Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 508

Nữ nhi trưởng thành nhanh như vậy thì sao ông ấy không vui mừng cho được, có thể tồn tại nhìn thấy nữ nhi đã là vong thê phù hộ.

Cố Bích Quân đột nhiên suy yếu cười lạnh: “Ôi, thật đúng là cảnh tượng phụ nhi đoàn tụ làm người cảm động!”

Thì ra người nam nhân này cũng có thể thể lộ ra biểu cảm dịu dàng yêu thương như vậy. Thật khiến người ghen tị đến mức muốn g**t ch*t ả nữ nhi đáng ghét kia, khiến ông ấy phải đau đớn đến chết!

Minh Lan Nhược ngẩng đầu rời khỏi lòng ngực phụ thân, lạnh lùng liếc nhìn Cố Bích Quân.

Nữ nhân kia ôm lấy phần eo đang đổ máu, co rúm ở trong góc động, dùng gương mặt oán độc ghen ghét nhìn chằm chằm hai người họ.

Minh Lan Nhược đột nhiên lên tiếng: “Cố Bích Quân, trên người ngươi và Cố Đại có thứ gì, tại sao lại không bị vạn trùng cắn nuốt?”

Cố Bích Quân nhìn nàng, nở nụ cười: “Sao nào, ngươi muốn biết? Vậy lại đây, ta sẽ nói cho ngươi vì sao! Chỉ có một mình ngươi lại đây thì ta mới nói cho ngươi!”

Minh Nguyên Lãng ngăn ở trước mặt Minh Lan Nhược, lạnh nhạt nhìn nàng ta: “Cố Bích Quân, ngươi đã là một con thú bị vây hãm, muốn chết một cách thống khoái thì đừng dùng loại thủ đoạn này, nói thật đi, đừng có âm mưu quỷ kế.”

Muốn nhân cơ hội bắt cóc hoặc đồng quy vu tận cùng Nhược Nhược, nữ nhân Cố Bích Quân dám nghĩ đến loại chủ ý này trước mặt ông ấy sao?

Minh Lan Nhược nhìn bóng dáng gầy gò của phụ thân che chắn ở trước mặt mình, trong lòng cảm thấy rất ấm áp.

Thật ra nàng cũng có thể suy đoán được Cố Bích Quân đưa ra loại yêu cầu muốn nói chuyện riêng nhất định không có ý tốt.

Chẳng qua cảm giác được phụ thân che chở, yêu thương vẫn khiến nàng cảm thấy ấm lòng, giống như nàng vẫn còn là thiếu nữ tùy hứng.

Nàng đứng ở phía sau Minh Nguyên Lãng, nở một nụ cười có chút ác liệt về phía Cố Bích Quân: “Nếu có thể biết được bí mật ngươi và Cố Đại không bị trùng cắn chết thì tốt, không thì cũng không sao.”

“Dù sao sau khi ngươi và Cố Đại chết đi, ta cũng sẽ từ từ kiểm tra thi thể các ngươi, dù sao ta sẽ nghe lời phụ thân chứ.”

Mặt mày Cố Bích Quân khó coi vô cùng, sự kiêu ngạo và tự mãn của Minh Lan Nhược khiến nàng ta căm phẫn đến mức muốn lột da đối phương!

Đã sinh Du sao còn sinh Lượng!

Vì sao mà con tiện nhân kia giết gần hết người thân của nàng ta, được loại nam nhân như Minh Nguyên Lãng yêu thương, bên ngoài còn có Thượng Quan Hoành Nghiệp liều mạng tấn công thành vì nàng.

Nàng ta đột nhiên nghiến răng nghiến lợi cười nhạo: “Minh Lan Nhược, muốn thi thể của ta ư? Ngươi nằm mơ! Thật sự cho rằng ngươi tính toán không bỏ sót sao, ở đây chính là địa bàn của ta!”

Nói xong, nàng ta đột nhiên đập mạnh vào vách tường phía sau.

Vách tường tức thì xuất hiện một cái lỗ lớn, trực tiếp nuốt Cố Bích Quân đi vào!

Thấy thế, Vệ Dã tái mét mặt mày: “Không tốt! Nàng ta lại muốn chạy!”

Nhưng đã quá muộn, vách tường mau chóng khép lại, ngăn không cho Vệ Dã tiếp cận!

Vệ Dã trông rất khó coi, vội vàng s* s**ng vách tường, cố gắng tìm ra cơ quan để mở lại lối vào.

Chẳng trách Cố Bích Quân sau khi bị thương vẫn luôn cuộn tròn ở góc này, thì ra nơi này có mật đạo!

Minh Nguyên Lãng cau mày: “Mật đạo thông suốt bốn phương nhưng phần lớn là dẫn ra sau núi. Cố Bích Quân âm hiểm ác độc và có thủ đoạn tinh vi. Nếu không tiêu diệt thì sẽ gây ra hậu họa khó lường!”

Minh Lan Nhược gật đầu: “Nơi này đã bị người Cố Gia Trại đào rỗng, họ dùng mật đạo để vận chuyển vật tư. Cố Bích Quân bị thương nặng, không thể trốn xa, phụ thân yên tâm, con có cách tìm được nàng ta.”

Nàng không hề kinh ngạc hay lo lắng, bởi vì đây vốn là địa bàn của Cố Bích Quân, nữ nhân kia luôn có dã tâm bừng bừng, tất nhiên sẽ có kế hoạch dự phòng.

Minh Lan Nhược thả con Cổ Điệp vừa rồi ra, nhìn về phía Vệ Dã và Trần Ninh: “Đi theo Cổ Điệp, nó sẽ dẫn chúng ta tìm được Cố Bích Quân, nàng ta chạy đến chân trời góc biển cũng không thoát được.”

Dù không biết vì lý do gì mà Cố Bích Quân và Cố Đại lại không bị vạn trùng cắn nuốt. Nhưng cổ dẫn Cổ Điệp đã hạ lên người bọn họ, bọn họ không trốn thoát được.

Trần Ninh và Vệ Dã lập tức ôm quyền đồng ý, tổ chức người của mình dẫn Minh Lan Nhược đuổi theo Cố Bích Quân.

Cùng lúc đó, ngoài thành, một chùm pháo hoa màu vàng đột nhiên nổ tung trên bầu trời, thu hút ánh mắt mọi người.

Ngay cả các binh lính triều đình, tập kích quấy rối bao vây cũng dừng động tác lại.

Thượng Quan Hoành Nghiệp đang tựa vào bên ngựa, lười biếng lau chùi ngân thương trong tay, ngẩng đầu lên.

Hắn ta nhìn pháo hoa kia, khuôn mặt tuấn khốc gợi lên nụ cười khí phách, kéo cương ngựa, xoay người lưu loát lên ngựa.

Đại tướng quân trẻ tuổi với bạch mã ngân thương, hồng anh trường thương trong tay hắn ta đằng đằng sát khí vung lên, nhắm thẳng tường thành: “Đao ở tay, theo ta đi, giết địch, phá thành!”

Tiếng kèn tấn công toàn diện vang lên!

Vô số binh sĩ rút vũ khí ra chờ sẵn, bộc phát ra tiếng rít gào: “Giết địch! Phá thành!”

Giống như thủy triều sôi trào toàn diện xông về phía pháo đài nguy nga!

Trên đầu thành, Cố Đại không có kinh nghiệm tác chiến, ban đêm đối mặt với những tập kích quấy rối của quân đội triều đình thì giật gấu vá vai.

Lúc này, hắn ta đột nhiên nhìn thấy đại quân triều đình bỗng nhiên không còn quấy rối công thành nữa, mà là vạn quân tề phát, đột nhiên lấy thế sấm vang chớp giật vọt tới.

Cả người hắn ta cứng đờ, cho đến khi binh lính bên cạnh bị tên bắn xuyên, kêu thảm thiết ngã xuống thành lâu, hắn ta mới giật mình phản ứng lại.

Cố Đại lập tức nhìn về phía cận vệ Trường Niên bên cạnh hô to: “Trường Niên, mau, mau gọi Lục thúc phụ lên hỗ trợ chỉ huy nghênh chiến!”

Trường Niên quay đầu đi xuống, chỉ chốc lát vẻ mặt trắng bệch kích động vọt trở lại: “Lục… Lục đương gia… Chết rồi! Ngài ấy đột nhiên bị côn trùng cắn chết rồi”

Sắc mặt Cố Đại nhất thời cũng trắng bệch theo: “Cái gì!”

Sao lại đột nhiên xảy ra chuyện kinh khủng quỷ dị như vậy!

Cùng lúc đó, lại có người đến báo: “Không hay rồi, đại thiếu gia, đại quân triều đình phía sau núi cũng bắt đầu công thành!”

Cố Đại lảo đảo một bước, đại quân triều đình đang mở cuộc tiến công toàn diện!

Hắn ta đổ đầy mồ hôi nhìn một đám binh lính triều đình đông nghịt đang điên cuồng leo lên tường thành và giơ gỗ công thành đụng cửa.

Cố Đại quay đầu cắn răng một cái: “Lập tức đi thông báo cho đương gia khác! Ta gắng gượng trước!

Nói xong, hắn ta lắp tên bắn điên cuồng về hướng đại quân triều đình!

Hắn ta lớn tiếng hét: “Dầu hỏa, lôi mộc chặn lại, không thể để đám tay sai triều đình tấn công!”

Mà trong thành, giờ phút này không ít người cũng bị pháo hoa bất thình lình kia thu hút sự chú ý.

Một đội binh lính tuần phòng đội mũ giáp cũng ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.

Sau đó bọn họ đồng loạt buộc một dải vải trắng trên cánh tay trái.

Còn có hai ba đội, bỗng nhiên nổi lên nội loạn, có binh lính bạo khởi giết người, đột nhiên đồng loạt g**t ch*t bạn đồng hành trong đội ngũ của mình.

Bạn đồng hành vốn sớm chiều làm bạn đột nhiên hạ độc thủ, phần lớn người đương nhiên bất ngờ không kịp đề phòng mà đi gặp Diêm Vương.

Mà sau khi đắc thủ các binh sĩ lập tức cũng buộc một sợi vải trắng ở trên cánh tay trái, để phân biệt.

Cùng lúc đó, cũng có mấy chục người mặc các loại quần áo làm việc ở các nơi bỗng nhiên buông công việc trong tay xuống.

Bọn họ đồng loạt chạy về phía một sân nhỏ, hành tung quỷ mị, là cao thủ thân thủ hàng đầu.

Trong sân có một bóng người cao gầy rụt rè đứng ở đó, đang hầu hạ người bên cạnh, mặt và tay sạch sẽ, tháo tất cả ngụy trang xuống.

Lộ ra một khuôn mặt trắng như tuyết tinh xảo hơn cả nữ nhân, khóe mắt hắn nhuộm chút đỏ tươi yêu dị, môi mỏng như tô son.

Tiểu Tề Tử cầm mũ ô sa mạ vàng đội lên thay chủ tử gia nhà mình, lại sửa sang lại bông tai màu vàng hoa lệ rơi xuống.

Giác Tú cầm Tú Xuân đao và áo choàng kim ngân tuyến tú hoa lệ đứng ở một bên, sau đó thay hắn phủ thêm áo choàng.

Thương Kiều mặc áo phi ngư màu đỏ tươi, cả người thoạt nhìn như một đốm lửa diễm lệ hung hăng ngang ngược trong đêm tối.

Một đám mấy chục người đến sân rộng rãi này, cả nam cả nữ, đồng loạt đứng hầu một cách yên tĩnh, giống như bọn họ đã quen với loại chờ đợi này.

Hắn xoay người, áo choàng xoay ra một mảnh ngân quang lạnh như băng, nhàn nhạt lên tiếng: “Tới rồi?”

Những người trong sân được huấn luyện nghiêm chỉnh đồng loạt quỳ một gối hành lễ: “Tham kiến đốc chủ, đốc chủ Thiên Tuế!”

Hắn nhìn tia lửa tản ra phía chân trời, chậm rãi kéo găng tay tơ tằm trên tay: “Hôm nay là ngày tốt để nhận hàng, đi đi, xếp ổn thỏa mọi thứ bản tọa muốn lại.”

“Vâng!” Mấy chục người kia đồng loạt đáp.

Thương Kiều nhìn Tiểu Tề Tử: “Bảo bọn họ cũng buộc vải trắng lại, đừng để người của Tiểu nương nương ngộ thương người của chúng ta.”

Tiểu Tề Tử lén nhìn chủ tử gia nhà mình, cánh tay người trong tay Tiểu nương nương buộc vải trắng, để biện địch ta.

Gia thật sự là cáo già, để cho người một nhà cũng buộc vải trắng trà trộn vào.

Chủ tử gia lập tức vét sạch Cố gia trại, kiếm lời túi riêng, có tính là trộm tiền riêng hay không?

Nếu để cho tiểu nương nương biết, chỉ sợ ‘tiểu mầm mầm’ kia lại phải trưởng thành muộn hơn chút đấy.

Hắn ta lén nhìn vạt áo choàng của mình, hơi ưu thương, ai, mình lo lắng gia làm gì, mầm non của mình đã cắt sạch sẽ như vậy, đời này cũng không mọc đầu.

Quên đi, không nghĩ nữa, chuyện Đông Bắc Cương sắp kết thúc rồi, rất nhanh, hắn ta có thể về kinh thành, gặp Xuân Hòa tỷ tỷ rồi…

Hắn ta lén mua rất nhiều đặc sản mang đến cho Xuân Hòa tỷ tỷ, trên khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Tề Tử hiện lên mạt đỏ ửng vui vẻ.

Tuy rằng hắn ta không có tiểu mầm mầm nhưng cũng không yêu cầu xa vời, lén nhìn Xuân Hòa tỷ tỷ vui vẻ, nhìn nàng ấy sau này gả cho người tốt là được.

Thương Kiều bất thình lình quét mắt nhìn hắn: “đ*ng t*nh cái gì, còn không đi làm việc!”

Tiểu Tề Tử lập tức ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, nghĩa phụ.”

Hắn nhìn về phía đám người Tâm Tú, Giác Tú thản nhiên nói: “Đi thôi, nên đi cửa chính nghênh đón Tần vương điện hạ, nếu chậm, lát nữa người của tiểu nương nương mở cửa thành, chúng ta sẽ thất lễ.”

Hắn nheo đôi mắt phượng yêu dị lại, vui vẻ cong khóe môi, thật sự là chờ mong nhìn thấy biểu cảm của Tần vương khi thấy hắn xuất hiện ở chỗ này.

Nhất định rất thú vị.

Trên đầu thành, chẳng biết từ lúc nào, đã có một khung cảnh đại loạn.

Trong nguy cơ bạn đồng hành trong sơn trại vốn nên hợp lực nghênh chiến kẻ địch lại đột nhiên có người cầm đao kiếm chống lại nhau!

Binh lính không phòng bị đang chuyên tâm đối địch bị một đao của người mình cắt cổ, hoặc là một kiếm xuyên thẳng tim.

Cố Đại giơ đao ngăn cản thanh kiếm đâm về phía mình.

Hắn ta phẫn nộ lại kinh ngạc nhìn thân vệ vừa mới thông báo tin tức cho mình: “Trường Niên, ngươi điên rồi sao, ta là chủ tử của ngươi!”

Thân vệ của mình lại giơ kiếm đánh lén mình, nếu như không phải đúng lúc hắn ta xoay người cầm tên, nhìn thấy động tác đánh lén của đối phương thì giờ phút này hắn ta đã bị đâm thủng rồi!

Thân vệ tên Trường Niên kia đánh lén không thành, cười khẩy, một lần nữa giơ kiếm lao về phía hắn ta: “Ngươi là tên chủ tử phiền phức, chó phản đồ!”

Cố Đại xoay người tránh đi, lại trong nháy mắt hiểu được, hắn ta nghiến răng nghiến lợi: “Các ngươi là phản quân năm đó trốn xuống núi!”

Những người này lại ẩn núp lâu như vậy!

Không cần nghĩ, những binh lính đột nhiên đánh lén trên đầu thành chính là nhóm người này!

Trường Niên khinh miệt nhổ một ngụm nước miếng xuống mặt đất: “Nhưng thôi đi, các ngươi còn không bằng đám heo chó này, mới là người phản bội Tiêu Soái và Xích Huyết, chạy tới chịu chết, đến điện Diêm Vương gặp cẩu phụ của ngươi đi!”

Hắn ta là di cô thế hệ mới, sinh ra ở Đông Bắc Cương, vừa lên tiếng đã mắng phụ thân, đâu còn cung kính như lúc trước, k*ch th*ch Cố Đại tức giận, xách đao chém Trường Niên!

Trường Niên kiềm chế Cố Đại, khiến Cố Đại không có đầu óc mất quyền chỉ huy, đánh nhau cùng một chỗ với mình!

Trên đầu thành không có người chỉ huy, khung cảnh càng hỗn loạn.

Nhưng thương thế trên người Trường Niên ngày càng nặng, mắt thấy đao của Cố Đại sắp chém hắn ta thành hai nửa.

Hắn ta lại không lùi bước chút nào, lao tới với ý niệm phải chết, ý đồ chết cũng phải cắn một miếng thịt của đối phương .

Nhưng lúc này, bỗng nhiên một tia lưu quang màu bạc hiện lên “Phốc xuy” một tiếng, một cây ngân thương nhất thời hung ác xuyên qua ngực Cố Đại.

“A!” Cố Đại không dám tin nhìn huyết động trên ngực mình.

Hắn ta lại nhìn về phía bóng dáng cao lớn đột nhiên nhảy lên đầu tường, mũ vàng giáp bạc.

Nam nhân tựa như thiên tướng hạ phàm nở một nụ cười lành lạnh của thổ phỉ về phía hắn ta, một tay nắm chặt trường thương xuyên thủng ngực hắn ta hung hăng nhảy lên.

Cố Đại lại bị hắn ta dùng một tay nhấc lên giữa không trung.

“Ngươi… là Tần Vương!” Cố Đại chỉ cảm thấy ngực đau nhức, khóe mắt muốn nứt ra nhìn tướng quân dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo kia.

Thượng Quan Hoành Nghiệp thậm chí mặc kệ hắn ta, khinh miệt mà tùy ý quăng hắn ta, đột nhiên quát to: “Thủ lĩnh thổ phỉ đã bị giết, nếu các ngươi không đầu hàng, giết không tha!”