Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 510

Một thanh kiếm sắc bén trực tiếp đâm vào ngực của nàng ta, thậm chí sợ vết thương của nàng ta không đủ lớn, đâm vào sau đó còn xoay tròn hai vòng, để bảo đảm chặt đứt mạch tim của nàng ta.

Sau đó Minh Lan Nhược rút kiếm ra, nhìn máu tươi b*n r*, thản nhiên nói:

“Con người ta, ghét nhất cái loại kịch bản rơi xuống vách núi, lại được kỳ ngộ gì đó, sau đó chết không thành, cho nên, ngươi vẫn là chết ở chỗ này thì tốt hơn.”

“A!” Cố Bích Quân hơi mở to hai mắt, giống như thật không ngờ một người không có võ nghệ, nữ tử nũng nịu như nàng, ngoại trừ âm mưu quỷ kế sau lưng, lại tự mình giết người.

Sau đó Minh Lan Nhược trả kiếm lại cho Trần Ninh, thở dài:

“Còn nữa, thật ra ta không chỉ thích làm âm mưu quỷ kế, cũng quả thật đã từng giết người, ngươi không cần lo lắng ta sẽ sợ giết người, xuống tay không vững, một kiếm này đi xuống, một hồi nữa ngươi sẽ chết thấu, yên tâm.”

Cố Bích Quân lại phun ra một ngụm máu, cũng không biết là tức giận, hay là đau đớn: “Ngươi ngươi ngươi…”

Cảnh Minh, Trần Ninh, Vệ Dã: “…”

Đại tiểu thư thật ra định làm Cố Bích Quân tức chết sao?

Cố Bích Quân đau đớn, miệng đầy máu tươi hoảng hốt nhìn bầu trời, bỗng nhiên lộ ra nụ cười quỷ dị: “Ha ha ha…”

Nàng ta cười ai oán và cười quỷ dị: “… Ngươi… khụ… có tin là… ngươi sẽ phải gặp báo ứng không!”

Minh Lan Nhược nhìn Cố Bích Quân cả người toàn máu, nheo mắt: “Quả báo? Bây giờ ta đã có thể nói cho ngươi biết, tại sao ta muốn đuổi cùng giết tận bọn họ. Đầu tiên, ngươi sỉ nhục phụ thân ta, là nữ nhi của ông ấy, ta phải tận tay đâm chết kẻ thù.

Nàng lấy một tấm Tử Ngọc Lệnh Bài, lạnh lùng nói: “Thứ hai, ta muốn thanh lí môn hộ, bọn phản đồ Xích Huyết các ngươi phải chết!”

Cố Bích Quân nhìn lệnh bài trong tay nàng, lại kinh ngạc nhìn về phía nàng, khàn giọng: “Tử Ngọc Xích Huyết Lệnh… ngươi… ngươi… rốt cuộc ngươi là ai!

Minh Lan Nhược nhướng mày: “Ta là nữ nhi của Tiêu thị Tiêu Quan Âm cùng minh môn gia chủ Minh Nguyên Lãng, các ngươi không biết ta là di huyết duy nhất của Tiêu gia à?”

Nàng cẩn thận thu hồi lệnh bài: “Đương nhiên, hiện tại ta là người thừa kế Tử Ngọc Xích Huyết Lệnh và Xích Huyết Quân, tức là, ta quả báo của các ngươi!”

Cố Bích Quân không thể tin nổi, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Thì ra là vậy!

Nhưng… nếu Minh Lan Nhược không gả cho Tần Vương thì sao? Sao dám tạo phản dưới mí mắt Hoàng đế? Nàng điên rồi sao?

Minh Lan Nhược lại buông tay: “Còn tại sao vừa rồi ta lại nói chờ một chút sẽ nói cho ngươi biết sau, là vì ta phải xác định ngươi và người của ngươi cùng chết hết rồi mới nói ra bí mật, bằng không, lỡ như có sát thủ nào đó may mắn trốn thoát, vậy chẳng phải là không tốt sao?”

Nàng đã xem thoại bản nhiều rồi nên khá cẩn trọng.

Cố Bích Quân không kiềm được mà phun ra một ngụm máu: “Ngươi… ngươi…”

Minh Lan Nhược nhìn khuôn mặt như giấy vàng đồng của Cố Bích Quân, nhàn nhạt xua tay: “Được rồi, ngươi có thể đi chết rồi, nhớ thay ta chuyển lời cho ngoại tổ phụ rằng ta đã đưa bọn phản đồ đến cho Diêm Vương xét xử, để ông ấy yên tâm.”

Xét xử là trách nhiệm của Diêm Cung, nàng chịu trách nhiệm đưa những kẻ phản bội xuống địa ngục để gặp Thập Điện Diêm la!

Cảnh Minh, Trần Ninh và Vệ Dã cùng trầm mặc.

Đại tiểu thư thực sự rất ghét Cố Bích Quân nha, đúng là muốn chọc nàng ta tức chết.

Quả nhiên, Cố Bích Quân không còn cử động được nữa, toàn thân co quắp, cười oán độc: “Ngươi… cho rằng… ngươi cho rằng ngươi… có thể đầu độc…”

Minh Lan Nhược nhìn nàng ta, bỗng nhiên cảm giác được gì đó, cấp tốc lùi lại mấy bước.

Nhìn thấy vẻ cảnh giác của Minh Lan Nhược, Cố Bích Quân cười thoi thóp: “Ta nói rồi… Minh Nguyên Lãng… Ta muốn ông ta nhìn nữ nhi yêu dấu của mình… bị cưỡng h**p đến chết… ngươi đoán xem… ta có thể làm được không?”

Cảnh Minh chặn trước mặt Minh Lan Nhược: “Tiểu thư, cẩn thận!”

Bốn phía đã không còn người của Cố Bích Quân, nàng ta ỷ vào cái gì mà dám nói ra những lời này?

Ánh mắt Cố Bích Quân lơ đãng: “…Ta chết… cũng sẽ đưa ngươi và Minh Nguyên Lãng xuống địa ngục… ngươi cứ đợi bị người của ngươi…chơi chết đi…”

Dứt lời, đầu nàng ta vặn vẹo, mất hơi thở hoàn toàn, hai mắt không nhắm mà nhìn lên trời, máu thấm đẫm gốc cây.

Minh Lan Nhược đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn cái cây phía trên Cố Bích Quân, toàn thân nổi da gà.

Cái cây dường như đã hút máu Cố Bích Quân, bên trong mọc đầy những cây nấm kỳ lạ màu đỏ tươi.

Nếu để ý kỹ, còn có thể thấy nấm phát ra sương mù màu đỏ sậm rất khó phát hiện trong bóng tối.

Minh Lan Nhược biết rằng đó là hạt giống sương mù của nấm!

Nấm là loài có hạt giống cực kỳ nhỏ, khi nấm lớn lên sẽ bất ngờ nổ tung rồi phát tán theo gió.

Không biết những hạt giống sương mù kia mất bao lâu mới tản đi.

Khuôn mặt Minh Lan Nhược nghiêm nghị nói: “Không phải, nấm đỏ trên cây này có vấn đề gì đó, đi mau, mọi người mau xuống núi!”

Nhưng đáp lại nàng là tiếng th* d*c nặng nề.

Khi nàng quay đầu lại, nàng phát hiện ra Trần Ninh, Vệ Dã và những thành viên trẻ đi theo khác của Xích Huyết Quân có khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt đăm đăm, dường như thở không ra hơi, toàn thân nóng bừng, liều mạng th* d*c!

Hạt nấm đỏ này có độc! Hơn nữa còn là chất độc k*ch th*ch h*m m**n của con người!

Chết tiệt! Trần Ninh và Vệ Dã cũng bị trúng độc từ hạt giống này! Trong núi rừng sao có thể có loại hạt giống như vậy chứ!

Hơn nữa thứ này trông rất mạnh mẽ!

Nét mặt của Minh Lan Nhược thay đổi liên tục.

Cố Bích Quân, tiểu nhân bẩn thỉu này, loại thuốc k*ch d*c mạnh mẽ mà lần trước nàng ta dùng trên Thượng Quan Hoành Nghiệp có lẽ được chiết xuất từ cây nấm này!

Minh Lan Nhược vội nhìn về phía Cảnh Minh, thấy mặt nàng ấy cũng bắt đầu đỏ lên.

Mặt khác, tuy cảm thấy hơi nóng nhưng nàng vẫn có thể chịu được.

“Cái thứ này… hình như võ công càng cao, nội lực càng cao… càng dễ… càng dễ trúng chiêu… Tiểu thư… mau… mau đi thôi!”

Cảnh Minh giữ chặt lấy tay nàng, run rẩy nói.

Cố Bích Quân này thực sự xứng đáng được gọi là mưu mô và tàn nhẫn nàng ta có thể đã có ý định chết nên đã trốn thoát đến đây!

Trần Ninh bỗng nhiên kéo Vệ Dã, hai người còn dùng dao rạch vào cánh tay nhau để giữ tỉnh táo, nghiến răng nghiến lợi mắng bọn họ: “Cảnh Minh, ngươi cũng đi mau đi!

Cảnh Minh là nữ tử, nàng ấy ở đây thì bọn họ sẽ không kiềm chế được!

Minh Lan Nhược cau mày, móc một túi thuốc từ trong túi ra.

Một lúc sau, nàng đổ ra hai viên thuốc nhét vào tay Trần Ninh và Cảnh Minh: “Cầm đi, đây là Thanh Tâm Hoàn, trên người ta chỉ có hai viên, có thể tạm thời ức chế hạt giống độc kì quái này!”

Hôm nay nàng giết người diệt khẩu, mang theo nhiều độc dược, thuốc giải độc cũng mang theo không ít nhưng ai đi giết người mà mang theo thuốc giải xuân dược chứ?

Cảnh Minh vội nuốt vào, nếu còn sức, có thể cõng đại tiểu thư lên lưng mà trốn thoát!

Trần Ninh đang định uống thuốc thì nhìn thấy Vệ Dã thở hồng hộc, mặt đỏ bừng, rút dao định cắt cổ.

Hắn ta giật mình, dùng một chưởng đánh bay con dao của Vệ Dã: “Ngươi điên rồi!”

“Người như ta rất bẩn thỉu, không còn đáng để sống. Chúng ta không thể… chúng ta không thể để Cố Bích Quân được như ý, làm tổn thương tiểu thư được!”

Vệ Dã loạng choạng một bước, sau đó mặt đỏ bừng rút đao của người khác ra, chuẩn bị tự sát!

Những người khác vừa nhìn thấy hành động của Vệ Dã, cũng định thi nhau dùng kiếm tự sát trong khi vẫn còn lý trí!

Nếu làm tổn thương đại tiểu thư thì bọn họ tình nguyện chết!

Trần Ninh đành phải vận dụng nội lực, lớn tiếng gầm lên: “Dừng lại, chúng ta còn chưa đến bước này!”

Trần Ninh vừa nói vừa túm lấy cổ áo Vệ Dã, nhét thuốc vào miệng hắn ta: “Ngươi bình tĩnh lại chút cho ta”

Vệ Dã không phòng bị đã nuốt thuốc vào, khô nóng trong cơ thể bỗng nhiên được khống chế.

Hắn ta kinh hãi nhìn Trần Ninh: “Trần Ninh, ngươi…”

“Nhân lúc chúng ta còn giữ được lý trí, mau dẫn đại tiểu thư đi đi! Đi gọi người đi! Họ đi rồi thì chúng ta có chuyện gì cũng không sao!”

Trần Ninh thở hổn hển, máu sôi sùng sục khắp cơ thể.

Hắn ta vừa sử dụng nội lực, dược tính phát tác càng mãnh liệt hơn, khó có thể khống chế được mà muốn đến gần Minh Lan Nhược và Cảnh Minh.

Minh Lan Nhược nhìn thấy các thành viên Xích Huyết khác đang cố gắng duy trì sự tỉnh táo, mau chóng nằm trên lưng Cảnh Minh, đưa ra quyết định thật nhanh: “Đi thôi!”

Trần Ninh nói không sai, chỉ khi nàng và Cảnh Minh rời khỏi đây thì những người khác mới có cơ hội sống sót!

Trần Ninh, người có tu vi cao nhất, đã bị dược tính ăn mòn và đã mất đi lý trí hoàn toàn.

Hắn ta bỗng nhiên ngước đôi mắt đỏ hoe lên, chồm tới túm lấy vạt áo của Cảnh Minh, ánh mắt hỗn loạn: “Cảnh Minh, Cảnh Minh…”

Cảnh Minh bị hắn ta tóm ngực, cau mày lại, theo bản năng muốn đá vào eo và bụng hắn ta một cái.

Nhưng nàng ấy do dự một lúc, cuối cùng đá vào đầu gối hắn ta, khiến hắn ta quỳ xuống đất.

Sau đó, nàng ấy vội quay người cõng Minh lan Nhược trên lưng rồi vận công bay về phía cành cây.

Vào lúc này thì những cao thủ Xích Huyết khác đã hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy và đôi mắt đỏ rực đuổi theo họ.

Vệ Dã nghiến răng nghiến lợi nhặt bao kiếm lên, nghiêm mặt nói: “Cảnh Minh, ngươi mang đại tiểu thư đi, để ta sẽ chặn lại!”

Minh Lan Nhược giật mình: “Vệ Dã, thuốc này chỉ có thể tạm thời trấn áp, cùng lắm là trong hai giờ! “

Không phải Vệ Dã định tự sát lần nữa đấy chứ?

Vệ Dã mở bao kiếm ra, cố gắng lao tới chỗ thuộc hạ bị mất lí trí, cười khổ: “Nếu ngài không ở đây, ta sẽ không tự sát nữa, xin ngài hãy mau chóng rời đi!

Cảnh Minh vội cõng Minh Lan Nhược trên lưng rồi bay đi, chạy thẳng xuống núi.

Sau lưng không ngừng truyền đến tiếng nắm đấm đá đan xen, cùng với tiếng người đuổi theo họ.

Nhịp tim Minh Lan Nhược ngày càng nhanh, miệng khô khốc, như vậy là nàng cũng bị trúng dược

Nàng không khỏi cười khổ, không thể ngờ rằng sau khi g**t ch*t phản đồ của Xích Huyết thì giờ lại đến lượt nàng trốn thuộc hạ của mình!

Cố Bích Quân dù đã chết, cũng là một đối thủ đáng gờm mà cả đời ít nhìn thấy!

Ở dưới chân núi, Đề kỵ Hắc Y của Đông Xưởng giơ đuốc bảo vệ Thương Kiều suốt chặng đường phía sau núi, thúc ngựa phi nhanh.

“Một trong những do thám của chúng ta đã tìm thấy một đám sát thủ lợi hại đang bảo vệ Cố Bích Quân khi nàng ta chạy trốn, thế nhưng người của tiểu nương nương rất mạnh và đã g**t ch*t tất cả bọn họ rồi.”

“Không biết tại sao những thuộc hạ của tiểu nương nương đang bắt đầu bao vây tiểu nương nương và nữ thị vệ, nét mặt của bọn họ có gì đó không đúng lắm, giống như bị đánh thuốc, thần trí mê sảng!”

“Một mình do thám của chúng ta không ngăn cản được nhiều người như vậy, chỉ có thể vội vàng đi cầu cứu! “

Tiểu Tề Tử trầm giọng nói về tin tức mới.

Ánh mắt Thương Kiều u ám: “Bản thân Cố Bích Quân cần những sát thủ lợi hại, không biết khi nào mới xuất hiện, đám sát thủ đó có lẽ đến từ kinh thành, muốn tách riêng ra lấy mạng của Tần Vương và Nhược Nhược.”

Chỉ là không biết Cố Bích Quân đã sử dụng thủ đoạn gì!

Hắn quất roi cưỡi ngựa lên núi nhưng cuối cùng trời tối, đường núi thì hiểm trở, vậy nên không thể tăng tốc được.

Thương Kiều dứt khoát bỏ ngựa lại, dùng khinh công bay luôn lên ngọn cây rồi chạy về hướng mà do thám chỉ.

Ban đêm trời quá tối, hắn dùng nội lực hét lớn: “Minh Lan Nhược!”

Lúc này thì đạo tặc ở Cố Gia Trại sớm đã trốn thoát rồi, chẳng bằng gọi người luôn!

Hét lên mấy lần, hắn nhìn thấy bóng cây cách đó không xa đung đưa, mơ hồ nghe thấy có người hét lên: “Không được qua đây!”

Hắn nhắm mắt lại tập trung dùng nội lực lắng nghe, hắn nghe được hai hơi thở dài và mỏng, trong đó một người yếu đuối rõ ràng là người không có nội lực!

Thương Kiều vội vàng phi như diều hâu bay lượn giữa rừng, dẫn đầu hất đám người ra, vội vàng lao ra ngoài tìm Minh Lan Nhược.

Đúng thật, nửa canh giờ sau, hắn chạy đến một nơi, đã nhìn thấy một bóng người, không, hai bóng người, từ trong rừng nhảy ra.

Dưới ánh trăng, Cảnh Minh cõng Minh Lan Nhược, chật vật nhảy ra ngoài.

Minh Lan Nhược gặp Thương Kiều, thế nhưng không tỏ ra vui mừng mà ngược lại là kinh hãi: “Thương Kiều, không phải ta đã bảo ngài đừng tới rồi sao? Đi ra đi!”

Những hạt giống kia dính dược và sẽ bám lại trên thân người, bây giờ trên người Trần Ninh và những người khác dính toàn những thứ đó!

Thương Kiều giật mình, chưa kịp phản ứng chỉ cảm nhận ở phía đối diện có một cơn gió từ những kẻ truy đuổi Minh Lan Nhược ập vào mặt mình.

“Đáng chết mà! Mau bịt miệng và mũi lại!” Minh Lan Nhược cắn răng, nghiêm nghị mà hét to.

Trần Ninh và những người khác đã thở hổn hển, đôi mắt đỏ rực, lao ra khỏi núi như dã thú, vây họ ở giữa.

Những hạt sương nấm trên người họ bị gió thổi bay thẳng vào miệng và mũi của Thương Kiều!

Hắn giơ tay áo lên che chóp mũi nhưng lại cảm thấy một đợt rung lắc trước mắt mình, miệng và mũi nóng lên, khô nóng đến nỗi cả linh đài cũng hoảng loạn.

Minh Lan Nhược thấy vậy, đôi mắt nàng trừng to, cả người cảm thấy khó chịu!

Đáng chết! Tu vi của vị gia này này đã đạt tới cảnh giới hoàn mỹ, lại có võ công cao nhất trong tất cả mọi người, nói cách khác là hắn sẽ phát tác chỉ trong nháy mắt.