kiều đừng quên thân phận của mình.

Sao lão thái giám Thương Kiều này suốt ngày canh chừng hắn ta, giống như thể con heo nhà mình bị người khác dòm ngó vậy!

Tên thái giám chết tiệt kia thật sự coi mình là phụ thân của Minh Lan Nhược sao? Cho dù bọn họ là phu thê giả thì Thương Kiều cũng không có tư cách quản!

Thân phụ của Minh Lan Nhược còn đang nằm trong viện tử kia kìa, tên cữu cữu hờ này lại xen vào chuyện của người khác, tự coi mình là thân phụ của người ta sao?

Lời này của Thượng Quan Hoành Nghiệp đã chạm vào nỗi đau của Thương Kiều, tuổi tác và thân phận của hắn không xứng với Minh Lan Nhược.

Mặt hắn sầm xuống.

Cháu rể… hắn thích nhất là chặt đám cháu rể thành tám khúc.

Thương Kiều nheo mắt, biểu cảm khó coi đến cực điểm nhưng đột nhiên giận quá hóa cười.

Hắn từ từ nheo mắt lại, bỗng nhiên tiến lên một bước đến gần Thượng Quan Hoành Nghiệp hơn: “Tần vương điện hạ, cái miệng ngươi gần đây lợi hại thật đấy, càng ngày càng khiến bản tọa yêu thích!”

Thái độ này khiến Thượng Quan Hoành Nghiệp nhớ đến ngày Minh Lan Nhược vừa được bỏ quản thúc không lâu, Thương Kiều bóp vai hắn ta nói thích hắn ta, muốn hắn ta hầu hạ…

Thượng Quan Hoành Nghiệp dựng tóc gáy nhưng trước mặt nữ nhân của mình, hắn ta phải cứng rắn: “Ngài thích người cháu rể này là tốt rồi.”

Cảnh tượng này khiến Tiểu Tề Tử, Cảnh Minh và Minh Lan Nhược ở bên cạnh không kìm được run rẩy.

Chậc!

Tên Thượng Quan Hoành Nghiệp này thích đổ thêm dầu vào lửa, không sợ mình bị thiêu chết!

Tiểu Tề Tử thấy tình hình không ổn, thấy Chủ Tử Gia sắp ra tay vội vàng giảng hòa: “Chẳng phải Điện hạ đến thăm Minh phi nương nương vì ngài ấy bị tập kích sao?”

Câu nói này đã chuyển sự chú ý của Thượng Quan Hoành Nghiệp đồng thời cho hắn ta một bậc thang để đi xuống.

Thượng Quan Hoành Nghiệp vội vàng quay sang nhìn Minh Lan Nhược, ho khan: “Nàng… nàng bị thương ở đâu, để ta xem, ta nghe nói nàng bị đao đâm? Có nghiêm trọng không?”

Nếu không thì hắn ta cũng sẽ không lượn lờ mãi trước cửa phòng nàng.

Minh Lan Nhược im lặng, im lặng là vàng.

Tên ngốc nào tung tin đồn này ra ngoài vậy?

Nàng bình tĩnh nhìn Thương Kiều: “Không có gì, ta bị tên nghịch tặc kia bắt cóc, mặc dù rất đau nhưng vết thương không sâu, nếu không bây giờ cũng không thể ngồi đây nói chuyện với ngài được rồi.”

Đúng thế, nàng nhìn thấy Thương Kiều, kẻ lúc nào cũng mặt dày như tường thành kia lại bình thản quay mặt đi, rõ ràng là chột dạ!

Tên này đã nói với người ngoài là nàng “bị thương” ở đâu?

Thượng Quan Hoành Nghiệp cau mày, nghiêm túc nói: “Các nàng là nữ nhân, chắc chắn sợ đau, theo kinh nghiệm của bản vương thì vết thương bị đao đâm phải khâu lại thì mới nhanh lành, hay là để ta bảo đại phu trong quân đến khâu vết thương cho nàng nhé?”

Minh Lan Nhược run rẩy, nàng xanh mặt, xoa xoa hai đầu lông mày nói: “Cảm ơn ý tốt của ngài…”

“Điện hạ quên mất rằng đại tiểu thư nhà chúng ta là đại phu sao, nàng bị tên nghịch tặc kia bắt đi, lúc giằng co thì bị thương, những lời đồn đại như bị đao đâm là tin đồn mà thôi.”

Cảnh Minh vội tiếp lời Minh Lan Nhược.

Thượng Quan Hoành Nghiệp cẩn thận quan sát Minh Lan Nhược, gật đầu đồng tình.

“Cũng đúng, lúc đầu ta nghe nói bị đâm rất nhiều nhát đao nhưng giờ nhìn thì không giống, nếu bị đâm nhiều nhát như vậy thì tiểu nữ tử như nàng đã sớm đi gặp Diêm Vương rồi!”

Minh Lan Nhược gật đầu qua loa: “Ừm, đúng vậy nhưng ta rất mệt, vết thương cũng khó chịu, ta muốn nghỉ ngơi một lát, Điện hạ bận gì thì cứ đi trước đi?”

Không biết tên Thượng Quan Hoành Nghiệp này lại lên cơn gì, đến đây thể hiện thân phận “phu quân” của mình, nhưng mà…

Nàng liếc nhìn Thương Kiều, hắn đang nhìn Thượng Quan Hoành Nghiệp và suy nghĩ điều gì đó, hoàn toàn không còn khí thế ngang ngược, hung ác lúc nãy.

Biểu cảm không dám nhìn nàng của hắn khiến Minh Lan Nhược nheo mắt. Hừ!

Cảnh Minh nhanh trí đưa một chén trà nóng tới: “Đại tiểu thư, uống chút trà nóng rồi nghỉ ngơi đi.”

Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn Minh Lan Nhược đang yếu ớt uống nước, nhíu mày, đột nhiên mở chiếc rổ trong tay ra, bên trong toàn là nhân sâm, linh chi và đủ loại thuốc trị thương: “Những thứ này cho nàng.”

Minh Lan Nhược sửng sốt, những thứ này vừa nhìn đã biết là được chuẩn bị tỉ mỉ, mỗi thứ được lựa chọn kỹ lưỡng.

Thượng Quan Hoành Nghiệp lúng túng ho khan: “Nhìn nàng kìa, mặt nhợt nhạt, yếu ớt, không giống như bị thương mà giống như bị yêu quái trên núi hút hết tinh khí vậy, phải bồi bổ thật tốt.”

“Khụ khụ khụ…”

Minh Lan Nhược bị sặc nước trà, nghiến răng liếc nhìn Thiên Tuế gia đang đứng bên cạnh, da trắng môi đỏ, tinh thần phấn chấn khác thường.

“Ừm, trên núi này có nhiều yêu ma quỷ quái, phải tránh xa đừng để bị chúng hút hết tinh khí.”

Nàng yếu ớt như vậy còn tên kia thì tinh thần phấn chấn, khí sắc tốt đến mức không thể tốt hơn, không phải yêu quái hút tinh khí thì là gì?

Thượng Quan Hoành Nghiệp thấy vậy bèn ho khan: “Chỗ ở của bản vương vẫn chưa có, ta thấy chỗ này không tệ, mấy ngày nay bản vương sẽ dọn đến đây sửa sang lại.”

“Không được!” Giọng nói lạnh lùng của Thương Kiều đột nhiên vang lên.

Hắn đã chịu đựng tên tiểu tử thối kia xun xoe trước mặt tiểu nương nương rồi, giờ Thượng Quan Hoành Nghiệp lại được đằng chân lân đằng đầu sao?

Tên khốn này dọn đến đây thì hắn ở đâu?

Nhưng Thượng Quan Hoành Nghiệp không để ý đến hắn mà nhìn Minh Lan Nhược với ánh mắt phức tạp: “Minh Lan Nhược, ta làm vậy là vì muốn tốt cho nàng.”

Minh Lan Nhược là người nhạy bén, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Thượng Quan Hoành Nghiệp: “Điện hạ…”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân vội vã.

Thuộc hạ của Vệ Dã hoảng hốt chạy vào bẩm báo: “Không xong rồi! Minh quốc công… Minh đại học sĩ trúng độc, nôn ra máu rồi!”

Trong nháy mắt mặt Minh Lan Nhược trắng bệch, phụ thân đã xảy ra chuyện?

Nàng mới cứu được ông ấy!

Bỗng nhiên ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của nàng quét về phía Thượng Quan Hoành Nghiệp, hắn ta chỉ thản nhiên nói: “Nàng cũng bị thương, bản vương sẽ cho người chăm sóc Minh Quốc Công thật tốt.”

Minh Lan Nhược cắn răng một cái, lạnh mặt xuống giường: “Không, ta phải đi gặp phụ thân!”

Nàng là y giả, là đại phu, không đi xem tình trạng của phụ thân, sao nàng có thể yên tâm nằm một mình ở chỗ này!

Thượng Quan Hoành Nghiệp thấy thế, đang muốn đưa tay ôm nàng nhưng không ngờ bỗng nhiên bị người đẩy mạnh, lảo đảo một cái, xém chút nữa ngã như chó ăn phân.

Sau đó đã thấy một bóng người màu vàng sậm cúi người, một tay bế ngang Minh Lan Nhược: “Tiểu cữu cữu dẫn ngươi đi thăm phụ thân ngươi, những người ngoài đừng đi theo.”

Thương Kiều khinh miệt cười nhạo liếc Thượng Quan Hoành Nghiệp, ôm Minh Lan Nhược xoay người rời đi.

Thượng Quan Hoành Nghiệp mang biểu cảm khó xử tối tăm nhìn bóng lưng hắn, không biết vì sao.

Nhìn Thương Kiều ôm Minh Lan Nhược đi, Minh Lan Nhược không giãy dụa chút nào, dịu ngoan nằm ở trong ngực đối phương, trong lòng hắn ta cảm thấy khác thường.

Luôn cảm thấy là lạ.

Cho dù đối phương là hoạn quan, hắn ta vẫn rất muốn chặt tay đối phương!