Từ một mức độ nào đó, Cố Bích Quân cũng giống như nàng, cùng là dị loại… Trời sinh phản cốt!
Tuy rằng các nàng một người sinh ra ở sơn dã, một người sinh ra ở thế gia.
“Đáng tiếc, ngươi thừa hưởng tính tình và đầu óc của Nguyệt phu nhân nhưng không thừa hưởng nhân tính của bà ấy.” Minh Lan Nhược thản nhiên nói.
Điểm này Cố Bích Quân thật sự giống thân mẫu Nguyệt Nương, từ góc độ của nàng mà nói, nàng rất tán thưởng Cố Bích Quân.
Đáng tiếc…
Người thông minh không có nhân tính là đáng sợ nhất, bởi vì bọn họ làm ác sẽ tạo thành lực phá hoại rất lớn.
Ví dụ như kiếp trước của nàng.
“Minh Lan Nhược, ngươi bớt ở đây ra vẻ đi, ta hỏi ngươi, có phải ngươi giết mẫu thân và phụ thân, nhị đệ cùng Đường thúc phụ của ta hay không?”
Minh Lan Nhược dừng một chút, không lên tiếng.
Tuy Kiều Viêm không nói rõ với nàng nhưng nàng đã đoán ra.
Nguyệt Nương thật sự đã không muốn sống nữa nhưng…
Nguyệt Nương sẽ dùng cách thức cực đoan như vậy, vào đêm nay đột nhiên ra tay khi Cổ Điệp đã chín muồi.
Có thể đoán là Kiều Viêm đã nói gì với đối phương, nói không dễ nghe, hắn mới là nguyên nhân khiến Nguyệt Nương chọn cái chết vào đêm nay.
Hắn tính toán lòng người, cho tới bây giờ luôn tính toán không bỏ sót nhưng có hơi tàn nhẫn vô tình.
Nhưng cũng không thể không thừa nhận, chính nhờ sự tàn nhẫn của hắn mới làm tổn hại nặng nề đến tầng lãnh đạo của Cố Gia Trại, khiến Cố Gia Trại rơi vào hỗn loạn.
Để cuộc chiến tiêu diệt thổ phỉ tàn khốc phải đánh ít nhất một hai năm này, sẽ kết thúc vào tối nay, thương vong giảm xuống mức thấp nhất, nói trắng ra là hắn cũng không muốn nàng rơi vào hiểm cảnh quá lâu.
Nàng không giết Bá Nhân, Bá Nhân vì nàng mà chết, Nguyệt Nương vì nàng mà chết.
Minh Lan Nhược vẫn thản nhiên nói: “Phải, bọn họ chết trên tay ta.”
Trong nháy mắt, hai mắt Cố Bích Quân đỏ lên, thù hận bùng nổ, hung tợn trừng mắt nhìn nàng: “Giết ả, ai có thể mang lên cho ta một miếng thịt của tiện nhân này, ta ban thưởng mười lượng vàng, ai đưa cho ta một cái chân của ả ta, ta ban thưởng trăm lượng vàng, ai băm nàng thành thịt vụn cho ta, ta ban thưởng ngàn lượng vàng, thăng liền ba cấp!”
Tuy rằng cái chết của thân nhân có lợi cho nàng ta, giúp cho nàng ta thực hiện hiện được tâm nguyện!
Nhưng dù sao bọn họ vẫn là thân nhân của nàng ta, không tới phiên một người ngoài như Minh Lan Nhược động đến cọng lông tơ của bọn họ!
Một đám vệ đội nghe vậy, trong nháy mắt hưng phấn hẳn lên.
Nam sủng Lý Phong của Cố Bích Quân vốn đã từng kết thù với Minh Lan Nhược khi nàng còn là “Tiểu Kiều”, giờ phút này kêu lên quái dị một tiếng rồi cầm đao vọt về phía Minh Lan Nhược:
“Tiện nhân, ta sẽ chặt đầu của ngươi, tế mấy người Đại đương gia!”
Minh Lan Nhược đứng yên không động đây, còn lãnh đạm không liếc hắn ta một cái, dường như hắn ta chỉ là một con sâu mà thôi.
Nhưng ngay sau đó, bỗng nhiên một tiếng “roẹt” vang lên, hắn ta cảm thấy cổ họng lạnh lẽo, máu tươi đột nhiên phun từ cổ họng ra ngoài!
Hắn ta cứng đờ, vừa sờ cổ mình, đã bị đứt một nửa, hắn ta lảo đảo một cái, ngã xuống đất.
Mọi người chỉ nhìn thấy một bóng người quỷ mị đột nhiên xuất hiện sau lưng Lý Phong.
Hai thanh đao ngắn sắc bén trên tay đối phương còn không dính máu của hắn ta.
Lý Phong chết thảm thiết và nhanh chóng, cũng chỉ trong nháy mắt nhưng máu tanh hôi của hắn ta bắn tung tóe trên mặt mọi người xung quanh, khiến tất cả mọi người kinh sợ.
Những thành viên vệ đội nhất thời không dám xông lên.
Minh Lan Nhược thản nhiên nhìn về phía Cố Bích Quân: “Ngươi thật sự cảm thấy giết ta, lấy danh nghĩa báo thù thành công cho phụ mẫu, là ngươi có thể ngồi vững vị trí này sao?”
Cố Bích Quân cười lạnh: “Thế nào, sợ muốn chết? Muốn xin tha à? Ta không cần dựa vào thủ đoạn uy h**p ngươi để đẩy lùi Thượng Quan Hoành Nghiệp, hôm nay ngươi chết chắc rồi, hai quyền khó địch bốn tay, trong thành này toàn là người của ta, một người một đao, xương cốt của ngươi cũng không đủ chặt!”
Trời sinh Du sao còn sinh Lượng, trên đời này không cần nhiều nữ nhân phản nghịch nhưng có đầu óc và thủ đoạn như vậy, có một mình nàng ta là đủ rồi!
Nữ nhân như Minh Lan Nhược phải chết!
Minh Lan Nhược cong mắt, v**t v* cái hộp chứa Cổ Điệp trong tay, từ từ hỏi:
“Cố Bích Quân, có lẽ ngươi biết, nếu như trong một trận chiến tranh, tất cả chủ tướng chết hết, binh sẽ bại ngàn dặm, không cách nào chiến thắng, đúng không?”
Cố Bích Quân nhìn nụ cười lạnh lùng quỷ dị của Minh Lan Nhược, bỗng nhiên giật mình, sinh ra dự cảm không lành!
“Ngươi muốn làm gì!”
“Không làm gì cả, chỉ là để ngươi nhìn xem tuyệt vọng trông như thế nào mà thôi.” Minh Lan Nhược mở chiếc hộp ra.
Nàng nâng mu bàn tay lên, một con hồ điệp có màu vàng trắng đan xen ngoan ngoãn chậm chạp bò lên trên mu bàn tay của nàng.
Cố Bích Quân không thể kìm được mà nhìn chằm chằm vào con hồ điệp kỳ lạ trên mu bàn tay kia.
Dường như Hồ điệp rất yếu ớt, một đôi cánh xinh đẹp còn to hơn cả bàn tay nam nhân nhẹ nhàng vỗ, muốn thử bay lên.
“Ngươi… Đó là thứ gì!” Chúng thủ vệ buồn bực nhìn hồ điệp, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy con hồ điệp lớn như vậy!
Trên đôi cánh của hồ điệp, những hoa văn đan xen giữa vàng và trắng trông lộng lẫy nhưng lại đầy rùng rợn, hóa ra đó là hình dạng của những chiếc đầu lâu. Chẳng lẽ đây là một loài độc vật?
Cố Bích Quân theo bản năng nhận ra mối nguy hiểm, lớn tiếng quát: “Bao vây lại, chém chết nữ nhân đó, đừng để nàng thả con hồ điệp đó ra, nó có thể có độc!”
Nhóm thủ vệ giật mình xách đao chém Minh Lan Nhược.
Minh Lan Nhược nhíu mày, Cố Bích Quân nhạy cảm ngoài dự đoán của nàng!
Cảnh Minh cười lạnh lùng: “Đám ô hợp các ngươi, cũng dám kêu gào trước mặt cô nãi nãi sao!”
Hai thanh song đao của nàng ấy múa liên tục không kẽ hở, bừng bừng sát khí khiến những người kia không thể tới gần Minh Lan Nhược.
Thỉnh thoảng có cá lọt lưới muốn đánh lén Minh Lan Nhược cũng bị những mũi tên lạnh lùng từ ngoài cửa bắn xuyên tim, đoạt lấy tính mạng!
Thì ra Trần Ninh đã chiếm giữ một vị trí cao trên cây cổ thụ bên ngoài Nghị Sự đường, tay cầm nỏ bắn không trượt phát nào, mỗi mũi đều chí mạng!
Minh Lan Nhược nhìn Cố Bích Quân cười lạnh như băng rồi giang hai cánh tay, xoay người lắc mu bàn tay, nói nhỏ: “Lên!”
Cổ điệp lộng lẫy bị tung lên không trung, khoảnh khắc khi nó vỗ cánh hình như phát ra một tiếng kêu nhỏ.
Đôi cánh trắng vàng đan xen bay múa, vẩy ra rất nhiều bột phấn nhỏ xíu màu vàng.
Cùng với động tác xoay người của Minh Lan Nhược, một người một điệp hòa vào nhau tạo thành một nghi thức cầu khấn hoa lệ, quỷ dị và lóa mắt.
Nếu không phải cảnh tượng mười người thủ vệ sau khi bị dính bột phấn đó ngay tức khắc đơ người không thể động đậy, lại bị Cảnh Minh và Trần Ninh lần lượt cho một đao, một mũi tên đưa từng người xuống Địa ngục.
Thì cảnh tượng này hẳn là rất đẹp.
Cố Bích Quân vừa sợ vừa giận: “Ngươi… Ngươi thế mà lại dùng độc! Ta không tin, con độc trùng này của ngươi có thể độc chết tất cả mọi người!”
Bốn tên cận vệ bảo hộ bên người nàng ta ngăn nàng ta ở phía sau, hô to: “Bích Quân tiểu thư, đi mau!”
Minh Lan Nhược mỉm cười lạnh nhạt làm một động tác ra hiệu cho nàng ta im lặng: “Đừng vội đi, sao không nghe thử âm thanh bên ngoài đi?”
Mặc dù Cố Bích Quân không biết Minh Lan Nhược đang dở trò gì nhưng tất cả mọi người lại tự giác yên lặng hẳn.
Khi trong phòng yên tĩnh nhất, những tiếng ồn ào ở bên ngoài ngày càng rõ ràng “Ong ong ong!”, “A a a a!”, “Đó là gì!”
Từ xa vọng lại tiếng vù vù kỳ lạ thỉnh thoảng xen lẫn người thét tiếng khóc, trong màn đêm nghe thật rợn người!
Cố Bích Quân không tự chủ được cảm thấy tim thắt lại, lúc này ngoài cửa đột nhiên có hai người xông vào, khuôn mặt hoảng hốt hô to:
“Bích Quân tiểu thư, không xong! Nhị đương gia, Tứ đương gia bọn họ… Bọn họ, bọn họ xảy ra chuyện rồi!”
Cố Bích Quân nhìn bóng người đang xông đến, phát hiện bọn họ là thân vệ và mưu sĩ của Nhị đương gia, Tứ đương gia!
Có chuyện gì vậy, Nhị thúc, Tứ thúc bọn họ bị sao! Da đầu Đường Bích Quân căng chặt, cảm giác bất an ngày càng lớn.
Những thúc bá này dù có chút không phục nàng ta nhưng phần lớn đều là lão tướng của Xích Huyết quân.
Nàng ta giỏi về dùng người nhưng nếu nói đến dũng mãnh thiện chiến, có thể ngăn cản đại quân triều đình thì chỉ có thể dựa vào việc liên thủ với những thúc bá có kinh nghiệm trong cầm binh đánh trận này!
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng ta đã biết đối phương bị gì!
Bởi vì một người đàn ông toàn thân đẫm máu bị bao phủ trong một tầng sương đen lảo đảo tiến đến, tiếng kêu thảm thiết: “Aaa, tránh ra, cứu mạng!”
“Tứ thúc!” Đường Bích Quân chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra, tiến lên một bước.
Nhưng khi nàng ta thấy rõ thứ đang bao vây Tứ thúc là gì thì cả người nổi da gà hết lên!
Thứ bao phủ ông ta không ngờ là một đám côn trùng nhỏ, đủ các loại công trùng trong rừng núi.
Những con côn trùng mà nàng ta nhận ra và cả những con không nhận ra đang điên cuồng cắn xé Tứ đương gia, chui vào mắt mũi miệng và bất cứ nơi nào có lỗ trên cơ thể ông ta !
Vì đám côn trùng bay quá dày đặc nên trông như một lớp sương mù xám đen bao phủ lấy Tứ đương gia vậy.
Tứ đương gia như một món ngon vô cùng hấp dẫn côn trùng, vô số côn trùng vẫn tiếp tục tạo thành từng đám sương mù bay từ bên ngoài vào lao thẳng về phía ông ta.
Chẳng mấy chốc, Tứ đương gia đang kêu gào thảm thiết đã bị cắn xé đến mức máu thịt lẫn lộn, chỉ còn có thể nằm co giật trên mặt đất!
Cảnh tượng bị hàng vạn con côn trùng cắn xé, vừa đáng sợ vừa rùng rợn, khiến mặt của Cố Bích Quân và những người khác tái nhợt vì sợ hãi và kinh ngạc, trong lòng dấy lên khao khát muốn bỏ chạy ra ngoài.
Lỡ như đám côn trùng này ăn hết Tứ đương gia vẫn chưa đủ…
Minh Lan Nhược nhẹ nhàng nói: “Không cần lo lắng, bọn chúng ăn hết mục tiêu chỉ định thì sẽ bay đi, không tổn thương người vô tội.”
Cố Bích Quân bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Minh Lan Nhược và hồ điệp mà nàng ta quan sát nãy giờ, nghiêm nghị hỏi: “Là ngươi! Là ngươi đúng không? Những con côn trùng là do ngươi gọi đến, có phải Nhị thúc của ta cũng bị ngươi hại đúng không?”
Minh Lan Nhược chậm rãi chạm nhẹ gọi cổ điệp đang bay lại: “Ở Hoàng Tuyền Đại đương gia vẫn còn chưa đi xa, ta chỉ là đưa các vị đương gia khác một đoạn đường giúp cho Đại đương gia ở dưới đất không còn cô đơn mà thôi.”
“Các vị đương gia?” Cố Bích Quân không thể khống chế mà run lên, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo, nguy rồi!
Nàng ta đột ngột hét lớn về phía một người hộ vệ bên cạnh: “Nhanh chóng đi kiểm tra tình trạng của các vị đương gia! Bảo vệ họ thật cẩn thận… Không! Cho họ vào trong phòng, tuyệt đối đừng để họ ra ngoài!”
Hộ vệ kia ôm kiếm lộn nhào xông ra ngoài!
Minh Lan Nhược không hề ngăn cản người hộ vệ chạy ra ngoài, chỉ lặng lẽ nhìn Cố Bích Quân và nở một nụ cười nhạt.
Nữ nhân này phản ứng rất nhanh.
Nhưng trong núi thì nhiều nhất là cái gì?
Không phải dã thú, không phải người, mà là rắn, côn trùng, chuột, kiến.
Trừ khi giấu ở nơi kín gió, nếu không bất kỳ ai bị nàng hạ cổ bướm làm mồi nhử cũng sẽ bị hàng vạn côn trùng trong núi tìm tới ăn sạch sẽ.
Đường Bích Quân cảm thấy dày vò, ánh mắt ác độc nhìn Minh Lan Nhược.
Đối phương không hề lo lắng để nàng ta phái người đi dò xét tin tức, điều này khiến trong nội tâm nàng ta sinh ra cực lớn bất an tới.
Chỉ trong vòng một khắc, những bất an trong lòng nàng ta đã được chứng thực.
“Không xong, đại tiểu thư, các vị đương gia và phụ tá đắc lực đều bị tập kích! Chỉ còn lại Cố đại thiếu gia còn đang đau khổ gắng gượng trên tường thành, bây giờ trong thành đã loạn hết lên, ai nấy cũng cảm thấy bất an! Đại tiểu thư chúng ta nên làm gì!”
Người được phái đi trở về với vẻ mặt hoảng sợ, quỳ xuống đất và run rẩy.
Quá đáng sợ, gần như cùng một lúc, các thủ lĩnh trong thành đều chết thảm ngay tức khắc. Cái chết của họ kỳ lạ, đáng sợ và đồng nhất như vậy!
Đại thế đã mất!
Cố Bích Quân cắn chặt môi đến bật máu, nhìn Minh Lan Nhược” “Minh Lan Nhược, sao ngươi dám!”
Khi con hồ điệp kia âm trầm quỷ dị kia xuất hiện, gần như tất cả các thúc bá cùng tướng lĩnh đắc lực của họ đã bị hại chết!
Chắc chắn là nữ nhân này làm!
Minh Lan Nhược nhẹ nhàng cong môi cười: “Có gì mà không dám, ta nói, hôm nay các ngươi đều phải…”
Nàng đưa tay ra để cổ điệp đang bay múa đáp xuống trên mu bàn tay, lạnh lùng nói: “Chết ở đây!”
Cố Bích Quân run lên, đây là lần đầu tiên nàng ta cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Minh Lan Nhược!
Cuối cùng nàng ta đã hiểu rõ câu nói: “Để ngươi nhìn xem tuyệt vọng trông như thế nào” của Minh Lan Nhược là có ý gì!
Tất cả đã xong rồi…
Dù không biết vì sao Cố Đại không bị độc trùng tập kích nhưng không có những thúc bá dày dặn kinh nghiệm lãnh binh, chỉ dựa vào Cố Đại thì bọn họ không thể ngăn được đại quân của Thượng Quan Hoành Nghiệp!
Không, cũng không chắc…
Đầu Cố Bích Quân nhanh chóng suy nghĩ.
Nếu như nàng ta có thể tiêu diệt được Minh Lan Nhược, ổn định hậu phương hoặc bắt được đối phương, có lẽ sẽ có cơ hội xoay chuyển.