Cảnh Minh hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng: “Thực ra cũng không có gì chỉ cảm thấy hơi khó chịu, chắc ngày mai sẽ ổn thôi.”
Bây giờ Minh Lan Nhược mới cảm thấy yên tâm, lại nghĩ đến xuân độc có trong nấm độc cũng sẽ giúp cho thân thể của Cảnh Minh được chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận lần đầu quan hệ, không đến mức bị tổn thương.
Minh Lan Nhược suy nghĩ một lát rồi đứng dậy tìm gì đó trong hòm thuốc một lúc, sau đó lấy một lọ thuốc mỡ cho nàng ấy: “Đây là thuốc giảm nhiệt tiêu sưng, nhớ dùng.”
Nàng là đại phu, theo bản năng dặn dò Cảnh Minh: “Trước hay sau đều phải dùng di tử, nước sạch để giữ cho c* th* s*ch s*, cơ thể nử tử và nam tử khác nhau, trong lúc quan hệ chắc chắn sẽ yếu ớt hơn nam tử nhiều.”
Cảnh Minh ngay lập tức tỏ vẻ không đồng ý: “Ta không hề yếu đuối hơn nam tử, tối qua, dù là lần đầu tiên, Trần Ninh có hơi dữ dằn, làm ta cảm thấy… nói chung là hơi kỳ lạ.”
Nàng ấy thấy mặt Minh Lan Nhược có vẻ lạ, trên khuôn mặt như trẻ con của nàng ấy hiện ra vẻ xấu hổ hiếm thấy, rồi nghênh mặt, không chịu thua:
“Ta cũng không sợ hắn ta, sau này không còn đau nữa ta sẽ xoay người ở trên bắt nạt hắn ta! Hắn ta kêu rất dễ nghe, bề ngoài cũng dễ nhìn, giống như những cô nương trong thanh lâu lúc trước ta từng nhìn lén…”
“Dừng lại, dừng lại! Những chuyện này không thể nói bừa được!” Minh Lan Nhược nhất thời không biết nói gì, chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Cám ơn nhưng nàng thật sự không muốn quan tâm đến quá trình “Đánh nhau trên giường” của thuộc hạ nhà mình đâu!
Cảnh Minh cũng cảm thấy mình đã đi hơi xa, ưỡn ngực ra, nói một cách khô khan: “Dù sao không có chuyện nữ tử không bằng nam tử, ta cũng sẽ không chịu thua nam nhân!”
Minh Lan Nhược nhất thời không biết phải nói gì, đúng là người con gái Hoa Hạ suốt đời kiên cường!
Nàng chỉ đành mạnh tay nhét lọ thuốc mỡ vào tay Cảnh Minh:
“Việc nói nữ tử không thua kém nam tử có nghĩa là mọi người đều là con người, đều có trí óc, không có sự khác biệt về giá trị giữa nam và nữ. Nhưng cơ thể của nam và nữ có sự khác biệt, điều này tu vi võ nghệ không thể thay đổi được.”
“Chuyện nam nữ ân ái, nếu không chú ý một chút, dễ bị viêm nhiễm, gây ngứa ngáy và đau đớn khó chịu!”
Nha đầu này tính cách mạnh mẽ, với tư cách là chủ nhân và đại phu nàng phải dạy bảo nàng ấy một số điều.
Cảnh Minh thấy chủ nhân của mình có vẻ nghiêm túc, nhận lấy thuốc mỡ và nghiêm nghị gật đầu: “Vâng, Cảnh Minh đã hiểu rồi.”
Được rồi, tiểu thư là đại phu, đại phu nói chắc chắn không sai.
Nói rồi, nàng ấy liếc nhìn tiểu thư của mình, nhận thấy những vết thương ở cổ áo và vùng cổ tuy đã phai màu nhiều nhưng vẫn rõ ràng hơn cả của nàng ấy.
Cảnh Minh không khỏi lo lắng: “Tiểu thư, vết thương trên người ngươi có nghiêm trọng không? Đêm qua, trông Thiên Tuế Gia cũng không giống như người có lý trí…”
Tu vi của Thiên Tuế Gia cao hơn hẳn tất cả mọi người, chỉ trong chốc lát bị trúng độc đã thay đổi, nàng ấy đã tận mắt nhìn thấy, tối hôm qua nàng ấy bị Trần Ninh giày vò đã cảm thấy không thoải mái.
Cơ thể tiểu thư mảnh mai sẽ chịu không nổi.
“Ta… Khụ khụ… Ta là đại phu, nếu bị gì ta sẽ tự mình trị.” Lần này, đến lượt Minh Lan Nhược cảm thấy ngượng ngùng.
Cảnh Minh thở dài, hiếm khi nhăn mày: “Tiểu thư, nếu Trần Ninh bên đó không chịu buông tha và tiếp tục gây chuyện, ta phải bàn giao cho Trần Tướng quân thế nào đây?”
Phía sau Trần Ninh còn có phụ thân hắn ta là thủ lĩnh của Xích Huyết quân, xuất thân của hắn ta cũng không thấp, nếu như người Trần gia kiếm chuyện thì nàng ấy sẽ không chống đỡ được.
Minh Lan Nhược nhất thời không biết nói gì, nàng xoa trán: “Những lời ngươi nói… sao luôn khiến ta cảm thấy ngươi giống như một kẻ cặn bã vô trách nhiệm vậy?”
Nàng luôn cảm thấy cuộc trò chuyện này có gì đó kỳ lạ, như thể mọi thứ đã bị đảo lộn.
Gương mặt bầu bĩnh của Cảnh Minh cứng lại, cúi đầu nói khẽ: “Ta không phải kẻ vô trách nhiệm nhưng ta thực sự không muốn thành thân, cũng không muốn làm lỡ dở Trần Ninh. Ta nghĩ rằng nam nhân cũng sẽ không thiệt thòi.”
Nàng ấy không coi trọng lễ giáo thế tục, không có nghĩa là nàng ấy không biết lễ giáo thế tục là gì, trong quân nàng ấy đã nghe nhiều lời lẽ th* t*c và bàn tán của đám nam nhân.
Đám nam nhân đó, thiệt thòi chỗ nào chứ?
Minh Lan Nhược nhất thời không biết nói gì. Nàng hiểu rõ tâm tư của Cảnh Minh, trong lòng nàng ấy chỉ có hai điều: trung thành với chủ nhân và theo đuổi cảnh giới tối cao của võ đạo.
Minh Lan Nhược thở dài, quay người lấy một lọ thuốc đưa cho Cảnh Minh: “Trong này là thuốc tránh thai, ta tự tay điều chế, sẽ không gây hại cho cơ thể. Nếu không muốn thành thân thì uống đi.”
Đây là loại thuốc tốt nhất nàng mới điều chế gần đây. Kể từ khi phát hiện tiểu mầm mầm của Thương Kiều sắp trưởng thành, nàng đã bắt đầu chuẩn bị.
Đã là tình nhân, sẽ có ngày cá nước thân mật, triền miên.
Vị đốc chủ kia cũng không phải người ăn chay, trước kia là do không có cách nào mới dùng đủ thứ biện pháp lung tung để thân cận nàng.
Nhưng thân phận của nàng bây giờ không thể mang thai, cho nên nhất định phải sớm chuẩn bị thuốc tránh thai cho tốt.
Cảnh Minh mau chóng cầm nước trà uống một viên thuốc sau đó cất thuốc cẩn thận.
Minh Lan Nhược thở dài, xoa trán: “Về chuyện của ngươi với Trần Ninh… nếu hắn ta cầu hôn ngươi, hãy giải thích rõ ràng, đừng làm mối quan hệ căng thẳng.”
“Ta chỉ muốn làm chuyện ta muốn làm, cũng không muốn tổn thương bất cứ ai.” Cảnh Minh nghiêm túc nói.
Minh Lan Nhược nói khẽ: “Ta biết ngươi không phải cô nương xấu, Cảnh Minh, ngươi có ghét Trần Ninh không?”
Trần Ninh cũng không ghét Cảnh Minh, nếu không với tính tình kia của hắn ta sẽ không chủ động làm những chuyện kia với Cảnh Minh.
Cảnh Minh ngập ngừng một lát, gãi đầu: “Thật ra ta cũng rất yêu thích hắn ta, sau tối hôm qua, ta thật sự… Vẫn rất thích cảm giác ngủ chung, cũng thích cách làm người và bản lĩnh của hắn ta, cũng coi là thích đi?”
Minh Lan Nhược: “…”
Thẳng thắn như vậy sao?
“Nhưng ngươi cũng không vì sự yêu thích này mà muốn thành hôn với hắn ta, sinh con cho hắn ta?” Minh Lan Nhược nghĩ.
Nàng có phần thiên vị Cảnh Minh, cô nương đã gắn bó và trưởng thành cùng mình từ nhỏ.
Bởi vì thế đạo này đối xử với nữ tử cũng không công bằng, dù đọc sách hay làm việc đều bị hạn chế.
Ngay cả kiếp trước nàng cũng chết vì để hoàn thành giấc mộng vĩ đại của nam nhân thế nhưng Cảnh Minh không giống vậy nàng ấy vẫn luôn là nữ nhi giang hồ, giữ được sự đơn thuần vốn có.
Vì sao không thể như nam tử đặt lý tưởng lên trên tình cảm chứ?
Đúng như dự đoán, Cảnh Minh gật đầu không do dự: “Vâng, ta đã muốn theo đuổi võ đạo, không nên dây dưa người tốt như Trần Ninh.”
Minh Lan Nhược thở dài, vỗ nhẹ tay Cảnh Minh: “Phía Trần Ninh, nếu ngươi xử lý không được thì để ta đến nói chuyện với hắn ta một chút.”
Trần Ninh là một nam tử tốt nhưng nàng càng muốn bảo vệ lý tưởng của Cảnh Minh.
Từ nhỏ nam tử thường được dạy rằng tranh quyền đoạt lợi là hành vi của hảo hán, chưa bao giờ có một cuốn sách hay câu chuyện nào dạy họ có thể từ bỏ ước mơ vì tình cảm và tình yêu.
Nhưng từ nhỏ, những cuốn sách truyện nử tử đọc, ngoài “Nữ giới” và những sách tương tự, chủ yếu là các tác phẩm như “Tây Xương”, “Mẫu Đan Đình”, xoay quanh chuyện tình yêu nam nữ.
Từ xưa đến nay, nữ tử vẫn luôn bị thuần phục, giúp phu quân dạy con và thành tựu nam nhân, mộng tưởng đầu tiên của nữ tử luôn là có một nam nhân yêu mình, dường như trừ điều đó ra, những thứ còn lại phải vì “Mộng tưởng” này mà nhường đường.
Nàng chỉ nhận ra điều này sau khi được sống lại nhưng Cảnh Minh rất hiếm có, từ đầu đã luôn rõ ràng và tỉnh táo.
Đối với Cảnh Minh mà nói tình cảm nam nữ chỉ khiến tốc độ rút đao của nàng ấy chậm đi.
Cảnh Minh ôm quyền nghiêm mặt nói: “Chuyện này là vấn đề giữa ta và Trần Ninh không nên để đại tiểu thư quan tâm, ta sẽ cố gắng hết sức giải quyết!”
Minh Lan Nhược thấy Cảnh Minh kiên trì cũng cười, xoa đầu nàng ấy: “Được, không được giấu diếm ta, có chuyện gì cũng có thể hỏi ta.”
Đúng vậy, cuối cùng thì đây là vấn đề giữa hai người họ, nàng nên để họ tự giải quyết trước.
Cảnh Minh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn nàng: “Có thể hỏi sao?”
Minh Lan Nhược gật đầu: “Đương nhiên.”
Dù sao nàng cũng đã sống qua hai kiếp, về chuyện nam nữ hẳn là có thể cho Cảnh Minh lời khuyên.
Mặt Cảnh Minh vừa bí ẩn vừa tò mò: “Chuyện đó… Đốc chủ có phải là người hay cảm thấy tự ti không?”
Minh Lan Nhược ngơ ra: “… Hả? Tự ti?”
Tại sao phải hỏi loại vấn đề này, nàng muốn làm đại tỷ tỷ tri tâm, chứ không muốn làm ma ma giáo dưỡng giáo dục bí sự khuê phòng.
Cảnh Minh trở nên hơi ỉu xìu: “Có phải là không nên hỏi không? Trong quân những nam nhân kia thường xuyên bàn tán về chuyện này, ta chỉ là muốn biết…có phải Đốc chủ tự ti vì thân thể hay không?”
Minh Lan Nhược: “???”
Vì sao Thương Kiều lại vì chuyện đó mà tự ti?
Tuy hắn chân dài eo nhỏ nhưng võ giả chi thân, cũng chỉ mặc y phục trông gầy mà thôi, thân thể cơ bắp đương nhiên rất cường kiện, làm sao hắn…lại tự ti?
Người đó mặc quần áo có vẻ gầy, c** q**n áo có thịt!
Minh Lan Nhược đỏ mặt, không kìm được muốn giải thích thay nam nhân nhà mình một phen.
Tuy đời này, từ đầu tới cuối nàng thuần túy chỉ có một mình Thương Kiều nhưng kiếp trước, nàng là một yêu phi phụng dưỡng Tần vương và Thái tử.
Theo trí nhớ kiếp trước, Thương Kiều là đường huynh của bọn họ, coi như là huynh trưởng.
Nói xong, Minh Lan Nhược che mắt lại: “Cảnh Minh, sau này không thể tùy tiện hỏi loại vấn đề cá nhân này, rất mạo phạm, hơn nữa cái này không liên quan gì đến tự ti hay không tự ti!”
Mặt Cảnh Minh hơi rối rắm và ngượng ngùng gãi đầu…
“Đêm qua ta chê hình tượng hắn giải độc phiền toái, quyết định đổi người khác giúp ta, hắn lại đột nhiên nổi giận, nhìn ta giống như ta khinh thường hắn, không phải vì hắn tự ti sao?”
Không hiểu rõ chuyện này, nàng ấy cũng không tiện đi chịu đòn nhận tội.
Nàng ấy cũng không hy vọng bởi vì mình mà Trần Ninh sinh ra hiềm khích với đại tiểu thư.
Minh Lan Nhược nghẹn lại, đưa tay gõ thẳng vào đầu Cảnh Minh:
“Ngươi mọc đầu là để trông cao hơn à? Chuyện này có liên quan gì với tự ti?”
Bất kể là nam hay nữ, ai đã đồng ý cho đối phương cùng mình ngư thủy chi hoan, vào thời khắc quan trọng đột nhiên bị người ta ghét bỏ muốn đổi người, sẽ muốn giết đối phương chứ?
Cảnh Minh bừng tỉnh hiêu rra: “Thì ra là thế.”
Được rồi, nàng ấy hiểu nên đi chịu đòn nhận tội như thế nào rồi.
Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy lòng quá mệt mỏi, chính nàng mới bị người ta làm giải dược giày vò cả đêm, còn phải làm ma ma giáo dưỡng chuyên dạy bí mật khuê phòng.
Còn không bằng để nàng đi đánh một trận với loại tử địch Cố Bích Quân.
Nàng xua tay, lập tức đổi đề tài: “Được rồi, được rồi, nói chính sự, tối hôm qua chúng ta đột nhiên xảy ra chuyện, bây giờ Tần vương Thượng Quan Hoành Nghiệp đang tiếp quản sơn trại?”
Nói Cố gia trại là sơn trại nhưng thật ra là một tòa thành!
Tuy rằng Cố đại đương gia đã phản bội ngoại tổ phụ và Xích Huyết quân nhưng di sản của Xích Huyết quân trong tay ông ta cũng không ít, hơn nữa những năm gần đây vơ vét vô số của cải, không thể để những thứ này rơi vào trong tay triều đình!
Cảnh Minh lập tức lấy lại tinh thần: “Người yên tâm, trước khi xảy ra chuyện, bọn Vệ Dã đã sắp xếp cho người mang những thứ đáng giá, quan trọng giấu kỹ và chuyển vào địa đạo.”
Minh Lan Nhược hơi thả lỏng một chút, trong núi này có nhiều mật đạo, mặc dù để cho Cố Bích Quân liên tiếp chạy trốn nhưng cũng dễ dàng giấu đồ.
Thuộc hạ của Vệ Dã có hơn bảy trăm người, ẩn núp ở sơn trại nhiều năm, chiếm thiên thời địa lợi nhân hòa, giấu đồ cũng nhanh.
Thượng Quan Hoành Nghiệp từ bên ngoài đến, phỏng chừng còn đang đi lang thang khắp nơi, quen thuộc địa hình Cố gia trại.
Cảnh Minh lại nhíu mày nói: “Nhưng có một số khu vực, người của Đông Xưởng phong tỏa trước, nói là có chứng cứ phạm tội mưu phản Cố gia trại, không cho bất kì kẻ nào tới gần.”
Minh Lan Nhược nghe vậy thì dừng lại, trong mắt hiện lên một tia dị quang.
Buổi chiều khi nàng thức dậy không thấy Thương Kiều, hắn ra ngoài làm chuyện này sao?
“Có cần thuộc hạ xuống thăm dò một phen không?” Cảnh Minh thấp giọng hỏi.
Minh Lan Nhược trầm ngâm một lát, nói: “Không, ngươi quang minh chính đại đi, nếu người của Đông Xưởng không cho ngươi đi vào, vậy coi như xong, chuyện này ta sẽ giao cho người của Vệ Dã đi làm.”
Cảnh Minh gật đầu, người của Vệ Dã quen thuộc địa hình nơi này hơn nàng ấy nhiều.
Minh Lan Nhược lại hỏi: “Phụ thân ta có khỏe không?”
Cảnh Minh nói: “Minh đại nhân đã vào ở trong viện của Cố đại đương gia, Tần vương điện hạ phái đại phu chiếu cố, hiện tại người muốn đi thăm sao?”
Minh Lan Nhược đứng lên, chỉ cảm thấy thắt lưng bụng vẫn có chút bủn rủn, ho nhẹ một tiếng: “Thôi, ngày mai lại đi.”
Phụ thân là một người khôn khéo lợi hại, chắc chắn liếc mắt một cái sẽ nhìn ra sự khác thường hiện tại của nàng.
Nàng tạm thời…
Còn chưa nghĩ ra nên giải thích thế nào với phụ thân, chuyện của Tiểu Hi và Thương Kiều.
Cảnh Minh gật đầu: “Đại tiểu thư, thân thể của người khác với võ giả chúng ta, nên nghỉ ngơi cho tốt.”