Tên ngốc này, thật cho rằng phụ thân nàng dễ đối phó sao, quên đi, một hồi hắn sẽ tự biết.
Nàng yên lặng lui về phía sau, đạo hữu chết bần đạo không chết.
“Được được được, các ngươi là Lương Chúc, là Tây Sương, là Du Viên Kinh Mộng, là Hương Sơn cư sĩ thơ đầu tường lập tức dao tương vọng, nhất kiến tri quân tức đoạn tràng đích truyện thuyết… Chỉ có vi phụ là người xấu nhẫn tâm chia cắt đôi tình nhân.” Minh Nguyên Lãng tức giận nở nụ cười.
Tiểu Tề Tử núp ở trong tán cây nuốt dưa gang trong miệng xuống, cảm khái, chậc chậc, không hổ là Quốc Công gia, mắng chửi người còn nói có sách mách có chứng.
Tâm Tú ngồi xổm bên cạnh cũng tràn đầy đồng cảm gật đầu, đọc sách ít, mắng chửi người cũng không lưu loát.
Thương Kiều im lặng, đẩy Minh Lan Nhược ra sau lưng.
Minh Nguyên Lãng cười lạnh vuốt tay áo: “Hạ quan cũng không dám đánh Đốc chủ, hạ quan chỉ giáo huấn nữ nhi hư không hiểu chuyện!”
Nói là nói như vậy, chổi lông gà trong tay lại không chút do dự “bốp bốp bốp!”
Quất tới như mưa đổ ập xuống trên đầu Thương Kiều.
Không phải là ỷ vào mình da dày thịt dày, nội lực tu vi thâm hậu, mình lại là một thư sinh văn thần, chút công phu này không đủ cho vị Đốc chủ đại nhân chưởng quản Hình Chiếu xem.
Thật sự cho rằng ông ấy không có biện pháp? Không phải nữ nhi thích khuôn mặt kia của hắn sao?
Ông ấy đánh nữ nhi sẽ đau lòng, đánh tiểu súc sinh Thượng Quan gia này sẽ không đau lòng!
Lúc đầu Thương Kiều còn bất động như núi, không phải là chổi lông gà sao? Roi quất tới, hắn cũng không sợ!
Nhưng bị gõ mấy cái phất trần thì thấy sai sai ngay.
Đánh người không đánh mặt, vị nhạc phụ đại nhân này của hắn tuy là một thư sinh nhưng cũng có nội lực, chổi lông gà không tính là vũ khí hạng nặng gì nhưng quất liên tục như thế này…
Da mặt hắn mỏng nhất, làm sao chịu được bị đánh như vậy, ngày mai nhẹ thì mặt mũi bầm dập, nặng thì hủy dung.
Ngày thường Thương Kiều yêu quý khuôn mặt này nhất, khuôn mặt này cũng là vũ khí mê hoặc lòng người của hắn, lúc này bắt đầu có hơi chật vật, bước qua một bên vài bước, không thay đổi biểu cảm né tránh.
Nhưng Minh Nguyên Lãng nào chịu buông tha hắn, căm tức quất đến mức lông gà bay loạn, vừa đi qua vài bước, trở tay lại rút chổi lông gà còn lại trong bình hoa.
Sau đó ông ấy tay năm tay mười bước lao nhanh về phía Thương Kiều, tiếp tục tay năm tay mười quất liên tục, vừa đánh vừa mắng:
“Tương thử hữu bì, nhân nhi vô nghi! Nhân nhi vô nghi, bất tử như thế nào!”
“Sĩ không biết liêm sỉ, y quan cẩu trệ!”
“Lễ nghĩa liêm sỉ bị chó ăn hết!”
“Mơ ước vãn bối nhà mình, chết có xấu hổ hay không!”
“Xì, vương bát đản…”
Xem ông ấy đập nát gương mặt không biết xấu hổ quyến rũ nữ nhi kia!
Tâm Tú và Tiểu Tề Tử núp ở trong tán cây nhìn lông gà bay tứ tung trong phòng, Minh Quốc Công mắng chủ tử mình, từ nho nhã đến càng ngày càng bình dân!
Từ lúc kêu Đốc chủ đi chết đến những lời th* t*c ở phố phường, chuyện này… Còn là Minh Đại Học Sĩ được xưng là đứng đầu thanh lưu, danh sĩ phong lưu sao?
Người đọc sách mắng, thật đúng là lợi hại… Khó trách Minh Đại Học Sĩ há miệng là đánh đâu thắng đó trong triều đình.
Trong phút chốc, hai người trợn mắt há hốc mồm.
Lại nhìn chủ tử mình chật vật không chịu nổi, lông gà đầy đầu, bị rượt khắp phòng né tránh rồi lại không thể không bị đánh.
Từng người bọn họ tự ôm nửa quả dưa gang trong tay im lặng một hồi.
Tâm Tú mở miệng: “Chủ tử gia ‘bị ám sát’, chúng ta cần cứu giá không?”
Tiểu Tề Tử hạ quyết tâm, cắn một miếng dưa gang: “Không thể đi vào, nếu không chúng ta sẽ bị diệt khẩu!”
Không có cách nào, ai bảo Đốc chủ ăn “cải trắng nhỏ” được Quốc Công gia tỉ mỉ tưới nước bón phân, lần này sẽ phải chịu thiệt thôi.
Xem ra, không phải lúc nào mầm non lớn lên cũng là chuyện tốt, một mầm non nhỏ lớn lên đã muốn ăn “cải trắng nhỏ” của người khác, một khi ăn “cải trắng nhỏ” sẽ bị đánh.
Tâm Tú suy nghĩ, cũng hạ quyết tâm cắn miếng dưa: “Đúng, tử sĩ cũng phải chết có ý nghĩa.”
Không thể bởi vì thấy Đốc chủ bị nhạc phụ đánh thành đầu heo mà bị chủ tử diệt khẩu, đây chẳng phải là thảm kịch nhân gian sao!
“Nhãi ranh! Ngươi đứng lại cho ta! Không phải ngươi chắc chắn không đánh trả sao!” Tay trái tay phải Minh Nguyên Lãng cầm hai cây chổi lông gà, phẫn nộ thở hổn hển mắng Thương Kiều.
Thương Kiều đứng sau bàn hoa, không có cảm xúc gì mà sờ sờ da mặt tuấn mỹ của mình, đoán chừng ngày mai mặt mũi sẽ bầm dập.
Hắn thản nhiên nói: “Đúng vậy nhưng ta không nói không động đậy.”
Chuyện này cũng không trách hắn được, vị tỷ phu này của hắn, hoặc là nói nhạc phụ tương lai là người lòng dạ đen tối ra tay còn độc.
Tiểu cô nương thích khuôn mặt này của hắn bao nhiêu, trong lòng hắn biết rõ nhưng hắn không thấy xấu hổ ngược lại cho là vinh hạnh, cho nên muốn đánh hỏng mặt hắn thì không được!
“Ngươi ngươi ngươi… Ngươi có bản lĩnh thì đừng ra khỏi cửa này, ra khỏi phòng khách này, cả đời này ngươi đừng nghĩ làm phu quân chính thức của con bé, nhà ta không thiếu tiền, ta nuôi nữ nhi và ngoại tôn cả đời, đứa nhỏ cùng họ với Nhược Nhược!”
Minh Nguyên Lãng chán nản, lấy chổi lông gà chỉ hắn mắng to!
Được, trách ông ấy đánh giá thấp sự xảo trá của tên khốn kiếp này!
Thương Kiều nghĩ nghĩ, nhìn nhạc phụ tương lai, buồn bã nói: “Được, ta không ra khỏi phòng khách.”
Cho dù phòng khách không lớn nhưng chỉ với chút công phu này của Minh Nguyên Lãng, muốn đánh tới hắn, chỉ có thể như vừa rồi, mình đứng bất động.
Minh Lan Nhược ngoan ngoãn ngồi quỳ ở kia, sắm vai tiểu nữ nhi ngoan ngoãn, hạ thấp cảm giác tồn tại.
Tiện thể vừa uống trà, vừa nhìn phụ thân mình xách theo hai cây chổi lông gà, đuổi theo nam nhân nhà mình vẽ ra “quy tắc trò chơi”.
Sau đó lão phụ thân đằng đằng sát khí, long tinh hổ mãnh đuổi theo nam nhân nhà mình né tránh khắp nơi, lông gà bay loạn cả phòng.
Nam nhân nhà mình vì dỗ nhạc phụ còn muốn cho lão phụ thân đánh nhưng còn phải che chở khuôn mặt xinh đẹp của hắn, không cho đánh hỏng.
Aiz, như vậy đúng rồi, đánh đi, đánh đi, cho phụ thân trút giận, thuận tiện, thù lúc trước hắn bắt nạt nàng, vừa vặn để phụ thân trả cho nàng, cũng là đáng đời hắn.
…
Cũng không biết qua bao lâu, Minh Nguyên Lãng mệt mỏi ngồi ở trên ghế bát tiên thở hổn hển, hai cây chổi lông gà trong tay, tuy rằng ông ấy dùng nội lực che chở.
Nhưng vẫn có một cái bị gãy, một cái sắp gãy.
Dù sao lông gà bên trên cơ bản đã không còn.
Minh Lan Nhược bò dậy, ngoan ngoãn khéo léo bưng trà rót nước, lau mồ hôi cho phụ thân: “Phụ thân mệt mỏi thì nghỉ ngơi một chút, không vội, lát nữa lại tiếp tục đánh.”
Thương Kiều đứng ở một bên, lạnh lùng nhìn Minh Lan Nhược một cái, người bị đánh không phải nàng, cho nên có thể mồm mép lưu loát sắp xếp như vậy?
Hắn dời mắt, mặt không chút thay đổi lấy mấy cọng lông gà trên trán mình xuống: “Quốc Công gia còn muốn đánh sao? Nếu muốn, ta sẽ cho người đưa thêm hai cây chổi lông gà tới?”
Minh Nguyên Lãng nghe vậy, tức giận đến mức quăng cây chổi lông gà sắp gãy trong tay về phía hắn: “Cút ra ngoài!”
Thương Kiều không nhúc nhích, chổi lông gà đập kia vào người mình, rơi xuống đất thành hai nửa.
Minh Nguyên Lãng thấy thế càng tức giận, không chút khách khí ném chổi lông gà gãy sang Minh Lan Nhược bên cạnh nhưng không ném ở trên người nữ nhi mà ném ở bên chân: “Cút, con cũng cút, mang theo tên không biết xấu hổ kia cùng cút đi!”
Minh Lan Nhược ngoan ngoãn gật đầu: “Phụ thân nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai Nhược Nhược lại tới.”
Nói xong, nàng bước từng bước nhỏ rời đi, lúc này Thương Kiều mới im lặng đi theo sau nàng ra ngoài.
Minh Nguyên Lãng mệt mỏi vô lực ngồi phịch trên ghế, xoa giữa mày, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, trong lòng phiền muộn.
Cô nhi của Tiêu gia cũng chỉ còn lại một mầm non duy nhất là nàng, cũng may Quan Âm sinh cho ông ấy một đứa con gái, nếu không cho dù theo họ ông ấy, ông ấy cũng không giữ được đứa nhỏ này.
Tuy nói gái lớn phải gả chồng nhưng vì sao Nhược Nhược lại chọn hắn?
Quan Âm…
Những chuyện năm đó, trong lòng ta cũng không quên được… Aiz.
Người Tiêu gia và nàng không muốn con bé báo thù, chỉ hy vọng cả đời con bé bình an vui vẻ nhưng hiện tại… Con bé vẫn đi lên con đường kia.
Chỉ mong Quan Âm nàng và mấy người nhạc phụ ở trên trời phù hộ Nhược Nhược…
…
Minh Lan Nhược ra khỏi cửa thì dặn dò người hầu canh giữ ở ngoài sân: “Mau chóng đi vào, chăm sóc Quốc Công gia thật tốt, nếu bệnh tình Quốc Công gia có dị thường phải báo ngay.”
“Vâng.” Mấy người hầu cung kính gật đầu, đi vào trong phòng.
Minh Lan Nhược lại gọi một người: “Đi lấy một cái áo choàng lại đây.”
Người hầu kia gật đầu, chỉ chốc lát đã cầm một cái áo choàng mới do Minh Lan Nhược sai người làm cho Minh Quốc Công tới.
Minh Lan Nhược tiếp nhận áo choàng, đuổi hết mọi người đi, lại ôm áo choàng đến bên cạnh Thương Kiều, hất áo choàng lên, che khuất từ đầu đến chân hắn.
Cũng che dấu hết mọi sự chật vật của hắn, nàng cẩn thận thay hắn thắt dây lưng áo choàng.
Cảm giác được ánh mắt u ám của hắn, Minh Lan Nhược ho nhẹ một tiếng: “Trở về đi, phụ thân cũng chỉ lo lắng cho ta, Đốc chủ đừng để ý.”
Là Đốc chủ Đông Xưởng, Cửu Thiên Tuế dưới một người trên vạn người sao có thể bị người ta nhìn thấy bộ dáng chật vật như vậy.
Hắn là một người kiêu ngạo lại tao nhã như thế, bây giờ lại vì nàng mà từ bỏ cơ thể, vì chu toàn với phụ thân mà chật vật như vậy, quan tâm đến từng cảm xúc của phụ thân.
Sao lòng nàng không cảm động?
Nhưng vừa rồi nàng không dám động đậy mà thôi…
Nhưng thành ý của hắn, sự dịu dàng của hắn, nàng cảm nhận được.
Một người yêu ngươi, tất nhiên sẽ cho ngươi cảm nhận được thành ý của hắn.
Thương Kiều lẳng lặng nhìn nàng, bỗng nhiên vươn tay ra: “Đi thôi.”
Minh Lan Nhược nhìn hắn cười, không chần chờ, đưa bàn tay nhỏ nhắn cho hắn.
Thương Kiều nắm lấy năm ngón tay thon dài trắng nõn, muốn nắm chặt tay nàng trong tay, Minh Lan Nhược lại bỗng nhiên mở ngón tay của mình ra, trở tay đan vào mười ngón tay thật sâu của hắn, nở nụ cười thanh diễm về phía hắn: “Trở về phòng!”
Thương Kiều hơi ngẩn ra, quay mặt đi nhưng khóe môi luôn căng thẳng, sưng đỏ không thể kìm được hiện ra một nụ cười nhạt.
Hắn xoay người dắt nàng, vai kề vai rời đi.
Trong phòng, Minh Nguyên Lãng đứng ở bên cửa sổ nhìn một màn này, đáy lòng chua xót, không kìm được cúi đầu mắng một tiếng: “Hừ, tiểu tử thối!”
…
Trở lại trong viện của bọn họ, Thương Kiều tự mình đi tắm rửa, Minh Lan Nhược thì chuẩn bị thuốc, chờ hắn tắm rửa xong đi ra bôi thuốc cho hắn.
Thương Kiều tắm rửa xong, hơi nước bốc lên chỉ mặc một chiếc áo choàng rộng thùng thình, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, ngay cả trung y cũng lười mặc.
Hắn xõa tóc, giẫm guốc gỗ tùy ý ngồi ở bên cạnh bàn, ngược lại hơi có hơi thở tản mạn ph*ng đ*ng của danh sĩ Ngụy Tấn.
Minh Lan Nhược nhìn trán, khóe mắt, sống mũi, khóe môi có vết đỏ và vết thương.
Nàng không khỏi đau lòng, sau khi rửa tay, cẩn thận cầm thuốc mỡ bôi lên cho hắn: “Nhịn một chút.”
Thuốc mỡ có chút k*ch th*ch, chạm vào mắt, giữa mày hắn khẽ vặn lại, nhẹ “a” một tiếng, theo bản năng tránh tay nàng.
Minh Lan Nhược đưa tay cố định mặt hắn, cúi đầu khẽ thổi: “Phù, không đau, ngoan, nhịn một chút.”
Nàng theo thói quen dùng cách bôi thuốc cho Tiểu Hi khi nghịch ngợm gây sự bị thương để đối đãi với Thương Kiều.
Thương Kiều hơi dừng lại, ánh mắt thâm thúy nhìn nữ nhân đang nâng mặt mình, bất động, để nàng đau lòng cúi đầu nhẹ nhàng thổi hơi vào vết thương của hắn.
Chỉ cảm thấy hơi thở dịu dàng kia từ trên mặt lan tràn vào đáy lòng.
Ngoại trừ trưởng tỷ, không ai cảm thấy hắn bị thương sẽ đau.
Năm xưa khi làm nhiệm vụ ở Đông Xưởng thường bị thương, ngay cả lão Hòa cũng quen với vết thương trên người hắn, không chớp mắt móc mũi tên từ trong thịt ra.
Hắn nhẹ nhàng nhếch khóe môi, đúng là tuổi càng lớn càng làm kiêu, bây giờ hành động này của nàng, ngược lại khiến cho hắn cảm thấy chút vết thương kia giống như sẽ đau thật.
Một hồi lâu, thấy nàng không thổi nữa, hắn mới thản nhiên nói: “Không phải vết thương đau, là thuốc kia có chút k*ch th*ch, chạm vào mắt.”
Minh Lan Nhược sửng sốt, vội cẩn thận rửa tay sạch sẽ trong chậu nước bên cạnh.
Nàng áy náy đi đến hòm thuốc lấy ra mấy hộp thuốc mỡ: “Thứ kia bỏ thêm dầu Hoa Hồng, lưu thông máu tan máu bầm nhanh, ta quên mất nó có hơi k*ch th*ch, không tiện dùng chung quanh mắt.”
Nàng chỉ muốn thay hắn mau chóng giảm vết bầm tím trên mặt, nếu không hắn không có cách nào ra ngoài gặp người.
Thương Kiều tựa vào bên cạnh giường mềm, đầu ngón tay tùy ý thưởng thức eo của nàng, ung dung nói: “Không sao, Quốc Công gia bớt giận là được.”
Lúc nãy nha đầu này ở bên cạnh xem kịch vui vẻ, hắn không thể vô duyên vô cớ bị đánh không một trận này, dù sao cũng phải cho nàng biết thương hắn hơn.
Quả nhiên trong mắt Minh Lan Nhược lại có thêm vài phần nhu tình và áy náy: “Lát nữa ta bôi thuốc cho ngài.”
Sau đó, nàng cầm mấy hộp sứ đựng mỡ màu trắng, lần lượt mở ra nhìn một chút, chọn một trong số đó ra.
Nàng lại dùng khăn giúp hắn cẩn thận lau thuốc mỡ trên mặt, mới dùng một cái thìa bạc múc ra thuốc mỡ đặt ở lòng bàn tay ấm áp, cẩn thận bôi thuốc lên vết thương trên mặt hắn một lần nữa.