Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 505

Cố Đại cũng vội từ trên thành lâu chạy tới, hắn ta điên cuồng muốn lao vào ngọn lửa!

“Dập lửa! Dập lửa! Tại sao lại như vậy, các ngươi làm ăn kiểu gì vậy, còn không nhanh dập lửa đi!”

Mọi người tiến lên giữ chặt hắn ta, khuyên hắn ta kìm lại đau thương, có người bên cạnh Cố đại gia nói cho bọn họ “Chân tướng”.

Đường Tri Phủ mơ ước phu nhân, có ý đồ đêm nay lừa phu nhân đi nhưng phu nhân lại nói chuyện này cho Đại đương gia, âm mưu của Đường Tri Phủ bị bại lộ và bị bắt.

Việc này liên quan đến phu nhân, Cố đại đương gia đuổi mọi người đi hết, kết quả không biết Đường Tri Phủ đã làm gì mà tiểu lâu thế nhưng lại đột nhiên nổi lửa.

“Vì thế… Bọn họ đã chết trong lửa lớn, họ Đường quá độc ác!”

Cố Bích Quân nghe xong cảm thấy chóng mặt, mắt nhòe đi vì ánh lửa đỏ rực. Nàng ta cảm thấy có chỗ nào đó không đúng!

Tất cả những gì xảy ra đêm nay quá khác thường và không hợp lý! Không đơn giản là sự trùng hợp!

Khi nói chuyện, đột nhiên nghe thấy bên ngoài cửa thành có tiếng ầm ầm như thể hàng vạn quân đang lao nhanh đến.

Lính gác trên thành bắt đầu thổi kèn nhanh chóng kêu gọi: “Dạ tập! Dạ tập! Địch nhân dạ tập!”

Ánh mắt Cố Bích Quân sắc bén, biết rằng cái chết của mẫu thân, phụ thân và đệ đệ không phải là trùng hợp. Đây chắc chắn là âm mưu của Tần Vương và Minh Phi!

Nếu không thì sao đại quân triều đình lại biết chính xác đêm nay trong thành sẽ hỗn loạn? Làm sao biết được họ mất trụ cột tinh thần là phụ thân!

Nàng ta thu lại sự đau thương, quay sang nhìn Cố Đại, lạnh lùng ra lệnh: “Đại ca, dẫn người đi phòng thủ thành ngay. Phụ thân đã mất, chúng ta chính là trụ cột của Cố Gia Trại!”

Cố Đại như rơi vào trong đau khổ, không nghe thấy cái gì cả, phẫn nộ đá đánh về phía người bên cạnh: “Đi, đám phế vật các ngươi đang làm gì, đi cứu mấy người họ đi!”

Trước mười bảy tuổi hắn ta cũng chỉ là một thằng nhóc nông thôn, mười mấy tuổi mới gặp phụ thân của mình, lòng tràn đầy sùng bái đối với Cố Đại đương gia uy phong lẫm liệt. Hắn ta gần như là người phụ thân nói gì nghe nấy.

Giờ phút này, vị phụ thân mãi mãi không bao giờ ngã xuống vậy mà lật thuyền trong mương, chết trong sân nho nhỏ này, hắn ta hoàn toàn không thể chấp nhận.

Cố Bích Quân không thể nhịn được nữa, vịn tay tỳ nữ của mình đứng lên, tiến tới tát vào mặt hắn ta một cái: “Đại ca, huynh tỉnh táo một chút, phụ thân đã không còn, chúng ta phải bảo vệ tòa thành này, chúng ta không thể để phụ thân chết cũng không nhắm mắt và thất vọng!”

Cố Đại bị một cái tát này tát phát đau, hắn ta giật mình một cái bỗng nhiên tỉnh táo lại.

Hắn ta đỏ mắt lau lung tung nước mắt trên mặt, cắn răng nhìn Cố Bích Quân: “Đại muội nói đúng! Ta đi đây!”

Dứt lời, hắn ta cầm lấy đao của mình từ trong tay người hầu, xoay người lên ngựa vung roi phóng ngựa về phía tòa thành kia!

Cố Bích Quân hít sâu một hơi, cũng lau mặt, lạnh lùng nói: “Đi báo cho Nhị đương gia, Tam đương gia và các vị thúc bá, bảo bọn họ đến Nghị Sự đường ngay, phụ thân mất rồi, sơn trại của chúng ta phải định ra ai là người nắm quyền ngay!”

Cố Văn Uyên là người thừa kế nội bộ của phụ thân nàng ta nhưng đã chết cùng phụ thân trong lửa lớn, mặc dù khiến nàng ta rất bi thương.

Nhưng sau khi bình tĩnh lại, nàng ta ý thức được ngay… Cơ hội của mình tới rồi!

Nàng ta là trưởng nữ của Cố Đại đương gia, đầu óc và thủ đoạn, rất được các thúc bá tán thành ở trong Cố Gia Trại.

Nếu như nàng ta không phải nữ nhi, vốn không tới phiên Cố Nhị trở thành người thừa kế.

Về phần Cố Đại, hắn ta cũng chỉ là tên võ phu mà thôi, vốn không có tư cách tranh gì với nàng ta.

Người bên cạnh Cố Bích Quân vội vàng đồng loạt nói: “Vâng!”

Sau đó, dựa theo yêu cầu mà đẩy nàng ta tới Nghị Sự đường.

Cố Bích Quân cài một cây trâm có đóa hoa trắng bên búi tóc của mình, lạnh lùng nở nụ cười.

Hôm nay, chỉ cần nàng ta có thể thuyết phục những thúc bá kia, như vậy… Nàng ta sẽ có cơ hội trở thành người thừa kế chân chính của sơn trại!

Mấy năm nay, nàng ta dùng đủ mọi loại thủ đoạn, lôi kéo không ít những trưởng bối ở trong sơn trại!

Lôi kéo không được, trong tay nàng ta còn nắm nhược điểm của bọn họ, cũng không lo đối phương không nghe lời!

Xa xa dưới một chỗ tối bí mật, Minh Lan Nhược nhìn Cố Bích Quân bị vây quanh rời đi, nàng nhẹ giọng hỏi Kiều Viêm: “Nghĩ cách dặn dò Thượng Quan Hoành Nghiệp giữ gìn thực lực của hắn ta, hiện tại chỉ làm nghi binh, đừng quá vội vàng, chờ tín hiệu của ta.”

Có lẽ Vệ Dã đã bắt đầu phái người đi chuẩn bị mở cửa thành nhưng hiện tại còn cần ít thời gian chuẩn bị.

Kiều Viêm vừa phủ thêm áo choàng cho nàng vừa nói: “Được.”

Sau đó, hắn mặc áo choàng của mình, nhìn về phía Minh Lan Nhược dịu dàng nói: “Lát nữa bọn Cảnh Minh sẽ tới, ta cũng có việc phải làm, người phải cẩn thận.”

Minh Lan Nhược gật đầu, nhìn hắn, giữa mày nhíu lại: “Kiều Viêm phải đi, Đốc chủ đại nhân phải trở về, phải không?”

Kiều Viêm nhìn người trước mặt, trong mắt có ý cười: “Tiểu nương nương luyến tiếc Kiều Viêm sao? Nhưng kẻ người vừa hôn là Đốc chủ, không phải Kiều Viêm.”

Lúc nàng hôn hắn rất dùng sức, hôn đến mức đầu lưỡi của hắn có hơi đau, tuy hắn không biết vì sao tâm trạng của nàng bị dao động lớn như vậy.

Nhưng lúc nàng hôn hắn, lại gọi là Thương Kiều.

Minh Lan Nhược nhìn hắn nói chuyện, giống như nói người khác vậy.

Nàng khẽ nhếch khóe mắt, nhìn hắn nói với vẻ đương nhiên: “Không giống, ta tham lam, trái ôm phải ấp, muốn hết, huống chi Kiều Viêm tốt như vậy, dịu dàng nghe lời còn trung thành nữa, ta làm sao bỏ được, ngươi cứ phải đi như vậy, ta làm sao bỏ được.”

Kiều Viêm bị nàng nhìn như vậy, trong lúc nhất thời không biết phải nói gì.

Biết rõ lần khích lệ này của nàng có mục đích khác nhưng nàng nói chân thành lại hợp tình hợp lí như vậy… Ngược lại khiến hắn nóng lòng.

“Tiểu nương nương có hơi bá đạo.” Hắn mỉm cười, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, trong giọng nói mang theo ý nuông chiều.

Không ngoài thói quen tuân theo thân phận sau khi dịch dung của hắn, thân phận thị vệ này tiện cho việc nàng thao túng hắn.

Minh Lan Nhược hừ nhẹ, buông lỏng tay ra: “Quên đi, ngươi đi đi.”

Tuy rằng tiếc nuối nhưng sau khi có thể, nàng sẽ nghĩ cách bảo hắn làm hình tượng Kiều Viêm để ở bên mình là được.

Kiều Viêm cười khẽ một tiếng, hắn bỗng nhiên vươn tay kéo ít tóc dài của nàng lên, dịu dàng lại khiêm tốn hôn lên tóc của nàng: “Kiều Viêm nguyện vì tiểu nương nương cống hiến sức lực, sẽ dốc hết toàn lực, hôm nay hoàn thành nhiệm vụ trước, ngày sau sẽ vì tiểu nương nương cúc cung tận tụy.”

Minh Lan Nhược sửng sốt, đó là lời khi lần đầu tiên hắn xuất hiện trước mặt mình với tư cách là Kiều Viêm.

Thị vệ bên người có võ nghệ phi phàm nhưng tao nhã lịch sự, khiêm tốn dịu dàng này, thề sẽ trả giá tất cả vì tiểu thư hắn trung thành, hiện tại đã hoàn thành “sứ mệnh” của hắn.

Trong lòng nàng không kìm được trở nên điên cuồng, hơi đỏ mặt.

Muốn chết… Người này thật sự quá giỏi!

Nàng cảm thấy thật đáng tiếc khi không làm gì đó…

Tuy rằng thời điểm này rất không thích hợp nhưng… Hiện giờ những nhân tố khó giải quyết nhất của Cố Đại đương gia, Đường Tri Phủ đã biến mất hết.

Vậy cũng không tính là quá đáng…

Nàng bỗng nhiên dựa sát vào trong lòng hắn, ôm lấy eo hắn, kiễng mũi chân hôn lên môi mỏng của hắn, hừ nhẹ: “Đây là phần thưởng cho Kiều Viêm hoàn thành nhiệm vụ, không phải cho Đốc chủ, nhớ kỹ.”

Kiều Viêm ngẩn ra, đầu lưỡi lại truyền đến một ít đau đớn nhẹ nhàng, môi lưỡi của nàng mềm như mật ong, ở trước công chúng, đêm nay là lần thứ hai nhỉ?

Mặt hắn lại hơi nóng lên, cúi thấp đầu cười một tiếng.

Tiểu nương nương của hắn đúng là càng ngày càng bá đạo…

Lúc Cảnh Minh tìm được Minh Lan Nhược, bên cạnh nàng chỉ còn lại một mình.

“Đại tiểu thư!” Cảnh Minh, Trần Ninh tiến lên ôm quyền.

Minh Lan Nhược nhìn ngọn lửa cháy hừng hực ở phía xa, thản nhiên nói: “Xong việc, gom tro cốt của Nguyệt Nương lại đi, chúng ta mang bà ấy về nhà.”

Cảnh Minh, Trần Ninh nghe vậy, mũi cả hai có hơi cay cay, linh hồn nên trở về quê hương.

“Người của Vệ Dã đã chuẩn bị xong, chỉ cần chúng ta ra lệnh một tiếng hắn ta sẽ mở cửa!”

Cảnh Minh đưa cho Minh Lan Nhược một cái hộp sứ to bằng bàn tay: “Tiểu thư, Cổ Điệp mà người cần.”

Minh Lan Nhược nhận lấy hộp sứ, mở ra nhìn, khẽ gật đầu: “Tốt lắm.”

Minh Lan Nhược nhìn mây đen trên trời: “Được, đi thôi, chúng ta nên tiễn Cố Đại tiểu thư một đoạn đường, đừng để phụ thân và đệ đệ nàng ta chờ quá lâu, khiến nàng ta thành nữ nhi bất hiếu.”

Tuy rằng có lẽ Cố Bích Quân đã sớm trở thành nữ nhi bất hiếu ở chỗ Nguyệt Nương.

Trước khi Nguyệt Nương lâm chung nói những lời kia, thật ra là nói với nàng, xin nàng cho Cố Bích Quân trừng phạt nên có.

Thân là một mẫu thân, phải có bao nhiêu tuyệt vọng và đau khổ mới có thể đưa ra quyết định đại nghĩa diệt thân này.

Chính nàng cũng là mẫu thân nên rất hiểu tâm trạng của Nguyệt Nương.

Nguyệt Nương đi tìm tiểu cữu cữu Quan Vân, không ra tay được, vãn bối này sẽ ra tay thay.

Trong Nghị Sự đường ồn ào.

Không có thủ lĩnh quyền lực như Cố Đại đương gia có thể trấn áp mọi người thì ngay cả khi đại quân triều đình bao vây ngoài thành, trong sơn trại các vị đương gia vẫn phải tranh quyền đoạt lợi.

Cuối cùng Cố Bích Quân vẫn hao hết sức lực và thủ đoạn, còn không lưu tình cho người giết Tam đương gia và Ngũ đương gia phản đối mạnh mẽ nhất, rồi cho các thúc bá còn lại lợi lớn, mới miễn cưỡng trấn áp được ý kiến phản đối.

Đương nhiên cũng có người không phục, đi thông báo cho Cố Đại nhưng Cố Đại vốn không có chủ kiến gì.

Cố Bích Quân sai người nói cho hắn ta biết, huynh muội hai người đóng cửa lại thương lượng cái gì cũng được nhưng nếu như đại quyền của thành chủ mất, vậy chỉ sợ tương lai thành này sẽ không mang họ Cố.

Ngay cả Xích Huyết quân đoàn của Tiêu gia cũng có thể đổi tên, huống chi chỉ là một tòa thành.

Cố Đại vốn là một người đầu óc không đủ dùng, nghe xong lời này, vừa ở đầu thành chỉ huy chiến đấu, vừa cho người tỏ vẻ ủng hộ Cố Bích Quân.

Cuối cùng nàng ta tạm thời lấy được quyền chỉ huy trong thành, trở thành đương gia mới, thành chủ mới.

Tậm trạng Cố Bích Quân rất tốt, an bài sách lược đối phó địch ngay, tuy rằng trong lòng đám đương gia vẫn không phục việc cho nữ nhân làm đương gia.

Nhưng kẻ địch mạnh trước mắt, bọn họ cũng chỉ có thể đồng lòng đối ngoại trước, thi nhau ra ngoài hành động.

Cuối cùng Nghị Sự đường cũng trống không.

Cố Bích Quân đứng từ trên xe lăn lên, chậm rãi đi lên cái ghế da hổ hoa lệ ngồi xuống, nhìn quanh bốn phía.

Khóe môi nàng ta nở nụ cười diễm lệ lại lạnh như băng, tuy sự việc xảy ra đột ngột, trong lúc vội vàng khiến cho nàng ta rất chật vật.

Nhưng bây giờ, cuối cùng nàng ta cũng ngồi lên vị trí nàng ta tha thiết ước mơ này!

Thượng Quan Hoành Nghiệp cũng được, Minh Nguyên Lãng cũng thế, sẽ phải thần phục dưới váy và đao của nàng ta hết, về phần loại kẻ địch chướng mắt như Minh Lan Nhược sẽ bị nàng ta nghiền ép dưới chân!

Cố Bích Quân cảm thấy trong lòng vô cùng hăng hái, không kìm được ngửa mặt lên trời cười to: “Ha ha ha ha…”

Tuy rằng vẫn cảm thấy bi thương nhưng cái chết của phụ thân và nhị đệ đối với nàng ta mà nói, thật ra là một tin tức không tồi, cũng đỡ cho ngày sau phụ thân nữ nhi tương tàn, tỷ đệ tương sát.

Đường thúc phụ cũng đã chết, càng là một tin tức tốt!

Cố Gia Trại này là của nàng ta, Đông Bắc Cương là của nàng ta, ngày sau, thiên hạ này cũng chưa chắc không phải của nàng ta!

“Chúc mừng Cố Đại tiểu thư, bước lên vị trí thủ lĩnh.” Bỗng nhiên trước cửa đại sảnh truyền đến tiếng vỗ tay.

Ánh mắt Cố Bích Quân sắc bén nhìn sang: “Là ai ở đó!”

Một bóng người mặc áo choàng chậm rãi đi ra, đối phương gỡ mũ trùm xuống, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp thanh diễm.

“Tiểu Kiều?” Cố Bích Quân cười lạnh: “Đúng là thiên đường có đường ngươi không đi, địa ngục không có cửa ngươi lại xông vào.”

Minh Lan Nhược cong đôi mắt đẹp thanh lãnh, mỉm cười: “Cố Đại tiểu thư, thật ra ngươi là một người thông minh nhưng ghét hận ta lâu như vậy, sao lúc này trở nên hồ đồ rồi?”

Cố Bích Quân sửng sốt, đột nhiên đứng lên: “Minh Phi nương nương! Ngươi là Minh Lan Nhược!”

Minh Lan Nhược nhướng mày: “Xem ra Cố Đại tiểu thư nhận ra rồi.”

Cố Bích Quân lạnh lùng nhìn Minh Lan Nhược, bỗng nhiên nở nụ cười: “Ha ha ha, quả nhiên là ngươi, hóa ra lúc trước ta không nhận lầm người, Tiểu Kiều đi theo bên cạnh nhị đệ ta chính là ngươi đúng không? Nhìn ngoại hình này, bên cạnh ngươi có cao thủ dịch dung biết Súc Cốt công.”

Nói xong, nàng ta vung tay lên, quát lớn: “Người đâu! Bao vây nàng ta!”

Tiếng nói vừa dứt, vệ đội bên cạnh nàng ta vọt ra ngay, bao vây Minh Lan Nhược ở giữa.

Minh Lan Nhược không chút hoang mang đánh giá nàng ta, không khỏi tiếc nuối nói: “Nói thật, nếu không nhìn những hành vi súc sinh của ngươi, đầu óc ngươi thật sự rất tốt, tính tình này có thể coi là một nữ trung hào kiệt.”

Trên đời này nữ nhân thông minh rất nhiều nhưng nữ tử mạnh mẽ có thể chân chính không bị đạo đức thế tục trói buộc, coi phụ quyền, quân quyền không là gì như Cố Bích Quân thì rất hiếm.