Ngày gió tuyết đan xen đó, kỵ binh hạng nặng của đại quân Bắc Mông ở phía trước, thiếu niên kia cầm trường thương trên tay, chiến giáp trên người vỡ vụn, tóc dài tung bay, máu me khắp người.
Y ngồi trên lưng ngựa quay đầu mỉm cười:
“Ta chặn hậu cho tỷ và đám người A Đường, a tỷ, hôm nay cùng đứng dưới tuyết, đời này cũng coi như cùng bạc đầu rồi, tỷ… Tiến về phía trước, vĩnh viễn đừng quay đầu!”
Gia nhập Xích Huyết quân, đều là huynh đệ tỷ muội.
Tiến về phía trước, vĩnh viễn đừng quay đầu! Giống như châm ngôn bảo vệ của Xích Huyết, là lời chia tay của tất cả các huynh đệ Xích Huyết trước khi quyết định ngang nhiên chịu chết.
Từ đó về sau, suốt hai mươi năm, bà ta chỉ mặc quần áo màu trắng, túc trực bên linh cữu suốt hai mươi năm.
Nguyệt phu nhân vươn tay nhẹ nhàng m*n tr*n bức tranh kia, từ từ nở một nụ cười xán lạn đến mức thê lương như thế, nhỏ giọng nói:
“A Vân, đệ đi gấp, ta vẫn chưa trả lời đệ, a tỷ bằng lòng gả cho đệ…”
Bà ta dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt tóc mai, cẩn thận sửa sang lại vạt áo trắng như tuyết của mình: “Tâm can như thiêu như đốt suốt hai mươi năm, hôm nay, chờ ta thay bộ áo cưới đỏ đi gặp ngươi, được không?”
Nguyệt phu nhân đứng thẳng người, bỗng nhiên ngước mắt lên, nhìn về phía mật thất, bà ta dường như thấy được Minh Lan Nhược và Kiều Viêm đứng ở bên trong.
Bà ta lẳng lặng nhìn xuyên qua vách tường, nhìn Minh Lan Nhược, bỗng nhiên giơ kiếm đặt trên vai trái của mình.
Minh Lan Nhược run rẩy nắm chặt quyền, nàng biết đó là tư thế hành lễ đặc thù của đội thích khách Xích Huyết.
Nguyệt Nương nói nhẹ nhàng mà kiên định: “Phó thủ lĩnh Khâu Nguyệt Nương của đội thích khách Xích Huyết, ẩn nấp ở Đông Bắc Cương hai mươi năm, đã hoàn thành nhiệm vụ, kể từ hôm nay, về đội!”
Vừa dứt lời, bà ta xoay tròn người, làn váy trắng như tuyết bay lên, trường kiếm sắc bén trong tay c*̃ng lưu loát, mạnh mẽ lướt qua cần cổ trắng như tuyết của mình “Xoẹt!”
Tươi đẹp, nóng bỏng, máu đỏ tươi b*n r* cả một mảng!
“Nguyệt Nương!”
“Không…!” Đám người Cố đại đương gia và Đường tri phủ cùng hét lên tiếng hét hoặc là thê lương, hoặc là yếu ớt mất tiếng!
Trước ngọn lửa hừng hực ngập trời, bóng người trắng như tuyết kia nhanh chóng bị máu tươi nhuộm đỏ.
Lúc bà ta ngã xuống trong ngọn lửa, khuôn mặt tái nhợt xinh đẹp dính máu lấm ta lấm tấm nhưng lại nở nụ cười vừa dịu dàng vừa phiền muộn, một giọt lệ lăn xuống bên khóe mắt.
A Vân, chiếc áo cưới đỏ nhuộm máu này của ta có đẹp không… Cũng coi như có đôi có cặp với khôi giáp nhuốm máu của đệ nhỉ?
Đệ đấy, vẫn ở độ tuổi mười bảy, cũng đừng có ghét bỏ a tỷ đã già…
…
“Nguyệt… Nương… Nàng thậm chí không muốn chờ ta cùng đi sao…”
Đường tri phủ nằm dưới đất vừa tuyệt vọng vừa thê thảm khẽ cười mấy tiếng, cánh tay che ngực chán nản rơi xuống, không còn hô hấp.
Cố đại đương gia mê man nhìn Nguyệt Nương bị ngọn lửa cắn nuốt rồi lại nhìn Đường tri phủ không còn một tiếng động nào.
Ông ta đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó trong lòng bị rút đi, chán nản lảo đảo ngã xuống đất, mái tóc hoa râm trên đầu xõa tung, dường như lập tức già đi hai mươi tuổi!
“Ta sai rồi sao? Không… Ta không sai… Người sai là nữ nhân tàn nhẫn quyết tuyệt này… Suốt hai mươi năm… Rõ ràng năm đó là ta nhận ra ngươi trước… Rõ ràng là ta phải lòng ngươi trước… Vì sao…”
Trong mật đạo, Minh Lan Nhược nhắm chặt hai mắt đỏ rực, nước mắt rơi như mưa, chỉ vươn tay đè lại vách tường, nói khẽ trong lòng:
Phó thủ lĩnh Khâu Nguyệt Nương của đội thích khách Xích Huyết, ngươi ẩn nấp ở Đông Bắc Cương hai mươi năm, đã hoàn thành nhiệm vụ, kể từ hôm nay, quy đội!
Linh hồn của ngươi, vĩnh viễn không phải lang thang nữa!
“Đi thôi, nếu còn không đi thì lửa lớn sẽ đốt đến đây.”
Kiều Viêm đột nhiên nói nhỏ bên tai nàng.
Minh Lan Nhược không giãy giụa nữa, chỉ gật đầu, Kiều Viêm lúc này mới buông lỏng tay ra.
Nàng hiểu sự lựa chọn của Nguyệt Nương.
Là người yêu, không giữ được thiếu niên mình yêu thương, ngay cả chỉ vì hy vọng báo thù mà bị nam nhân khác chiếm đoạt sự trong sạch.
Là mẫu thân, chỉ có thể nhìn con mình biến thành súc sinh.
Là thích khách Xích Huyết, lại không thể ngăn cản các đồng đội sa đọa.
Cho nên, bà ta đã sống trong chiếc “quan tài” bằng gỗ cây liễu tự làm suốt hơn hai mươi năm, để tưởng niệm những đồng đội đã qua đời, để tưởng nhớ tình yêu tuyệt vọng và chôn vùi trái tim mình.
Sau hơn hai mươi năm dày vò như địa ngục trần gian, hôm nay mới là ngày bà ta thật sự giải thoát.
Một mình đi vào hoàng tuyền bích lạc… Đi tìm thiếu niên tướng quân của mình.
Minh Lan Nhược hốt hoảng đi trước trong con đường tối tăm, máu mà cổ họng Nguyệt Nương phun ra gần như vấy lên mặt nàng.
Nàng nhắm mắt, nhớ lại nhiều câu chuyện ở kiếp trước…
Kiều Viêm nhìn nàng không có cảm xúc thất tha thất thểu đi ở phía trước, thầm thở dài.
Có lẽ tiểu nương nương đã bị cảnh tượng kia dọa sợ, cũng không biết nhớ tới chuyện gì mà thất hồn lạc phách như vậy.
Lát nữa lại an ủi nàng vậy.
Lối ra của bí đạo dẫn đến một khu vực hẻo lánh, nơi có những cây hương xuân cao lớn, Minh Lan Nhược đi ra, xung quanh không người.
Nàng mờ mịt nhìn về phía ngọn lửa đang thiêu rụi tiểu lâu: “Kiều Viêm… Tại sao đời người lại khó khăn và khổ như vậy. Nếu chúng ta không tới sơn trại, có phải Nguyệt Nương sẽ không chết không?”
Đời trước nàng không được Xích Huyết quân tán thành, chưa bao giờ gặp qua người trong quân, năm đó, Nguyệt Nương không gặp qua nàng, có phải còn có thể sống không?
Là nàng đã thay đổi vận mệnh của Nguyệt Nương sao?
“Thực ra trái tim bà ta đã chết hơn hai mươi năm trước, sự xuất hiện của người chỉ là cơ hội để bà ta giải thoát, cũng là hoàn thành sứ mệnh của bà ta.” Kiều Viêm nhàn nhạt nói.
Phải không?
Minh Lan Nhược nhìn bầu trời tối đen, mây đen che lấp mặt trời, không thấy sao trời.
“Bên kia cầu Nại Hà… Còn có người đợi Nguyệt Nương không, Quan Vân tiểu cữu cữu sẽ đợi a tỷ của y ở đó chứ? Bọn họ còn có kiếp sau không?”
Nàng bỗng nhiên thấp giọng hỏi Thương Kiều.
Hắn nhìn về phía ngọn lửa đang cháy dữ dội ở nơi xa, nhàn nhạt nói: “Có lẽ, chỉ là chuyện kiếp sau quá mơ hồ mờ mịt, cầu kiếp sau còn không bằng tính cho kiếp này.”
Trong không khí tràn ngập mùi gỗ bị cháy, tiếng lửa nổ lách tách vang lên.
Minh Lan Nhược xoay người, ngước mắt nhìn thật sâu người đứng sau lưng mình.
Đây không phải là lần đầu tiên nàng thấy cảnh tượng hỏa hoạn tuẫn tình vừa tàn nhẫn lại đẹp đẽ này.
Nàng đột nhiên đưa tay vuốt nhẹ yết hầu của hắn.
Ở ngay vị trí này, một mũi tên sắc bén đã xuyên qua yết hầu, xé rách vùng da yết hầu mỏng manh đẹp đẽ của hắn.
Những giọt máu đỏ rực và nóng bỏng đã bắn lên mặt nàng, không phải của Nguyệt Nương, mà là của hắn…
Đó là máu tươi từ vết thương dữ tợn trong cổ họng hắn ở kiếp trước, đầm đìa không ngừng…
Nàng bỗng nhiên cười, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má: “Thương Kiều… Thương Kiều… Ngài có biết không, ta may mắn hơn Nguyệt Nương rất nhiều.”
Một người ti tiện như ta lại có cơ hội sống thêm một kiếp, có phải là vì ngài không?
Có phải kiếp trước ngài đã làm gì đó, cho nên ta mới có cơ hội sống lại lần nữa?
Hắn lặng lẽ nhìn cô nương trong lòng, không biết nàng đang xuyên thấu qua hắn để thấy điều gì?
Tại sao tiểu nương nương của hắn lại đau thương như vậy?
Nỗi đau thương làm hắn cảm thấy đau lòng, còn khiến hắn nghi ngờ những sắp đặt của mình trước đây đối với Nguyệt Nương liệu có quá tàn nhẫn không.
Hắn thở dài một tiếng, duỗi tay ôm nàng vào trong ngực: “Đừng như vậy…”
Minh Lan Nhược dùng đôi tay trắng nõn của mình nâng cằm hắn, đột nhiên nói: “Ta yêu ngài…”
Hắn sửng sốt, ánh mắt thâm trầm, ôm mạnh eo nhỏ của nàng, khàn giọng nói: “Nhược Nhược…”
Có phải những tình cảm chưa kịp nói ra của Nguyệt Nương và Quan Vân thiếu tướng đã làm cho nàng khổ sở như vậy không?
Nàng lại giữ chặt gáy hắn, kéo hắn xuống, trong ánh mắt ngạc nhiên và sâu thẳm của hắn, nàng ngẩng đầu và hôn sâu vào môi hắn.
Nàng áp sát vào môi hắn, thì thầm: “Tình thâm bất thọ, bên nhau khó được… Những năm tháng còn lại, chỉ mong được sớm tối bên nhau, mãi mãi…”
May mắn, nàng còn có cơ hội nói ra những lời này!
May mắn vô cùng, đời này chính là kiếp trước và kiếp sau của chúng ta!
Không hỏi quá khứ, không hỏi tương lai, chỉ nguyện yêu nhau trong hiện tại, bù đắp cho những bỏ lỡ và tiếc nuối ở kiếp trước.
…
Trong thành nổi lửa, ngay cả tiểu lâu ở thành Bắc cũng bốc cháy dữ dội.
Trong ánh lửa, có tiếng đánh nhau không ngừng vang lên.
“Cẩn thận, không thể để gian tế chạy thoát!”
“Không được tha cho bọn họ!”
“A a a…”
Cố Bích Quân lạnh nhạt ngồi ở trên xe lăn, nhìn người của mình vây quanh tiểu lâu, chiến đấu với người bên trong.
Nhưng không lâu sau, nàng ta nghe thấy những tiếng gào thét thảm thiết.
Sau đó nhìn thấy đội trưởng đội cận vệ chật vật che lại bả vai bị thương đến bẩm báo: “Đại tiểu thư, có hai người chạy thoát, thị vệ còn lại hoặc là đầu hàng, hoặc là bị chúng ta giết trong lúc phản kháng!”
Cố Bích Quân nhướng mày: “Hai người nào chạy thoát? Có Tiểu Kiều và Đại Kiều không?”
Đội trưởng đội cận vệ chần chờ một chút, lắc đầu: “Chạy thoát là hai người khác, nghe nói có quan hệ tốt với Đại Kiều và Tiểu Kiều.”
Mặt Cố Bích Quân biến sắc, âm trầm nói: “Lý Phong, lập tức đi kiểm tra những tên thị vệ trong tiểu lâu có Đại Kiều và Tiểu Kiều không!”
Đường thúc phụ đã báo tin cho nàng ta, nghi ngờ Đại Kiều và Tiểu Kiều có vấn đề, rất có thể là người của Đông Xưởng cải trang ẩn nấp bên cạnh lão ta.
Lão ta đã yêu cầu nàng ta bắt những người đó trước khi trời tối.
Nàng ta biết Đường thúc phụ nhất định đang che giấu thứ gì đó nhưng không sao cả.
Nàng ta hưng phấn đến mức không ăn cơn chiều cùng mẫu thân.
Vừa nghe Tiểu Kiều có vấn đề, nàng ta biết cơ hội của mình đã tới, đã có thể bắt lấy Tiểu Kiều cho hả giận, cũng có thể làm phụ thân kiến thức bản lĩnh của nàng ta!
Nhưng tình hình bắt giữ hôm nay có vẻ không được tốt lắm!
Đúng là như thế, mười lăm phút sau, Lý Phong trông rất khó coi trở lại bẩm báo với Cố Bích Quân: “Đại tiểu thư, trong nhóm thị vệ không có Đại Kiều và Tiểu Kiều.”
Cố Bích Quân cau mày, đang muốn hạ lệnh lục soát toàn thành.
Đúng lúc này thấy có người vội vàng đến, mặt trắng bệch, run rẩy quỳ xuống đất bẩm báo với Cố Bích Quân: “Đại tiểu thư, không tốt! Đại đương gia, Nguyệt phu nhân, Đường Tri Phủ và Nhị thiếu gia… Bọn họ đã gặp chuyện không may!”
“Cái gì?” Cố Bích Quân không dám tin tưởng nhìn người quỳ trước mặt.
Trong giây lát, nàng ta không hiểu những lời đối phương nói có ý gì: “Bọn họ xảy ra chuyện gì?”
Cái gì gọi là mẫu thân, phụ thân, nhị đệ và Đường thúc phụ của nàng ta đã xảy ra chuyện?
Nhưng nhìn biểu cảm người tới báo tin, trong lòng nàng ta sinh ra dự cảm xấu.
Người nọ là thị vệ bên cạnh phụ thân, hắn ta khóc lóc ngã xuống đất: “Trong sân của phu nhân đột nhiên nổi lửa lớn, Đại đương gia, Nguyệt phu nhân, nhị thiếu và Đường Tri Phủ đều chết ở bên trong ngọn lửa.”
Cố Bích Quân cảm thấy trước mắt tối sầm, không dám tin nhìn người trước mặt, nàng ta cắn răng: “Không, sao có thể! Ta không tin, dẫn ta qua ngay!”
Trên một cây lớn cách đó không xa, Cảnh Minh và Trần Ninh lạnh lùng nhìn Cố Bích Quân được một đám người vây quanh vội vã trở lại thành.
“Thiên Tuế Gia nói đúng, tên họ Đường kia nhất định sẽ đối phó với chúng ta vào đêm nay!” Cảnh Minh cười lạnh một tiếng.
Trần Ninh nhíu mày: “Nhưng tại sao vị Gia kia lại biết họ Đường sẽ ra tay vào đêm nay?”
Bọn họ cũng biết ý đồ của họ Đường to béo kia.
Đơn giản là lợi dụng cuộc chiến giữa họ và Cố đại đương gia, trong khi bản thân ngồi thu lợi ích ở phía sau.
Nhưng tại sao Thiên Tuế Gia lại có thể đoán chính xác thời điểm ra tay như vậy?
Cảnh Minh im lặng một lúc, đó là bởi vì Thiên Tuế Gia đi tìm Nguyệt phu nhân.
Chỉ sợ đêm nay Nguyệt phu nhân thản nhiên chịu chết, còn bày ra Hồng Môn Yến gọi Cố đại đương gia, Đường Tri Phủ, Cố Nhị và Cố Bích Quân đến tiểu lâu để một lưới bắt hết, chủ ý này cũng là Thiên Tuế Gia nghĩ ra.
Nhưng có một điều vị Gia kia không có dự đoán được chính là Đường Tri Phủ cũng không dùng người mình, mà để Cố Bích Quân ra tay thay lão ta.
Cố Bích Quân vì tham công và muốn bắt được Đại tiểu thư, không tham dự Hồng Môn Yến của Nguyệt phu nhân nên tránh được một kiếp.
Thiên Tuế Gia đã nói việc này cho nàng ấy, nhưng nàng ấy lại không muốn nói cho Trần Ninh, người này vốn dĩ đã có thành kiến với Thiên Tuế Gia.
Nếu để Trần Ninh biết không chừng lại còn cảm thấy Thiên Tuế Gia lạnh lùng khốc vô tình, chạy tới nói xấu vị Gia kia với người Xích Huyết tổng bộ thì không tốt.
Dù sao Nguyệt Nương cũng là một trong những thủ lĩnh Xích Huyết ở nơi này.
Còn Thiên Tuế Gia tốt hay xấu, chỉ có Đại tiểu thư mới có tư cách phán xét và quyết định.
Nàng ấy lười biếng xua tay: “Quan tâm lão ta làm gì, chúng ta đi tìm Đại tiểu thư và Thiên Tuế Gia thôi, có lẽ đêm nay không chỉ như vậy đâu!”
Chẳng những sẽ không ngừng nghỉ, có thể trong hai ngày tới sẽ là thời điểm quan trọng để đánh chiếm Cố Gia Trại!
…
Khi Cố Bích Quân đuổi tới sân Nguyệt phu nhân ở trong thành, nhìn thấy ngọn lửa trước mặt bùng cháy dữ dội, toàn bộ khuôn mặt nàng ta bị ánh lửa chiếu sáng trắng bệch.
“Nương! Phụ thân! Nhị đệ!”
Nàng ta vội đứng dậy khỏi xe lăn, lảo đảo vài bước, cả người run rẩy đau đớn hét to.