Cố Đại bị hắn ta quăng xuống dưới thành!
Trong nháy mắt hắn ta ngã xuống, chỉ nghe thấy có người khủng hoảng hô to: “Không hay rồi, cửa thành mở, có nội gián! Có nội gián!”
Dây xích tinh cương nóng chảy bị người ta chậm rãi kéo, cánh cửa cứng rắn giống như một người đứng ở kia, cánh cửa vạn người cũng khó mở kia lại từ từ mờ ra.
Trước khi chết, trong đầu hắn ta chỉ có một ý niệm: Cố gia trại, Cố gia quân của bọn họ hoàn toàn xong rồi!
…
Thượng Quan Hoành Nghiệp ở trên tường vừa tùy ý đẩy binh lính vây công hắn ta ra, bỗng nhiên nghe thấy có người quát to cửa thành đã mở ra.
Trong mắt đan phượng của hắn ta tinh quang sáng ngời, phá lên cười: “Được!”
Hắn ta bỗng nhiên nhìn lướt qua binh lính Cố gia quân mặt trước đang nhìn nhau, khinh miệt cười nhạo một tiếng, cửa thành đã mở, hắn ta cần gì dây dưa với những tiểu binh trên đầu thành này?
Hắn ta lại lộn nhào một cái, phi thân từ trên tường thành nhảy xuống phía sau.
Hạ xuống giữa không trung huýt sáo một tiếng, chiến mã màu trắng của hắn ta chạy như bay tới.
Thượng Quan Hoành Nghiệp rơi xuống lưng ái mã, dùng thân thương gõ mông ngựa, cười to: “Đi thôi, Tật Phong, chúng ta đi gặp Minh phi nương nương, nữ chủ nhân của ngươi e là đang mở đại môn nghênh đón chúng ta đây!”
Minh Lan Nhược không hổ là Minh Lan Nhược, không hổ là nữ nhân của hắn ta! Thật cao minh!
Vậy mà nàng lại làm được lời hứa hẹn lúc trước, mở cửa thành từ trong thành ra cho hắn ta, trong ứng ngoài hợp, nghênh đón đại quân giết vào trong thành!
Đây là lần thương vong ít nhất trong cuộc chiến mà hắn ta từng đánh!
Hắn ta thật sự gấp rút muốn nhìn thấy nàng!
…
Đại môn đã mở, tuy sau cửa vẫn có chém giết nhưng những chống cự kia đã không còn mạnh mẽ nữa, đại bộ phận binh lính Cố gia trại lòng quân tan rã, thất bại thảm hại, tất cả ném binh khí xuống để chạy!
Thượng Quan Hoành Nghiệp cưỡi ngựa, mang theo ngân thương dẫn đại quân xông vào thành.
Trước cửa thành mở rộng có lửa cháy hừng hực, bóng người dây dưa chém giết, còn có…
Một chiếc ghế bát tiên.
Phía sau ghế bát tiên, là một hàng hơn mười Đề kỵ Hắc y đeo mặt nạ ác quỷ, tay cầm hiệu kỳ của Đông xưởng, khí thế lừng lẫy.
Trên ghế bát tiên có một bóng người lạnh như băng mặc y phục phi ngư thêu kim tuyến màu đỏ bạc.
Cửu Thiên tuế đại thái giám chưởng ấn Đề đốc Đông Xưởng đang ưu nhã uống trà, uy áp quanh thân bức người!
Trong nháy mắt đó, Thượng Quan Hoành Nghiệp và đại quân xông vào trong thành ngây dại.
Bọn họ dường như sinh ra một loại ảo giác – bọn họ không phải giết vào hang ổ đạo tặc, mà là vào kinh thành, chuẩn bị thăm viếng!
Thương Kiều nâng đôi mắt phượng u ám khó lường lên, ngả ngớn thưởng thức chuỗi ngọc phỉ thúy trong tay, cong môi mỉm cười:
“Cung nghênh Tần vương điện hạ, bản tọa đã đợi ngươi rất lâu rồi.”
Trong nháy mắt, sắc mặt Thượng Quan Hoành Nghiệp thay đổi, cái loại cảm giác này tựa như…
Ừ, giống như ăn phân vậy.
Ừ, rất tốt, thấy hắn ta “ăn phân”, mình vui vẻ.
Thương Kiều vui vẻ ưu nhã uống một ngụm trà.
Kẻ thù đoạt thê không đội trời chung, ha ha!
Thượng Quan Hoành Nghiệp trong nháy mắt cảm thấy trận đại thắng này có thể khẳng định địa vị của mình trong mắt phụ hoàng cũng không thơm nữa rồi!
Mà một đám đại quân hùng hổ giết vào trong thành nguy nga này, lại nhìn cảnh tượng này, trong lúc nhất thời các tướng quay mặt nhìn nhau.
Tại sao trước cửa thành lại xuất hiện “thứ” Đông Xưởng và Cửu Thiên Tuế này?
Giờ phút này còn thiếu mỗi người ở bên cạnh thét to: người đã tới, dập đầu, thỉnh an!
Theo lý thuyết,trên dưới triều dã này, ngoại trừ Vạn Tuế gia, chính là Thương Kiều địa vị cao nhất, cả nước cũng chỉ có vị gia này có thể được phong Thiên Tuế gia, bọn họ nhất định phải hành lễ tham kiến.
Ơ… Đang đánh nhau, đột nhiên dập đầu là xảy ra chuyện gì vậy…
“Được rồi, ở bên ngoài hoàn quân mệnh có điều không chịu, bản tọa chỉ phụng chỉ đến tiếp quản và tra phong tặc quân sơn trại tạo phản này, chư vị là thần có công, không cần quan tâm những lễ vật hư ảo kia.”
Nhưng vị Thiên tuế gia Thương Kiều này đứng dậy, tùy ý xua tay, hóa giải xấu hổ.
Một đám tướng sĩ cũng thở phào nhẹ nhõm, những thứ mà đại quân đánh trận này nói chính là sĩ khí và sát khí.
Khẩu khí này nhẹ nhàng, mọi người lại thấy địch phỉ đã hoàn toàn thất bại, buông lỏng, các binh tướng lần lượt buông đao kiếm xuống.
Đây chính là hiệu quả mà Thương Kiều muốn, hắn cũng không muốn để cho đại quân đằng đằng sát khí tiến vào, đấu đá lung tung phá hủy đồ vật trong thành này, đồ tốt trong thành này cũng không ít, tiểu nương nương sẽ dùng được.
Hắn hài lòng gật đầu: “Thành đã phá, phần còn lại giao cho Đông Xưởng xử lý là được, chư vị công thần và các tướng sĩ có thể vào thành nghỉ ngơi, sẽ nhanh chóng phong thưởng.”
Lập tức có Đề kỵ Hắc y tiến lên phân công nhau dẫn dắt đại quân theo trật tự vào thành.
Bọn họ trèo đèo lội suối mà đến, hiện tại không cần chém giết với kẻ địch, vào thành ăn cơm ngủ nghỉ, không cần thanh lý trật tự trong thành, còn có ban thưởng, ai không muốn?
Nhưng chủ tướng chưa từng lên tiếng, bọn họ đương nhiên là không dám.
Mấy vị tướng quân, Hiệu úy theo bản năng nhìn ngay về phía Thượng Quan Hoành Nghiệp.
Thương Kiều nhìn về phía Thượng Quan Hoành Nghiệp, mỉm cười vẫy tay: “Điện hạ, đến.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp: “…”
Trong nháy mắt đó, hắn ta cảm thấy giống như một con chó hoặc là… đứa bé.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn ta không thể không đi qua!
Hắn ta cắn răng, xoay người xuống ngựa, mặt âm trầm lạnh lùng nói với chư tướng bên cạnh: “Cút cút, nên làm gì thì làm đi!”
Những thứ vô dụng này, thái giám chết tiệt nói mấy câu đã dỡ hết sĩ khí và sát khí của bọn họ xuống, làm ra điệu bộ chó xù này làm gì!
Được lệnh của chủ tướng, một đám tướng quân Hiệu úy cũng không quan tâm việc bị mắng, chỉ cười một tiếng, giả vờ không thấy sắc mặt rất tệ của Tần vương, quay đầu lần lượt đi theo Đề kỵ Hắc y.
Thượng Quan Hoành Nghiệp lạnh lùng, cầm trường thương đi tới trước mặt Thương Kiều, ôm quyền qua loa: “Thiên Tuế gia!”
Từ khi xác định vị này không có khả năng trợ lực cho mình, thậm chí có thể gây trở ngại mình, hắn ta lười cung kính như trước kia.
Dù sao cũng vô dụng!
Thương Kiều không cho là ngỗ nghịch, mắt phượng nhướng lên, lạnh nhạt cười: “Tần vương vất vả rồi, uống trà, nghỉ ngơi?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp mím môi nhưng dâm uy của đối phương tàn sát bừa bãi đã lâu, lại là nhân vật được phụ hoàng nâng niu, cuối cùng thì hắn ta vẫn không dám trở mặt.
Hắn ta đành miễn cưỡng gật đầu, nhận lấy trà Đề kỵ Hắc Y bên cạnh đưa: “Đa tạ Thiên Tuế gia, không biết ngài đến đây lúc nào.”
Thái giám chết tiệt này không phải nói muốn đi Nam tuần sao? Sao lại chạy đến Đông Bắc Cương! Đến lúc nào?
Thương Kiều nhướng mày: “Điện hạ, phải chăng có rất nhiều nghi vấn?”
Thượng Quan Hoành Nghiệp miễn cưỡng cười nói: “Chỉ có chút nghi vấn, không biết Thiên Tuế gia có nguyện ý giải đáp không?”
Thương Kiều giống như nghiêm túc suy nghĩ một chút, cười cười: “A, không muốn.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp: “… Khụ khụ khụ!”
Ngụm nước trà kia sặc thẳng vào khí quản!
Không muốn, ngươi hỏi cái rắm!
Đùa giỡn lão tử đây?
Làm sao có người có thể đê tiện đến mức cây ngay không sợ chết đứng như thế, làm cho người ta muốn hộc máu! Cuối cùng thì phụ hoàng thích thái giám chết tiệt này ở điểm nào vậy? Thái giám chết tiệt này có chỗ nào khiến người ta thương! Có chỗ nào giống giải ngữ hoa chứ?
Thượng Quan Hoành Nghiệp điên cuồng oán thầm!
“Chậc!” Thương Kiều cầm khăn che môi, mặt ghét bỏ lui một bước, chán ghét xua tay: “Điện hạ lớn rồi mà uống nước cũng không ra dáng.”
Thượng Quan Hoành Nghiệp nghe khẩu khí dạy dỗ đứa nhỏ của hắn, tức giận đến nghẹn lại, nghiến răng nghiến lợi!
Hắn ta cố gắng ngăn chặn cơn giận, xụ mặt: “Thiên Tuế gia, ngài có nhìn thấy Vương phi của ta không?”
Thương Kiều nhướng mày đang muốn nói gì đó khiến Thượng Quan Hoành tức giận giậm chân, một gã Đề kỵ Hắc Y vội vàng chạy tới, thấp giọng nói gì đó bên tai hắn.
Đôi mắt phượng u ám của Thương Kiều lóe lên một tia hàn quang, đột nhiên xoay người rời đi: “Điện hạ, thất lễ rồi!”
Sau đó hắn nhón đầu mũi chân, phi thân về phía sau núi lướt đi.
Một đám Đề kỵ Hắc y cũng chạy theo ngay.
Chỉ trong chốc lát, mọi người Đông Xưởng biến mất sạch sẽ.
Thượng Quan Hoành Nghiệp buồn bực: “Đây là… có chuyện gì vậy?”
Phỉ thành này đã phá, còn có thể có chuyện gì khiến cho ma đầu Thương Kiều vội vàng như vậy?
Hắn ta chỉ mơ hồ nghe được gì đó: “Đốc chủ, không hay rồi, tiểu nương nương đã xảy ra chuyện…”
Tiểu nương nương là ai?
Thượng Quan Hoành Nghiệp nhíu mày, một hồi lâu, hắn ta mới đột nhiên mở to mắt, đó là cách Thương Kiều gọi Minh Lan Nhược!
Minh Lan Nhược xảy ra chuyện?
…
Thời gian trở lại trước khi Thượng Quan Hoành Nghiệp và Thương Kiều gặp mặt.
Phía sau núi tối tăm, một ánh trăng lạnh hạ xuống, đuốc lốm đốm.
Minh Lan Nhược giơ tay lên, cổ điệp rơi trên mu bàn tay của nàng.
Ánh mắt nàng nhìn về phía dưới một cây đại thụ, Cố Bích Quân đang trốn ở sau cây, nhìn sát thủ hắc y đang đánh nhau với người mà Vệ Dã, Trần Ninh mang đến.
“Không ngờ bên cạnh Cố Bích Quân lại còn ẩn giấu thế lực lợi hại như vậy!” Cảnh Minh nhíu mày nói, nàng ấy cầm đao hộ vệ bên cạnh Minh Lan Nhược, không tham gia chiến đấu.
Minh Lan Nhược ung dung nói: “Đây không phải người của Cố Bích Quân, e là người của Thái tử điện hạ và Đường tri phủ.”
Cố Bích Quân cách bọn họ không xa, đương nhiên nghe thấy các nàng nói.
Mất máu làm cho sắc mặt nàng ta trắng bệch nhưng vẫn nở nụ cười thảm thiết: “Ha… Minh phi nương nương thật đúng là thông minh, việc này cũng bị ngươi đoán được!”
Hôm qua Đường tri phủ đã nói cho nàng ta biết, trong núi còn cất giấu một nhóm sát thủ, dự định trà trộn trong quân, thừa dịp loạn ám sát Tần vương và Minh Lan Nhược.
Minh Lan Nhược mỉm cười: “Họ Đường có thể cho ngươi dẫn người đi đối phó với chúng ta, đưa Thái tử và người của hắn ta cho ngươi có gì kỳ quái, Đường tri phủ hiểu rất rõ thủ đoạn của nghĩa nữ như ngươi độc ác cỡ nào!”
Đường tri phủ muốn làm ngư ông đắc lợi kia, ai biết được mình lại bị thiêu chết trước.
Nhưng lão ta là một con cáo già, giao một bộ phận người ngựa cho Cố Bích Quân, đại khái chính là muốn lợi dụng Cố Bích Quân đến đối phó nàng.
Cố Bích Quân đổ đầy mồ hôi lạnh, nghiến răng nghiến lợi nhìn Minh Lan Nhược: “Nếu như ngươi không phải nhất định muốn truy sát ta, ta cũng chưa chắc sẽ dùng những người của Thái tử và thúc phụ này, ngươi không sợ ta cá chết lưới rách cùng ngươi đến chỗ chết sao?”
Minh Lan Nhược lạnh nhạt nhìn nàng: “Ta đã nói hôm nay các ngươi sẽ phải chết ở Cố gia trại, về phần cùng đến chỗ chết, ngươi hãy nhìn xem ngươi có bản lĩnh này hay không!”
Đường tri phủ tính kế nàng, chẳng lẽ cho rằng nàng không đề phòng Đường tri phủ sao?
Mọi người ai cũng có lợi thế trong tay.
Trần Ninh, người Vệ Dã dẫn tới cũng là cao thủ, hơn nữa còn có người một nhà cuồn cuộn không ngừng chạy tới, đánh chết Cố Bích Quân hoặc là bắt nữ nhân kia, cũng là chuyện sớm muộn.
Cố Bích Quân tức đỏ mắt, oán độc run giọng nói: “Vì sao… Minh Lan Nhược, trên dưới Cố gia trại ta gần đây không oán với ngươi, ngày xưa không thù, vì sao ngươi phải đuổi tận giết tuyệt!”
Vết thương của nàng ta vừa động đã đau, một đường chạy trốn vốn không có thời gian xử lý vết thương bên hông mình!
Minh Lan Nhược không nói gì, chỉ cười: “Tối nay nói cho ngươi biết.”
Cố Bích Quân sửng sốt: “Vì sao?”
Minh Lan Nhược không để ý đến nàng ta, chỉ vỗ nhẹ cánh của Cổ Điệp, dặn dò Cảnh Minh: “Ngươi cũng đi xuống cùng với Trần Ninh đi, không thả bất kì ai trong đám người này, tốc chiến tốc thắng!”
Cảnh Minh hơi chần chừ, Minh Lan Nhược lại cười: “Yên tâm, ta vẫn có năng lực tự vệ.”
Cảnh Minh gật đầu, phi thân lên ngay, đoản đao trong tay ra khỏi vỏ, tựa như một tia chớp nhanh chóng giết vào chiến cuộc.
Nàng ấy vốn là cao thủ đứng đầu, học công phu giết người, thân thủ còn cao hơn Trần Ninh hai ba phần, lần xuất chiến này, nhanh chóng đẩy mạnh chiến cuộc.
Chỉ qua mấy hiệp, sát thủ bên Cố Bích Quân đã chết vài người!
Nhất là nàng ấy và Trần Ninh phối hợp ăn ý đến mức đáng sợ.
Hai người một đao một kiếm, dường như là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, đao quang kiếm khí đi đến đâu, không có chiêu thức hoa mỹ, tất cả là sát chiêu muốn mạng người.
Đao pháp bạo liệt khí phách của Cảnh Minh, kiếm xuất quỷ nhập thần của Trần Ninh, như gió thu quét lá rụng, gần như có thể xưng là nghệ thuật giết chóc!
Nếu có cá lọt lưới, sẽ bị Vệ Dã dẫn người bên cạnh bổ đao, g**t ch*t ngay.
Cố Bích Quân nhìn thấy người bên cạnh càng ngày càng ít, nàng ta đã bị ép đến bên vách núi.
Vết thương vốn không tính là nghiêm trọng nhưng bởi vì chạy trốn, càng nứt càng lớn, toàn bộ làn váy là máu.
Nàng ta liếc nhìn vực sâu hồ lạnh phía sau, gần như tuyệt vọng dữ tợn nhìn Minh Lan Nhược, thét chói tai: “Minh Lan Nhược, ta thành quỷ cũng sẽ không rơi vào tay ngươi!”
Dứt lời, nàng ta xoay người muốn nhảy xuống.
“Kéo về!” Minh Lan Nhược nhướng mày, đột nhiên hạ lệnh.
Cố Bích Quân mới nhảy ra ngoài, đã bị một cái roi cuốn lấy bắp chân hung hăng kéo trở về, ngã vào trên cây, lại nặng nề rơi xuống đất, đau đến mức nàng ta phun ra một ngụm máu.
Nàng ta đảo mắt oán hận nhìn Minh Lan Nhược: “Ngươi…”