Sân của Cố Bích Quân chính là nơi tốt nhất trong toàn bộ Cố gia trại, nó có đủ tất cả mọi thứ và cũng rất thích hợp cho nữ tử sinh sống.
Nhìn thấy nghĩa phụ ôm tiểu nương nương như thể đang ôm báu vật, chẳng lẽ mọi chuyện đã thành rồi?
Hắn ta đảo mắt một vòng, nhìn thấy vài vết đỏ dưới tai của Minh Lan Nhược, cảm thấy vui mừng hẳn lên, vội vàng ra lệnh cho người khác:
“Mau, con ngựa chuẩn bị cho nghĩa phụ đâu rồi!”
Tâm trạng Thương Kiều đang rất tốt, tùy ý nói: “Ừ, nhanh lên!”
Mặc dù hắn khá mệt mỏi nhưng toàn bộ kinh mạch trong cơ thể lại thông suốt, giống như cảm giác khi khai thông được hai mạch Nhâm Đốc năm xưa, hầu như sự tắc nghẽn ở đan điền đã biến mất, thậm chí hắn còn cảm thấy nội lực tu luyện của mình có thể tiến thêm một tầng nữa.
Hóa ra cái gọi là song tu của đạo gia, không hắn là không hợp lý.
Thất tình lục dục, nếu không được khai thông cũng sẽ làm cho tu vi bị ảnh hưởng.
Thương Kiều cúi đầu xuống nhẹ nhàng cọ nhẹ l*n đ*nh đầu của người trong vòng tay, lúc này hắn chỉ muốn đưa người trong vòng tay mình quay về thật nhanh, tắm rửa sạch sẽ và âu yếm một phen.
Tiểu Tề Tử bên cạnh vội vàng thúc ngựa đi, thỉnh thoảng nhìn thấy chủ tử ôm tiểu nương nương, nhẹ nhàng xoa và hôn ngài ấy.
Cho dù tiểu nương nương tỏ ra rất khó chịu, bực bội xoay người, dùng tay che mặt để tránh không cho chủ tử cọ vào.
Chủ tử vẫn không kìm được mà muốn hôn nàng.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Tiểu Tề Tử nổi da gà, đột nhiên cảm thấy chủ tử của mình thực sự giống như con chó sói thủ lĩnh trong đàn chó sói mạnh mẽ và oai phong nuôi ở sân sau Đông Xưởng.
Con chó sói thủ lĩnh đó có một thói quen kỳ lạ.
Khi không luyện tập hoặc chiến đấu, nó thường thích đuổi theo một con mèo hoang lông dài rất xinh đẹp trên cây trong sân sau và thường bị mèo cào chảy máu đầy mặt.
Nhưng mỗi lần bắt được con mèo, con chó sói đó lại ôm nó vào lòng, liên tục l**m nó một cách điên cuồng…
l**m đến mức mặt của con mèo xinh đẹp đó đầy nước bọt, lông mèo ướt nhẹp, trông rất đáng thương.
Điều đó cũng không tệ lắm, bởi vì con chó sói vẫn thường xuyên mang thịt ngon đến cho mèo nhỏ ăn.
Mặc dù con mèo hoang nhỏ lông dài bị con chó sói l**m nhiều đến mức phiền nhưng do bản chất tham ăn nên vẫn thường xuyên bị dụ xuống cây để ăn đồ ngon.
Nó cũng chịu đựng được việc con chó sói đó l**m mông và đuôi nhỏ xù lông của nó.
Cho đến một ngày, đột nhiên con chó sói cưỡi trên người con mèo xinh đẹp… Chậc, tiếng gào thảm thiết của con mèo vang lên, to đến mức ở sân sau của Đông Xưởng vẫn có thể nghe thấy.
Sau đó, ồ, không phải sau đó, khuôn mặt của con chó sói suýt chút nữa thì nở đầy hoa.
Còn con mèo hoang xinh đẹp đó thì không bao giờ quay lại Đông Xưởng nữa, tám phần là đã bị ám ảnh, con chó sói buồn đến mức sắp chết, mỗi ngày nằm dưới gốc cây r*n r* như một con chó sói cô đơn.
Khi buồn thì đi đánh nhau, cắn những con chó sói dưới quyền, còn cắn cả con chó sói cái đang vểnh đuôi về phía mình, làm nó kêu la thảm thiết.
Tiểu Tề Tử thở dài, nhìn bóng dáng của tiểu nương nương, liệu người có thể sẽ có bóng ma gì với nghĩa phụ không?
Tiểu Tề Tử vẫn còn đang suy nghĩ lung tung thì sơn trại đã xuất hiện ở trước mắt, từ xa Thương Kiều đã nhìn thấy Tần Vương và Thượng Quan Hoành Nghiệp đang dẫn người đi tuần tra.
Hắn hơi nhíu mày, có hơi không kiên nhẫn bế Minh Lan Nhược phi thân thẳng về hướng sân của Cố Bích Quân.
Tiểu Tề Tử cũng vội vàng phi thân theo, hầu hạ bên cạnh.
Hồ Thanh Ngọc ở trong sân đã được chuẩn bị sẵn nước ấm, Tiểu Tề Tử lấy trà nóng và tổ yến đặt lên mép hồ, sau đó bỏ dầu thuốc có tác dụng làm tan ứ máu vào lư hương nhỏ tinh tế được đặt ở bên cạnh để đun nóng lên.
Con chó sói lớn ôm con mèo xinh đẹp vừa bị l**m mông một cách thảm thương ở trong vòng tay của mình… À, nhầm rồi, là Đốc chủ đặt tiểu nương nương lên đùi mình, rồi giúp nàng cởi áo, c** th*t l*ng.
Tiểu Tề Tử thông minh vội vàng khéo léo rời đi.
Thương Kiều nhìn thấy tiểu nương tử ở trong vòng tay mình đột nhiên mở mắt ra, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Hắn ho nhẹ một tiếng: “Ta sẽ giúp nàng tắm rửa, yên tâm, ta sẽ không động vào nàng.”
Minh Lan Nhược cười nhạt một tiếng, mơ hồ nói: “Ngài có thể thử động vào ta lần nữa xem, xem sau này ngài còn có thể động vào ta không?”
Thương Kiều ngẩn người nhưng Minh Lan Nhược không nói thêm gì nữa, lại nhắm mắt lại, khẽ nghiêng đầu mệt mỏi dựa vào vai hắn, tỏ vẻ muốn làm gì thì làm.
Đột nhiên, khi hắn nhìn thấy quầng thâm dưới mắt nàng, hắn nén lại ý định truy hỏi, vội vàng cởi y phục của nàng ra sau đó tự mình cởi áo, ôm nàng vào trong nước.
Tiểu nương nương trong lòng hắn, trắng muốt như tuyết, ấm áp mềm mại như ngọc. Khi vào nước, làn da càng mịn màng trơn láng như tắm trong suối nước nóng, yếu ớt dựa vào lòng hắn.
Trên cơ thể nàng toàn những vết thương hồng, bầm tím, hơn nữa một số chỗ khác còn khó coi hơn.
Sau nhiều năm Thương Kiều hành xử phóng túng, lần đầu tiên cảm thấy hơi áy náy, lặng lẽ dùng dầu nóng xoa vào lòng bàn tay, xoa nhẹ lên vết bầm tím, lau sạch dấu vết cho nàng.
Minh Lan Nhược bị đè ép cả đêm, vốn dĩ đã không thoải mái.
Trước đây Thương Kiều đã từng hầu hạ Minh Đế, luyện được tay nghề xoa bóp tốt, nước ấm cũng rất dễ chịu, khiến cho nàng cảm thấy rất thư giãn, suýt nữa thì ngủ quên.
Nhưng nam nhân đang xoa bóp…
Bỗng nhiên cơ thể Minh Lan Nhược căng cứng, mắt mở hé một khe, nhìn hắn một cách lười biếng và đầy nguy hiểm: “Ngài đang làm gì vậy?”
Thương Kiều ho nhẹ, mặt hơi đỏ, nhìn có chút ngượng ngùng, ánh mắt lơ đãng: “Ta chỉ lau chùi cơ thể cho nàng, nàng biết không, nếu không dọn dẹp thứ dính bên trong chỗ bị sưng đỏ thì không những không thể thoa được thuốc mà còn không thể giảm sưng…”
Nàng nhắm mắt lại, lạnh lùng ngắt lời giải thích dài dòng của hắn:
“Câm miệng, không cần ngài phải quan tâm, ta sẽ tự mình xử lý, nếu ngài không tin thì cứ tiếp tục mà gây chuyện.”
Bây giờ làm bộ làm tịch ngây thơ cái gì chứ, đêm qua không phải những gì hắn muốn làm hay không cho hắn làm thì cuối cùng cũng đã làm cả rồi sao.
Thương Kiều nhớ lại câu nàng đã nói trước đó: “Ngài thử đụng vào ta xem, xem sau này còn có thể đụng vào ta không?”
Hắn ngoan ngoãn rút tay về, xoa bóp một cách đàng hoàng và cẩn thận cho tiểu nương nương đang bực mình rồi đút cho nàng ăn canh tổ yến.
Tiểu nương nương là đại phu, cho dù có dung túng cho hắn thế nào cũng sẽ có giới hạn, sức khỏe của hắn vẫn nằm trong tay nàng.
Bây giờ hắn đang rất vui vẻ, hắn cũng không muốn ép buộc nàng quá nhiều.
Hơn nữa, từ nhỏ hắn đã làm thái giám, gần vua như gần cọp, quan sát lời nói và cảm xúc, nắm bắt điểm mấu chốt của từng tình huống, vẫn là điều hắn rất quen thuộc.
Biết làm người không nên vượt quá giới hạn, mới tốt, để sau này còn có thể gặp lại.
Nửa tiếng sau, Thương Kiều đã mặc y phục sạch sẽ cho hắn và Minh Lan Nhược, ôm nàng ra khỏi phòng tắm, đút cho nàng ăn một bát cháo thịt.
Cuối cùng, sau khi nàng ăn xong, hắn ôm nàng vào lòng cùng nhau ngủ.
Thực ra không phải là hắn quá buồn ngủ và hắn cũng biết là có chuyện cần xử lý.
Nhưng khi nàng ở trong lòng hắn, sự thân mật sau khi hắn hoàn toàn có được nàng khiến hắn thật sự không nỡ buông người trong lòng ra, chỉ hận không thể để nàng hòa vào cơ thể mình.
Thương Kiều không kìm được mà lại hôn lên mặt nàng một lần nữa, vùi mặt vào vai nàng, cười như một đứa trẻ có được món đồ yêu thích rồi ngủ thiếp đi.
…
Lúc Minh Lan Nhược tỉnh dậy, đã là lúc mặt trời đang lặn vào buổi chiều.
Xung quanh nàng đã không còn bóng dáng của Thương Kiều nữa nhưng nàng có thể cảm thấy cơ thể mình đã dễ chịu hơn nhiều.
Nàng kéo mở đường viền cổ áo của mình, nhìn vào chỗ vốn dĩ có nhiều dấu vết trên ngực, giờ các dấu vết đã nhạt đi khá nhiều.
Nàng mím nhẹ môi dưới, nhẹ nhàng hừ một tiếng, ít nhất hắn cũng có chút lương tâm, có lẽ khi nàng ngủ, hắn đã dùng nội lực để điều tiết và đả thông kinh mạch cho nàng, thuốc cũng được bôi không biết bao nhiêu lần.
Tệ nhất cũng là hắn, mỗi lần làm xong, lại làm ra vẻ không thể tránh khỏi, thậm chí còn xấu hổ, mà quan trọng là cảm giác không có gì kỳ lạ.
Có vẻ như biết nàng dễ chấp nhận kiểu này!
“Cảnh Minh?” Nàng mơ hồ nhìn thấy có người ở bên ngoài phòng, vội gọi một tiếng.
Hóa ra chính là Cảnh Minh mang trà nóng đi vào: “Tiểu thư.”
Minh Lan Nhược đứng dậy muốn bước xuống, không ngờ cảm giác tê cứng ở chân khiến nàng loạng choạng, suýt ngã nhào.
“Đại tiểu thư!” Cảnh Minh hoảng hốt, định chạy tới đỡ.
May mà Minh Lan Nhược phản ứng nhanh, kịp thời bám vào cột giường, mới tránh được hành động mất mặt đó.
Tuy nhiên, Cảnh Minh lại loạng choạng, suýt bị ngã.
Minh Lan Nhược vừa thở phào nhẹ nhõm thì nàng đã nhìn thấy Cảnh Minh dùng một tay nâng khay trà, đang ngồi trong tư thế gần như d*ng ch*n…
Nàng ngạc nhiên nhìn Cảnh Minh: “Ngươi… Sao vậy, sao tự dưng đang đi lại bị d*ng ch*n khi như thế?”
Cảnh Minh hơi lúng túng, từ từ đứng dậy duỗi thẳng cơ thể cứng đờ của mình: “Không có gì… Chỉ là, đêm qua hơi mệt, không cẩn thận bị d*ng ch*n thôi.”
Minh Lan Nhược nhìn nàng ấy rồi bước lại gần, nhìn thấy những dấu vết trên xương quai xanh và cổ nàng ấy.
Đồng tử của nàng chợt co rụt lại, nắm chặt lấy Cảnh Minh, mặt khó coi: “Tối hôm qua ngươi bị ai ức h**p, bị trúng độc kia không giải được sao, cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra!”
Tối qua, khi thấy Cảnh Minh tỉnh lại, nàng mới dẫn Thương Kiều đi, không lẽ tối qua Cảnh Minh lại bị chính người của bọn họ đụng vào sao?
Là ai! Lại dám ức h**p cả Cảnh Minh!
Vệ Dã? Hay là một thành viên khác trong Xích Huyết quân, hay…
Minh Lan Nhược không dám nghĩ tiếp, tay bắt đầu run, nàng xem hai tỷ muội Xuân Hòa và Cảnh Minh như tỷ muội ruột, thâm chí còn hơn cả Minh Nguyệt Oánh.
Nếu nàng ấy bị sỉ nhục…
Cảnh Minh ôm Minh Lan Nhược một lát, do dự một chút nhưng vẫn kiên trì rồi ngượng ngùng nói: “Ta… Ta đã ngủ với Trần Ninh…”
Minh Lan Nhược ngẩn người: “Cái… Cái gì!”
Người luôn bình tĩnh, tự chủ và giữ kỷ luật, thực ra còn là một công tử thế gia… Trần Ninh!
Nàng chưa bao giờ nghĩ đó sẽ là Trần Ninh!
Minh Lan Nhược ôm trán, cố gắng bình tĩnh lại, phải làm dịu cơn sốc!
Trong chốc lát, nàng không biết phải nói gì, cuối cùng khô khốc nói: “Trần Ninh không sao chứ… Cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra?”
Nếu là Trần Ninh, người mà nàng cần lo lắng nhất đã thay đổi.
“Hắn ta… Vẫn đang ngủ.” Cảnh Minh lúng túng nói, sau một đêm dài, nàng ấy không biết phải đối mặt với Trần Ninh thế nào nên đã điểm huyệt cho hắn ta ngủ.
Rồi nàng ấy kể lại những gì xảy ra tối qua cho Minh Lan Nhược nghe.
Minh Lan Nhược im lặng một lúc lâu, có hơi bất lực, nghiêm túc nói: “Dù có là nam nhân thì việc ngươi c**ng b*c người khác cũng không đúng, danh dự của nam nhân… Thôi, ngươi định tiếp theo sẽ làm gì?”
Thực ra, nàng cũng không biết mình đang nói những gì.
Nhưng Trần Ninh, với sự hiểu biết của nàng về tính cách của hắn ta, hẳn vẫn là một nam nhân trong phòng…
Mặc dù Cảnh Minh cũng là lần đầu tiên nhưng nàng ấy đã cưỡng ép và phá hủy đi danh dự của Trần Ninh.
Một sai lầm có thể dẫn đến sự nghi kỵ giữa hai người tướng quân dưới tay nàng, điều này không tốt lắm.
Cảnh Minh nhíu mày, nàng ấy nghiêm túc nhìn Minh Lan Nhược: “Tiểu thư, ta sẽ không gả cho hắn ta.”
Minh Lan Nhược: “…”
Tại sao đột nhiên nàng lại cảm thấy Cảnh Minh là một kẻ cặn bã vậy…
Minh Lan Nhược nhíu mày: “Ta đã dạy ngươi thế này sao? Ngủ với một nam nhân tốt rồi bỏ rơi?”
Tại sao nàng cảm thấy lời này có lý nhưng lại có vẻ lạ lùng.
Cảnh Minh nghe vậy, nàng ấy lại xụ khuôn mặt trẻ con của mình xuống: “Tiểu thư đừng nghĩ ta bỏ lại một mớ hỗn độn, đêm qua ta đã làm được nửa chừng thì bỗng dưng hối hận, nói lời từ biệt với hắn ta, định đổi người!”
“Không ngờ lúc đầu hắn ta còn giống như một tiểu cô nương bị sỉ nhục, rất đáng thương nhưng lúc ta chuẩn bị đi thì đột nhiên hắn ta lại rất tức giận, đột nhiên lật người, tự mình động, giải độc cho ta, việc này không phải do ta cưỡng ép hắn ta đâu!”
Nói xong, nàng ấy lại nhấn mạnh: “Không phải chuyện của ta, không phải ta làm, là hắn ta ngồi dậy tự mình làm!”
Sau đó, nàng ấy lại tức giận chống nạnh: “Mà lúc đầu đau lắm, ta đã cố nhịn không đánh hắn ta rồi!”
Hết lòng quan tâm giúp đỡ! Hết lòng quan tâm giúp đỡ!
Biểu cảm của Minh Lan Nhược sau khi nghe xong rất đa dạng: “Các người tối qua thật là thú vị.”
Tối qua, có vẻ như đã xảy ra rất nhiều chuyện kỳ quái.
Minh Lan Nhược nhanh chóng kéo Cảnh Minh ngồi xuống, do dự hỏi: “Ngươi bị thương sao, đã bôi thuốc chưa?”
Nàng nghe bảo hình như sau đó Trần Ninh không biết sao lại đảo khách thành chủ, nam tử dù sao cũng là nam tử có không nguyện ý đến thế nào thì thân thể cũng sẽ không bị ảnh hưởng nhiều.
Nữ nhân thì khác, đặc biệt là cô nương lần đầu tiên như Cảnh Minh, chắc sẽ bị tổn thương.