Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 513

Hơn nữa nàng còn đưa tay nhẹ nhàng v**t v* bả vai bởi vì dùng sức quá mức mà căng phồng của hắn, phảng phất như sự trấn an vô lực này có thể đổi được một chút hòa hoãn để bảo toàn đường sống cho mình.

“Chậc…” Hắn lại cười thành tiếng, a, tiểu nương nương của hắn ngốc thật đấy, là một người tốt.

Còn đang an ủi mình, bản thân nàng còn khó bảo toàn.

Nàng sao hiểu được nàng đã cho hắn quyền lực bắt nạt nàng như thế nào?

Nàng muốn bảo vệ hắn nhưng lại không ngờ được bây giờ hắn chỉ muốn dùng ‘bảo đao’ đã tuốt vỏ của mình nghiền nát nàng.

Hắn kéo mạnh đầu gối của nàng ra đến mức lớn nhất, ngăn chặn sự dãy dụa của nàng, cứ đâm xuống từng nhát từng nhát bình tĩnh lại hung ác như vậy, nhìn nàng từ nhẫn nại đến sụp đổ khóc lóc xin tha.

Tựa như dưới trăng lạnh gió tàn, dòng nước lạnh lẽo và kích động của thách nước sẽ đạp vào những chiếc thuyền yếu ớt kia, phá nát toàn bộ những chiếc thuyền đó.

Tại sao chỉ có một mình hắn sụp đổ chứ?

Nàng cũng phải sụp đổ mới được.

Hắn khiến bản thân thẩm thấu vào trong từng tấc da thịt mềm mại của nàng, ẩm ướt dính dớp, sụp đổ lại mê muội hỗn loạn.

Xâm nhập không kiêng nể gì, nghiền ép và để lại tất cả dấu vết thuộc về mình.

Ánh trăng lạnh lẽo âm thầm nhìn cuộc “hành hung” này.

Thần phục sao?

Đúng vây, thần phục, hắn thần phục ở dưới váy vị thần điên cuồng và sụp đổ.

Nàng là thần linh cứu vớt hắn, cũng là đồ chơi, cho nên hắn nghiền nát đồ chơi, khinh nhờn và… hành thích thần linh.

Cảnh Minh trở về phòng mình, vừa liếc mắt đã thấy một bóng dáng thon dài đang nằm co quắp trên giường.

Trần Ninh uống thuốc đại phu kê đơn xong nên đang ngủ rất say, tóc dài xõa xuống, vẫn còn hơi ẩm ướt vì vừa ngâm nước và uống thuốc thanh tâm.

Để giải tỏa cơn độc nhiệt của xuân độc, Đề Kỵ Hắc Y đã làm theo yêu cầu của đại phu đó là mặc cho hắn ta một cái nội khố, để lộ phần thân trên trắng nõn.

Cảnh Minh nhìn thấy trên mặt Trần Ninh vẫn còn vết đỏ, lông mày nhíu lại, dường như đang cảm thấy không thoải mái.

Cảnh Minh lắc đầu, tình hình này chỉ có thể để vị thiếu thủ lĩnh này tự vượt qua.

Nàng ấy kéo tấm bình phong ngăn cách giữa mình và Trần Ninh, ngồi khoanh chân trên giường, lấy túi nước ra và uống thuốc Tiểu Tề Tử đưa cho.

Đối với võ giả, điều không thể chịu đựng nhất là nội lực suy yếu, điều này khiến nàng ấy cảm thấy không an toàn.

Cảnh Minh nhắm mắt lại, bắt đầu vận công điều tức ba mươi sáu chu thiên.

Sau khi thuốc phát huy tác dụng, nàng ấy cảm thấy nội lực vốn khô kiệt của mình đang bắt đầu dâng trào lên.

Đúng là một loại thuốc tốt!

Nhưng mà, sau nửa canh giờ…

Cảnh Minh ngày càng cảm thấy cơ thể không bình thường, khí nóng trong đan điền đang bừng lên!

Khuôn mặt đáng yêu của nàng ấy đã bắt đầu toát mồ hôi.

Đang gặp phải hiện tượng tẩu hỏa nhập ma!

Nàng ấy quyết định ngay, đột ngột mở mắt ra.

“Phụt!”

Một ngụm máu tươi phun ra bắn lên bình phong.

Nàng ấy ôm ngực, khuôn mặt trở nên tái nhợt, đan điền như bị lửa đốt, hơi thở hỗn loạn, khí huyết không yên.

Vì sao? Tại sao lại như vậy!

Chẳng lẽ thuốc của Tiểu Tề Tử có vấn đề? Nhưng hắn ta không lý do gì để hại nàng ấy!

Cảnh Minh loạng choạng đứng dậy, cảm thấy cả người nóng ran, đầu óc choáng váng, tình trạng này giống như lúc đầu trúng độc khuẩn, xuân độc phát tác!

Bỗng nhiên, trong lòng nàng ấy nhớ ra một chuyện…

Sau đó không khỏi vỗ trán, tự tát mình một cái thật mạnh!

“Bang!” Đáng chết, nàng ấy đã quên rằng mình cũng bị trúng độc khuẩn xuân độc, nhờ uống thuốc của Đại tiểu thư nên xuân độc tạm thời bị ức chế.

Nhưng sau đó, đại phu đã kê đơn thuốc thanh huyết và hạ nhiệt, dặn dò thế này:

“Độc khuẩn rất lợi hại, ảnh hưởng càng lớn đối với người có nội lực cao. Sau khi dùng thuốc, tốt nhất nên ngâm nước lạnh để phát tán độc tố, sau đó nghỉ ngơi thật tốt. Nhớ kỹ, trong ba ngày không được dùng các loại thuốc bổ khí huyết nóng như nhân sâm hay hoàng tinh…”

Mà thuốc phục hồi nội lực lại cần phải có thành phần k*ch th*ch và bổ sung khí huyết, trong đó sao có thể không chứa các thành phần k*ch th*ch và bổ sung nhiệt!

Có lẽ không chỉ có mà còn là những loại bổ sung khí huyết quý hiếm!

Nàng ấy phải đi tìm Tiểu Tề Tử, nàng ấy cần đại phu… Đại phu…

Nếu đan điền của nàng ấy bị huỷ hoại, một võ giả bị mất đan điền sẽ không bao giờ có thể sử dụng nội lực trong suốt cuộc đời!

Cảnh Minh lảo đảo đứng dậy, bụng và đan điền nóng đến mức khiến nàng ấy không thể chịu nổi, phải xé rách áo của mình.

Nàng ấy cố gắng giữ lý trí, đi về phía cửa nhưng không đứng vững, ngã xuống đất làm lật cả bình phong.

“Ô…!”

Trần Ninh vừa hồi phục một chút, cảm thấy lạnh nóng bất thường trong một giấc mộng kỳ quái.

Đột nhiên nghe thấy một tiếng “Ầm!”, hắn ta theo bản năng mở mắt ra, cảnh giác ngồi dậy.

Trong không khí có mùi máu tanh.

Còn có tiếng Cảnh Minh đau đớn giãy giụa và k** r*n!

Trần Ninh hoảng hốt, phải cố gắng kìm nén cơn đau và cảm giác choáng váng, còn không kịp mặc y phục hay chải tóc, lảo đảo lao đến phía sau bình phong.

“Cảnh Minh!”

Hắn ta dùng sức đẩy bình phong đang đè lên người Cảnh Minh ra, chỉ thấy bóng hình nhỏ xinh kia ngã dưới đất run rẩy, trên mặt đất và bình phong bên cạnh còn có vết máu.

Hắn ta chưa từng thấy thiếu nữ mạnh mẽ lạnh lùng này yếu ớt như vậy.

Trong lòng lại dâng lên cảm giác đau lòng.

Trần Ninh vội bế Cảnh Minh lên, thấy trên giường nàng ấy có máu, thuận thế đặt nàng ấy ở trên giường mình: “Ngươi làm sao vậy!”

Cảnh Minh run giọng nói: “Nước…”

Trần Ninh rót nước trà mang đến ngay, đỡ nàng ấy lên để uống.

“Khụ khụ khụ khụ….” Cảnh Minh bị sặc, nước văng lên bờ ngực màu mật ong săn chắc của Trần Ninh.

Nàng ấy dựa vào ngực hắn ta, ngẩn ngơ nhìn những giọt nước dưới ánh nến chảy dọc theo cơ bắp săn chắc rồi trượt xuống bụng hắn ta.

Những đường nét mạnh mẽ này hoàn toàn khác biệt với vẻ mềm mại của nữ tử.

Nàng ấy đã thấy nhiều cơ thể nam tử khi còn ở trong quân, từng thắc mắc tại sao cơ thể nam tử lại cao lớn và cơ bắp lại săn chắc như vậy

Nhưng nàng cũng không coi đó là điều gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ mà thôi.

Lần này, nàng ấy hoảng hốt lên tiếng, nhẹ nhàng hôn lên giọt nước trên ngực hắn ta.

Trần Ninh đột nhiên run lên, cảm giác như có dòng điện chạy qua ngực, cả người căng chặt.

Hắn ta nắm lấy cổ tay Cảnh Minh kéo nàng ấy ra: “Ngươi làm gì, tỉnh táo lại một chút đi!”

Bản thân hắn ta còn chưa khỏi hẳn, vẫn còn đang bị dày vò, càng chưa bao giờ xem Cảnh Minh là nữ nhân, chỉ xem con người vô tình lạnh lùng này là huynh đệ.

Nhưng trong khoảnh khắc này, khi ôm nàng ấy và cho nàng ấy uống nước, hắn ta mới nhận ra nàng ấy là một thiếu nữ.

Một cô nương mềm mại nhỏ xinh.

Tuy là nữ nhi giang hồ nhưng vẫn có sự khác biệt giữa nam và nữ!

Cảnh Minh ngẩng đầu rời khỏi lòng ngực hắn ta, đôi mắt tròn xoe giờ đã ửng đỏ và phủ một lớp sương, nhìn hắn ta với vẻ dịu dàng như nước, giọng nói mềm mại ẩn chứa đau đớn: “Trần Ninh… Ta… khó chịu…”

Trần Ninh nhìn Cảnh Minh trong tình trạng này, đột nhiên nhớ lại trước đó họ cùng trúng độc.

Trước đó Cảnh Minh còn vì bọn họ chạy ngược chạy xuôi, dùng thuốc giải độc, rõ ràng đã khá hơn bọn họ rất nhiều, sao giờ lại nghiêm trọng thành như vậy?

“Ta đi gọi đại phu cho ngươi…” Trần Ninh vội nói.

Nhưng ngay sau đó, bàn tay nhỏ nhắn vốn đang đặt trên cánh tay hắn ta bất ngờ kéo mạnh.

Trần Ninh biết Cảnh Minh rất lợi hại nhưng không ngờ trong tình trạng này mà nàng ấy vẫn có thể dùng võ kỹ để ném hắn ta lên giường!

Đúng…

Hắn ta bị nàng ấy ném lên giường.

Sau đó, nàng ấy quỳ đè ở trên người hắn ta, im lặng nhìn hắn ta.

Trần Ninh sửng sốt, rõ ràng ý thức được rằng cơ thể mềm mại và nóng rực đang đè nặng lên người mình là thân thể của một cô nương.

Hắn ta cứng đờ, khuôn mặt tuấn tú màu mật cũng nhuốm đỏ, nghiến răng nói:: “Ngươi làm gì thế! Mau xuống!”

Cảnh Minh nghiêng đầu nhỏ nhìn hắn ta, đột nhiên ấn một tay lên cơ bụng hắn ta, ánh mắt vừa đắm đuối lại mơ màng: “Trần Ninh, tóc ngươi xõa xuống trông đẹp lắm, thân hình cũng đẹp, vai rộng eo thon… còn cả gương mặt… cũng rất đẹp.”

Nàng ấy nói chuyện không rành mạch nhưng toàn là những lời khen ngợi.

Thiếu thủ lĩnh tuổi trẻ ở dưới ánh nến, mái tóc đen rối, bớt đi ba phần khí chất lạnh lùng, lại thêm vài phần dịu dàng như công tử.

Trần Ninh giữ chặt tay nàng ấy, cả người nóng lên, trên trán chảy hắn ta lấm tấm mồ hôi: “Cảnh Minh, ngươi trúng độc, nhanh xuống đi! Ta dẫn ngươi đi tìm đại phu!”

Nếu Cảnh Minh tỉnh táo, nàng ấy chắc chắn sẽ không hành động như vậy!

Bọn họ là huynh đệ! Hắn ta không thể làm ra chuyện cầm thú với nàng ấy!

Cảnh Minh lại đột nhiên ho khan, giữa môi lại tràn ra một ít máu tươi.

Nàng ấy nhìn máu trên tay, nhắm mắt lại, đột nhiên nở một nụ cười, có chút bất đắc dĩ: “Không còn kịp nữa rồi.”

Không kịp nữa, khí huyết trong đan điền nàng ấy đã đảo ngược, vì vậy…

“Thật xin lỗi, giúp ta lần này thôi, huynh đệ, ta thiếu ngươi một mạng.”

Trần Ninh sửng sốt, nàng ấy trở tay giữ chặt cổ tay hắn rồi gập lại, tay còn lại ‘xé rách’ nội khố của hắn ta thành nhiều mảnh.

“Không được, ngươi điên rồi à!” Khuôn mặt tuấn tú của Trần Ninh đỏ bừng, đã bao giờ hắn ta phải chật vật như vậy chưa?

Hắn ta dùng bàn tay không bị giữ chặt, nắm lấy bả vai Cảnh Minh, nhấc đầu gối muốn đá văng nàng ấy.

Nữ nhân này nghĩ gì trong đầu vậy, loại chuyện này có thể dùng huynh đệ giúp sao?

Cảnh Minh lại nhanh nhạy ngăn cản tay hắn ta, đồng thời dùng đầu gối đè lên đầu gối hắn ta đẩy sang bên cạnh, trong nháy mắt đã hóa giải thế công của Trần Ninh.

Nàng ấy cúi đầu nhìn xuống chân Trần Ninh bị động tác này ép mở rộng ra, rồi nhíu mày nhìn Trần Ninh: “Ngươi xem, ngươi cũng đang chịu đựng tác dụng chậm của chất độc kia, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau không được sao?”

Nàng ấy từ nhỏ đã trà trộn trong quân doanh, không phải điều gì cũng không hiểu. Mấy lão già thô lỗ trong quân doanh ngoại trừ nghĩ đến việc lập quân công còn nghĩ đến tiểu nương tử với những chuyện kia, nói mãi không ngừng.

Sao nàng ấy lại không hiểu tí gì, từ khi hơi lớn một chút, đã đánh chạy không biết bao nhiêu kẻ ngu xuẩn dám đến doanh trướng ngấp nghé nàng ấy.

Cho nên nàng ấy biết bây giờ hắn ta cũng rất khó chịu, đã một kiếm hướng lên trời, sao còn không muốn?

Trần Ninh bị nàng ấy đè chân như vậy, hình ảnh đáng xấu hổ khó lên tiếng nhất của hắn ta cũng bị nhìn thấy hết, cả đời này hắn ta chưa từng cảm thấy nhục nhã như thế!

Mặc dù hắn ta là người trong Xích Huyết quân nhưng gia tộc của phụ thân cũng là thế gia, yêu cầu đối với hắn ta cực kỳ nghiêm khắc, từ nhỏ hắn ta đã phải tuân theo lễ nghĩa liêm sỉ, lễ của quân tử.

Hắn ta vừa xấu hổ vừa bối rối, muốn khép đôi chân dài của mình lại, nhịn tiếng gầm nhẹ trong cổ họng: “Loại chuyện này sao có thể giúp, nữ tử không còn trong sạch coi như bị hủy hoại, phu quân tương lai của ngươi sao có thể chấp nhận…”

Cảnh Minh không khách khí ngắt lời hắn ta…

“Thứ nhất, ta không cho rằng không còn trong sạch, nữ tử sẽ bị hủy hoại. Giống như việc bị chó cắn một cái, người sẽ không chết, đạo lý thế tục không cách nào ảnh hưởng đến ta.”

“Thứ hai, ta không muốn lập gia đình, ta không có phu quân, tương lai càng không cần ngươi phụ trách, cho nên ta không ngại.”

Nói xong, nàng ấy đưa tay muốn sờ hắn ta.

Trần Ninh trở tay chế trụ cổ tay nhỏ bé của nàng ấy, đôi mắt hẹp dài phẫn nộ đến phiếm hồng: “Nhưng ta để ý! Ta để ý việc bị chó cắn một cái!”

Hắn ta cũng biết không cách nào lấy đạo lý thế tục để thuyết phục bà điên này nhưng nghe được câu nói nàng ấy không cần hắn ta phụ trách kia, không hiểu sao trong lòng hắn ta cực kỳ bị sỉ nhục.

Bị chó cắn? Hắn ta chó à? Hay là tiểu quan gì đó?

Hắn ta tức giận giãy dụa.

Vì hắn ta giãy dụa quá kịch liệt, Cảnh Minh nhíu mày, đã hoàn toàn không còn kiên nhẫn, nóng nảy đánh mạnh một quyền vào vách tường bên tai hắn ta: “Ầm!”

Vách tường bị nội lực của nàng ấy nện ra một cái hố, vụn đá xoẹt qua lông mày và gò má Trần Ninh tạo ra vệt máu!

“Ngươi con mẹ nó là một nam nhân, bị chó… Bị ta cắn một cái thì thế nào, cùng là huynh đệ, ta cũng không phải cố ý, nợ ngươi, về sau trả lại ngươi, đừng ép ta đánh ngươi gần chết rồi làm!”

Con mẹ nó, phiền muốn chết! Nàng ấy muốn bảo vệ đan điền võ mạch còn không được, hắn ta còn ở chỗ này nhăn nhó, coi là loại huynh đệ gì! Là nam nhân gì chứ!

Dứt lời, nàng ấy mạnh mẽ ôm lấy đầu hắn ta, cúi đầu gặm môi Trần Ninh.

Hẳn là gặm chăng?

Ngoại trừ thấy xuân cung đồ mấy lão già thô lỗ trong quân doanh kia lôi ra, cũng vô tình thấy hai lần Thiên Tuế gia toàn gặm Đại tiểu thư như vậy.

Trần Ninh chợt mở to hai mắt.

Động tác của nữ hài thô lỗ, đụng vào môi hắn ta hơi đau nhưng môi nàng ấy thật mềm mại, mang theo một chút mùi máu tươi nhàn nhạt, dưới dược tính mùi máu tươi kia lại chỉ k*ch th*ch bản năng nguyên thủy của hắn ta càng dâng trào.

Nhưng…

“Không… muốn…” Mặt Trần Ninh ửng đỏ k** r*n, chỉ cảm thấy mình sắp không khống chế được.

Nàng ấy hồ đồ, hắn ta lại không thể!