Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 507

Thế nhưng hai tên hộ vệ bên người của nữ nhân kia đều là tuyệt đỉnh cao thủ, lại thêm Minh Lan Nhược có thủ đoạn tàn nhẫn quỷ dị thủ vệ của mình đã bị bọn họ giết hết chỉ còn lại bốn người!

Nếu không giết được Minh Lan Nhược, vậy thì bắt lấy nhược điểm của nữ nhân kia.

Trong nháy mắt Cố Bích Quân đã đưa ra quyết định, nàng ta nhanh chóng hạ lệnh: “Cản bọn họ lại!”

Sau đó, nàng ta quay người bay ra phía sau Nghị sự đường!

Cảnh Minh ngơ ngác: “Vết thương của Cố Bích Quân đã lành rồi sao?”

Chỉ trong chốc lát đó, bức tường của Nghị sự đường đột nhiên nứt ra một khe hở, Cố Bích Quân nhanh chóng lao vào trong, cơ quan lại một lần nữa đóng lại!

Bốn thị vệ cao lớn mạnh mẽ bên cạnh nàng ta thực chất là các tử sĩ, không sợ chết, cầm đao trong tay xông thẳng về phía bọn họ, giao đấu kịch liệt với Cảnh Minh!

Minh Lan Nhược nheo mắt lại nhưng thay vì tìm lối vào cơ quan bí mật, nàng quay người chạy ra khỏi phòng và ra lệnh: “Trần Ninh, mau dẫn ta đến địa lao ngay!”

Nàng nhận ra rằng Cố Bích Quân, nữ nhân điên rồ này đã hồi phục gần như hoàn toàn vết thương nhưng lại vẫn ngồi trên xe lăn, rõ ràng là có kế hoạch khác nhưng đã bị nàng phá hỏng!

Không chỉ lừa được kẻ thù, mà ngay cả Nguyệt phu nhân, Cố Đại Đương Gia và những người khác cũng không biết rằng nàng ta đã bình phục. Điều đó cho thấy nàng ta rất thâm sâu!

Nếu nàng là Cố Bích Quân, nhất định sẽ phá hủy lối vào cơ quan sau khi đã vào trong!

Trong tình hình hỗn loạn hiện tại, khi không thể tiêu diệt kẻ thù theo kế hoạch ban đầu, nếu là nàng, nàng chắc chắn sẽ bắt điểm yếu chí mạng của kẻ thù!

Mà điểm yếu lớn nhất của Minh Lan Nhược chính là phụ thân của nàng, Minh Nguyên Lãng!

Trần Ninh nhận lệnh, chốc lát cúi người xuống ôm chặt lấy Minh Lan Nhược rồi chạy nhanh về phía địa lao!

Trong địa lao

Bát Đương Gia, người trông coi vật tư và địa lao, đột nhiên bị vô số côn trùng nườm nượp bay tới cắn xé và chết thảm tại chỗ.

Cảnh tượng đó kinh khủng đến mức mọi người trong địa lao ai cũng sợ hãi.

Trong chốc lát, không khí trong địa lao trở nên hoảng loạn, ai nấy cũng lo lắng cho mạng sống của chính mình!

Cố Bích Quân không quan tâm đến sự hỗn loạn bên trong hay những người đang cúi đầu hành lễ với nàng ta!

Nàng ta mang kiếm vội vã chạy đến hang đá nơi giam giữ Minh Nguyên Lãng.

Quả nhiên, bóng dáng gầy gò nhưng đầy khí phách của ông ấy vẫn đang dựa vào trên vách, sống lưng thẳng tắp ngồi ở đó.

Cố Bích Quân mở cửa hang đá, bước vào và nâng cằm của Minh Nguyên Lãng lên.

Đôi mày ông ấy có vẻ mệt nhoài nhưng thanh lãnh, vẫn giữ được vẻ thanh phong tễ nguyệt như cũ, khuôn mặt anh tuấn thuần thục mà sạch sẽ, da dẻ tái nhợt.

Mỗi ngày có người đến làm sạch mặt mũi và cơ thể cho “tàng phẩm” của Cố Bích Quân, ai ai cũng biết rằng Đại tiểu thư giam giữ một vật bản thân độc chiếm ở đây.

Dù toàn thân ông ấy đầy thương tích nhưng khuôn mặt vẫn phải giữ nguyên vẻ “đẹp đẽ”.

Đôi mắt của Minh Nguyên Lãng lạnh lùng như một hồ nước băng giá, chỉ liếc nhìn Cố Bích Quân một cách lạnh nhạt rồi lại nhìn sang chỗ khác, hoàn toàn không để nàng ta vào mắt.

Nhìn thấy thái độ này của ông ấy, Cố Bích Quân tức giận vô cùng, nàng ta giơ tay tát mạnh vào mặt ông ấy.

Sau đó, nàng ta thô bạo túm lấy tóc ông ấy, cúi đầu gần sát mặt ông ấy, khuôn mặt xinh đẹp méo mó gằn giọng nói:

“Minh Nguyên Lãng, nữ nhi ngươi đã xâm nhập vào thành từ lâu rồi, xem ra ngươi sớm đã biết rồi phải không, có phải là ngươi đang cảm thấy rất đắc ý không?”

Hôm đó, khi Minh Lan Nhược giả dạng thành vệ sĩ và xuất hiện ở đây, chắc chắn là để điều tra tung tích của Minh Nguyên Lãng.

“Minh phi nương nương đúng là thật lợi hại! Nàng ta đã hạ mình để tự lẻn vào cái ổ nhỏ bé này của Cố gia ta!” Cố Bích Quân đầy căm hận.

Bây giờ nghĩ lại, từ việc mãnh thú thoát khỏi cổng, Cố Nhị và nàng ta bị thương, cho đến cái chết của thiên sư… tất cả không phải là ngẫu nhiên mà là một âm mưu do trong ứng ngoại hợp tạo nên!

Khuôn mặt Minh Nguyên Lãng sưng đỏ, dường như không cảm thấy đau, chỉ lạnh lùng nói: “Cố gia trại không chống đỡ nổi nữa phải không? Ngươi định giết ta hay bắt ta làm con tin?”

Minh Nguyên Lãng nói thẳng ra ý đồ của Cố Bích Quân, khiến nàng ta cảm thấy bị lộ bài, lại một lần nữa tức giận.

“Ngươi và nữ nhi của ngươi thật đáng ghét như nhau, luôn tự cho mình là thông minh!”

Nàng ta dùng năm ngón tay nắm chặt cổ họng của Minh Nguyên Lãng, nhìn thấy khuôn mặt thư sinh của ông ấy cuối cùng cũng lộ ra một chút đau đớn vì ngạt thở.

Nàng ta vui vẻ nói: “Sao ta nỡ giết ngươi? Ta đã phải vất vả lắm mới có được ngươi, Minh Hàn Lâm, Minh Đại học sĩ trong tay!”

Cố Bích Quân bỗng ngồi xuống, tựa vào lồng ngực đầy thương tích của ông ấy, ôm chặt eo ông ấy, như một tình nhân dịu dàng, ghé sát môi vào tai ông ấy thì thầm:

“Minh Nguyên Lãng à, ta sẽ từ từ lột da nữ nhi ngươi trước mặt ngươi, không, ta sẽ để nhiều nam nhân thay phiên nhau hành hạ nàng ta đến chết trước mặt ngươi, để nàng ta phải trả giá cho những gì đã làm hôm nay.”

“Xẹt!” Bỗng nhiên nàng ta cảm nhận được có gì đó không đúng.

Nhưng khi nàng ta kịp nhận ra, đã thấy một con đao sắc nhọn đâm sâu vào hông mình, và con đao đó nằm trong tay của Minh Nguyên Lãng.

“Ngươi…” Môi đỏ của nàng ta run rẩy, nắm chặt áo của ông ấy.

Làm sao ông ấy có được con đao này!

Với khuôn mặt vô cảm, ông ấy tiếp tục đẩy con đao sâu hơn vào người nàng ta: “Ta ghét nhất là ai đó dùng Nhược Nhược để uy h**p ta!”

Minh châu quý trên tay ông ấy, làm sao có thể để kẻ khác làm nhục!

“Minh Nguyên Lãng… ngươi dám… giết ta?” Cố Bích Quân phẫn nộ, đánh mạnh vào ngực Minh Nguyên Lãng.

Nhưng Minh Nguyên Lãng nghiêng người tránh được một chưởng của nàng, còn ra tay đánh một chưởng, đẩy ngược nàng ta lại phía sau!

Mặc dù chưởng phong không đủ sắc bén, nhưng Cố Bích Quân do bất ngờ nên không kịp đề phòng, cuối cùng vẫn bị một chưởng của ông ấy đánh cho lảo đảo lùi lại mấy bước, mới tựa ở trên vách tường.

Cố Bích Quân mở to mắt, không thể tin được nhìn ông ấy: “Ngươi… ngươi biết võ sao?”

Minh Nguyên Lãng đứng dậy, thản nhiên nói: “Ừ nhưng không giỏi lắm.”

“Nhưng ngươi chưa bao giờ thể hiện điều đó!” Cố Bích Quân cảm thấy mình bị lừa, tức giận nhìn ông ấy.

Không ai biết rằng một vị quan văn, một người thanh nhã ôn hòa như Minh Quốc Công, Minh Đại học sĩ lại biết võ!

Minh Nguyên Lãng dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn nàng ta: “Nếu ta thể hiện ra, làm sao có thể giết ngươi như bây giờ được?”

Ông ấy học võ từ lâu để rèn luyện sức khỏe và có thêm năng lượng đọc sách.

Khi rơi vào tay bọn cướp này, các thị vệ và tử sĩ bên cạnh ông ấy ai cũng giỏi võ hơn ông ấy nhiều, thay vì chống cự một cách vô ích.

Ông ấy chọn cách ẩn mình để tìm cơ hội sau này.

Là một quan văn, phải biết nhìn thời thế, kiên nhẫn chờ thời cơ, nếu không có khả năng này, làm sao ông ấy có thể bảo vệ chu toàn cho nữ nhi của mình, người mang dòng máu Tiêu gia dưới thời Minh Đế, một kẻ luôn tin vào việc “nhổ cỏ phải nhổ tận gốc” chứ?

“Hahaha, ngươi thật biết nhẫn nhịn, ai cũng nghĩ rằng một văn nhân như ngươi vẫn luôn khí phách đòi chết… Là do ta tự cho mình là thông minh, cuối cùng lại bị đánh bại trong tay bởi một con cáo già xảo quyệt như Minh đại nhân.”

Cố Bích Quân cười tự giễu.

Minh Nguyên Lãng thản nhiên nói: “Nữ nhi ta còn trẻ, hài tử của nó cũng chỉ mới vài tuổi, làm sao ta có thể bỏ rơi nữ nhi mình để đi tìm thê tử chứ? Còn về cái gọi là khí tiết văn nhân, khi cần thiết dùng đến để ngụy trang ra vẻ, thứ đó cũng có chút tác dụng đấy.”

Cố Bích Quân nhìn ông ấy, nheo mắt lại: “Thì ra đây mới là Minh Đại học sĩ thật sự, đúng là thế gian và Hoàng đế đã đánh giá thấp ngươi rồi, nữ nhi ngươi quả thật rất giống ngươi.”

Một Minh Nguyên Lãng thâm trầm như vậy thực sự rất quyến rũ.

Nàng ta đặt tay lên vết đao trên người, mồ hôi mỏng phủ lên khuôn mặt kiều diễm, cười quyến rũ.

“Nhưng cũng không sao, Minh Nguyên Lãng à, đây là lần đầu tiên vật của ngươi đâm vào cơ thể ta, vừa cứng vừa sắc, khiến ta cũng rất vui đó. Lần sau, ngươi có thể dùng thứ khác của ngươi đâm vào, để ta sinh cho ngươi một nữ nhi giống ngươi, được không?”

Minh Nguyên Lãng thản nhiên lấy một cái khăn lụa gần đó lau sạch máu trên tay mình, không chút biểu cảm: “Ngươi cũng xứng sao?”

“Người đâu!” Cố Bích Quân thẹn quá hóa giận, đột nhiên lùi về phía cửa, hét lớn.

Ngay chốc lát, một đội thị vệ võ trang đầy đủ xuất hiện, dẫn đầu chính là Vệ Dã.

Vệ Dã nhìn thấy vết thương trên hông Cố Bích Quân, nhíu mày: “Cố Đại tiểu thư, vết thương của người…”

“Đừng lo cho vết thương của ta, không chết được đâu! Hắn chẳng qua là một văn nhân, không ra tay nặng được. Vệ Dã, ta ra lệnh cho ngươi bắt giữ Minh Nguyên Lãng ngay!” Cố Bích Quân lạnh lùng ra lệnh.

“Chỉ cần bắt được hắn, ta có thể uy h**p Minh Lan Nhược và Tần Vương, chúng ta sẽ có thể trả thù cho phụ thân và đệ đệ ta!”

Vệ Dã nhướng mày, nhìn về phía Minh Nguyên Lãng: “Tiểu Kiều nói rằng đại nhân không quen tay, bảo ta để ý một chút, xem ra ngài thật sự không quen tay, một đao như vậy mà nàng ta vẫn còn sức nói nhiều lời thừa thãi như thế.”

Minh Nguyên Lãng nghiêm túc khẽ ho một tiếng, dường như có chút ngại ngùng: “Những năm qua ta rất ít giết người, nên có chút lúng túng.”

Cố Bích Quân: “…”

Bên kia, Trần Ninh ôm Minh Lan Nhược vượt nóc băng tường chạy đến địa lao.

“Đại tiểu thư yên tâm, Vệ Dã ở bên kia trông chừng Quốc Công Gia, người cũng đã để lại cho hắn vũ khí phòng thân, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Minh Lan Nhược gật đầu: “Phụ thân vẫn biết một chút thuật phòng thân, tuy không tinh thông, không bằng Cố Bích Quân. Nhưng nếu có thể bất ngờ đánh úp thì Cố Bích Quân không phải là đối thủ của phụ thân!”

Nàng đột nhiên quay đầu nhìn về phía xa, Trần Ninh chọn nóc nhà cao bay nhanh, nàng có thể thấy nhiều nơi có côn trùng bay và làn sương đen xoáy quanh.

Vừa nhìn là biết nơi đó nhất định có người trúng cỗ dẫn Cổ Điệp, bị vạn trùng cắn nuốt.

Chỉ là…

“Tại sao Cố Đại và Cố Bích Quân không bị vạn trùng cắn nuốt?” Minh Lan Nhược nhíu mày.

Để phòng ngừa vạn nhất, nàng đã hạ cổ dẫn lên người bọn họ!

Trần Ninh vừa ôm Minh Lan Nhược nhún nhảy bay vọt vừa hỏi: “Có phải những người phụ trách đưa cổ dẫn đã không hạ cổ dẫn thành công lên người bọn họ không?”

Minh Lan Nhược trầm ngâm nói: “Bắt Cố Bích Quân hoặc Cố Đại lại, phải thẩm vấn kỹ trước khi g**t ch*t bọn họ!”

Nàng sử dụng tân dịch của Đại Hoàng để đào tạo Cổ Điệp, có hiệu quả rất tốt, không có phản phệ lớn với cổ sư nhưng vẫn cần kiểm tra xem có bỏ sót chỗ nào không.

Minh Lan Nhược nhìn thoáng qua cảnh hỗn loạn trong Cố Gia Trại, khoé môi lạnh lùng mà cong lên: “Chuẩn bị một chút, có thể phát ra tín hiệu tấn công toàn thành!”

Lúc này Cố Gia Trại như rắn mất đầu, đúng là thời cơ tốt nhất để càn quét toàn bộ.

“Vâng!” Trần Ninh gật đầu, hắn ta vừa ôm Minh Lan Nhược lao nhanh, trong miệng cũng phát ra một âm thanh chói tai quỷ dị.

Sau đó không biết nơi nào đột nhiên “Phanh!” một tiếng, một quả pháo sáng từ trong thành xông thẳng lên chân trời, tức thì nổ tung rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng không trung.

Minh Lan Nhược bị ánh sáng từ lửa khói chiếu sáng đến, đôi mắt đẹp của nàng trở nên sáng ngời, nàng đột nhiên nói: “Còn nhớ rõ kế hoạch trước đây không, người của chúng ta phụ trách rửa sạch cá lọt lưới của Cố Gia Trại cao tầng, sau đó lấy đi thứ chúng ta cần.”

Trần Ninh đáp lời: “Mau chóng rời khỏi Cố Gia Trại, phần còn lại sẽ giao cho người Đông Xưởng, người của chúng ta cố gắng không cần xung đột trực diện với người của Đông Xưởng và Tần Vương!”

“Người yên tâm, đã sắp xếp thỏa đáng!” Nói xong, Trần Ninh dẫn Minh Lan Nhược tiếp tục chạy như bay đến địa lao, không bao lâu sau, bọn họ đã tiến vào địa lao.

Thủ vệ địa lao đã bị Vệ Dã và người của Vệ Dã bắt lấy, họ gần như không gặp trở ngại gì khi tiến vào động đá nơi giam giữ Minh Nguyên Lãng.

“Phụ thân!” Trần Ninh vừa đặt nàng xuống, nàng kêu to rồi vội vàng bước vào trong.

Thấy Vệ Dã cũng ở chỗ này, nàng liếc nhìn đánh giá phụ thân nhà mình từ trên xuống dưới, ngoài những vết thương cũ do bị tra tấn thì không còn vết thương nào nguy hiểm.

Nàng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Cũng may là không sao.”

Minh Nguyên Lãng yêu thương xoa đầu trưởng nữ của mình: “Vi phụ đã ăn thuốc viên con đưa, vết thương cũng đã khá hơn nhiều, thể lực cũng khôi phục không ít, ta không sao, đừng lo lắng.”

Cho nên hôm nay mới có thể thuận lợi đối phó với Cố Bích Quân.

Minh Lan Nhược không kìm được ôm chặt phụ thân của mình, mắt đỏ hoe: “Nữ nhi đã tới chậm.”

Biết rõ phụ thân ở chỗ này chịu khổ nhưng nàng lại không thể cứu phụ thân ra trước, sao trong lòng có thể không dày vò cho được.

Minh Nguyên Lãng dịu dàng vỗ lưng nàng: “Không tới muộn, vi phụ rất vui, Nhược Nhược đã trưởng thành.”

Nàng đã dùng kế nên mấy ngày nay Cố Bích Quân không thể tới tra tấn làm nhục ông ấy, cũng cho ông ấy cơ hội được dưỡng thương và nghỉ ngơi.