Hắn ta đang ra sức đẩy nàng ấy, bỗng nhiên Cảnh Minh lại buông lỏng tay ra, hắn ta đang thở phào nhẹ nhõm, cũng không biết là mất mát hay là… Hắn ta cắn răng cố ngồi dậy.
Lại thấy người đang ngồi trên người mình, c** q**n áo trên người nàng ấy ra, còn tiện tay tháo tóc.
Nháy mắt Trần Ninh ngây ngẩn cả người, cô nương nhỏ nhắn xinh xắn kia, giờ phút này hồng mai tuyết trắng, tóc đen như mây, khiến hô hấp của hắn ta không tự chủ được mà nặng nề hơn.
“Không biết xấu hổ, tránh ra!” Hắn ta khó khăn quay mặt đi, cắn răng gào lên, cầm chăn cuốn nàng ấy lại.
Nhưng ngay sau đó…
“Bụp!” Đột nhiên bụng truyền đến cảm giác đau đớn, Cảnh Minh cảm thấy quá phiền phức, lại đấm vào bụng hắn ta.
Mặt Trần Ninh trắng bệch, chăn tuột ra khỏi tay, Cảnh Minh kéo chăn của hắn ta ra, đè bả vai hắn ta ép sát người vào.
Nhưng lần này nàng ấy không đánh hắn ta, cũng không cắn hắn ta, lại mang theo tiếng khóc nức nở hôn lên mặt hắn ta, vạch ra vết thương:
“Giúp ta, A Ninh, chỉ một lần này, chỉ một lần… Ta không thể trở thành phế nhân.”
Nàng ấy hôn hắn ta loạn xạ, giọng nói mềm nhũn, Trần Ninh lại hoàn toàn cứng đờ.
Trên bả vai nhỏ nhắn trắng như tuyết của nàng ấy còn có một vết sẹo cũ, tựa vào lồng ngực cứng rắn màu mật của hắn ta, theo động tác lung tung của nàng ấy cọ vào người hắn ta.
Sự đối lập giữa trắng nõn mềm mại với cứng rắn căng phồng, khiến cho ánh mắt hắn ta vốn có thể miễn cưỡng duy trì sự tỉnh táo, trở nên hoàn toàn mê ly.
Đột nhiên hắn ta thở gấp, hô hấp hoàn toàn hỗn loạn, ngón tay dài bám chặt khung giường, nhẫn nhịn nhắm mắt lại, tùy động tác của nàng ấy.
Nhất định hắn ta điên rồi, rõ ràng bị ép buộc, lại nảy sinh d*c v*ng, nhất định là tác dụng của nấm độc kia, thật nên thiên đao vạn quả ả Cố Bích Quân…
Cảnh Minh thấy hắn ta thuận theo, vì thế thở phào nhẹ nhõm, chỉ dán sát vào hắn ta như vậy, nàng ấy cũng cảm giác cơ thể mình thoải mái hơn nhiều.
Thế là nàng ấy bắt đầu hành động y như những gì đã thấy trong tranh.
Nhưng…
Nửa khắc sau, đột nhiên nàng ấy cứng đờ trong tư thế cưỡi ngựa.
Trần Ninh bị nàng ấy làm cho vô cùng khó chịu, ngay lúc sắp đến đích, bỗng dưng người đó lại không động đậy.
Cảnh Minh lại ngồi lên người hắn ta, một lát sau, nàng ấy cúi đầu nhìn cơ thể hắn ta, bỗng nhiên đứng thẳng dậy, nghiêm túc ôm một quyền: “Cáo từ!”
Dứt lời, nàng ấy đứng dậy vơ loạn lấy y phục để mặc lên, chuẩn bị rời đi.
Trần Ninh ngẩn ngơ, trong con ngươi hẹp dài hiện lên sự không dám tin: “Ngươi làm gì vậy?”
Cảnh Minh nhíu mày: “Đau quá, ta không biết, ngươi không muốn, tìm người khác.”
Lời ít ý nhiều!
Nhưng Trần Ninh lại nghe hiểu, nháy mắt khuôn mặt tuấn tú của hắn ta trắng bệch.
Bởi vì quá đau, nàng ấy không biết làm sao, hắn ta lại không muốn nên nàng ấy định đổi người, tìm một người khác có thể.
Trần Ninh cảm thấy nhục nhã cả người run lên, hắn ta không thể kìm được nữa, tát “bốp” một cái lên mặt nàng ấy, giọng run rẩy nói: “Ngươi coi ta là gì, mà lại nhục nhã ta như thế?”
Đây là lần đầu tiên hắn ta đánh nữ nhân nhưng hắn ta lại cảm thấy, mình mới là nữ nhân bị ép buộc sau lại nhục nhã!
Cảnh Minh bị hắn ta đánh nghiêng mặt, đầu lưỡi l**m khóe môi bị chảy máu, thật ra hắn ta không ra tay quá mạnh, có thể coi là đã nương tay.
Nàng ấy nhướng mày, nhìn dưới thân hắn ta một cái, khó hiểu: “Vì sao ta phải nhục nhã ngươi, trong đám nam nhân nhị đệ ngươi đã coi như rất đạt chất lượng nhưng cũng bởi vì chất lượng quá mức, cho nên ta mới muốn đổi người, hơn nữa, ta buông tha ngươi không tốt sao?”
Hắn ta không muốn, nàng ấy thử qua cũng cảm thấy được, một mình hoàn thành chuyện này lại tương đối khó khăn, hơn nữa không muốn để bản thân đau đớn như vậy.
Cần gì phải làm phức tạp hóa điều đơn giản?
Trần Ninh nghe lời của nàng ấy, nhắm mắt lại, hắn ta điên rồi, mới có thể cảm thấy đầu óc nữ nhân này sẽ sẽ giống như những nữ nhân khác.
Tóm lại nàng ấy đã nhìn qua bao nhiêu nam nhân rồi, mới có thể đưa ra loại kết luận này?
Cảnh Minh cảm thấy mình đã làm tròn nghĩa vụ giải thích, vất vả thân mật với Trần Ninh mới hòa hoãn cảm giác đau đớn ở đan điền.
Nếu nàng ấy tiếp tục kéo dài, đợi lát nữa ngọn lửa trong đan điền kia sẽ lại ngược chiều phá đan điền khí hải của nàng ấy!
Nàng ấy lại ôm quyền: “Xin lỗi, huynh đệ, chờ ta xong việc rồi sẽ chịu đòn nhận tội, cáo từ!”
Dứt lời, nàng ấy tiếp tục mặc y phục, chuẩn bị rời đi.
Nhưng một khắc sau, bỗng nhiên nàng ấy bị người nắm chặt lấy vòng eo…
Một cú lật người, nàng ấy đã bị nam nhân vốn bị ép dưới thân mạnh mẽ đè lên giường,y phục định mặc cũng rơi lả tả trên mặt đất.
Cảnh Minh không đánh trả, nàng ấy chỉ nhíu mày: “Bây giờ ta thật sự không rảnh đánh nhau với ngươi, cùng lắm thì tối nay để ngươi đánh một trận được không?”
Trần Ninh cúi đầu, mái tóc dài chưa buộc buông xuống, che đi nửa khuôn mặt tuấn lãng màu mật của hắn ta, ánh mắt u ám lạnh lẽo, khiến hắn ta lúc này trông lạnh lùng tà khí.
Đột nhiên hắn ta đưa tay xuống phía dưới, bẻ chân cô nương nhỏ nhắn xinh xắn dưới thân thành tư thế cực kỳ ph*ng đ*ng.
Cảnh Minh không thoải mái, chỉ ngây thơ nhíu mày: “Ngươi làm gì…”
Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại lạnh lùng không chút lưu tình từ từ đè xuống, trong đôi mắt mở to của nàng ấy hiện lên sự đau đớn, hắn ta nhếch môi, mạnh mẽ ngăn môi của nàng ấy:
“Ngươi sợ đau gì chứ, không phải vì giữ được tu vi võ nghệ, gì cũng được sao? Được thôi, ta giúp ngươi, giúp ngươi đến cùng! Chịu đựng, không phải ngươi muốn chịu đòn nhận tội sao!”
Không phải muốn hắn ta sao?
Hắn ta cho, chỉ cần nàng ấy chịu đựng được!
Trăng lạnh lặn về Tây, chân trời nổi lên màu xanh xám.
Minh Lan Nhược hờ hững nhìn đầm nước lạnh lẽo dập dềnh từng vòng.
Trời sắp sáng rồi, vậy cuối cùng thì bao giờ mới kết thúc?
Khi nào nàng có thể quay về?
Đói bụng.
Cũng không biết Cảnh Minh, Trần Ninh, Vệ Dã thế nào rồi.
Những cây nấm độc kia không thể để lại trên núi, quá dễ dàng để lại hậu hoạn, gây hại cho người khác, phải cho một mồi lửa đốt hết đi.
Còn những người khác, liệu có xảy ra xung đột với phía Thượng Quan Hoành Nghiệp hay không…
Hôm nay làm lâu quá, thật lãng phí thời gian…
Nàng vô cảm nhìn trăng, chết lặng nghĩ đến từng chuyện muốn xử lý và phải làm, chân vô lực tách ra ở thắt lưng Thương Kiều, không tự chủ được lắc lư.
Như phát hiện lòng nàng không ở chỗ này, một bàn tay thon dài trắng bệch bất ngờ vươn ra, túm lấy cánh tay của nàng, muốn kéo nàng xuống khỏi người mình, đè nàng xuống sàn.
Nhưng ngay sau đó, Minh Lan Nhược chợt trở tay bắt lấy cổ tay hắn, vung tay lên, mạnh mẽ: “Bốp!”
Một cái tát không khách khí đánh vào khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị dưới thân, khiến khuôn mặt trắng bệch của hắn đỏ bừng.
“Vừa phải thôi.” Minh Lan Nhược lạnh nhạt nói, tiện thể hất tay hắn ra, xoa cổ tay mình.
Rõ ràng dùng sức rất mạnh, cổ tay hơi đau nhưng người bị đánh dưới thân kia vẫn nhướng mày cười, biểu cảm vui vẻ.
“Tức giận?” Giọng nói vốn dịu dàng của hắn giờ phút này trở nên khàn khàn quyến rũ, mang theo chút mềm mại, tay hắn nhẹ nhàng v**t v* vòng eo nhỏ đầy dấu tay hắn của nàng.
Minh Lan Nhược lại không kiên nhẫn híp mắt, phiền muốn chết.
Nam nhân vừa mới khai trai, bất kể bao nhiêu tuổi vẫn như thiếu niên dễ bị k*ch th*ch lại tò mò, điên cuồng làm các loại giày vò.
Nếu như không phải vì nàng cũng trúng loại nấm độc kia, giữa chừng còn tự ăn dược giữ nguyên khí thì sao có thể chịu đựng đến giờ mà không ngất.
“Nhanh lên, ta muốn trở về, đưa y phục của ngài cho ta!” Minh Lan Nhược không kiên nhẫn nói.
Lúc trước nàng thương tiếc những thống khổ và những giây phút lơ đãng yếu ớt kia của hắn, còn đặc biệt dùng châm pháp bảo vệ tinh khí thủy đạo cho hắn, đến nỗi còn dùng bản thân giải độc cho hắn, tưởng rằng đây là một hồi h**n ** nhẹ nhàng.
Kết quả thì sao…
Hắn giống như điên rồi, giày vò cơ thể của nàng đến rối tinh rối mù.
Đôi môi đỏ sẫm của người dưới thân cong lên cười, chìa tay nắm lấy tay phải đang tát mình, nụ hôn nhỏ rơi xuống lòng bàn tay nàng: “Có đau không?”
Minh Lan Nhược không chút do dự lạnh lùng nhìn: “Đau, có thể kết thúc chưa?”
So với đau, thực ra cảm giác xấu hổ còn nhiều hơn, mặc dù hắn hành động cực ác, như muốn giết nàng dường nhưng lại như một tay chơi hàng đầu trong chuyện này.
Luôn có thể làm nàng muốn sống muốn chết bên bờ vực sụp đổ và hủy diệt nhưng không thật sự tổn thương đến nàng.
Nếu như không phải bởi vì biết tình trạng cơ thể của hắn, nàng không thể tin rằng đây là lần đầu tiên của hắn theo đúng nghĩa.
Thương Kiều khẽ cười, nói xin lỗi rất dứt khoát, giọng nói quyến rũ mê người: “Xin lỗi.”
Sau đó, một tay hắn kéo nàng cúi người xuống, một tay nhẹ nhàng đặt lên huyệt đạo sau lưng nàng, an ủi: “Có một số việc xem như thiên phú, cám ơn tiểu nương nương dạy bảo và thương tiếc mới đúng.”
Một cỗ nội lực ấm áp theo huyệt đạo sau lưng chậm rãi rót vào kỳ kinh bát mạch.
Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy eo chân vốn cứng đờ giờ đã thư giãn, bụng nhỏ ấm lên một chút.
“Ha ha…” Minh Lan Nhược lườm cái xem thường, không hề thấy cảm kích.
Loại thiên phú đâm đao này để làm gì, đáng để kiêu ngạo sao? b**n th**!
Thương Kiều liếc mắt một cái đã biết rõ nàng đang oán thầm trong bụng, nhất định nàng đang mắng hắn.
Hắn vừa từ từ di chuyển, vừa thì thầm bên tai nàng: “Tất nhiên là vì sau này học cách đâm đao như thế nào, cũng có thể tránh được chỗ hiểm, không chết người, lại khiến người khác muốn sống muốn chết.”
Hắn từ từ hôn nhẹ nhàng lên mái tóc mềm mại rối bời của nàng, sau đó là bên tai và môi nàng.
Minh Lan Nhược khẽ run, lạnh lùng nhìn hắn: “Biến đi!”
Nàng lại muốn tát hắn!
Vừa rồi đó cũng không phải là lần đầu tiên nàng tát hắn, giữa chừng có một lần hắn làm điều quá đáng, nàng cũng đã tát hắn một cái, để hắn bình tĩnh lại.
Đương nhiên, lúc đó hắn nghỉ ngơi trong cơ thể nàng một lúc, rồi lại càng quá đáng hơn!
“Ha…” Giọng Thương Kiều vẫn vui vẻ dịu dàng, mắt phượng mỉm cười nhưng ánh nhìn lại chứa đầy tà khí.
Hắn kéo nàng xuống, quỷ mị lười biếng dụ dỗ nói: “Thật sự là lần cuối cùng, xong việc thì đi.”
Nói xong hắn đã nắm chặt chân nàng, vừa kéo vừa đè, dứt khoát lại lưu loát tiếp tục chuyện hắn muốn làm.
Minh Lan Nhược cứng đờ, nhắm mắt lại, cắn răng run rẩy chịu đựng: “Nếu lừa ta thì nửa đời sau ngài xác định chỉ là hoạn quan đi!”
b**n th** chết tiệt, vừa rồi lúc nói chuyện với nàng, hắn ở trên người nàng cũng không ngừng lại, giúp nàng giảm bớt khó chịu, cũng là để bây giờ tiếp tục làm chuyện xấu.
Đúng là nàng quá dung túng hắn rồi! Thật sự cho rằng nàng không có cách nào đối phó với hắn sao?
Quên đi, đúng là kiếp trước thiếu nợ hắn, chỉ một lần này thôi, không còn lần sau!
…
Tiểu Tề Tử sắp điên rồi, sáng sớm thức dậy mới nhận được tin tức…
Đề Kỵ Hắc Y hoài nghi Chủ Tử Gia đã rơi xuống vách núi!
Hoặc có thể nói là nhảy xuống vách núi nhưng chẳng lẽ trong núi này có quỷ sao? Nếu không người nào có thể khiến Gia nhảy xuống núi chứ!
Hắn ta muốn đi tìm Cảnh Minh hỏi lại tình huống đêm qua của Gia nhưng trong phòng Cảnh Minh…
Hắn ta đi qua cũng không dám tới gần, không thích hợp, âm thanh kia mặc dù không lớn nhưng đã hầu hạ qua bệ hạ sủng hạnh cung tần.
Làm sao có thể không biết bên trong đang làm gì.
Ôi…
Xem ra độc của loại nấm này, không dễ giải.
Tiểu Tề Tử chỉ có thể tự đi tìm mấy người Tâm Tú vội vàng đi đến bên cạnh vách núi, kết quả…
“Chủ Tử Gia?” Hắn ta kinh ngạc nhìn người không biết đã xuất hiện bên vách núi từ khi nào.
Thiên Tuế Gia tóc tai bù xù, bộ phi ngư phục cũng nhăn nhúm nhưng tinh thần lại sảng khoái, mặt ẩn ý cười, đuôi lông mày mang cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Trong lòng hắn ôm một người mặt không có biểu cảm, nhắm mắt dưỡng thần… Minh phi nương nương.
Tiểu Tề Tử lặng lẽ liếc nhìn Minh Lan Nhược.
Trên người nàng quấn trung y trắng của Thiên Tuế Gia, khuôn mặt xinh đẹp lạnh lẽo, một đại mỹ nhân lạnh lùng, chẳng qua mặt mày càng trở nên quyến rũ.
Nếu không phải vì bị Thiên Tuế Gia ôm, giống như không thể đi lại, hắn ta đã hoài nghi vị Đại tiểu thư kia vừa chạm đất đã vội vàng phất tay áo bỏ đi không quay đầu lại.
Thế này… Là sao vậy?
“Bọn Vệ Dã thế nào rồi?” Đột nhiên Minh Lan Nhược lên tiếng, sau cuộc h**n ** thì giọng nói của nàng không tự chủ cũng lười biếng khàn khàn giống như Thương Kiều,.
Đám người Đề Kỵ Hắc Y và Tâm Tú dừng lại, không tự chủ được nhìn sang.
Đột nhiên Thương Kiều nhướng mày lạnh lùng nhìn bọn họ.
Tiểu Tề Tử thông minh nói: “Vẫn tốt, mọi người vẫn ổn, người yên tâm.”
Lúc này Tâm Tú và những người khác mới nhận ra mình bị vẻ lơ đãng của Minh Lan Nhược hấp dẫn, họ vội vàng ngoan ngoãn cúi đầu.
Minh Lan Nhược nghe thấy những gì Tiểu Tề Tử nói, nàng chỉ gật đầu, cũng lười giải thích thêm nữa, mọi người đều ổn cả, vậy là được rồi.
Nàng nghiêng đầu, tựa thẳng vào vai Thương Kiều, ngủ.
Thương Kiều cẩn thận nhẹ nhàng ôm người trong tay, đưa mắt nhìn Tiểu Tề Tử và nói: “Chuẩn bị nước ấm, đồ ăn ngon.”
Tiểu Tề Tử vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, đã tận dụng sân của Cố Bích Quân và chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng rồi!”